Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 283: Quốc quân cảm kích, Biện phi báo đáp ơn cứu mạng!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 283 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vị ngự y trước mắt này không hề khoa trương, lão cảm thấy y thuật này thật sự quá thần kỳ.
Quá đỗi thần kỳ.
Thủ đoạn của Thẩm Lãng hoàn toàn có thể gọi là cải tử hoàn sinh.
Lần đầu tiên thấy, lần đầu tiên nghe.
Biện phi gần như đã chết, vậy mà vẫn được Thẩm Lãng cứu sống.
Hơn nữa kỹ thuật truyền máu đó, quả thực quá đỗi thần kỳ.
Trong thiên hạ, còn ai có thủ đoạn như vậy nữa chứ?
Không chỉ vậy, trong lòng lão ngự y cũng tràn đầy cảm kích đối với Thẩm Lãng.
Ninh Nguyên Hiến là người khó tính đến mức nào, nếu lần này Biện phi chết, quốc quân sẽ giết chết bao nhiêu người?
Có thể tưởng tượng được.
Ít nhất đám ngự y tham gia chữa trị đều khó thoát chết.
Nhiều khi, mạng người giống như chuyện vặt, nói giết liền giết.
Đương nhiên lão ngự y tuổi đã quá cao, cao đến mức không sợ chết.
Nhưng đệ tử, cháu chắt của lão còn rất trẻ, tại sao có thể chết oan uổng như vậy?
Bây giờ Thẩm Lãng không chỉ cứu sống Biện phi, mà còn cứu mạng toàn bộ đám ngự y ở đây.
Ninh Nguyên Hiến tiến lên chủ động kiểm tra hô hấp và mạch đập của Biện phi.
Quả thực mạnh mẽ và có sức sống hơn, mặc dù bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, nhưng đã không còn nguy hiểm tính mạng nữa.
Thẩm Lãng dùng mắt X quang quan sát, phát hiện vết thương trong tử cung của Biện phi cuối cùng dần dần hoàn toàn cầm máu.
Không bao lâu liền có thể rút kim bạc ra.
Thẩm Lãng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Bệnh rối loạn đông máu rất nguy hiểm, nhưng may mắn là máu đã tự cầm, và cuối cùng không cần phải cắt bỏ tử cung.
Nói thật, một khi cắt bỏ tử cung thì dù cho có y thuật của Thẩm Lãng, Biện phi cũng chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì.
Đầu tiên là chảy máu quá nhiều, chỉ dựa vào máu của riêng vương tử Ninh Chính sẽ không đủ, mà nhóm máu của người khác hoàn toàn không phù hợp.
Thứ hai, thân thể Biện phi quá suy yếu, trong điều kiện lúc này, căn bản không thể chịu nổi loại phẫu thuật đó.
May mắn là...
Tình trạng xấu nhất đã không xảy ra.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Tất cả những người khác đều về đi, Thẩm Lãng, Ninh Khiết, Ninh Chính, lão ngự y ở lại.
Thẩm Lãng nói:
- Tiểu Lê công công, ngài đưa Ninh Chính điện hạ đi tắm.
- Được. - Tiểu Lê công công thậm chí không chờ quốc quân, trực tiếp đưa Ninh Chính đi tắm rửa thay quần áo.
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, chúng ta cứ ở ngoài cửa.
Tiếp đó, Thẩm Lãng bước ra ngoài, lão ngự y cũng cùng bước ra.
...
- Vân Hoa, cúi lạy tạ ơn cứu mạng của Thẩm công tử. - Lão ngự y hướng Thẩm Lãng lạy xuống.
Thẩm Lãng vội vàng đỡ lão dậy:
- Trưởng lão, không dám nhận, không dám nhận.
Lão ngự y sang bên cạnh ngồi xuống, thở dài nói:
- Y thuật này của Thẩm công tử thật sự khiến lão hủ phải than thở, không thể tin nổi. Trong cả sách thuốc cổ xưa lão hủ từng đọc, đều chưa từng gặp qua thủ đoạn như vậy, thật sự quá thần kỳ.
Thẩm Lãng cười cười nói:
- Mỗi người có một sở trường riêng, về những phương diện khác, Thẩm Lãng kém trưởng lão rất nhiều.
Lão ngự y nói:
- Đại phu An Tái Thế của công tử, hắn và lão phu là bạn tốt, mặc dù lão phu lớn hơn hắn hai mươi mấy tuổi, thế nhưng luận về y thuật hắn lại vượt qua ta.
Thẩm Lãng không khỏi kinh ngạc.
