Chương 30: Về làng vinh quy, không bằng cầm thú

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 30: Về làng vinh quy, không bằng cầm thú

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi rời khỏi Hắc Y bang của Điền Hoành, Thẩm Lãng phi ngựa không ngừng nghỉ, chạy về tới nhà cha mẹ.
Cha mẹ cùng đệ đệ đã ngóng trông từ sáng sớm, khi còn ở chân núi, mẫu thân đã vội vàng ra đón.
- Con ơi, tiểu thư phủ Bá Tước đối xử với con thế nào? - Mẫu thân vội vàng hỏi.
Thẩm Lãng nói:
- Nàng đối với con rất tốt ạ.
Mẫu thân nói:
- Vậy mẹ yên tâm rồi.
Hai võ sĩ phủ Bá Tước đặt hai rương lễ vật xuống, rồi bắt đầu sắp xếp đồ đạc vào trong nhà, nào là vải vóc, gạo, mì, thịt, còn có nhiều loại thuốc men.
Mộc Lan rất chu đáo, biết cha và đệ đệ Thẩm Lãng bị thương, nên đã chuẩn bị rất nhiều thuốc trị thương và thuốc bổ.
Tiếp đó, Thẩm Lãng lấy ra ba trăm lạng vàng, đưa đến trước mặt phụ thân nói:
- Số tiền này đủ để xây một căn nhà mới, lợp bằng ngói tốt.
Sắc mặt cha thoáng biến đổi, ông nói ngay:
- Đại Lang, dù sao con bây giờ đã là người của phủ Bá Tước, chúng ta làm cha mẹ được nhờ một chút cũng không thành vấn đề, nhưng tuyệt đối không nhận tiền phủ Bá Tước, không để phủ Bá Tước cảm thấy con rút tiền về nhà, làm mất danh tiếng của con được.
Lời của cha nói ra vô cùng khéo léo, nói trắng ra, chính là lo lắng Thẩm Lãng phải mang tiếng ăn cây táo rào cây sung.
Thẩm Lãng cười nói:
- Đống vàng này không phải phủ Bá Tước cho, là bản thân con kiếm được đấy.
Phụ thân hỏi:
- Con kiếm tiền bằng cách nào?
Thẩm Lãng nói:
- Con phát minh ra một công thức thuốc nhuộm mới, bán cho một thương nhân buôn tơ lụa lớn trong thành. Lúc trước con không dám dùng, hôm nay trở thành chàng rể phủ Bá Tước mới có dũng khí yên tâm sử dụng.
Thẩm Lãng đương nhiên không thể nói với cha mẹ rằng số tiền này là do uy hiếp Điền Hoành mà có được, như vậy cha mẹ càng không dám dùng.
Dù cho như thế, phụ thân vẫn vô cùng do dự, từ nhỏ đến lớn ông đều thương yêu Thẩm Lãng, thực sự không cách nào dùng tiền của hắn.
Thẩm Lãng nói:
- Xây một căn nhà lớn để con trở về cũng dễ ở, lỡ may Mộc Lan cùng về với con thì làm sao ở nổi trong căn nhà tranh vách đất được?
Câu nói này tức khắc khiến phụ thân quyết định, nhất định phải xây nhà, một căn nhà thật lớn.
Mặc dù ông cảm thấy, tiểu thư phủ Bá Tước là tuyệt đối không có khả năng tới nhà, nhưng lỡ may nàng muốn tới, cũng không thể để con dâu không có chỗ ở, để con trai mất thể diện.
- Xây một căn nhà mới cần hơn mười lạng là đủ, sao phải dùng đến 300 lạng? - Phụ thân nói.
Thật ra, ông ta căn bản còn chưa từng sờ qua một lạng vàng nào, lúc trước chỉ dùng tiền đồng, giỏi lắm là lạng bạc.
Nếu như ngươi đi chợ mua đồ ăn, dùng lạng vàng thì ai có tiền thối lại cho đủ.
Mà xây nhà dưới quê, cho dù là ngôi nhà lớn năm sáu gian có mái ngói, dùng gạch xanh (*) tốt nhất, đá phiến tốt nhất. Cộng thêm một cái sân rộng, thêm cả tường bao, cũng không đến một trăm lạng vàng.
(*Gạch xanh là loại gạch được làm từ đất sét có chứa hàm lượng Aluminosilicate Al₂SiO₅, được nung ở nhiệt độ 900- 1100 °C, và kéo dài 8-15 ngày)
Thẩm Lãng nói:
- Nhà cửa phải rộng rãi, bề thế, tường phải dày, tường rào cũng phải cao hơn.
- Hay quá. - Phụ thân nói.
