294. Chương 294: Giám khảo choáng váng! Ngôi đầu đã định!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 294: Giám khảo choáng váng! Ngôi đầu đã định!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 294 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các vị giám khảo có quyền năng đặc biệt, có thể định đoạt vận mệnh của bất kỳ thí sinh nào.
Nhưng khi thực sự ngồi vào vị trí chấm thi, họ chỉ có một cảm giác duy nhất: muốn nôn.
Tổng cộng có sáu vị giám khảo, nhưng quan chủ khảo không được phép tham gia chấm bài, nên chỉ còn năm người là lực lượng chấm thi chính.
Kinh đô là một khu vực thi cử rộng lớn, lần này có khoảng ba nghìn thí sinh dự thi, trung bình mỗi người phải chấm sáu trăm bài.
Vấn đề mấu chốt là chín mươi chín phần trăm bài văn của thí sinh đều rất đỗi bình thường, không có gì nổi bật.
Đặc biệt là sách luận, khả năng trùng lặp ý tưởng cực kỳ cao, thậm chí tỷ lệ trùng từ, trùng dấu chấm câu cũng không ít.
Có khi đến 50% bài văn giống hệt như được đúc ra từ một khuôn mẫu.
Điều này giống như việc nếm thức ăn.
Cho dù là món cay Tứ Xuyên, món Hồ Nam hay món Quảng Đông, nếu chỉ nếm thử ba bốn miếng, ai cũng sẽ thấy tự hào. Dù sao, những người có thể tham gia kỳ thi hàng đầu này, trừ phi là kẻ siêu dốt của Thái Học Viện, nếu không đều có vài phần bản lĩnh thật sự.
Thế nhưng nếu bắt bạn nếm thử năm sáu trăm món, bạn sẽ cảm thấy thế nào?
Chắc chắn là muốn nôn mửa rồi.
Một số bài văn có sự khác biệt tương đối, nhưng đọc quá nhiều khiến người ta gần như chết lặng.
Cũng như món cay Tứ Xuyên vậy, hương vị rất đậm đà, mới nếm thử thì kinh ngạc vô cùng.
Thế nhưng ăn nhiều, cả miệng đều tê dại, vị giác cũng thoái hóa.
Do đó, không khí chấm bài trong trường thi vô cùng nặng nề.
- Cộp cộp cộp...
Đừng hiểu lầm, không phải có người đang phóng uế trong trường thi, dù sao cũng không phải ai cũng giống như Lan Phong Tử.
Đây là tiếng quăng bỏ bài.
Khi giám khảo chấm bài, chỉ cần thấy không vừa mắt một chút, họ sẽ đọc lướt thật nhanh, sau đó gấp bài thi lại và quăng xuống đất.
Không sai!
Quả thực là ném thẳng xuống đất, nên mới gọi là 'quăng bỏ'.
Đương nhiên, theo quy trình thì những bài thi rơi xuống đất này vẫn còn có cơ hội.
Bởi vì còn có vòng phúc khảo, còn có việc chấm chéo bài thi.
Nhưng đây chỉ là trên lý thuyết, trên thực tế một khi đã bị quăng bỏ, về cơ bản không còn khả năng lật ngược tình thế.
Vậy những bài thi bị ném xuống đất có oan uổng không?
99.99% đều không oan uổng chút nào.
Những giám khảo này, bất kể phẩm chất ra sao, trình độ thì tuyệt đối có thừa.
Hơn nữa, ân khoa lần này, vì có một thiên chi kiêu tử như Chúc Hồng Bình, về cơ bản đã hoàn toàn ngăn chặn khả năng gian lận.
Ân khoa lần này sẽ chọn bao nhiêu người đỗ đạt?
Cũng không có giới hạn cụ thể, thế nhưng nói chung sẽ không vượt quá một trăm người.
Ba mươi chọn một.
Theo quy tắc ngầm, vòng đầu tiên sẽ phải loại bỏ chín mươi phần trăm bài thi.
Vì vậy, mỗi vị giám khảo chấm bài đều hiểu rõ trong lòng: vòng đầu tiên mười chọn một.
- Cộp cộp...
Từng chồng bài thi thay phiên nhau bị ném xuống đất.
Không khí đặc biệt ngột ngạt.
Bài làm của các thí sinh này rõ ràng ngày càng khiến người ta chán nản.
Tuy rằng không nói ra thành lời, nhưng tất cả đều hiện rõ trên nét mặt của mấy vị giám khảo.
Chủ khảo lần này là Lễ bộ Hữu Thị Lang, một quan chức có cấp bậc đặc biệt cao.
Ông cũng đang chấm bài thi tại đây.
Vị Thị Lang đại nhân này ra tay còn 'ác' hơn, tất cả đều là đọc lướt như gió, thấy không được liền trực tiếp quăng bỏ.
Cộp cộp...
Sau khi liên tục ném hơn ba mươi bài, cuối cùng ông để lại một bài, đặt ở trên bàn bên phải.
Vị Thị Lang đại nhân này từng là Thám Hoa hai mươi năm trước, tiêu chuẩn đánh giá tuyệt đối hạng nhất. Sách luận và thi phú của thí sinh, ông chỉ cần liếc qua một cái, đọc một đoạn là biết ngay có trình độ hay không.
Thế nên khoa cử mới khó khăn đến vậy.
Nhân tài trăm người có một, thậm chí còn chưa có cơ hội thể hiện đã bị loại ngay từ kỳ thi châu rồi.
Nhân tài ngàn dặm chọn một, may mắn lắm mới có thể lọt vào trường thi này.
Mà muốn đỗ cao, ước chừng phải ngàn dặm mới tìm được một người.
Trong đô thành, cùng với các huyện lỵ phụ cận, có khoảng ba trăm năm mươi vạn dân cư, trung bình ba năm một lần, mỗi đợt chọn một trăm người.