Lão ngự y nói:
- Thẩm công tử có điều không biết, y thuật giỏi thật sự đều ở bên ngoài. Những kẻ có tài năng đều không chịu được ở trong vương cung, phép tắc quá nhiều, ràng buộc cũng lắm, không cẩn thận còn phải mất mạng, thà rằng không làm gì, cũng không thể xảy ra chuyện gì, cho nên cho dù có tài mười phần cũng chỉ dám dùng ba phần.
Lão ngự y lớn tuổi, thật đúng là cái gì cũng dám nói, dù là cùng quốc quân cách một cánh cửa cũng chẳng ngại.
Đại thái giám Lê Chuẩn cũng vô cùng bất đắc dĩ.
Vị lão ngự y này cả đời không lập gia đình, không có người nhà, bản thân cũng không sợ chết, còn có lời nào không dám nói.
Lúc nãy đám ngự y mới bị quốc quân dọa giết chết, vị lão ngự y này liền mượn cớ trút giận vài lời.
Lúc này trong lòng quốc quân vui mừng khôn xiết, người yêu tưởng chừng mất đi mà sống lại, dù cho có lời nào khó nghe cũng coi như không nghe thấy.
Thẩm Lãng nói:
- Đúng vậy, làm thầy thuốc phải thuần túy, một khi dính dáng đến quyền thế, sẽ trở nên phức tạp.
Lão ngự y Vân Hoa không khỏi kinh ngạc.
Lão đã đủ già rồi, hoàn toàn không sợ chết, cho nên có càu nhàu cũng chẳng sao.
Thật không ngờ Thẩm Lãng lại đồng tình, không hề có chút ý định lấy lòng bệ hạ.
Lão ngự y nói:
- Thẩm công tử có y thuật thần kỳ đến vậy, sau này định làm như thế nào?
Thẩm Lãng nói:
- Ta chỉ cứu những người ta muốn cứu, ta cũng không phải đại phu chuyên nghiệp, chỉ cần ta không muốn, người nào cũng đừng mong ta đi cứu ai.
- Ôi chao, vậy là được rồi! - Lão ngự y Vân Hoa nói:
- Thẩm công tử phải nhớ kỹ những lời này, tuyệt đối đừng làm đại phu, quá thấp kém.
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng, đời này ta định ở rể gia tộc họ Kim, cơm ngon rượu say, vinh hoa phú quý, hưởng thụ.
Lão ngự y Vân Hoa cười nói:
- Thẩm công tử rõ ràng là một người thú vị.
Thẩm Lãng nói:
- Trưởng lão lớn tuổi, không bằng ngủ chỗ này một giấc, có chuyện gì ta sẽ gọi ngài vậy được không?
- Được! - Lão ngự y gật đầu, tiếp đó liền nằm xuống bên cạnh giường, cuộn tròn lại.
Đại thái giám Lê Chuẩn phất tay.
Tức khắc một tiểu thái giám đi đến, tìm một chiếc chăn, đắp lên người lão ngự y này.
Sau một lát, lão ngự y liền ngủ mất.
Rõ ràng lòng không vướng bận, trời đất rộng lớn, ở loại địa phương này, lúc này cũng có thể ngủ.
Kỳ thực y thuật của lão ngự y có thể nói là rất cao, vừa rồi Biện phi băng huyết nặng, lão không có cách tự mình động thủ, mà là chỉ huy nữ y hoàn thành việc lấy nhau thai sót sau sảy thai, rất thành công.
Còn việc chảy máu quá nhiều, đó là bởi vì nguyên nhân thể chất Biện phi, chứng rối loạn đông máu, hơn nữa chảy máu bên trong.
Lão ngự y đã nghĩ biện pháp cầm máu, dùng tay không ép tử cung cầm máu, nhưng không được.
Lão không giống Thẩm Lãng có thị lực X quang.
Thẩm Lãng một mình lười biếng nằm trên ghế, nhắm mắt lại ngủ gà ngủ gật.
Bỗng nhiên, đại thái giám Lê Chuẩn ra hiệu cho Thẩm Lãng, tiếp đó đi ra bên ngoài.
Thẩm Lãng vội vàng đi theo..
...
Đi tới một nơi hẻo lánh.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Thằng nhóc nhà ngươi tối nay xem như ngươi giỏi giang, thế nhưng họa hề phúc sở ỷ phúc hề họa sở phục (*), ngươi hiểu không?
(*): Trong họa có phúc, trong phúc có họa.
Thẩm Lãng gật đầu.
