Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Cừu Yêu Nhi nghịch thiên, Lãng gia cũng vô địch!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 307 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cừu Yêu Nhi lập quốc ở hải ngoại?
Thẩm Lãng lập tức ngạc nhiên, mới có bao nhiêu thời gian chứ?
Cừu Yêu Nhi rời khỏi thành Nộ Triều chưa đầy một năm, vậy mà nàng đã lập quốc ở hải ngoại rồi sao?
Nhưng khát vọng của nàng không phải là khám phá thế giới chưa từng biết hay sao? Sao lại thành ra lập quốc rồi?
- Ca làm sao mà biết tin tức này vậy?
Vân Mộng Trạch đáp:
- Mấy tên chủ nô, thành chủ các thành bang hải ngoại nhao nhao chạy nạn đến Viêm Kinh, thỉnh cầu hoàng đế bệ hạ che chở, chính bọn họ đã truyền tin tức này đi.
Nhao nhao?
Từ này có nghĩa là rất nhiều người sao?
Ý là Cừu Yêu Nhi đã diệt rất nhiều thành bang?
Vân Mộng Trạch gật đầu đáp:
- Đúng vậy, đệ nghĩ không sai đâu. Trên đường nàng đi về phía tây, đã diệt vô số thành trì. Một nửa số thành chủ bị nàng đánh bại phải chạy trốn về phía tây, nửa còn lại thì chạy về phía đông, đang thỉnh cầu hoàng đế bệ hạ xuất binh tiêu diệt nàng.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy ý của hoàng đế bệ hạ thế nào?
Vân Mộng Trạch đáp:
- Cứ mặc kệ bọn họ chết đi.
Hiện nay, toàn bộ đế quốc Đại Viêm đều coi trọng lục địa chứ không phải đại dương, vậy làm sao có thể vì mấy tên chủ thành bang này mà xuất binh tiêu diệt Cừu Yêu Nhi được chứ?
Thẩm Lãng hỏi:
- Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra vậy?
Vân Mộng Trạch kể:
- Cừu Yêu Nhi dẫn đầu đội quân hải tặc của mình đi về phía tây, khám phá thế giới chưa từng biết. Dọc đường, nàng gặp vô số hải tặc, cùng với một vài hạm đội buôn bán của các thành bang. Nàng vốn không hề gây sự với ai, nhưng người khác thấy hạm đội của nàng quy mô nhỏ bé, lại ngược lại tới tấn công nàng.
Thẩm Lãng đương nhiên biết rằng trên biển, hạm đội buôn bán ở một khía cạnh nào đó chẳng khác gì hải tặc. Đừng nói là hạm đội buôn bán, ngay cả vào thế kỷ mười bảy, mười tám, rất nhiều hạm đội của các quốc gia phương Tây còn kiêm luôn cả nghề hải tặc nữa là.
Quy mô hạm đội của Cừu Yêu Nhi khi đi về phía tây quả thực rất nhỏ, hơn nữa còn có rất nhiều phụ nữ, trông có vẻ rất yếu ớt.
- Kết quả là, những hạm đội hải tặc và buôn bán đó đã gặp xui xẻo. Nàng liên tục tấn công, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi (*). Theo lời tố giác của mấy tên chủ thành bang, nàng có thể tiêu diệt kẻ địch gấp mười lần.
(*) không có tiến công nào không được, không có trận chiến nào không thắng (gần như bách chiến bách thắng)
Thẩm Lãng hít một hơi khí lạnh, tiêu diệt kẻ địch gấp mười lần? Cừu Yêu Nhi dù ở bất cứ đâu cũng lợi hại đến mức này sao.
Vân Mộng Trạch nói tiếp:
- Sau đó, vì một trận bão táp, hạm đội của nàng từng mắc cạn trên một hòn đảo thần bí, nàng mất tích hai tháng. Tất cả mọi người đều cho rằng nàng đã chết, thậm chí hạm đội của nàng cũng gần như tan rã. Thế nhưng, đúng lúc này nàng lại một lần nữa xuất hiện, trở nên càng cường đại hơn, mạnh đến mức khiến người ta phải sôi máu. Cũng chính là khi đó, thủy triều trên biển dâng cao, gió biển lại nổi lên, hạm đội của nàng một lần nữa trở về đại dương.
Nghe đến đây, Thẩm Lãng không khỏi kinh ngạc.