Ngỡ như còn khó hơn cả thi vào Bắc Đại Thanh Hoa (*) nữa.
(*) Đại học Bắc Kinh và đại học Thanh Hoa.
Vị Thị Lang đại nhân này chấm bài cực kỳ nhanh, ông miệt mài tìm kiếm bài thi của Chúc Hồng Bình.
Đương nhiên, ngoài việc nôn nóng không chờ được, đó còn là muốn nịnh nọt, lấy lòng Tể tướng đại nhân.
Có thể xem ông ta là người phe họ Chúc.
Đương nhiên, nói một cách bình thường thì ông ấy không gian lận.
Văn không có đệ nhất, võ không có đệ nhị.
Thứ văn chương này khá chủ quan, chỉ cần không xuất hiện tác phẩm mang tính hiện tượng, thì rất khó có một sự công nhận tuyệt đối nào.
Như vậy trong tình huống này, danh tiếng liền trở nên cực kỳ quan trọng.
Tài hoa của Chúc Hồng Bình nổi tiếng khắp thiên hạ, tuyệt đối là hạng nhất kinh đô.
Một kỳ thi trước, dù y không tham gia, nhưng cũng dựa theo đề thi mà làm bài, sau đó gửi đến cho mấy vị giám khảo chấm thử cho y.
Kết quả là nếu Chúc Hồng Bình tham gia kỳ thi lần đó, nhất định sẽ giành được hạng nhất.
Kỳ thi Hương lần trước là năm ngoái, khi Chúc Hồng Bình mười sáu tuổi.
Kỳ thi Hương trước đó nữa là bốn năm trước, Chúc Hồng Bình mới mười ba tuổi, dù y không tham gia, thế nhưng sau khi có được đề thi cũng đã tự làm bài ở nhà.
Mấy vị giám khảo cũng phê chấm qua, kết quả vẫn là hạng nhất.
Nói cách khác, Chúc Hồng Bình năm mười ba tuổi đã có thể giành hạng nhất vòng thi tỉnh của kinh đô.
Lúc đó, danh tiếng của y lan truyền rộng rãi, không chỉ quan chủ khảo phán định y có thể giành hạng nhất, ngay cả quốc quân sau khi xem xong còn phải thốt lên một câu: 'Nhà ta có ngựa ngàn dặm'.
Quốc quân đối xử rất tốt với gia tộc họ Chúc, thậm chí coi con cháu họ Chúc như con cháu trong nhà mình, đối với Chúc Hồng Bình này ông cũng vô cùng thiên vị.
Cho nên, thủ khoa thi Hương của hai kỳ trước trong lòng khó chịu, có một loại cảm giác 'ngày chó má'.
Chúc Hồng Bình nhà ngươi có ý gì chứ, ngươi muốn tham gia thì cứ tham gia, không tham gia thì cũng đừng xen vào làm gì.
Ngươi ở nhà làm bài, sau đó giao cho giám khảo phê chấm, thế nhưng cuối cùng lại không có tên trong bảng danh sách.
Ngươi đây là có ý gì? Khoe khoang sao?
Kết quả là mọi người đều nói nếu Chúc Hồng Bình chính thức tham gia thi tỉnh kinh đô (thi hương) thì nhất định sẽ giành được Giải Nguyên hạng nhất.
Nói cách khác, Giải Nguyên hai kỳ trước cũng là danh không chính ngôn không thuận.
Kỳ thực đó cũng là một cách nuôi dưỡng hy vọng.
Dù sao đệ tử họ Chúc là thiên chi kiêu tử, nếu y tham gia khoa thi mà trực tiếp giành hạng nhất, dù cho không có gian lận, người khác cũng sẽ cảm thấy y gian lận.
Chúc Hồng Bình ở nhà làm bài, hai lần đều có thể giành hạng nhất, nhưng kết quả là không nhận.
Như vậy, lần thứ ba này thực sự tham gia cuộc thi và đạt hạng nhất, liền có vẻ danh chính ngôn thuận, thiên hạ không ai dám nói đây là gian lận, làm việc vì tình riêng.
Hơn nữa còn có thể trở thành chuyện không ai bàn tán.
Chúc công đường đường là Tể tướng, lại đè ép cháu mình suốt hai kỳ thi, chuyện này chẳng lẽ còn chưa đủ công chính sao?
Cho nên, vị trí đầu bảng lần này, Chúc Hồng Bình nhất định phải có.
Mà vị chủ khảo đại nhân này đương nhiên cũng vui vẻ thành toàn, nhưng tổng cộng hơn ba ngàn bài thi, muốn tìm trúng bài của Chúc Hồng Bình cũng không dễ dàng.
Công việc chấm bài cứ thế buồn tẻ mà tiến hành.
Trừ tiếng 'cộp cộp' ra, gần như không còn âm thanh nào khác.
Chỉ có những trường hợp đặc biệt hiếm hoi.
Mới có một giám khảo thấy một bài văn hay, sau đó gọi các giám khảo khác cùng nhau thưởng thức.
Những bài văn như vậy, về cơ bản có thể lọt vào top 10.
Phải mất mấy canh giờ mới có thể xuất hiện một lần như thế này.
- Hay, hay...
Bỗng nhiên, có một vị giám khảo chợt vỗ bàn một cái, tức khắc khiến tất cả mọi người giật mình hoảng sợ.
Một vị giám khảo trong số đó tay run lên, bài thi trong tay trực tiếp rơi xuống đất.
Ông định nhặt lên, dù sao bài văn đó cũng không tệ, có thể lọt vào vòng đầu tiên.
Lễ bộ Thị lang nói:
- Bài văn rơi xuống đất kia, rất tốt sao?
Giám khảo Ất nói:
- Cũng chưa đến mức xuất sắc, nhưng cũng không tệ lắm.
Chủ khảo Lễ bộ Thị lang nói:
- Vậy thì cứ để nó rơi xuống đi.