Mà đệ đệ Thẩm Kiến ở bên cạnh chăm chú nhìn Thẩm Lãng, cho đến nay gã vẫn là kẻ côn đồ vặt, hiện nay ca ca trở thành chàng rể phủ Bá Tước khiến gã sớm muốn rời quê, đi ra ngoài trải đời.
Thẩm Lãng nói:
- Đệ yên tâm dưỡng thương, chờ khi đệ lành vết thương, ca ca sẽ đưa đệ đi ra ngoài, nhất định sẽ để đệ có tương lai.
- Ôi chao! - Thằng em mừng rỡ reo lên:
- Chờ đệ giỏi giang hơn, liền cưới quả phụ Lưu về nhà.
Lý tưởng của gã vẫn lớn lao như vậy.
Sau đó, mẫu thân làm một bữa trưa thịnh soạn, dù cho lúc này đã là chiều muộn.
Thẩm Lãng vui vẻ cùng người nhà ăn một bữa cơm.
Mẫu thân mời hai võ sĩ phủ Bá Tước cùng vào ăn cơm, nhưng họ từ chối, sau khi dọn dẹp đồ đạc xong, họ liền ra ngoài, dùng hai chiếc bánh lớn thay bữa trưa.
Điều này có thể xem là một loại kính trọng, nhưng ở một mức độ nào đó lại có vẻ xa cách, không muốn gần gũi với nhà Thẩm Lãng.
Tuy họ sẵn lòng liều mạng bảo vệ Thẩm Lãng, nhưng trong lòng vẫn coi thường hắn, Thẩm Lãng cũng không cách nào ra lệnh cho họ.
Đương nhiên, Thẩm Lãng cũng không có bất kỳ ý kiến nào về sự lạnh nhạt đó, các ngươi không muốn vào dùng cơm, sẵn lòng ở bên ngoài gặm bánh thì tùy các ngươi đi.
Thậm chí mẫu thân còn định pha trà cho họ, Thẩm Lãng nói thôi đi, cho mỗi người một chén nước đun sôi để nguội là được.
Trong lòng Thẩm Lãng có một quyết định.
Hắn nhất định phải có người tâm phúc của mình, không cần nhiều, chỉ cần một hai người tài giỏi là đủ, khi cần thiết chỉ nghe theo lệnh của Thẩm Lãng, có thể xông lên mà không chút do dự.
Hơn nữa nếu Thẩm Lãng cần làm việc gì cũng không cần tự mình đi, cứ phái người khác là được rồi.
Việc gì cũng phải tự mình làm thì hơi quá sức đấy.
Thuộc hạ không cần quá nhiều, trung thành và đắc lực là quan trọng nhất.
...
Sau đó, Thẩm Lãng sắc thuốc cho phụ thân, rồi thay thuốc mới cho vết gãy xương của đệ đệ, dùng vải sạch băng bó cố định cẩn thận.
Cha mẹ ngập tràn hạnh phúc.
Đứa con hai người yêu thương nhất lại trở nên hiếu thảo, hiểu chuyện như thế, thật quá đỗi tốt đẹp rồi.
Mặt trời dần ngả về tây, Thẩm Lãng chính thức từ biệt cha mẹ, phải trở về phủ Bá Tước.
Mẫu thân hai mắt rưng rưng, nhưng vẫn nở nụ cười, tiễn Thẩm Lãng rời đi.
- Đại Lang, Đại Ngốc gặp chuyện rồi, tình hình không tốt lắm, con đi thăm nó một lát đi.
Trước khi đi, mẫu thân vẫn không kìm được mà nói.
Đại Ngốc là người bạn duy nhất của Thẩm Lãng lúc trước, bảo vệ hắn từ nhỏ đến lớn.
Đệ đệ Thẩm Kiến vì bảo vệ Thẩm Lãng mà đánh nhau với người khác, còn Đại Ngốc bảo vệ Thẩm Lãng chính là thay hắn chịu đòn.
...
Thẩm Lãng đến nhà Đại Ngốc, lúc đi ngang qua thôn Phong Diệp, dân làng trên đường xì xào chỉ trỏ, trốn sau cánh cửa nhìn ngó.
Ánh mắt họ nhìn Thẩm Lãng vô cùng phức tạp.
Thật không ngờ, cái tên phế vật Thẩm Lãng này một bước lên mây, trở thành chàng rể phủ Bá Tước.
Lúc trước tên Nhị Ngốc bị họ khinh thường, hôm nay lại ở vị trí cao sang, trở thành nhân vật mà dân làng không thể nào với tới.
Thật đáng ghen tị!
