231. Chương 231: Thẩm Lãng cứu Trương Xung! Kỳ Tích! Người đàn ông của Từ Thiên Thiên

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 231: Thẩm Lãng cứu Trương Xung! Kỳ Tích! Người đàn ông của Từ Thiên Thiên

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 231 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Xung là một nhân tài của đất nước, điều này Quốc quân Ninh Nguyên Hiến vô cùng rõ.
Vị quan này sau này cần được trọng dụng, nên đương nhiên ông không muốn ông ta phải chết.
- Rõ ràng mấy ngày trước vẫn còn khỏe mạnh, sao bỗng dưng lại đổ bệnh thế này? – Quốc quân giận dữ nói. – Có kẻ nào hãm hại hắn chăng?
Đại thái giám Lê Chuẩn đáp: - Bẩm không phải, ông ta mắc bệnh nan y, sưng ruột cấp tính (*).
(*) nguyên văn là liệt tính tràng ung tức viêm ruột thừa cấp tính.
Ngay lập tức, ánh mắt Quốc quân hơi co rụt lại.
Sưng ruột!
Ở thế giới này, đó là một căn bệnh nan y vô phương cứu chữa.
Dù là mạn tính hay cấp tính, về cơ bản đều cầm chắc cái chết.
Căn bệnh này không quá phổ biến, nhưng cũng chẳng phải cực kỳ hiếm gặp, ngay cả người trong vương tộc cũng có kẻ mắc bệnh này mà qua đời.
Chẳng cần nói đến ai xa lạ.
Người vợ chính thất trước kia của Ninh Nguyên Hiến, cũng chính là mẹ của Ninh Hàn, cũng mắc căn bệnh này mà qua đời.
Đó là người phụ nữ mà Ninh Nguyên Hiến yêu thương nhất.
Biện phi hiện tại, lại mang vài phần khí chất của bà ấy.
Đáng tiếc...
Cũng bởi vì lời hứa hôn miệng với Khương Ly.
Vì ngai vàng, vì giang sơn Việt quốc, ông buộc phải phế bỏ vương hậu, lập Chúc thị làm hậu. Điều đó khiến người vợ chính thất của ông buồn bực sầu não không vui, tự giam mình trong lãnh cung, rồi mắc viêm ruột thừa mà qua đời.
Lúc này, ông vẫn nhớ người phụ nữ ấy đã đau đớn và tuyệt vọng đến nhường nào khi mắc viêm ruột thừa.
Chịu đựng mấy ngày mấy đêm rồi sau đó qua đời.
Lúc này, Ninh Nguyên Hiến thực sự có chút hối hận.
Bản thân ông không nên giận dữ với một thần tử trung thành như Trương Xung, lẽ ra nên thả ông ta ra từ một hai tháng trước.
Chứng viêm ruột thừa này có thể do ăn quá nhiều, hoặc do sầu lo buồn khổ tích tụ mà thành.
Trái tim của Trương Xung suốt mấy tháng qua trong ngục Đại Lý tự, chắc cũng giống như vương hậu của Ninh Nguyên Hiến.
Một người vô duyên vô cớ bị phế truất, sau đó bị giam cầm trong lãnh cung.
Một người rõ ràng có công, lại bị giam trong Đại Lý tự, mang trên mình tội danh tham ô quốc khố.
Nếu sớm thả ông ta ra ngoài, chắc hẳn đã không đến mức mắc bệnh nan y như thế này.
- Hạ chỉ, thả Trương Xung về nhà, phái ngự y đến trị liệu.
- Vâng!
Quốc quân biết rất rõ việc điều động ngự y đến chữa trị đã vô hiệu, nhưng vẫn cứ phái đi.
Ít nhất là để Trương Xung có thể nhắm mắt xuôi tay.
Sau khi Lê Chuẩn rời đi, Quốc quân lại lần nữa nằm trên đùi Biện phi.
- Yên nhi, nàng nói quả nhân có phải là người đặc biệt cay nghiệt, thiếu thốn tình cảm không? – Quốc quân hỏi.
Vấn đề này quá khó để trả lời.
Nếu nàng nói không phải, hiển nhiên là đang nói dối.
Nếu như nói đúng, trong lòng Quốc quân sẽ lại không thoải mái.