Lê Chuẩn nói:
- Vừa rồi ngươi dốc sức cứu chữa, mọi việc đều diễn ra dưới mắt mọi người, căn bản không hề có gian lận. Nhưng vẫn là quá trùng hợp, vì sao máu của người khác đều không thể, lại cứ máu Ninh Chính có thể? Có người sẽ nghĩ có phải là Thẩm Lãng nhà ngươi giở trò hay không? Rõ ràng máu của người khác cũng được mà, nhưng ngươi vì cứu vương tử Ninh Chính, ngươi vì cho Ninh Chính tìm chỗ dựa vững chắc, cho nên lúc người khác thử máu đều gian lận, chẳng qua là muốn đẩy công trạng cứu Biện phi cho Ninh Chính điện hạ.
Thẩm Lãng nói:
- Còn không chỉ có thế đâu, có người còn thêm lời, sao lại trùng hợp đến vậy? Vương tử Ninh Chính mới vừa bị bắt vào ngục giam Tông Chính Tự, Biện phi liền sảy thai băng huyết, có phải bị hãm hại hay không? Có phải Thẩm Lãng hãm hại hay không, thủ đoạn của hắn thần thông quỷ quái. Nói không chừng là Thẩm Lãng vì cứu Ninh Chính, cho nên trước hại Biện phi rơi vào chỗ chết, sau đó sẽ ra tay cứu giúp, như thế liền có ân huệ lớn.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Thằng nhóc nhà ngươi trong lòng hiểu là tốt rồi, ngươi cũng có lời gì muốn ta truyền lời cho bệ hạ sao?
Thẩm Lãng lắc đầu.
Lê Chuẩn nói:
- Trong khoảng thời gian này chúng ta cũng sẽ ở bên cạnh bệ hạ, có người nói xấu thì ta sẽ cố hết sức, thế nhưng không thể ngăn cản hết.
- Được. - Thẩm Lãng nói:
- Cảm ơn Lê công công.
Lê Chuẩn thở dài nói:
- Lòng người hiểm ác đáng sợ.
Tiếp đó ông liền trở về chỗ cũ, đứng ở ngoài cửa phòng.
Thẩm Lãng cũng trở về trên ghế ngồi xuống, sau một lát cũng ngủ thiếp đi.
...
Lúc tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Bệ hạ bảo ngươi đi vào, khám lại Biện phi.
Thẩm Lãng đi vào.
Trưởng công chúa Ninh Khiết hỏi:
- Có thể rút kim ra chưa?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Có thể, nhưng nên rút từ từ từng cây một ra, không nên rút toàn bộ một lượt.
Trưởng công chúa Ninh Khiết theo lời Thẩm Lãng nói, rút từng cây kim từ từ.
Vết thương trong tử cung của Biện phi đã hoàn toàn cầm máu.
Kế tiếp Thẩm Lãng phải bổ sung thuốc kháng viêm.
Đương nhiên còn cần phải lấy hết máu cục trong tử cung.
Phương diện này lão ngự y Vân Hoa có nhiều kinh nghiệm hơn, liền không cần Thẩm Lãng.
- Biện phi vì sao vẫn chưa tỉnh lại? - Ninh Nguyên Hiến bèn hỏi.
Ông có vẻ đặc biệt mệt mỏi rã rời, mắt đỏ ngầu, hốc mắt có chút lõm xuống.
Thẩm Lãng còn ngủ mấy canh giờ, Ninh Nguyên Hiến cũng không chợp mắt được chút nào.
Thẩm Lãng nói:
- Lúc trước não bộ thiếu oxy dẫn đến hôn mê, cần thời gian dài nghỉ ngơi, nhưng bệ hạ yên tâm, sẽ không quá hai ba ngày Biện phi sẽ tỉnh lại.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Biện phi mất máu quá nhiều, ta nghe lời ngươi nói, đưa máu vào trong cơ thể nàng chỉ có một nửa lượng máu mất đi, có cần phải truyền thêm chút máu nữa không?
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không cần, Ninh Chính điện hạ đã bị rút một cân máu, nếu như rút nhiều máu hơn sẽ làm tổn thương thân thể. Hơn nữa một cân máu này đã đủ cho cơ thể Biện phi, kế tiếp chính cơ thể của Biện phi sẽ tự sinh ra máu mới.
Ninh Nguyên Hiến lúc đầu muốn nói thân thể Ninh Chính có tổn thương càng tốt.
Nhưng Thẩm Lãng kiên quyết từ chối, ông cũng không thể nói gì nữa.
Bắt đầu từ đêm qua, Thẩm Lãng vô cùng uy nghiêm, lời nói ra giống như thánh chỉ vậy, người khác không thể phản bác.
Nói cho đúng là ở trong phòng bệnh, lời của bác sĩ đang cứu người như Thẩm Lãng chẳng khác gì thánh chỉ.
Ninh Nguyên Hiến hỏi:
- Xác định là không cần truyền máu cho Biện phi nữa đúng không?
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lê Chuẩn, phái người đưa Ninh Chính về ngục giam Tông Chính Tự.