Mất tích hai tháng? Vậy rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với nàng vậy?
Cừu Yêu Nhi vốn đã mạnh mẽ phi thường, giờ đây... còn có thể mạnh hơn nữa đến mức nào chứ?
Chẳng phải là muốn nghịch thiên hay sao?
- Cứ như vậy, nàng trên đường đi về phía tây, một đường diệt sạch, một đường nghiền ép.
- Diệt rất nhiều hạm đội hải tặc và chủ nô, cứu vô số nô lệ.
- Vô số nô lệ được nàng giải cứu đã hợp thành một quốc gia, nàng trở thành nữ vương!
- Cứ thế, nàng chẳng biết tại sao lại lập quốc ngay trên hải ngoại.
Thẩm Lãng cảm thấy da đầu tê dại.
Tình tiết này sao lại có chút quen thuộc vậy?
Đúng rồi, chính là Mẹ Rồng (*) trong 《Game of Thrones》.
(*)Daenerys Targaryen
Nhưng Cừu Yêu Nhi không giống Mẹ Rồng.
Thứ nhất, Mẹ Rồng rất lùn, còn Cừu Yêu Nhi thì rất cao.
Thứ hai, Mẹ Rồng dựa vào gian lận và kỳ ngộ, còn có ba con rồng.
Mà Cừu Yêu Nhi, nàng dựa vào chính là sức chiến đấu nghịch thiên của bản thân.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy con của nàng đã ra đời chưa?
Vân Mộng Trạch lắc đầu đáp:
- Không biết, không hề nghe nói gì cả.
Thẩm Lãng kinh ngạc. Theo thời gian mà suy tính, nàng mang thai đã xấp xỉ mười một tháng rồi.
Lẽ ra phải sinh rồi mới đúng chứ.
Thẩm Lãng hỏi:
- Lúc này nàng đang ở đâu? Có xa chúng ta lắm không?
Vân Mộng Trạch đáp:
- Không biết. Nàng vẫn trên đường đi về phía tây, một đường nghiền ép, một đường tiêu diệt, một đường giải phóng. Hiện giờ đến nơi nào thì không ai hay, thế nhưng có một thành trì của một thành chủ bị diệt mấy tháng trước, lúc đó cách chúng ta phải tầm khoảng mười lăm ngàn dặm.
Chết tiệt!
Mấy tháng trước còn cách mười lăm ngàn dặm, vậy bây giờ Cừu Yêu Nhi đã đi tới đâu rồi?
Thật sự chỉ có trời mới biết.
Con nàng đã sinh ra chưa?
Cũng chỉ có trời mới biết.
Thẩm Lãng hỏi:
- Vậy mấy tên chủ nô chạy tới đế quốc Đại Viêm, có thấy Cừu Yêu Nhi bụng to không?
Vân Mộng Trạch gật đầu đáp:
- Thấy chứ, bụng nàng còn rất lớn. Cho nên nàng còn có biệt hiệu là nữ vương ác ma có bầu. Bởi vì nàng thực sự quá mạnh mẽ, mang cái bụng lớn như vậy vẫn còn đang chiến đấu trên biển, hơn nữa lại tung hoành vô địch, căn bản không có kẻ địch nào cản nổi. Thế nên rất nhiều người nói rằng trong bụng nàng chắc chắn ôm một ác quỷ, nhờ vậy mới có sức mạnh nghịch thiên như thế.
Thẩm Lãng lại một lần nữa cảm thấy da đầu tê dại.
Trong đầu hắn không khỏi hiện lên một hình ảnh: Cừu Yêu Nhi tuyệt mỹ với cái bụng to đùng, vung hai thanh Quỷ Đầu Đao, một đường nghiền ép, một đường đồ sát, sau đó tất cả mọi thứ trước mặt nàng đều tan tành.
Bách chiến bách thắng, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Vậy đứa bé trong bụng nàng, từ nhỏ đã được nghe tiếng kêu thảm thiết của kẻ địch như một cách dưỡng thai sao?
Vân Mộng Trạch nói:
- Ngô đệ, nghe nói cô gái này nghịch thiên như thế, hơn nữa trong bụng còn mang thai con của đệ, đệ có cảm tưởng gì không?
Thẩm Lãng đáp:
- Cũng cảm thấy tất cả chẳng có quan hệ gì với đệ cả.