Biện phi đưa tay vuốt ve lông mày Ninh Nguyên Hiến, dịu dàng đáp: - Thần thiếp thà để Bệ hạ cay nghiệt, thiếu thốn tình cảm một chút, còn hơn để bản thân chịu ấm ức.
Ninh Nguyên Hiến động lòng, ôm lấy vòng eo Biện phi, hôn nhẹ lên cái bụng hơi nhô lên của bà.
Trời cao phù hộ, ban cho Yên nhi một đứa bé.
...
Trương Xung được đưa về nhà, lúc này đã hoàn toàn ốm o gầy mòn.
Mấy tháng qua, ông bị cầm tù trong ngục Đại Lý tự, tuy không chịu cực hình nào, nhưng đã phải chịu đựng đủ loại bạo lực tinh thần.
Chẳng hạn như chuyện ăn uống hằng ngày cực kỳ tệ hại.
Hơn nữa, chứng viêm ruột thừa đã phát bệnh vài ngày trước đó, nhưng tên cai tù Đại Lý tự lại châm chọc ông ta đang diễn trò.
Muốn tìm đại phu khám bệnh? Có thể, chỉ cần trả tiền là được.
Trừ ngục Hắc Thủy Đài, bất kỳ nhà tù nào trong thiên hạ đều có một "đức hạnh cao cả" như vậy.
Dù ngươi là dạng quan lớn thế nào đi nữa, chỉ cần vào tù sẽ chẳng khác gì một tên cháu trai nhỏ bé, muốn làm gì cũng phải bỏ tiền hối lộ.
Đương nhiên, nếu ngươi có cơ hội khôi phục quan chức, đám cai tù này chẳng những không dám ngược đãi ngươi, thậm chí còn sẽ đốt lò sưởi ấm cho ngươi.
Khi Trương Xung mới vào ngục Đại Lý tự, có mấy lính canh lẫn cai tù đều đến nịnh bợ, muốn kết thiện duyên, cũng xem như là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi đúng không?
Kết quả, mấy tháng trôi qua.
Quốc quân vẫn chẳng thèm đoái hoài gì đến Trương Xung, ông ta căn bản không có cơ hội xoay chuyển tình thế.
Vậy thì mọi người còn khách khí làm gì nữa.
Lính canh cùng cai tù bắt đầu dọa dẫm đòi tiền.
Trương Xung làm sao có thể cho tiền được?
Thế là, ông liền bị những kẻ tiểu nhân này ngược đãi.
Cơn đau bụng kéo dài mấy ngày, trực tiếp khiến ông đau đến bất tỉnh, sốt cao không dứt, lúc này cai tù mới luống cuống, vội vàng báo cáo lên trên.
Đại phu của Đại Lý tự sau khi kiểm tra, liền phán đoán đó là sưng ruột.
- Chờ chết đi!
Trương Xung dù sao cũng từng là Thái Thú đường đường, mấy người vội vàng báo bệnh tình của ông ta cho Đại Lý Tự Khanh.
Đại Lý Tự Khanh cũng do dự rất lâu.
Có nên chờ Trương Xung chết rồi mới báo lên Quốc quân, như thế là xong hết mọi chuyện. Nhưng ông ta vẫn không làm vậy, trì hoãn mấy canh giờ rồi mới báo vào cung.
Cứ như vậy mà trì hoãn, thêm mấy ngày nữa trôi qua.
Trương Xung đã hấp hối, tính mạng bị đe dọa.
...
Mấy vị ngự y thay phiên nhau khám và chữa bệnh cho Trương Xung.
- Quả thực là sưng ruột cấp tính, đã sắp hoại tử hết rồi.
- Sốt cao kinh khủng như vậy, đã không còn thần trí, hơn nữa không ngừng run rẩy, da cũng đã ngả vàng rồi.
- Đã vô phương cứu chữa.
Mấy vị ngự y cùng phán đoán.
- Nhị công tử, chuẩn bị hậu sự đi.
Vị ngự y nói với Trương Tuân.
Mà Trương Tuân lúc này đã ngơ ngác quỳ gối bên giường, cả người dường như đã mất đi phản ứng.
- Nhị công tử, có muốn chúng ta pha một chút Ma Túy Tán, để lệnh tôn sau khi dùng vào, có thể ra đi không đau đớn?