Lê Chuẩn khom người:
- Vâng!
Lẽ ra ý chỉ này hoàn toàn chẳng có chút tình người nào.
Ninh Chính mới vừa truyền máu cho Biện phi, mới vừa cứu bà ta, vậy mà Ninh Nguyên Hiến lại tống vào ngục giam?
Thế nhưng Thẩm Lãng không nói gì thêm dù chỉ nửa câu.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Tìm một căn phòng gần đây cho Thẩm Lãng để hắn ở trong cung nghỉ ngơi đi.
Tiểu Lê công công gật đầu đáp:
- Tuân chỉ.
Thế là, Thẩm Lãng ở lại ngay trong cung, dù sao hắn cũng chẳng phải là lần đầu tiên ở chỗ này.
...
Hôm nay quốc quân không lên triều.
Thế nhưng thời gian vào triều rất ngắn, cũng chỉ có chưa tới một canh giờ.
Kỳ thực việc triều chính rất nhiều.
Cuối cùng Việt quốc vừa mới yên ổn vượt qua nguy cơ tứ phía, hơn nữa còn thắng lớn.
Hơn nữa sứ đoàn nước Sở sắp tới rồi, phải đàm phán thế nào đây.
Còn có chiến cuộc nước Nam Ẩu, phải làm thế nào tiếp tục nữa?
Còn có tên phản đồ Cừu Hào trên quần đảo Lôi Châu phải làm gì?
Còn có cả đống việc cần hoàn thành ở hành tỉnh Thiên Tây, cần phải điều động những quan viên nào?
Những việc này đều cần thương nghị.
Nhưng quốc quân vẫn rất nhanh kết thúc triều đình, tiếp đó trở lại trong hậu cung, ở bên Biện phi.
Ít nhất phải nhìn tận mắt bà tỉnh lại.
Đây coi như là một loại đền bù, món nợ với người vợ đã mất, còn có sự cảm kích khi đối diện với tai ương.
Trời xanh cuối cùng rủ lòng thương với ông, đã không cướp đi Biện phi.
...
Vào khoảng ban đêm.
Biện phi yếu ớt tỉnh lại.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến vành mắt đỏ lên, tiếp đó lộ ra một nụ cười.
Biện phi hai hàng nước mắt chảy xuống, vẫn mỉm cười dịu dàng nhưng có vẻ đặc biệt đau khổ.
Thật vất vả mới có con, nhưng cuối cùng không giữ được, đương nhiên tim bà như dao cắt.
Thế nhưng bà lại có chút ngượng ngùng.
Bởi vì hôm qua cho là mình đã chết, cho nên nói lời trăn trối.
Trong lời trăn trối, rất nhiều từ ngữ bình thường không nói ra được, hiện tại sực nhớ mình chưa chết, những lời trăn trối đã nói kia lại càng khiến bà cảm thấy ngượng ngùng.
Tiếp đó hai người chẳng nói gì cả.
Ninh Nguyên Hiến nắm chặt tay Biện phi.
Ước chừng một lúc lâu, Biện phi nói dịu dàng:
- Thiếp có lỗi với Thẩm Lãng.
Quốc quân lắc đầu nguầy nguậy nói:
- Lúc đó nàng không mắc nợ gì hắn, nàng không muốn hậu cung tham gia vào chính sự, cho nên từ chối cũng cần thiết.
Biện phi lại không nói gì thêm.
Quốc quân nói:
- Cái thằng Thẩm Lãng này rất kiêu ngạo, lát nữa nàng gặp hắn, đừng nói câu cảm ơn nào cả, chẳng cần đâu.
Biện phi chẳng qua là mỉm cười.
Một lát sau, Thẩm Lãng cùng lão ngự y Vân Hoa đi đến.
Sau khi Thẩm Lãng bắt mạch, kiểm tra cẩn thận, đo thân nhiệt của bà.
- Trên cơ bản không còn gì đáng ngại, kế tiếp nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được. - Thẩm Lãng nói:
- Điều trị tu dưỡng thân thể, Vân lão tiên sinh còn giỏi hơn thần rất nhiều, chuyện kế tiếp không cần đến thần nữa.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Vậy được, ngươi trở về đi.
Thẩm Lãng khom người nói:
- Bệ hạ, Biện phi, thần xin cáo lui.
Biện phi hướng hắn dịu dàng cười nói:
- Thẩm Lãng, cảm ơn ngươi.
...
Thẩm Lãng về đến nhà.
Lập tức nghe được tiếng nói ríu rít của hai cô bé con.
Vừa nói còn vừa khóc, xong lại tiếp tục cười.
Là hai cô bé Dư Hề Hề cùng Dư Khả Khả, vừa được đưa ra từ Đại Ân Đình.