Thế là có một thí sinh xui xẻo cứ thế bị loại bỏ.
Vị giám khảo Viện Hàn Lâm Học Sĩ này, xem như là phó giám khảo thứ nhất của kỳ thi này.
- Chủ khảo đại nhân, các vị đồng liêu, mọi người hãy đặt bài thi trong tay xuống, đều đến xem bài thi này, tuyệt đối kinh ngạc, tuyệt đối kinh ngạc!
Tiếp đó, vị phó giám khảo thứ nhất này cầm bài thi đi tới trước bàn chủ khảo.
Tức khắc mấy vị giám khảo còn lại đều đặt bài thi trong tay xuống, đi tới vây quanh.
Chỉ nhìn thoáng qua.
Trong lòng mọi người đều thầm hô: Rốt cuộc cũng tìm được rồi.
Đây là bài thi của Chúc Hồng Bình, nét chữ này mọi người quá quen thuộc, nhìn một cái là có thể nhận ra.
Kỳ thực không chỉ chủ khảo đại nhân đang tìm, tất cả giám khảo ở đây đều tìm kiếm.
Một mặt là muốn nịnh nọt gia tộc họ Chúc, nhưng quan trọng hơn là xuất phát từ suy nghĩ muốn xem ai là người may mắn nhất.
Tiếp đó, bài thi được đặt trong tay chủ khảo đại nhân, năm vị giám khảo phía sau bắt đầu cùng nhau chấm bài.
- Hay, hay...
- Chúc Hồng Bình công tử thật là thiên tài, đề thiếp kinh chín mươi câu, lại trả lời đúng tám mươi tám câu, ba mươi câu của đề minh toán lại trả lời đúng hai mươi chín câu, thật là thiên tài!
- Minh toán cộng thêm thiếp kinh tổng cộng một trăm hai mươi câu, kỷ lục các khoa thi trước là được bao nhiêu câu?
- Toàn bộ mười lăm câu, thi hội mười lăm năm trước, Trạng Nguyên lang Trương Tử Húc lúc đó, nay là Đại đô đốc Trường Sử phủ hành tỉnh Thiên Bắc.
Trương Tử Húc, một thiên tài khác của phe họ Chúc, năm nay mới ba mươi chín tuổi, đã làm đến Tổng Đốc Trường Sử phủ, phẩm cấp gần như tương đương Trương Xung, thế nhưng ước chừng trẻ hơn Trương Xung mười mấy tuổi.
Thật đúng là trùng hợp, hai người đều họ Trương, nhưng lại không hề có chút quan hệ huyết thống nào.
- Rõ ràng là sóng sau xô sóng trước, Chúc Hồng Bình này lại phá vỡ kỷ lục mấy thập niên, còn lợi hại hơn cả Trạng nguyên Trương Tử Húc.
Thiếp kinh và minh toán, tỷ lệ điểm ở khoa thi đế quốc Đại Viêm rất thấp.
Hơn nữa, đây là điểm liệt điển hình (*).
(*) Tức dưới 50 là điểm liệt.
Một trăm hai mươi câu, nếu tổng cộng trả lời không quá sáu mươi câu, vậy chứng tỏ cơ sở tri thức của ngươi đặc biệt kém. Dù cho sách luận và thi phú ngươi viết sau đó có cao siêu đến mấy, cũng nhất định sẽ thi trượt.
Chỉ cần trả lời đúng hơn 50% là coi như đạt yêu cầu, cao hơn nữa cũng không có nhiều tác dụng.
Cho nên phần lớn thí sinh cũng sẽ không lãng phí công sức vào phần này, vì hiệu quả học tập quá thấp.
Chúc Hồng Bình tổng cộng trả lời đúng 117 câu, đúng là thiên tài.
Phó giám khảo thứ nhất cười nói:
- Kỷ lục này ít nhất phải giữ vững vài thập niên, không cách nào lay chuyển được.
Phó giám khảo thứ năm nói:
- Có lẽ phải chờ đến đời kế tiếp của gia tộc họ Chúc mới có thể phá vỡ kỷ lục này.
Những người còn lại không hưởng ứng.
Mặc dù mọi người ở đây đều nịnh nọt gia tộc họ Chúc, thế nhưng lời nịnh nọt này của ngươi quá đáng, quá lộ liễu.
Thiếp kinh và minh toán cuối cùng không quá quan trọng, cho nên mọi người khen ngợi qua loa một chút rồi thôi.
Trọng điểm là sách luận và thi phú tiếp theo!
Chúc Hồng Bình 《 Luận Phân Phong Kiến Chế 》, mới đọc đến đoạn thứ nhất đã khiến mấy vị giám khảo rung động trong lòng.
Lợi hại.
Quả nhiên là hậu duệ danh môn.
Quả nhiên dám nói thẳng.
Không chỉ quan điểm rõ ràng, dứt khoát cực kỳ, mấu chốt là khí thế sắc bén tỏa ra bốn phía.
- Hay, hay, hay...
Ngay từ đầu, quan chủ khảo Lễ bộ Thị lang còn chỉ đọc thầm, nhưng sau đó không nhịn được mà đọc lớn thành tiếng.
Bởi vì thực sự là viết quá hay.
Quan điểm rõ ràng dứt khoát, lập ý sâu sắc, câu cú gây kinh ngạc, dùng điển tích tinh chuẩn.
Tuyệt đối là tác phẩm văn chương hạng nhất.
Bài văn hay ho này quả thực đã xua tan không khí buồn tẻ trong phòng.
Toàn bộ không khí giống như trong nháy mắt trở nên phấn chấn.
Đây chính là sức hấp dẫn của văn chương hay.
Chuyện này giống như một cuộc thi hoa hậu, một loạt thí sinh nhan sắc tầm thường khoảng 70 điểm làm điệu bộ tao nhã khiến mọi người buồn ngủ, bỗng nhiên xuất hiện một cô gái 90 điểm, mọi người lập tức hưng phấn.