Thế nhưng, khi mắt của Thẩm Lãng lướt qua họ, trên mặt mỗi người lại vội nở nụ cười nịnh nọt.
Nhưng mà, trong lòng họ không phải không có nghi ngờ ác ý, Thẩm Lãng hồi trước bị nhà họ Từ đuổi, chẳng mấy chốc sẽ bị phủ Bá Tước tống cổ, chẳng mấy chốc sẽ phải mặt mũi tái mét quay về căn nhà tranh bên sườn núi thôi.
Dân làng này, thật thà thì thật thà, nhưng cũng vô cùng ranh ma.
Họ có lòng trắc ẩn nhưng lại không muốn người khác có cuộc sống tốt hơn mình.
Tốt nhất nhà ngươi nên nghèo hơn nhà ta, sau đó thỉnh thoảng ta có thể giúp ngươi một hai lần, để thỏa mãn lòng tốt của ta đồng thời cũng có cảm giác thành tựu.
Thẩm Lãng cũng thẳng thừng bỏ qua, không hề có ý định dừng lại hỏi han ân cần với những người này.
Cũng không cần phải đóng vai cao thượng như Hán Cao Tổ hoàng đế (*tức Hán Cao Tổ Lưu Bang, vị vua rất giỏi diễn kịch lấy lòng thiên hạ).
Nhà Thẩm Lãng là gia đình ngụ cư, cộng thêm ngoại hình hắn quá đỗi tuấn tú, lúc trước đầu óc có vấn đề, trí tuệ rất thấp.
Cho nên lúc trước người trong thôn không chỉ là khinh thường hắn, thậm chí còn ăn hiếp và cô lập hắn.
Từ nhỏ đến lớn, rất nhiều đứa trẻ trong làng đều ăn hiếp Thẩm Lãng.
Lúc đó, Đại Ngốc vẫn dùng thân hình to lớn che chắn đá, thậm chí có lần là cả phân và nước tiểu cho Thẩm Lãng.
Đại Ngốc giống như Thẩm Lãng trước kia vậy, chỉ số thông minh đều khá thấp.
Có thể nói Đại Ngốc càng giống như nhân vật chính trong phim 《 Forrest Gump 》, gã ngây thơ và kiên cường.
Khi mới sinh gã cũng không bình thường, chào đời chỉ nặng mười hai cân.
Sinh xong gã, mẹ Đại Ngốc mất vì khó sinh.
Sau khi ra đời, từ đó gã bắt đầu lớn nhanh như thổi.
Dù cho mỗi ngày ăn cơm không đủ no, đến mười tám tuổi đã cao đến hai mét mốt, giống như người khổng lồ vậy.
Không biết tại sao phải như thế, cha mẹ gã cũng là người bình thường, duy chỉ có gã lại chẳng giống người bình thường chút nào.
Đại Ngốc mỗi ngày ăn rất nhiều, nhưng lại rất chăm chỉ làm việc, một người có sức lao động bằng ba bốn người, lại khỏe mạnh vô cùng.
Tóm lại, chính là tài năng trời phú, không giống người bình thường.
Mặc dù cơ thể cường tráng vô cùng, sức khỏe cực kỳ dồi dào, nhưng Đại Ngốc lại vô hại với mọi người, mọi vật. Mặt mũi thật thà, ánh mắt thuần lương, chưa bao giờ đánh nhau.
Khi người khác đánh gã, gã liền quay lưng lại, để người ta đánh vào lưng, không hề đánh trả một chút nào.
Lúc Thẩm Lãng bị người đánh, gã hay ôm Thẩm Lãng vào lòng, sau đó xoay lưng lại để người ta đánh đập.
Cuộc sống của Đại Ngốc không mấy tốt đẹp, khi mẹ gã qua đời được ba năm, cha gã lại cưới vợ kế, và sinh ra một đứa em trai.
Từ đó về sau, Đại Ngốc giống như đứa con nhặt được ven đường, nếu như không phải gã có khả năng làm việc, chỉ sợ ngay cả cơm cũng không có mà ăn.
Đương nhiên dù cho hắn có khả năng làm việc, cơm mỗi ngày cũng ăn không đủ no, mẹ kế chỉ cho gã ăn bắp, còn quy định số lượng, hầu hết thời gian gã đều đói meo.
...
Mẫu thân nói Đại Ngốc gặp chuyện, cho nên Thẩm Lãng vội vã chạy đến nhà Đại Ngốc.
Thẩm Lãng đi tới sân nhà Đại Ngốc, điều kiện nhà gã khá giả, cha gã là một thợ săn nổi tiếng, hơn nữa còn kiêm nhiệm chức thủ lĩnh dân quân thôn Phong Diệp, cho nên có một căn nhà ba gian rộng rãi, còn có cả tường bao quanh.