Bé chị đang miêu tả độ đáng sợ của Đại Ân Đình như thật, còn đưa tay ra cho Băng Nhi nhìn.
Quả nhiên lòng bàn tay và trên người của hai cô bé đều có dấu vết từng bị đánh.
Đại Ân Đình chính là như vậy, nhất định phải trong thời gian ngắn nhất để tất cả đứa trẻ ngoan ngoãn như nô lệ, cho nên chọn cách quản lý tàn khốc, chỉ cần hơi không vâng lời sẽ đánh đòn đau.
Giống như huấn luyện động vật vậy, thậm chí huấn luyện những đứa trẻ này thành phản xạ có điều kiện.
Dù sao nếu có lỡ đánh chết, cũng chẳng có lỗi lầm gì.
Dư Hề Hề, Dư Khả Khả mới vừa bị đưa đi vài ngày, đã bị đánh nhiều lần, rõ ràng trong lòng lo sợ.
Thẩm Lãng mới vừa đi vào, hai cô bé lập tức lao tới, ôm lấy hai chân Thẩm Lãng.
- Thúc thúc, sau này tụi con hứa sẽ vâng lời, sau này tụi con nhất định ngoan, thúc thúc đừng đưa tụi con đi nữa.
Cô bé nước mắt lưng tròng cầu khẩn.
Thẩm Lãng ôm lấy hai đứa, cọ mũi thân mật với hai cô bé.
Nỗi ám ảnh trong lòng hai cô bé mấy ngày nay cũng chỉ có thể dùng thời gian để xóa mờ dần dần thôi.
Trác Thị cùng Băng Nhi nhìn Thẩm Lãng đầy vẻ mong chờ.
Bọn họ đã nghe được tin tức, Ninh Chính điện hạ truyền máu cho Biện phi, cứu sống tính mạng của bà.
Nhưng vì sao Thẩm Lãng đã trở về, vương tử Ninh Chính lại chưa trở về?
Thẩm Lãng cười nói:
- Chớ vội, chớ vội!
Đúng là chớ vội.
Có chút sóng gió còn chưa đến.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói rất đúng, họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa đang rình rập!
...
Quả nhiên!
Kế tiếp trong kinh đô lan truyền tin đồn.
Nói Thẩm Lãng vì cho Ninh Chính điện hạ tìm chỗ dựa vững chắc nên đã giở trò lúc truyền máu.
Rõ ràng máu người khác cũng được, nhưng Thẩm Lãng lại dùng mưu kế, khiến cho máu của người khác không phù hợp với Biện phi, lại cứ chỉ có máu Ninh Chính là được.
Đây là tìm cách cho Ninh Chính thoát tội.
Rất nhiều người hô to bất công.
Ninh Chính giết quan viên Đại Lý tự, lẽ nào cứ thoát tội dễ dàng đến thế sao?
Phép nước công bằng, vương tử phạm pháp phải cùng tội như thứ dân.
Lẽ nào cũng bởi vì y cho máu Biện phi, có thể miễn tội giết người à?
Cái này cũng không khỏi quá hoang đường.
Ngay sau đó, một tiếng đồn đáng sợ hơn xuất hiện.
Nói Biện phi vốn không sảy thai, cũng sẽ không băng huyết.
Tất cả chuyện này cũng là âm mưu của Thẩm Lãng.
Nói Thẩm Lãng cứu người, trước hết giết người.
Bằng không vì sao Biện phi sớm không sảy thai, muộn không sảy thai, lại cứ sảy thai vào lúc này?
Lại cứ ngay lúc Thẩm Lãng trở về kinh đô, lại cứ khi Ninh Chính bị giam cầm thì sảy thai?
Hơn nữa nguồn gốc lời đồn đãi này, là một người hoàn toàn không tưởng tượng nổi.
Cháu của Biện phi: Biện Niên.
Y chẳng hề e dè, bất bình và căm phẫn.
- Nhất định là Thẩm Lãng ra tay hại cô cô của ta sảy thai băng huyết, người này vô cùng ác độc.
- Các ngươi cũng không biết, Thẩm Lãng này lợi hại dường nào, biết vua Khương Arugan chưa, chính là chết trong tay Thẩm Lãng.
- Cô của ta lúc trước đang khỏe mạnh, đứa con trong bụng cũng khỏe, kết quả Thẩm Lãng vừa trở lại một cái, cô của ta liền sảy thai, nào có chuyện trùng hợp như vậy?
- Chuyện buồn cười nhất các ngươi biết là gì không? Ta là cháu ruột cô cô, chúng ta có quan hệ huyết thống, kết quả máu của ta lại cùng cô cô của ta chẳng tương thích, lại cứ Ninh Chính có thể? Cái này chẳng lẽ không hoang đường à?