Trương Tuân lắc đầu nói: - Không cần, phụ thân dù có muốn ra đi, cũng muốn ra đi trong thanh tỉnh.
Vị ngự y cười nhạt trong lòng, Trương Xung lúc này sốt cao đến đáng sợ, đã sớm không còn tỉnh táo nữa.
- Nhị công tử nén bi thương. – Vị ngự y nói.
Sau đó, mấy vị ngự y đều rời đi, trở về cung bẩm báo.
Kỳ thực, họ đến chẳng qua là cách Quốc quân thể hiện thái độ mà thôi, mọi người đều biết sưng ruột là bệnh nan y, đến khám cũng như không.
Đợi những vị ngự y này rời đi, nước mắt Trương Tuân mới chậm rãi rơi xuống.
Lúc này, gã đã đau khổ đến tê dại, bắt đầu hoài nghi tất cả.
Khi đó, tam đệ Trương Tấn qua đời, đã khiến tim gã nhói đau.
Hôm nay, phụ thân Trương Xung lại sắp qua đời, thế giới của Trương Tuân gần như sắp sụp đổ.
Sự tuyệt vọng vô biên vô tận!
Loại tuyệt vọng này rõ ràng đã dần dần bắt đầu từ mấy tháng trước.
Khi Trương Xung mới bị bỏ tù, Trương Tuân còn ôm hy vọng rất lớn, hy vọng Quốc quân chẳng qua là giận nhất thời mà thôi.
Nhưng theo thời gian trôi qua, gã càng ngày càng không dám ôm hy vọng nữa.
Vị trí của phụ thân trong lòng Quốc quân có lẽ quá thấp.
Hơn nữa, ông ấy còn không muốn nhận tội xin tha, Quốc quân làm sao có thể thỏa hiệp vì ông ấy?
Giờ đây, gã cuối cùng cũng tuyệt vọng.
Phụ thân, cả đời này của ngài đáng giá sao?
Vậy tại sao những tên dung quan, tham quan kia lại an hưởng vinh hoa phú quý?
Ngài vì Quốc quân dốc hết tâm huyết, kết quả lại phải nhận lấy kết cục này.
Năm đó, Quốc quân muốn đẩy mạnh tân chính, những quan viên này nào có ai nguyện ý làm chim đầu đàn, nào có ai sẵn lòng đi đắc tội người khác chứ?
Chẳng phải là ngài đã đứng ra sao?
Thế nhưng kết quả hiện tại là gì?
Những kẻ vô vị tầm thường kia ngược lại lại sống vô tư, còn người thực sự làm việc lại gặp phải tai họa bất ngờ.
Sự trung quân như thế này còn đáng giá sao?
Nhưng mặc kệ Trương Tuân bi phẫn đến đâu, tuyệt vọng đến nhường nào, mọi thứ cũng đã vô dụng mất rồi.
Trương Xung đã sớm lâm vào trạng thái hôn mê hoàn toàn.
Ông đã sốt cao đến mức khủng khiếp, toàn thân vàng vọt.
Thân thể héo hon kia không ngừng run rẩy.
Trương Tuân cũng không biết phải làm thế nào, chỉ có thể nắm lấy cánh tay khô gầy của cha, quỳ gối bên giường không nhúc nhích.
Cũng chỉ có thể chờ đợi thời khắc cuối cùng đến mà thôi.
Chờ cho thế giới của gã sụp đổ.
Vợ và hai đứa con của gã đều ở trong phòng khóc không thành tiếng.
Hai đứa con của gã còn nhỏ, một đứa một tuổi, một đứa ba tuổi.
Thậm chí còn không hiểu chết là gì.
Nhưng lại có thể cảm nhận được sự thê lương, tuyệt vọng, sợ hãi.
Trương Xung ở quận Nộ Giang từng có quyền thế rất lớn, dù sao cũng là một quan lớn biên giới.
Thế nhưng Trương Tuân chỉ là một Ngự Sử lục phẩm, bổng lộc rất thấp, trong nhà cũng chỉ có một lão bộc và hai người mẹ già.
Lúc này, mấy người trong nhà đang phải chứng kiến Trương Xung sắp chết.
Vô cùng thê lương!