- Thực sự không thể nghĩ ra, phần sách luận này lại do một đứa trẻ mười bảy tuổi viết ra sao?
- Thiên tài, tuyệt đối là thiên tài!
- Nói thật, ta cũng xem như đã thấm nhuần văn chương nhiều năm, năm đó xuất thân cũng chỉ là Nhị giáp (Tiến sĩ) hạng năm, nhưng để ta viết phần sách luận này, cũng chưa chắc có thể viết tốt đến vậy.
- Chấn động tâm can, chấn động tâm can.
Sau khi xem phần sách luận này, mọi người lại bắt đầu đọc thi phú của Chúc Hồng Bình.
Chúc Hồng Bình cũng chọn 'thu nhạn' (ngỗng trời mùa thu) làm thơ, dùng 'đại bàng' làm phú.
Vốn cho rằng sách luận y viết vô cùng tốt, thi phú rất khó đạt đến cấp bậc ngang nhau.
Nhưng mà thật không ngờ, thi phú lại viết rất hay.
Mấy vị giám khảo đọc xong xuôi, thực sự giống như ngày hè uống nước đá, sảng khoái đến tận cùng.
Thơ hay, thơ hay.
Phú hay, phú hay.
- Sách luận của thí sinh này khiến người ta đọc vào lâm li vui sướng, thi phú của hắn càng làm cho người đọc ba tháng không biết mùi thịt.
- Thật không nên sớm xem bài thi của hắn như vậy, tiếp theo chấm bài thi còn làm sao mà tiến hành tiếp đây?
- Đúng vậy, đúng vậy, thí sinh khác so với hắn chênh lệch quá xa. Xem văn chương thi phú xong lại đọc sang thí sinh khác, giống như ăn sơn hào hải vị xong lại đi ăn thức ăn đường phố vậy, khó mà nuốt nổi.
Mọi người đều nhao nhao than vãn.
Sau khi xem xong sách luận và thi phú gây kinh ngạc này, thực sự giống như tiến vào 'thời gian hiền giả'.
Trong khoảng thời gian ngắn là không 'cứng' nổi.
- Tuyệt đối hạng nhất, hoàn toàn xứng đáng!
- Tuyệt đối hạng nhất!
Tiếp đó, chủ khảo đại nhân trịnh trọng đặt bài thi trở lại bên trong giấy phong, sau đó dùng bút đỏ vẽ một vòng tròn bên ngoài.
Năm vị giám khảo còn lại cũng đều tiến lên, mỗi người đều vẽ một vòng tròn.
Việc này biểu thị sáu vị giám khảo đều nhất trí thái độ, người này nhất định phải đỗ.
Đương nhiên vòng tròn này sẽ có cái lớn cái nhỏ.
Vì sao ư? Bởi vì chức quan ngươi thấp, vòng tròn của ngươi sẽ phải bé hơn một chút.
Tuy rằng kết quả còn chưa công bố, thế nhưng trong lòng mọi người đã có quyết định, Chúc Hồng Bình tuyệt đối hạng nhất.
Chủ khảo đại nhân nói:
- Vừa lúc mọi người nhân cơ hội này nghỉ ngơi, ăn chút điểm tâm, để đầu óc thanh thản một chút.
- Được, được.
Mọi người tạm dừng chấm bài thi.
- Đưa vào!
Cửa phòng mở ra một khe hở, từ bên ngoài thay phiên bưng đến các phần điểm tâm.
Đều đặc biệt tinh xảo.
Hoặc là bánh trôi bọc nếp, hoặc là chè hạt sen nấm tuyết.
Rượu thì không được uống, ngay cả cơm rượu hoa quế cũng không được dùng.
Sợ khi uống vào liền váng đầu, chấm bài thi phạm sai lầm.
Vừa ăn, một vị giám khảo chủ động hỏi:
- Có ai trong các vị đã chấm phải bài thi giấy trắng chưa?
Mấy vị giám khảo đều lắc đầu.
Vị giám khảo đó nói:
- Lúc ta tuần tra trường thi phát hiện, Lan Phong Tử nằm ngủ trên bàn, cho nên hắn chắc hẳn đã nộp giấy trắng.
Một vị giám khảo khác nói:
- Ta cũng nhìn thấy.
- Lan Phong Tử này lúc đầu cuộc thi còn viết một lúc, còn lại tất cả thời gian đều đang ngủ.
- Xem ai xui xẻo, bốc trúng bài thi của Lan Phong Tử này, hy vọng không phải ta.
- Nếu ai bốc trúng, lập tức ném xuống đất, sau đó đi tắm thay quần áo, hy vọng có thể hóa giải vận rủi.
- Có cần phải đi tìm một thanh quan nhi (kỹ nữ bán nghệ không bán thân), kia mới chính thức đổi vận.
- Có thể, nhưng mà mời Hứa đại nhân đưa thanh quan nhi đến trường thi này đi.
Những câu đùa tục tĩu chỗ nào cũng có, bất kể quan lớn đến đâu, bất kể trường hợp nào, đều khó mà cấm tiệt.
- Bệ hạ lúc này cũng đã biết chuyện trong trường thi, biết Lan Phong Tử này từ đầu đến cuối đều đang ngủ, chỉ sợ sẽ nổi cơn tức giận.
- Nhất định rồi, Lan Phong Tử này chỉ sợ là đầu rơi xuống đất, thậm chí mười tên ăn mày cũng cùng nhau phải chết, rõ ràng là chết lãng nhách?
- Thẩm Lãng lần này xem như là phụ lòng ân sủng và tin cậy của bệ hạ.
- Ỷ sủng mà kiêu, ỷ sủng mà kiêu.
- Bệ hạ xem như là đã nhìn lầm người, rõ ràng...
Nghe mọi người càng nói càng quá phận, đã nói đến quốc quân, chủ khảo đại nhân nhất thời tằng hắng một tiếng.