Đối với lời đồn đãi này, giống như không có bất kỳ người nào để ý tới.
Cũng không có bất kỳ người nào đi ra ngăn cản.
Thế là lời đồn đãi này càng truyền càng rộng, lời nói dối truyền miệng vô số lần, liền biến thành sự thật.
Đến lúc này, rất nhiều người trong kinh đô tin tưởng một cách vững chắc.
Cho rằng Biện phi sở dĩ sảy thai băng huyết, hoàn toàn là âm mưu của Thẩm Lãng.
Trong cung thân thể Biện phi mỗi ngày đều đang khôi phục.
Thế nhưng Ngũ vương tử Ninh Chính vẫn nhốt trong ngục giam Tông Chính Tự, mà Thẩm Lãng cũng vẫn sống ở dinh Ngũ vương tử, không hề công khai xuất hiện.
Giống như hắn chưa từng cứu Biện phi vậy.
Giống như mọi chuyện đều chưa từng xảy ra vậy.
Ngày này, cháu trai Biện phi đầy tức giận xông vào trong dinh Ngũ vương tử.
- Thẩm Lãng ở đâu? Để hắn đi ra gặp ta, để hắn đi ra gặp ta.
Một lát sau, Thẩm Lãng xuất hiện trước mặt y.
- Biện công tử, có gì chỉ giáo?
Cháu trai của Biện phi Biện Niên chỉ vào Thẩm Lãng nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thẩm Lãng, ngươi rốt cuộc đã giở trò âm mưu gì? Mau nói ra đây?
Thẩm Lãng cau mày.
Biện Niên lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không nên giả vờ ngu ngốc, lúc truyền máu rốt cuộc ngươi đã giở trò gì? Ta rõ ràng là cháu ruột cô cô, máu của ta làm sao có thể không phù hợp với cô cô, rõ ràng chính là ngươi giở trò, ngươi còn không thừa nhận đi?
- Mặt khác, ngươi đã làm hại cô cô của ta sảy thai như thế nào? Ngươi làm sao hại cô cô của ta băng huyết nặng? Ngươi cũng thành thật thừa nhận đi.
- Thật là thủ đoạn, Thẩm Lãng ngươi đúng là thủ đoạn, trước hại người sẽ cứu người. Ngươi không phải là muốn để gia tộc họ Biện chúng ta thiếu ngươi một nhân tình à? Ngươi cũng không cần si tâm vọng tưởng, ngươi cho là âm mưu của ngươi không ai nhìn ra được sao?
- Không chỉ có ta đã nhìn ra, tất cả mọi người đã nhìn ra. Ta đã viết thư cho chú của ta, hơn nữa ta sẽ báo những gì ta biết cho cô cô của ta, nói cho dượng bệ hạ, ta sẽ không để yên chuyện này trôi qua đâu.
- Thẩm Lãng ngươi sẽ sớm gặp phải tai họa, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra sao? Thoạt nhìn, có vẻ như ngươi thật sự đã cứu cô cô của ta, thế nhưng bệ hạ vì sao không thưởng cho ngươi? Cô cô của ta vì sao không thưởng cho ngươi? Vì sao Ninh Chính vẫn còn trong nhà giam, vì sao công chúa Ninh Diễm ngươi thích vẫn còn trong khu cấm Tông Chính Tự? Chính là dượng bệ hạ và cô cô của ta đã đoán được âm mưu của ngươi.
- Thẩm Lãng nhà ngươi sắp xong đời rồi, Hắc Thủy Đài sẽ nhanh chóng đến điều tra vụ ngươi hãm hại cô cô của ta.
Thẩm Lãng nhìn Biện Niên.
Biện Tiêu một mình nắm giữ Diễm Châu, trong tay có mười vạn đại quân.
Thế nhưng họ Biện trong kinh thành là không có người thân.
Toàn bộ những người tài giỏi của họ Biện đều trong quân đội.
Biện Niên là cháu của Biện Tiêu, cha mẹ của y trước kia chết trong tay Ngô vương, Biện Tiêu xuất phát từ cảm giác mắc nợ, liền đối xử tốt đứa cháu này.
Nhưng đứa cháu này đặc biệt chẳng ra gì, căn bản trong quân đội không chịu được khổ, thế là đến kinh đô hưởng thụ vinh hoa phú quý.
Tuy rằng chỉ là cháu của Biện Tiêu, thế nhưng quốc quân đã sắc phong y là Tử tước, hơn nữa còn an bài một chức quan ngũ phẩm cao quý nhưng nhàn hạ.
Thế nhưng Biện Niên trong lòng vẫn thấy chưa đủ, một lòng nghĩ cách leo lên.