Bởi vì Quốc quân còn chưa sửa lại án oan cho Trương Xung, nên vẫn chưa có một quan viên nào dám đến thăm.
Chúc Nhung quan tâm Trương Xung, nhưng ông dù sao cũng là Đại đô đốc hành tỉnh Thiên Nam, hầu hết thời gian đều không ở kinh đô.
Cho nên, khi Trương Xung sắp qua đời, không một ai đến thăm viếng.
Trương Tuân ngừng khóc, cứ như vậy nắm tay cha, lẳng lặng chờ đợi.
Em gái Trương Xuân Hoa không kịp chạy về.
Anh cả ở chiến trường nước Nam Ẩu, cũng không kịp trở về gặp mặt lần cuối.
Cũng chỉ có một mình gã đưa tiễn cha mình đến chặng đường cuối cùng.
Lúc này, giọng của lão bộc vang lên từ bên ngoài: - Nhị công tử, Thẩm Lãng cùng Vương tử Ninh Chính đến thăm.
Trương Tuân kinh ngạc, hơi chút không thể tin được.
Khi phụ thân Trương Xung sắp qua đời, người đến thăm viếng lại chính là kẻ thù lớn nhất của ông sao?
Sau đó, gã đứng dậy lau nước mắt, đi ra ngoài, khom người hành lễ nói: - Bái kiến Ngũ điện hạ, gặp qua Thẩm huynh...
Dù cho đau buồn vô vàn, Trương Tuân vẫn hành lễ cẩn thận tỉ mỉ.
Thẩm Lãng không đến một mình, còn mang theo nhóm người Thẩm Thập Tam, Hoàng Phượng, vác theo một cái rương lớn.
- Không kịp giải thích. – Thẩm Lãng nói. – Trương Tuân huynh, ta mới nghe nói lệnh tôn bị sưng ruột, nên đã đến để chữa bệnh.
Trương Tuân run lên, kinh ngạc nhìn về phía Thẩm Lãng nói: - Thẩm huynh, sưng ruột là bệnh nan y, có thể chữa trị được không?
Thẩm Lãng gật đầu đáp: - Để ta xem thử trước đã.
Ở xã hội hiện đại, sưng ruột chính là viêm ruột thừa.
Sưng ruột cấp tính chính là viêm ruột thừa cấp tính, nếu chậm trễ phẫu thuật sẽ dẫn đến các loại biến chứng nguy hiểm đến tính mạng.
Cuộc phẫu thuật này không tính là khó, thậm chí bệnh viện hạng hai trong huyện hay thành phố cũng có thể thực hiện.
Nhưng dù không phải là một cuộc phẫu thuật lớn, cũng không phải tiểu phẫu.
Bởi vì phải mổ bụng, phải cắt bỏ đoạn ruột thừa bị nhiễm trùng. Một khi dẫn đến các loại biến chứng như sưng tấy thì phải tiến hành trị liệu liên quan.
Mà ở thế giới này, không có chất kháng sinh. Loại phẫu thuật này nếu tùy tiện thực hiện sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Thẩm Lãng sau khi bước vào phòng, khi nhìn thấy Trương Xung, suýt nữa không nhận ra.
Ông vốn gầy, lúc này càng gần như da bọc xương.
Mái tóc ban đầu vốn chỉ điểm bạc vài sợi, mà lúc này gần như đã bạc trắng.
Trương Xung mặc dù là một văn nhân, nhưng võ công vẫn còn rất cao, lưng ông vĩnh viễn thẳng tắp.
Mà lúc này lại phải co hẳn lại, trông như lùn đi rất nhiều.
Thẩm Lãng trong lòng xuýt xoa.
Quốc quân này quả thực là kẻ cay nghiệt, thiếu thốn tình cảm.
Khi Trương Tấn qua đời, vụ thua cuộc ở thành Nộ Triều thậm chí cũng không thể khiến Trương Xung phải cúi lưng.
Mà chính là sự dằn vặt tâm lý mấy tháng nay, đã khiến Trương Xung phải cong lưng, biến thành bộ dạng này.
Sau đó, hắn vội vàng dùng X-quang kiểm tra bụng Trương Xung.
Đương nhiên đó là viêm ruột thừa cấp tính, đã sưng to đến mức không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.
Nghiêm trọng hơn chính là các loại biến chứng đều đã bắt đầu xuất hiện.