Mọi người nhất thời câm miệng không nói.
Sau khi ăn xong, chủ khảo đại nhân nói:
- Nghỉ ngơi nửa canh giờ, sau đó tiếp tục chấm bài thi.
...
Quốc quân quả thật đang tức giận.
Cuộc thi vừa kết thúc, ông liền nhận được tin tức, Lan Phong Tử ở trong trường thi đã ngủ suốt ba ngày.
Hơn nữa dù cho không ngủ, cũng 'xuất hồn bay ra ngoài', về cơ bản sẽ không thi.
Thiếu chút nữa, quốc quân đã muốn trực tiếp hạ chỉ sai người đến quý phủ Ninh Chính bắt Lan Phong Tử, bí mật giết chết.
- Thẩm Lãng, ngươi quá vô liêm sỉ, quả nhân tín nhiệm ngươi đến mức nào? Ngươi lại báo đáp ta như vậy ư?
- Ngươi lúc trước không phải thông minh tuyệt đỉnh sao? Làm sao hôm nay lại mắt mờ, tìm một đống phế vật thế này?
- Khốn kiếp, khốn kiếp!
- Ngươi mất mặt thì không sao, nhưng lại làm hại quả nhân cùng ngươi mất mặt theo.
Quốc quân tức giận đến nỗi không ăn cơm.
- Lê Chuẩn, bắt Thẩm Lãng vào đây, bắt vào đây...
Nhưng mà, khi Lê Chuẩn vừa mới ra cửa, lại bị ông quát lại.
- Thôi bỏ đi, chờ yết bảng rồi nói.
- Sau khi chấm thi xong, ngươi lập tức đến trường thi lấy bài của Lan Phong Tử ra cho ta. Nếu quả thật là giấy trắng, lập tức đi giết hắn.
Lê Chuẩn gật đầu.
Nếu như Lan Phong Tử này thực sự nộp giấy trắng, hoàn toàn là chết chưa hết tội.
Đây không chỉ là coi khinh Thẩm Lãng, mà càng là coi khinh quân vương.
Bệ hạ là bởi vì tin tưởng Thẩm Lãng, mới có thể cho ngươi cơ hội này. Vì những kẻ khốn kiếp như ngươi, danh dự bệ hạ đã bị tổn thất đến mức nào?
Nếu như ngươi không tận tâm tận lực, ngược lại ngủ ngon lành rồi nộp giấy trắng, tỏ vẻ phóng đãng không có chút giới hạn nào thế này, ngươi không chết thì ai chết?
- Đàm phán với nước Sở thế nào rồi? - Quốc quân bèn hỏi.
Trận đàm phán này hoàn toàn là giằng co.
Đã kéo dài xấp xỉ hơn một tháng, không những không hề tiến triển, mà còn thụt lùi về sau.
Thái giám không được tham gia vào chính sự, quy tắc này Việt quốc có.
Nhưng Lê Chuẩn đã vì quốc quân chỉnh lý tấu chương từ lâu, hơn nữa có đôi khi quốc quân đau mắt, để Lê Chuẩn đọc cho ông nghe.
Nhưng Lê Chuẩn vẫn vô cùng cẩn thận, không trực tiếp trả lời, mà là lấy ra tấu chương của quan viên liên quan, đưa cho quốc quân.
- Không muốn đọc, ngươi đọc đi. - Ninh Nguyên Hiến nói.
Lê Chuẩn sau khi xem xong nói:
- Bệ hạ, đàm phán rất không thuận lợi, nước Sở được một tấc lại muốn tiến một thước. Bây giờ không chỉ không nhận sai, không bồi thường, không rút binh, hơn nữa còn muốn chúng ta đền tiền, nói là Việt quốc chúng ta phải bồi thường chiến tranh.
Nghe những lời này, Ninh Nguyên Hiến gần như muốn bùng nổ cơn giận.
Lão già Sở vương kia, ngươi lấy đâu ra tự tin hả?
Ta và nước Ngô đều đã ký kết minh ước, phản quân họ Tô đều bị ta tiêu diệt, đại thắng hoàn toàn chính là Việt quốc của ta.
Bây giờ ngươi cũng dám 'mở mồm sư tử ngoạm', ngươi điên rồi sao?
- Hành động của lão già Sở vương kia là tiến công giả vờ rút lui sao? - Ninh Nguyên Hiến bèn hỏi.
Lê Chuẩn lặng im không nói.
Chuyện liên quan đến quốc sự, Lê Chuẩn có thể không mở miệng thì sẽ không mở miệng.
Ninh Nguyên Hiến nheo mắt lại.
Một tháng trước thái độ Sở vương vẫn vô cùng mềm mỏng, làm sao bỗng nhiên lập tức trở nên mạnh mẽ cứng rắn?
Không chỉ không nhận sai, không bồi thường, hơn nữa còn không rút binh?
Nói cách khác, bây giờ nước Sở còn chiếm mấy tòa thành, còn chiếm lĩnh ba bốn dặm quốc thổ Việt quốc.
Lẽ nào lão già Sở vương kia muốn một cuộc chiến khuynh quốc thật sao?
Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng.
Việt quốc tuy không thể đánh nổi cuộc chiến khuynh quốc, nhưng nước Sở cũng không thể đánh nổi.
- Tình hình nước Nam Ẩu bên kia thế nào? - Ninh Nguyên Hiến bèn hỏi.
Lê Chuẩn vẫn không chủ động phát biểu bất kỳ ý kiến gì, mà là lấy ra tấu chương của Đại tướng quân Chúc Lâm, sau khi đọc xong sẽ tường thuật lại.
Đương nhiên nếu như là mật tấu thì quốc quân cũng sẽ không để Lê Chuẩn đọc, thậm chí dù cho có để Lê Chuẩn đọc, Lê Chuẩn cũng sẽ không nhìn.