Lần này Biện phi sảy thai băng huyết, cần truyền máu nhiều, Biện Niên lập tức mừng rỡ.
Y cảm thấy cơ hội lập công đến rồi, chỉ cần máu của mình cứu cô cô, vậy có thể thăng quan phát đạt.
Mặc dù y đối với chuyện đổ máu này cũng có chút sợ, nhưng khát vọng thăng chức còn át cả sự sợ hãi.
Trong lòng y cũng cảm thấy tức tối.
Cô của y là phi tử quốc quân sủng ái nhất, chú của y là đệ nhất quyền thần Việt quốc, vì sao Biện Niên chẳng qua chỉ là Tử tước, hơn nữa còn có một chức quan ngũ phẩm nhàn hạ?
Lần này cứu cô cô Biện phi, cơ hội ngàn năm một thuở.
Kết quả bị Thẩm Lãng phá hủy.
Bị người giật dây từ phía sau, y càng thêm kiên định đây là âm mưu của Thẩm Lãng.
Cho nên lớn tiếng rêu rao khắp cả kinh đô.
Y chính là cháu ruột Uy Vũ Công Biện Tiêu, đương nhiên không sợ hãi.
Y kêu réo om sòm khắp nơi, người nào lại dám bắt y? Người nào lại dám ngăn cản y?
Y đi khắp nơi đồn đãi chừng mấy ngày, phát hiện không ai ngăn cản y.
Hơn nữa phát hiện Ninh Chính vẫn đang bị nhốt, Ninh Diễm cũng bị nhốt, cho nên càng thêm mừng rỡ.
Cảm thấy mọi chuyện đều trong dự tính.
Thế là y cảm thấy bản thân cần phải đi thêm một bước, trực tiếp nhảy vào trong nhà Thẩm Lãng vạch mặt hắn.
Thẩm Lãng mặc cho y mắng chửi lung tung vẫn nhìn y với nét mặt vui vẻ, không có bất kỳ ý định phản bác nào.
- Không có phản bác, quả nhiên bị ta nói trúng rồi đúng không? Ha ha ha... - Biện Niên mừng rỡ, chỉ vào Thẩm Lãng nói:
- Ngươi chờ đó cho ta, ta đây liền tiến cung, ta đây phải đi tố cáo bệ hạ, tố cáo cô cô, ta đây phải đi vạch trần âm mưu của ngươi.
Nhìn thấy Thẩm Lãng cứng họng không nói nên lời, Biện Niên mừng rỡ, cảm thấy nhận ra chân tướng, tiếp đó hăm hở tiến cung!
...
Trải qua gần mười ngày nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, Biện phi đã có thể miễn cưỡng ngồi dậy.
Lúc này, Ninh Nguyên Hiến đang đút canh gà cho bà.
- Ái phi trong họa có phúc, sắc mặt coi như khá, có lẽ sau này thân thể sẽ hồi phục khỏe mạnh hơn không chừng. - Ninh Nguyên Hiến cười nói.
Biện phi nói:
- Bệ hạ, hay là thiếp tự mình làm, hoặc là để bọn nha đầu làm, ngài bận rộn việc quốc sự như vậy, sao lại có thời gian đến đây đút cho thiếp ăn?
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lúc trước mắc nợ rất nhiều, hôm nay tối đa cũng chỉ có thể xem như là mất bò mới lo làm chuồng.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài vang lên một trận hô to.
- Bệ hạ, cô cô, con phải tiết lộ âm mưu của Thẩm Lãng, con phải tiết lộ âm mưu khổng lồ.
Biện Niên xông ra bên ngoài quỳ xuống.
Bị chặn không vào được, y liền ở bên ngoài hô to.
- Bệ hạ, cô cô, đây nhất định là âm mưu của Thẩm Lãng.
- Con là cháu ruột của cô cô, máu của con làm sao không phù hợp với cô cô kia chứ?
- Tại sao lại trùng hợp như vậy? Thẩm Lãng mới vừa trở về, cô cô liền sảy thai băng huyết? Nhất định là Thẩm Lãng làm hại, tất cả chuyện này đều là âm mưu của hắn.
- Con vừa rồi đi tìm Thẩm Lãng, con vạch trần âm mưu của hắn, hắn đặc biệt chột dạ, cứng họng không nói nên lời.
Quốc quân cùng Biện phi liếc nhau.
Không khỏi thở dài một tiếng.
Mấy ngày nay, quốc quân mặc cho tin đồn lan truyền, càng ngày càng nghiêm trọng.
Chỉ muốn nhìn xem rốt cuộc kẻ nào sẽ lộ diện?