Đưa tay sờ trán của Trương Xung, quả thật rất nóng.
Sốt cao quá 40 độ.
Tuy nói rằng viêm ruột thừa cấp tính chắc chắn sẽ không phát sốt, trừ phi có xảy ra biến chứng.
- Lệnh tôn bị trì hoãn mấy ngày, đám người Đại Lý tự này rõ ràng đáng chết, lại che giấu mấy ngày không báo, hôm nay đã là thời kỳ cuối. – Thẩm Lãng nói.
Trương Tuân lúc đầu đã cạn khô nước mắt, giờ lại một lần nữa chảy tràn ra.
Thẩm Lãng nói: - Hôm nay ta cũng hoàn toàn không có chắc chắn chữa khỏi cho lệnh tôn, có thể chỉ có ba thành thôi, thậm chí ba thành cũng chưa tới.
Trương Tuân kinh ngạc. Lại có ba thành sao? Lúc này cho dù có khả năng một thành, gã cũng đã muốn cảm ơn rơi nước mắt, huống chi là ba thành?
Nếu là những người khác, chắc chắn sẽ tuyệt đối không tin lời Thẩm Lãng nói.
Nhưng Trương Tuân tin tưởng. Bởi vì người này đã từng là đối thủ lớn nhất của phụ thân, nhìn như vô lý ngang ngược, kỳ thực cũng không nói dối.
Một khi hắn đã nói, đều thực hiện toàn bộ.
Ngay lập tức, Trương Tuân trực tiếp quỳ xuống dập đầu: - Mặc kệ có thể cứu sống phụ thân của ta hay không, ơn trời biển của Thẩm huynh, Trương Tuân suốt đời khó quên. Ngày sau có bất kỳ sai bảo gì, ta tuyệt không hai lời, lên núi đao xuống chảo dầu, tuyệt không một chút nhíu mày.
Thẩm Lãng nói: - Trương huynh không cần như vậy, ta nhất định sẽ làm hết sức!
Tiếp đó, Thẩm Lãng nói: - Phượng nhi, nấu nước sôi. – Thập Tam, đốt nến, càng nhiều càng tốt, sắp xếp gương lại.
Thẩm Thập Tam, Hoàng Phượng và những võ sĩ khác của gia tộc họ Kim bắt đầu hành động, dựng một bàn mổ nguyên thủy.
Không có găng tay cao su, nên hắn dùng một loại bao tay làm bằng da thú đặc biệt, cực kỳ mỏng, trong suốt và có tính đàn hồi.
Cả căn phòng đốt mấy chục ngọn nến lớn, sau đó qua tấm gương phản xạ, rọi sáng bụng Trương Xung.
Ở phía Hoàng Phượng bắt đầu nhanh chóng nấu nước sôi, nấu các loại dược liệu.
Ma Túy Tán loại mạnh đã được nấu xong.
Sau khi nó hơi nguội, Thẩm Thập Tam trực tiếp đổ Ma Túy Tán vào miệng Trương Xung.
Sau một lát, Trương Xung dần dần yên tĩnh lại.
Ngay sau đó, là đủ loại thuốc Đông y hạ sốt được dùng.
Tất cả hoàn tất.
Thẩm Lãng cầm lấy dao mổ sắc bén, nhẹ nhàng rạch một đường, mở ổ bụng của Trương Xung ra và bắt đầu mổ.
Kể từ khi hắn đến thế giới này, đây là lần đầu tiên hắn thực sự làm phẫu thuật.
Trước đây không tính Cừu Yêu Nhi, cũng không tính Ninh Diễm.
Việc làm bác sĩ dường như là chuyện của đời trước, nhưng chỉ chưa đến nửa phút sau, hắn đã vô cùng thành thạo.
Bởi vì có thị lực X-quang, hắn có thể trực tiếp tìm ra ruột thừa nhiễm trùng.
Tất cả đều vô cùng thuần thục.
Dù sao ở đời trước hắn là một bác sĩ nổi tiếng, đã giải phẫu ruột thừa không biết bao nhiêu lần.
Thứ phẫu thuật như thế này với hắn mà nói rõ ràng dễ dàng, thậm chí có thể nói nhắm mắt lại cũng có thể làm.