Đây là nhận xét thật lòng của hắn.
Cái này giống như việc ngươi đi hiến tinh trùng, kết quả lại bị nữ đại gia giàu nhất thế giới sử dụng.
Theo một ý nghĩa nào đó, nữ đại gia giàu nhất thế giới có con của ngươi, nhưng tất cả chẳng có quan hệ gì đến ngươi cả.
Vân Mộng Trạch nói:
- Nghe chuyện Cừu Yêu Nhi xong, ta lập tức càng thêm cảm thấy sâu sắc rằng, ta rõ ràng là một kẻ vô dụng.
Thẩm Lãng nói:
- Trước mặt một cô gái nghịch thiên như thế này, bất kỳ người đàn ông nào cũng cảm thấy mình thật vô dụng cả.
Vân Mộng Trạch nói:
- Ta đã từng cảm thấy Ninh Hàn và Cừu Yêu Nhi là cùng một đẳng cấp, nhưng bây giờ ta lại thấy Cừu Yêu Nhi còn nghịch thiên hơn Ninh Hàn nhiều. Công chúa Ninh Hàn dựa vào lực lượng Thiên Nhai Hải Các, còn Cừu Yêu Nhi thì hoàn toàn dựa vào chính mình.
- Cái con kỹ nữ Ninh Hàn này. - Thẩm Lãng mắng một tiếng.
Vân Mộng Trạch hỏi:
- Lãng đệ, đệ đắc tội Ninh Hàn à?
Thẩm Lãng hỏi ngược lại:
- Ca, chuyện này ngay cả ca cũng biết sao?
Vân Mộng Trạch đáp:
- Đệ chưa từng đi Viêm Kinh, đó là trung tâm của thế giới phương đông, gần như không có tin tức gì bí mật của giới thượng lưu. Bất kể xảy ra chuyện gì, không quá vài ngày là sẽ truyền khắp nơi.
Thẩm Lãng có thể tưởng tượng cái cảnh tượng phong vân tế hội kia sẽ lớn đến mức nào.
Vân Mộng Trạch thở dài nói:
- Ngô đệ, chuyện này có chút không ổn. Thế lực Thiên Nhai Hải Các mạnh hơn rất nhiều so với những gì đệ tưởng tượng đấy.
Thẩm Lãng hỏi:
- Lẽ nào bọn họ còn có thể chuyên đi trả thù đệ ư?
Vân Mộng Trạch đáp:
- Điều đó thì chắc là không, thế nhưng Thiên Nhai Hải Các đối với đệ mà lạnh nhạt, thì cũng đã là một chuyện dễ chết rồi. Sẽ có rất nhiều người đối địch với đệ, bởi vì bọn họ ra sức muốn thể hiện cho Thiên Nhai Hải Các thấy.
Thẩm Lãng không khỏi lại một lần nữa mắng chửi một tiếng:
- Con đĩ Ninh Hàn này.
Vốn dĩ, quan hệ giữa Thẩm Lãng và Thiên Nhai Hải Các tuy rằng chưa đến mức thân mật, nhưng ít ra các học sĩ trong đó vẫn thưởng thức Thẩm Lãng, đôi bên cũng có qua có lại.
Chính là vì Ninh Hàn, khiến cho Thẩm Lãng và Thiên Nhai Hải Các hoàn toàn rạn nứt.
Hơn nữa còn là sự quyết liệt trong im hơi lặng tiếng.
Vân Mộng Trạch lại một lần nữa thở dài nói:
- Ta thật sự là một kẻ vô dụng!
...
Buổi trưa!
Cửa phòng trong viện của Thẩm Lãng đóng kín.
Mộc Lan tắm rửa, thay y phục, khiến mình thơm ngào ngạt.
Sau đó đốt hương.
Kéo rèm cửa sổ, đốt nến.
Nàng rót cho mình một phần ba ly rượu nho.
Còn cho Thẩm Lãng một phần năm ly.
Tư tưởng là chính, uống nhiều nữa có thể sẽ ảnh hưởng đến việc mang thai.
Hơi do dự một chút, nàng lại đốt một loại mê hương khác.
Loại mê hương này có tác dụng như tình dược đặc biệt.
Sau đó, hai người tâm sự.
Hôn, dần dần hòa làm một thể!