- Đại Ngốc đâu?
Sau khi tiến vào nhà, Thẩm Lãng không thấy Đại Ngốc, chỉ có mẹ kế và em trai gã.
Nhìn thấy Thẩm Lãng, mẹ kế Đại Ngốc sửng sốt, nói:
- Nhị Ngốc, sao lại là mày?
Ngay sau đó bà ta vội bụm miệng lại, bởi vì Thẩm Lãng mặc quần áo sang trọng, lại còn có hai võ sĩ đi cùng.
- Đại Ngốc đi làm rồi. - Mẹ kế Đại Ngốc nói:
- Thẩm Lãng có việc gì không?
Đi làm việc? Mẫu thân không phải nói hắn gặp chuyện à?
- Làm việc ở đâu, ta đi tìm hắn. - Thẩm Lãng nói:
- Ngoài ra ta cho nhà các ngươi một ít tiền, mỗi ngày phải cho nó ăn cơm thật no, hiểu chưa?
Tiếp đó, hắn móc ra một túi tiền, khoảng năm mươi lạng bạc.
Đến khi Thẩm Lãng hoàn toàn ổn định ở phủ Bá Tước, hắn sẽ đưa cả đệ Thẩm Kiến và Đại Ngốc đi theo. Nhưng bây giờ Đại Ngốc còn cần ở nhà một thời gian, số tiền này dù chỉ một phần mười dùng cho Đại Ngốc cũng đủ để gã ăn no.
Mẹ kế Đại Ngốc trợn tròn mắt, vội vàng nhận lấy túi tiền, gật đầu lia lịa nói:
- Thẩm Lãng cứ yên tâm, ta nhất định mỗi ngày sẽ cho Đại Tráng ăn cơm no, còn cho nó ăn thịt nữa, đúng là Đại Lang có tiền đồ, có lương tâm, phát đạt rồi cũng không quên bạn bè.
Đứa em trai cùng cha khác mẹ của Đại Ngốc kế bên nhìn thấy Thẩm Lãng mặc áo gấm sang trọng, tức khắc dấy lên lòng đố kỵ, liền cười lạnh nói:
- Đại Ngốc? Chắc chết từ lâu rồi, bị quăng vào khe suối ấy mà.
Nghe lời này, Thẩm Lãng biến sắc, nhanh chóng chạy ra khỏi nhà Đại Ngốc.
...
Một lát sau, trong một khe suối, Thẩm Lãng gặp được Đại Ngốc bị vứt bỏ.
Gã gầy trơ xương, hấp hối, toàn thân bê bết máu me.
Vốn là người khổng lồ cao hai mét mốt, vậy mà giờ gầy trơ xương, phần ngực sưng to đáng sợ, hơn nữa rõ ràng có dấu vết rạn xương.
Thế nhưng đôi mắt vẫn đơn thuần như trước, vừa nhìn thấy Thẩm Lãng, ánh mắt gã thậm chí còn lộ ra vẻ vui mừng, thều thào nói:
- Nhị Ngốc, ngươi đến rồi sao? Ta nhớ ngươi lắm!
- Ừ, ta đến rồi đây. - Mắt Thẩm Lãng đỏ hoe, nói:
- Có chuyện gì xảy ra với ngươi vậy, sao lại ra nông nỗi này?
Đại Ngốc nói:
- Đệ đệ bướng bỉnh lắm, đi trêu cọp trên núi, ta cứu nó, thế là bị cọp tát cho mấy cái, xương bị gãy mấy cái thế là hộc máu. Cha không có tiền chạy chữa nên bỏ ta ở đây.
Nghe những lời này, nước mắt Thẩm Lãng không kìm được mà chảy xuống.
Khốn nạn, súc sinh!
Đúng là có mẹ kế thì cũng có cha ghẻ.
Cái tên em trai của Đại Ngốc này cũng chẳng phải loại tốt lành gì, hàng ngày vẫn ăn hiếp gã, cũng ăn hiếp Thẩm Lãng, hoặc là trộn đất vào cơm của Đại Ngốc, hay tiểu vào chăn mền của gã. Thậm chí còn trộm tiền, nhìn lén đàn bà tắm đều đổ vấy cho Đại Ngốc.
Dù cho như thế, Đại Ngốc vẫn bảo vệ đứa em này.
Bây giờ vì cứu đứa em khốn khiếp này mà bị cọp vồ bị thương, cha gã lại vứt gã vào đây chờ chết.
Cầm thú cũng không bằng.
Ta... phải giết chết các ngươi!