Tìm được đoạn ruột thừa sưng tấy kia, sau đó một nhát dao cắt đứt.
Nhát dao này cắt đứt vô cùng dễ dàng, mấu chốt là kiểm tra đồng thời trị liệu những biến chứng khác.
Có xảy ra biến chứng viêm phúc mạc lan tỏa, có nhiễm trùng máu hay không.
Một khi đã dẫn đến nhiễm trùng máu, dù Thẩm Lãng cũng không thể cứu được.
Cuộc phẫu thuật của Thẩm Lãng diễn ra khá căng thẳng nhưng lại có trật tự đâu vào đấy.
Mà bên ngoài, Trương Tuân quỳ sát trước bài vị tổ tiên, vợ, hai đứa con và những lão bộc trong nhà đều quỳ ở đó.
Phía trên này thậm chí còn có linh bài Trương Tấn.
- Liệt tổ liệt tông phù hộ, nhất định để phụ thân vượt qua kiếp nạn này.
- Tam đệ trên trời có linh thiêng, nhất định phải phù hộ phụ thân.
- Nếu có thể để phụ thân sống lại, Tuân nguyện chết sớm ba mươi năm, không! Tuân nguyện lấy thân thay thế!
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
...
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến muốn ngủ cũng không được, ông đang chờ Trương Xung tắt thở.
Ý chỉ đã được nghĩ xong, không chỉ sẽ sửa lại án oan cho Trương Xung, hơn nữa còn sẽ truy phong.
Chỉ cần tin tức Trương Xung tắt thở truyền đến, phần ân chỉ này lập tức sẽ được ban xuống, sau đó Trương Tuân lập tức sẽ được thăng quan một bậc.
- Có quan viên nào đến thăm Trương Xung không? – Quốc quân hỏi.
Lê Chuẩn đáp: - Không có.
Quốc quân thở dài: - Lòng người bạc bẽo đến mức này sao?
Sau đó, ông yên lặng không nói gì, cầm lấy một quyển sách đọc.
Thế nhưng trong tâm trạng buồn bực, ông không thể đọc được gì.
Sau một lát!
Đại thái giám Lê Chuẩn nói: - Bệ hạ, Thẩm Lãng đã đến thăm Trương Xung.
Quốc quân không khỏi kinh ngạc, sau đó thở dài!
Thẩm Lãng đúng là một kẻ tinh tế, vẫn là một người thông minh có trái tim nhiệt huyết.
...
Khoảng một lúc lâu sau!
Thẩm Lãng khâu vết cắt ở ổ bụng Trương Xung lại.
Giải phẫu hoàn tất!
Hắn tháo găng tay, dùng nước ấm rửa sạch hai tay rồi đi ra ngoài.
Trương Tuân đang quỳ trên mặt đất lập tức run lên, nhìn về phía Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng nói: - Ta đã tận lực, tiếp theo chỉ còn chờ xem vận mệnh của lệnh tôn mà thôi.
Quả thực là như vậy.
Ruột thừa cắt rồi.
Nhưng Trương Xung có thể sống sót hay không, hoàn toàn không thể dự đoán được.
Chỉ tiêu đầu tiên, ông phải tỉnh lại trong thời gian ngắn và hạ sốt.
Bởi vì bây giờ, yếu tố nguy hiểm đến tính mạng ông ngược lại không phải là ruột thừa, mà là các chứng viêm đồng phát khác.
Mặc dù Thẩm Lãng đã làm tốt các biện pháp khử trùng, thế nhưng với loại phẫu thuật lớn như vậy, vết thương lớn thế này có nhiều khả năng dẫn đến nhiễm khuẩn.
Tất cả, đành mặc cho số phận!
Thẩm Lãng chỉ có thể không ngừng dùng thuốc.
Dùng tất cả các loại thuốc hạ sốt, thuốc chống viêm Đông y.
Cuối cùng, thế giới này không có bất kỳ chất kháng sinh nào cả.
...
Bên trong tòa nhà của Từ Thiên Thiên!
Nữ cường nhân này gần như muốn mệt mỏi đến tê liệt.
Rõ ràng chẳng dễ dàng gì, tháng nuôi tằm đầu tiên cuối cùng cũng đã kết thúc.
Vô số kén tằm cũng đã nhập kho.