Bởi vì quốc quân cũng hoài nghi, Biện phi sảy thai là bị người khác làm hại.
Đương nhiên, ông tuyệt đối không phải hoài nghi Thẩm Lãng, mà là hoài nghi những người khác trong cung gây nên.
Cho nên mượn lời đồn đãi này, ông muốn xem một chút rốt cuộc kẻ nào sẽ lộ mặt.
Nhưng thật không ngờ, từ đầu tới đuôi nhảy ra, cũng chỉ có thằng ngu Biện Niên này.
Bên ngoài, Biện Niên gần như hô toáng lên:
- Bệ hạ, ngài phái Hắc Thủy Đài bắt giữ Thẩm Lãng, tra tấn nghiêm khắc sẽ nhanh chóng làm sáng tỏ sự thật, đây nhất định là âm mưu của hắn, cô của con sảy thai băng huyết nhất định là Thẩm Lãng làm hại.
Khuôn mặt quốc quân giật một cái thật mạnh.
Ngươi lấy tư cách cháu ruột Biện phi, luôn miệng nói sảy thai băng huyết, nói còn thuận miệng đến thế kia à?
Cũng có một chút quan tâm à?
Ninh Nguyên Hiến thản nhiên ra lệnh:
- Lê Chuẩn, đi gọi người Hắc Thủy Đài qua đây.
Đại thái giám Lê Chuẩn đáp:
- Tuân chỉ.
Sau một lát, võ sĩ Hắc Thủy Đài đi tới ngoài cửa.
Biện Niên nói:
- Bệ hạ anh minh, bệ hạ sáng suốt, ngài ra lệnh cho Hắc Thủy Đài đi bắt Thẩm Lãng, nghiêm hình tra tấn, nghiêm hình tra tấn!
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Hắc Thủy Đài, bắt Biện Niên, thẩm vấn kỹ lưỡng, xem rốt cuộc kẻ nào đứng sau giật dây hắn bịa đặt gây chuyện, lúc cần thiết có thể tra tấn.
- Vâng!
Mấy người võ sĩ Hắc Thủy Đài trực tiếp kéo Biện Niên đi.
Biện Niên lập tức kinh hãi, hô toáng lên:
- Bệ hạ, ngài bắt lầm người, bắt lầm người! Người ngài nên bắt là Thẩm Lãng...
- Ta không đi Hắc Thủy Đài, ta không đi Hắc Thủy Đài.
- Cô cô cứu con, cô cô cứu con.
- Bệ hạ tha cho ta đi, bệ hạ tha cho ta đi...
Giọng Biện Niên vang lên không ngừng rồi càng ngày càng xa, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn không còn nghe được.
Quốc quân nói:
- Đám người kia đều trở nên gian xảo, sẽ không còn ai dám nhảy ra ngoài nữa.
Biện phi nói:
- Bệ hạ, chuyện kế tiếp liền giao cho ta thế nào?
Quốc quân ngó Biện phi rồi nói:
- Ái phi, nàng nhất định phải kéo vào sao?
Biện phi nói:
- Chỉ lo cho bản thân tuy tốt, nhưng nhiều khi cũng không tránh khỏi quá ích kỷ, quá lo lợi cho mình, hơn nữa đây cũng là duyên phận giữa chúng ta. Sau này thiếp sẽ không thể có con nữa, mà đứa bé ấy dù có mẹ nhưng cũng như không, trên người thiếp còn có máu của nó, đây chính là duyên phận giữa chúng ta.
Quốc quân thở dài một tiếng nói:
- Vậy cứ theo ý ái phi vậy.
...
Buổi tối!
Ngũ vương tử Ninh Chính được mang từ ngục giam Tông Chính Tự ra ngoài.
- Bái kiến Biện mẫu phi!
Ninh Chính nghiêm chỉnh hành lễ.
Ánh mắt Biện phi nhìn Ninh Chính dịu dàng chưa bao giờ có, đây vẫn là lần đầu tiên bà chăm chú nhìn Ninh Chính.
Quả thực chẳng đẹp trai, còn mập lùn, hơn nữa còn đặc biệt đen, cái bớt trên cằm cũng quá rõ ràng.
Từ lúc sinh ra, y đã bị coi là người mang điềm xấu.
Từ nhỏ đến lớn, y cũng không nhận được bất kỳ tình mẹ hay tình thân nào cả.
Đây là một đứa trẻ đáng thương.
Ước chừng một lúc lâu, Biện phi nói dịu dàng:
- Chính nhi, con có sẵn lòng nhận ta làm mẫu thân con không? Từ nay về sau, ta sẽ là mẫu thân của con, con có sẵn lòng làm con nuôi của ta được không?
Ninh Chính kinh ngạc, nhìn Biện phi không dám tin.