Quốc quân là một người lười, đã có rất nhiều chuyện vượt qua quy củ, Lê Chuẩn sẽ phải giữ vững nguyên tắc.
- Nước Nam Ẩu vô cùng yên lặng. - Lê Chuẩn đọc xong tấu chương sau đó nói:
- Thế nhưng trong tấu chương của Đại tướng quân Chúc Lâm, còn có tấu chương của công chúa Ninh La đều có mùi bất an.
Ninh Nguyên Hiến cau mày.
Nhìn qua, nước Sở lại giống như có chút móc nối với quốc chủ Nam Ẩu, vua Căng.
- Truyền khẩu dụ, tăng nhanh đàm phán, cần phải để nước Sở thỏa hiệp trong thời gian ngắn nhất, nhất định phải để cho bọn họ rút binh.
- Sở vương nhận sai là điều nhất định, thế nhưng tiền bồi thường có thể ít một chút, mang tính tượng trưng mà bồi thường năm mươi vạn lượng vàng, chia thành ba năm giao nộp.
- Đây là ranh giới cuối cùng!
Lê Chuẩn cung kính nói:
- Tuân chỉ!
...
Một lát sau, Lại Bộ Thượng Thư tiến vào thư phòng.
- Thần tham kiến bệ hạ.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói thẳng:
- Chức Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, ghế trống đã lâu, ngươi với tư cách Thiên Quan Lại Bộ, có thể có người nào để tiến cử không?
Lại Bộ Thượng Thư nói:
- Trương Xung thích hợp nhất.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Quả nhân không rảnh cùng ngươi giải đố.
Trương Xung từ chối chức Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, đồng thời cùng phe Thái tử hoàn toàn xích mích, chuyện này đã huyên náo ồn ào khắp nơi. Ngươi với tư cách Lại Bộ Thiên Quan, với tư cách một trong các Tể tướng Thượng Thư Đài, đừng giả vờ không biết chuyện.
Lại Bộ Thượng Thư ngẫm nghĩ một hồi nói:
- Đại đô đốc Trường Sử phủ hành tỉnh Thiên Bắc Trương Tử Húc thì sao?
Ninh Nguyên Hiến nhướng mày, bèn hỏi:
- Không có lựa chọn thứ hai sao?
Ông sở dĩ cau mày đương nhiên không phải vì không hài lòng Trương Tử Húc.
Trên thực tế, quốc quân vô cùng thích người này, từng là Trạng Nguyên lang, nay mới ba mươi chín tuổi đã là quan tam phẩm rồi.
Nhưng người này cũng là lực lượng chủ chốt của phe Thái tử.
Đương nhiên, điều này cũng không có gì, Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây nhất định phải do người đáng tin cậy của Thái tử đảm nhiệm, như thế mới có thể cân bằng với Xung Nghiêu phía bắc.
Thế nhưng Lại Bộ Thượng Thư cũng không phải là quan viên phe họ Chúc, kết quả ngươi vừa mở miệng đã đề cử người phe họ Chúc, điều này khiến quả nhân nghĩ thế nào?
Chuyện này có đáng lo hay không, ngươi với tư cách Lại Bộ Thiên Quan, với tư cách một trong ba cánh tay của Thượng Thư Đài, lại cũng đứng chung một chỗ với phe họ Chúc?
Mặc dù Ninh Nguyên Hiến tin tưởng phe họ Chúc, thậm chí đối với Chúc Hoằng Chủ vô cùng dựa dẫm, nhưng lại không muốn phe họ Chúc độc chiếm triều chính.
Lại Bộ Thượng Thư nói:
- Bệ hạ, thần không hề có tư tâm.
Những lời này, ông nói ra quang minh lỗi lạc.
Lão quả thực không hề có tư tâm.
Dù sao chức Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây nhất định phải do dòng chính của Thái tử đảm nhiệm. Nếu Trương Xung không làm, vậy đương nhiên chỉ có Trương Tử Húc thích hợp. Ta với tư cách Lại Bộ Thiên Quan cần gì phải làm điều thừa, đề cử một người khác chỉ để làm nền?
Bốn vị Tể tướng Thượng Thư Đài của Việt quốc, gần như mỗi người đều có tính cách riêng.
Mà vị Lại Bộ Thượng Thư này, xuất thân hào môn quý tộc, trung thành một lòng, thế nhưng lại không quá nguyện ý làm những chuyện khéo léo đưa đẩy.
Ninh Nguyên Hiến gật đầu nói:
- Trẫm biết rồi, ngươi đi đi.
Lại Bộ Thượng Thư lại một lần nữa dập đầu nói:
- Nếu bệ hạ không còn chuyện gì nữa, vậy thần xin cáo từ.
Tiếp đó, lão xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng vị Lại Bộ Thiên Quan này, tâm tình Ninh Nguyên Hiến hơi khá hơn một chút.
Trong triều đình của ông, người tầm thường rất nhiều.
Nhưng tối thiểu bốn Tể tướng Thượng Thư Đài, bốn thống soái Xu Mật Viện, mỗi người đều là nhân trung tuấn kiệt, gần như cũng là tài năng trụ cột.
Không nói đến ai khác, Tô Nan với tư cách phó sứ Xu Mật Viện, lợi hại đến mức nào?
Không chỉ có Thượng Thư Đài cùng Xu Mật Viện thế hệ này nhân tài đông đúc, thậm chí đời kế tiếp cũng là anh tài xuất hiện lớp lớp.
Chúc Nhung, Trương Xung, Trương Tử Húc ba người này, chính là những người phù hợp cho chức vị Tể tướng của Thượng Thư Đài đời kế tiếp.
Thẩm Lãng kia thì sao?
Ở đâu trong Thượng Thư Đài?
Không, không, không!
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến rùng mình một cái.
Tên cặn bã đầy tai họa này nếu như vào Thượng Thư Đài, vậy thì thật là 'nước không ra nước'.