Tiếp theo chính là dệt thành tơ lụa, sau đó sẽ bán ra.
Phân xưởng nhà họ Từ bị tên Thẩm Lãng trời đánh đốt đi, thế nhưng phân xưởng Lâm Mặc vẫn còn, mà người của nhà họ Lâm đã chết hết.
Cho nên, phân xưởng nhà họ Lâm trực tiếp nhập vào công quỹ.
Dưới sự trợ giúp của Phủ Hầu tước Huyền Vũ, Từ Thiên Thiên dùng giá công để mua phân xưởng nhà họ Lâm.
Hiện tại nàng thiếu nợ rất nhiều.
Nhưng dù sao cũng xem như là đông sơn tái khởi.
Chỉ cần tơ lụa dệt ra, cũng không lo tiêu thụ, cũng không cần chính nàng đi bán tơ lụa, Hội Thiên Đạo sẽ bán hết bấy nhiêu.
Có gương thủy tinh xong xuôi, Hội Thiên Đạo không ngừng phản kích ở thị trường Đông Tây, đoạt lại từng tuyến thương mại một.
Quả thật là ở dưới cây lớn hưởng bóng mát.
Mệt chết đi được, mệt chết đi được!
Từ Thiên Thiên nằm trong thùng nước tắm, gần như muốn ngủ gục.
Chợt run lên một cái, nàng tỉnh lại.
Bởi vì vừa rồi trong giấc mộng, nàng cũng không biết đó là xuân mộng, hay là ác mộng.
Trong mộng Thẩm Lãng lại một lần nữa sàm sỡ nàng.
Đương nhiên... xét ra cũng chẳng là gì.
Mấu chốt là sau khi sàm sỡ xong, còn buông ra giọng điệu ghét bỏ.
Từ Thiên Thiên, sao ngươi tanh như cá chết thế kia.
Khốn nạn!
Ác ôn!
Từ Thiên Thiên từng có một lần như vậy, bởi vì nguyên nhân chạy trốn không kịp tắm rửa, đã bị Thẩm Lãng nói là có mùi cá chết.
Đến bây giờ, những lời này vẫn luôn xoay quanh trong đầu nàng, đến mức như bị ám ảnh vào giấc mơ.
Cho nên, mỗi ngày khi có thời gian là nàng liền tắm rửa.
Mặc dù căn bản sẽ không có ai ghét bỏ nàng.
Tắm rửa hoàn tất, nàng xịt lên tinh dầu hoa hồng thơm ngào ngạt, sau đó thay áo ngủ lụa thoải mái.
Nằm vào bên trong chiếc chăn mềm mại.
Cuộc sống bận rộn phong phú, nhưng mà cũng cảm thấy trống rỗng.
Nàng không phải nhớ Thẩm Lãng, thậm chí mỗi lần trong đầu vừa nảy sinh suy nghĩ về hắn, nàng liền lập tức chuyển hướng.
Nàng nhớ chính là Cừu Yêu Nhi.
Nếu như mình khi đó không về nhà trọng chấn gia nghiệp, mà là theo chân Cừu Yêu Nhi đi hải ngoại, vậy rốt cuộc sẽ sống như thế nào nhỉ?
Đi thăm dò một thế giới thần bí chưa từng biết, chắc hẳn sẽ thú vị vô cùng.
Không biết Cừu Yêu Nhi thế nào.
Không biết đứa con trong bụng cô ấy ra làm sao.
Từ Thiên Thiên ta đây bao giờ mới có con chứ?
Có thể, cả đời sẽ không có đâu.
Cứ như vậy, Từ Thiên Thiên mơ mơ màng màng ngủ mất.
Không biết đã qua bao lâu.
Nàng bỗng nhiên lại run lên một trận, sau đó mở choàng mắt.
Lần này không phải là vì mơ thấy Thẩm Lãng.
Mà là nàng cảm thấy một nguy hiểm chết người.
Lúc này, bên trong gian phòng có thêm một người.
Đây là một người đàn ông gầy còm, mang mặt nạ trên mặt.
Tấm mặt nạ này vặn vẹo, trông đặc biệt quái dị.
Từ Thiên Thiên chưa từng thấy, nhưng tuyệt đối đã nghe qua tên của gã.
Đạo tặc Khổ Đầu Hoan.