Tiếp tục, quốc quân lại nghĩ tới cuộc thi ân khoa lần này, thịnh nộ lại một lần nữa dâng lên.
- Lê Ân, đi trường thi hỏi một chút tiến độ chấm bài thi thế nào? Có phát hiện giấy trắng hay không? Một khi phát hiện giấy trắng lập tức lột niêm phong tên xuống, xem rốt cuộc là người nào? Nếu như là Lan Phong Tử thì lập tức phái người đi bắt hắn giết ngay.
Vị bệ hạ này rõ ràng nôn nóng, hai ba lần ban ngày cũng không chờ được, một khi trong lòng có chuyện gì, lập tức muốn có đáp án ngay.
- Vâng!
Tiểu Lê công công lập tức hướng trường thi chạy như bay!
...
Bên trong trường thi.
Sau khi ăn điểm tâm, lại nghỉ ngơi hai khắc, đông đảo giám khảo lại bắt đầu chấm bài thi buồn tẻ.
Đương nhiên 'thời gian hiền giả' đã coi như trôi qua.
Nhưng mới vừa phê duyệt bài thi của Chúc Hồng Bình, lại nhìn văn chương của thí sinh khác, ngỡ như đang nhai sáp.
Thậm chí có chút khó coi.
Kỳ thực những người này đều không coi là kém cỏi, viết cũng còn rất tốt.
Thế nhưng... chỉ là phụ họa, nói hùa mà thôi.
Đối với mệnh đề viết văn, có vài người cũng có những quan điểm như vậy.
- Cộp cộp...
Mấy vị giám khảo không ngừng quăng bỏ bài.
Lúc trước mười bài còn lấy một bài, mà bây giờ gần như hai mươi bài mới có thể lấy một bài.
Thật sự có một loại cảm giác 'chọn người cao trong đám lùn'.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa.
Quan chủ khảo nói:
- Chuyện gì?
Võ sĩ bên ngoài nói:
- Tiểu Lê công công đến.
Toàn bộ người ở kinh đô đều gọi là Tiểu Lê công công, nhưng Lê Ân cũng chẳng hề tức giận, ngược lại vô cùng thích.
Hoàng cung có ba vị họ Lê.
Lão Lê công công, Lê Mục.
Đại Lê công công, Lê Chuẩn.
Tiểu Lê công công, Lê Ân.
Ba người này cũng là thái giám tâm phúc được quốc quân tin cậy nhất. Phía dưới, một đám thái giám vì tranh đoạt chức của Tiểu Lê công công, hận không thể đánh nát óc đối phương.
Quan chủ khảo nghe xong, lập tức bèn hỏi:
- Tiểu Lê công công, có chuyện gì sao?
Lê Ân bèn hỏi:
- Các vị giám khảo, có nhìn thấy ai nộp giấy trắng hay không?
Mấy vị giám khảo hiểu ý cười.
Bệ hạ vẫn là bệ hạ mà mọi người từng biết.
Lần này Lan Phong Tử quả nhiên là chết chắc, hơn nữa còn nhất định sẽ chết vô cùng thảm.
Quan chủ khảo nói:
- Vẫn chưa chấm đến giấy trắng, một khi chấm đến, chúng ta sẽ lập tức báo cho Tiểu Lê công công biết.
Lê Ân nói:
- Làm phiền chư vị đại nhân.
Tiếp đó, Lê Ân liền ở chỗ này chờ, đỡ phải chạy vào chạy ra.
Bên trong, mấy vị giám khảo tiếp tục chấm bài thi.
Tiếp đó, không khí vẫn vô cùng nặng nề, vẫn nhạt như nước ốc.
Vẫn truyền đến tiếng 'cộp cộp' rơi xuống đất.
Thế nhưng mọi người ít nhiều trong lòng cũng có một mục tiêu.
Mục tiêu trước là tìm được bài thi của Chúc Hồng Bình, còn mục tiêu lần này chính là tìm được giấy trắng của Lan Phong Tử.
Bởi vì phần giấy trắng này vừa xuất hiện, liền có nghĩa có người sắp phải chết, liền có nghĩa Thẩm Lãng cùng Ninh Chính đều phải xui xẻo.
Có người không may, chúng ta liền hài lòng.
Huống chi là tên cặn bã Thẩm Lãng này?
Thí sinh bình thường lần này càng thêm xui xẻo.
Bài thi chỉ cần hơi không xuất sắc, sau khi đọc, liền trực tiếp rơi xuống đất.
...
Thời gian trôi qua cực nhanh.
Đêm đã khuya.
Nhanh đến canh ba sáng.
Sáu vị giám khảo đã chấm bài thi mấy canh giờ, lúc này thật buồn ngủ.
Nhìn những sách luận phụ họa này, nhìn những thi phú kệch cỡm kia, đã không còn là nhai sáp nữa, mà là lại một lần nữa muốn nôn.
Cả đêm nay, sáu người đã chấm qua hơn một ngàn bài, trong đó 90% rơi xuống đất.
Thật sự có một loại cảm giác 'muôn ngựa im tiếng', chỉ có Chúc Hồng Bình 'một cây nở hoa'.
Thật sự là 'hạc giữa bầy gà'.
Tể tướng Chúc Hoằng Chủ rõ ràng đã suy nghĩ quá nhiều, cháu trai y giành hạng nhất hoàn toàn là danh chính ngôn thuận, hai lần trước bị đè ép trắng trợn.
Sự chênh lệch của tất cả thí sinh với y, rõ ràng như ban ngày.
Không thể trì hoãn việc trao hạng nhất nữa.
Quan chủ khảo nói:
- Mọi người đang vất vả rồi, chờ đến canh ba, chính thức kết thúc chấm bài thi hôm nay, mọi người đi ngủ, sáng sớm ngày mai sẽ duyệt tiếp!
- Vâng!
- Vâng!
Mấy vị giám khảo mừng rỡ.