Việt quốc có hai băng cướp lớn, phía tây là Tam Nhãn Tà, phía đông là Khổ Đầu Hoan.
Hai nước Ngô Việt không biết đã phái bao nhiêu cao thủ đi tiêu diệt Khổ Đầu Hoan, tất cả đều một đi không trở về.
Khổ Đầu Hoan võ công quá cao.
Dưới trướng gã tuy rằng không nhiều lắm, nhưng lại vô cùng tinh nhuệ lợi hại.
Hơn nữa, đến vô ảnh đi vô tung.
Tam Nhãn Tà chuyên làm chuyện xấu, cướp bóc thương đội, hại vô số dân chúng, dưới trướng có mấy nghìn mã tặc.
Mà dưới trướng Khổ Đầu Hoan chỉ có mấy trăm người, thế nhưng thân hào, võ tướng, quan viên chết trong tay gã lại ước chừng hơn mấy chục người.
Cho nên, xét về danh tiếng, hai người này cũng xấp xỉ nhau.
Lần trước, họ Đường cùng họ Tô phái ra hơn hai trăm tên cao thủ cướp sạch đất phong gia tộc họ Kim, Kim Mộc Lan bị mấy chục tên cao thủ Tây Vực bao vây tấn công.
Chính là Khổ Đầu Hoan này xuất hiện, chỉ với mấy người đã giết lui mấy trăm tên cao thủ.
Một mình gã đã đánh lui mấy chục tên cao thủ Tây Vực. Đánh chết hai đứa con trai họ Đường cùng mười mấy tên cao thủ Tây Vực.
Người này thật sự rất lợi hại!
- Khổ Đầu Hoan ta đây từ trước đến nay chỉ giết tham quan ác bá, thế nhưng hôm nay phải phá lệ, bởi vì không có lựa chọn nào khác!
Giọng của tên đạo tặc đỉnh cấp này rất khàn, giống như cổ họng từng bị bỏng vậy.
- Ta phải dùng đầu ngươi để đổi lấy mọi thứ, xin lỗi! Ta sẽ ra tay rất nhanh, ngươi sẽ không cảm thấy đau đớn gì đâu.
Đạo tặc Khổ Đầu Hoan rút ra lưỡi dao sắc bén đặt trên cổ Từ Thiên Thiên, chỉ cần dùng thêm chút lực nữa là…
Từ Thiên Thiên không cầu xin tha thứ, cứ như vậy trừng mắt nhìn Khổ Đầu Hoan.
- Khổ Đầu Hoan, ngươi muốn cái gì?
- Có thể ngươi không cần chém đầu của ta, ngươi có thể trao đổi với người đàn ông của ta. Đồ vật người khác có thể cho ngươi, người đàn ông của ta cũng có thể cho ngươi.
...
Kinh đô!
Đêm đó, Thẩm Lãng liền ngủ lại trong nhà Trương Tuân.
Nhỡ Trương Xung có diễn biến gì, hắn cũng có thể kịp thời đến cứu.
Mà Trương Tuân thì một đêm không ngủ.
Gã cứ như vậy quỳ gối bên giường, hướng liệt tổ liệt tông cầu nguyện, hướng thần phật khắp trời cầu nguyện.
Sáng sớm, một luồng ánh sáng mặt trời chiếu xiên vào, rọi lên gương mặt khô đét của Trương Xung.
Ông giống như trải qua một cơn ác mộng tăm tối nên không cách nào tỉnh lại.
Giống như dùng hết tất cả sức mạnh, tất cả ý chí của cả một đời.
Ông chiến thắng cơn ác mộng tăm tối kia,
Giống như dùng sức mạnh ngàn cân, ông mở mắt.
Trương Tuân cảm giác tay phụ thân run lên, không khỏi ngẩng đầu nhìn lại.
Sau đó, gã hân hoan vô vàn!
- Phụ thân, ngài tỉnh rồi!
....
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Cho đến bây giờ chỉ đoán được nguyên mẫu lịch sử của một số nhân vật trong truyện như Thẩm Lãng, Kim Mộc Lan, Từ Thiên Thiên, Thái tử, Tam vương tử, Chiêu Nhan, Tô Nan… cũng như đoán được nguyên mẫu của Đại Càn cũng như người phản bội Đại Càn trong lịch sử là ai.