Sự đày đọa hôm nay cuối cùng cũng kết thúc.
Tiếp đó sẽ cứ theo thời gian mà làm cho hết, chờ đến khi gõ canh, rồi ngủ một giấc thật ngon.
Bằng không thực sự muốn nôn.
Một phó giám khảo đến từ Viện Hàn Lâm Học Sĩ đã ngủ gật.
Mí mắt đã 'đánh nhau' từ trên xuống dưới, thực sự không chịu nổi nữa.
Gần như mở ra giấy phong một cách máy móc, lấy ra bài thi bên trong.
Nếu như mũi ông đủ nhạy, mới có thể ngửi ra bên trong bài thi còn có một mùi hương thoang thoảng. Không hề nghi ngờ, đây là bài thi của Lan Phong Tử, có cái mùi độc nhất của hắn.
Vị giám khảo bắt đầu thẩm duyệt môn thiếp kinh trước mặt.
Bản năng đảo qua một cái, bởi vì những đáp án này ông đã thuộc làu.
Tiếp đó...
Ông bị dọa run một cái.
Không thể nào!
Gặp quỷ sao?
Đề thiếp kinh chín mươi câu hoàn toàn đúng!
Đây là muốn điên rồi sao?
Đây là tên biến thái nào vậy?
Đề thiếp kinh chín mươi câu, trong đó có mười câu cực kỳ lạ, căn bản là để cho người ta trả lời sai mà tồn tại.
Chúc Hồng Bình thiên tài đến mức nào, cũng chỉ mới trả lời đúng tám mươi tám câu, nhưng vẫn sai hai câu. Chỉ riêng điều này đã phá vỡ kỷ lục mấy thập niên.
Ngươi lại hoàn toàn đúng chín mươi câu?
Ngay sau đó, cơn buồn ngủ của vị giám khảo này hoàn toàn biến mất.
Bởi vì ông phát hiện, đề minh toán người này cũng đáp đúng hết ba mươi câu!
Điên rồi, điên rồi!
Rõ ràng gặp quỷ!
Phó giám khảo uống một ly trà đậm, tập trung tất cả tinh thần, bắt đầu xem phần sách luận của bài thi này.
Bởi vì thiếp kinh và minh toán dù xuất sắc đến mấy cũng vô dụng, chỉ cần trả lời sáu mươi câu trở lên là coi như đạt yêu cầu.
Quan trọng vẫn là sách luận và thi phú.
Lần thứ nhất, ông đọc lướt qua thật nhanh.
Tiếp đó, cả người nổi gai ốc!
Cái này... Đây là thiên tài từ đâu chui ra vậy?
Cái phần 《 Luận Phân Phong Kiến Chế 》 lại viết hay đến vậy.
Không, không, không.
Không thể dùng từ 'hay' để hình dung.
Cũng không thể dùng 'vỗ án tán dương' để hình dung.
'Chấn động tâm can'?
Không được, những đánh giá này vừa rồi đã dành cho Chúc Hồng Bình.
Ta muốn thu hồi lại toàn bộ đánh giá này, sau đó một lần nữa đặt lên phần sách luận này mới được.
Sách luận hiếm có.
Đơn giản là tác phẩm đỉnh cao.
Sách luận của Chúc Hồng Bình đã đặc biệt xuất sắc, thế nhưng trước phần sách luận này, hoàn toàn 'thua chị kém em', lập tức phân cao thấp.
Vốn nên xem kỹ phần sách luận này nhiều lần, mười lần, tám lần.
Nhưng vị giám khảo này đã khẩn cấp muốn xem thi phú của thí sinh này.
Có thể viết ra sách luận kiệt xuất thế này, chỉ mong tiêu chuẩn thi phú không nên kém.
Thậm chí không cần quá tốt, chỉ cần có tám phần mười trình độ của phần sách luận này, thí sinh đó có thể cướp đi hạng nhất của Chúc Hồng Bình.
Nhưng mà!
Vị giám khảo này mới vừa thấy câu đầu tiên của 《 Thu Nhạn Thi 》.
Cả người rùng mình, tê cả da đầu, thậm chí trái tim đều run lên.
Người đi ta mất, ngày qua không sao giữ lại. Người loạn lòng ta, ngày nay thật lắm ưu phiền.
Câu cú duyên dáng thế này, ngỡ như không phải người phàm có thể viết ra.
Kế tiếp, ông đọc đến câu thơ kế tiếp.
Cả người đều bị chấn động tê liệt.
Tiếp tục, đọc đến 《 Bằng Điểu Phú 》.
Cái khí phách hùng vĩ, cái hiểu biết sâu sắc tận xương, cái vẻ đẹp hoa mỹ.
Thật sự là một kiệt tác bất hủ hiếm có.
Đây căn bản cũng không phải là thi phú mà người phàm có thể viết ra.
Đây, đây thật sự là tiên.
Điên rồi, điên rồi!
Đây là thiên tài từ đâu chui ra vậy?
Không, đây là 'biến thái' từ đâu ra!
Chúc Hồng Bình mất hạng nhất rồi!
Trước mắt, phần bài thi này mới là hạng nhất, hạng nhất tuyệt đối.
Hạng nhất không thể tranh cãi chút nào.
Nếu ai dám xếp thí sinh này hạng nhì, hoặc là mắt bị mù, hoặc là lòng dạ đen tối!
Ra sức hít thở mấy hơi.
Bởi vì vị phó giám khảo thứ nhất này cảm giác mình giống như uống say vậy, có chút choáng váng.
- Khụ khụ!
- Các vị, Chúc Hồng Bình không thể giành được hạng nhất.
- Phần bài thi này trong tay ta mới là thủ khoa, mặc kệ đặt ở nơi đâu, mặc kệ để ở chỗ nào, cũng là hạng nhất!
- Nếu ai dám đẩy hắn xuống hạng nhì, ta liền trực tiếp xông vào vương cung đó.