Cục cưng Mộc Lan nhịn lâu như vậy, cuối cùng cũng được như nguyện, cả người giống như ăn quả Nhân Sâm vậy.
...
Thẩm Lãng rốt cuộc cũng biết vì sao cục cưng Mộc Lan lại như thế.
Bởi vì sau khi mọi chuyện kết thúc nửa giờ, hai cái đùi nàng vẫn dựa vào trên vách tường.
Nàng thật sự muốn sinh con đến phát điên rồi.
Thẩm Lãng cười nói:
- Cục cưng, đủ rồi đó, nàng giơ lên đã nửa canh giờ rồi.
Mộc Lan nói:
- Không được, còn phải chờ một lát nữa.
Sau đó, gương mặt tuyệt mỹ ửng hồng của nàng giống như người say rượu vậy, đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy tưởng tượng.
Giờ còn chưa mang thai, nàng đã bắt đầu tưởng tượng hình dáng đứa con rồi.
Hơn nữa nhìn bộ dạng này, nàng đã tưởng tượng đến lúc đứa bé ba bốn tuổi rồi.
...
Buổi tối, Mộc Lan và Ninh Diễm đàm phán.
- Thể chất của phu quân như vậy, chuyện đó không nên quá nhiều lần, ba ngày một lần là được rồi.
- Còn muội nữa, không nên quá dã man, đừng làm cho chàng bị thương.
- Phu quân rất xấu, sẽ đưa ra rất nhiều yêu cầu lung tung, muội có thể đáp ứng, nhưng không được quá dung túng.
- Chuyện quan trọng nhất là, muội phải bảo vệ tốt gia môn, tuyệt đối đừng cho bất cứ nữ nhân lăng nhăng nào vào cửa.
Cuối cùng Ninh Diễm nhịn không được bèn hỏi:
- Thẩm Lãng là một tên cặn bã, nhỡ đâu chàng lại giống như lần trước muốn đi thanh lâu nếm của lạ, muội nên làm gì bây giờ? Phải đi đập thanh lâu, hay là đập chàng?
Mộc Lan kinh ngạc, còn có chuyện này sao?
Cặn bã, cặn bã, cặn bã!
Ninh Diễm vội vàng che miệng:
- Muội, muội có phải nói sai rồi không? Nhưng mà tỷ yên tâm, chàng quanh quẩn ở một chỗ đến bốn lần, nhưng cũng không thực sự đi, đại khái là có tâm nhưng nhát gan thôi.
Mộc Lan nói:
- Nếu nhỡ đâu chàng thực sự đi thanh lâu, muội liền nghiêm phạt, nửa tháng không cho chàng đụng đến muội.
Ninh Diễm hỏi:
- Đây là nghiêm phạt chàng, hay là nghiêm phạt muội vậy?
Mộc Lan chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đồng bọn Ninh Diễm rõ ràng là đồ ngốc.
Để muội quan sát phu quân, còn không bằng tiểu Băng nữa là.
Phu quân cặn bã chàng chờ đó, chờ sau khi Băng Nhi sinh con xong, xem tiểu yêu tinh kia làm sao mà mệt nhọc.
- Muội miệng cọp gan thỏ như vậy, trông cậy vào muội không được rồi. - Mộc Lan nói:
- Vậy ta chỉ giao phó cho muội một câu.
Ninh Diễm hỏi:
- Cái gì?
Mộc Lan nói:
- Tuyệt đối đừng để Xung Sư Sư tới gần phu quân. Nếu như ả tới nhà, muội cứ trực tiếp đánh cho ả ra khỏi cửa được không?
Ninh Diễm hỏi:
- Tỷ sợ Xung Sư Sư đánh Thẩm Lãng à?
Mộc Lan nói:
- Ta sợ ả ngủ với phu quân thì có chứ.
Ninh Diễm kinh ngạc hỏi:
- Thẩm Lãng cặn bã không có sức hấp dẫn đến thế đâu. Chàng củi mục như vậy, cặn bã như vậy, sẽ có nữ nhân nào thích sao?
Mộc Lan không nói lời nào, vẫn dùng đôi mắt to xinh đẹp nhìn Ninh Diễm.
Ninh Diễm à, không phải Kim Mộc Lan ta đây coi thường muội đâu. Nếu không phải phu quân yêu ta, trong lòng có ràng buộc, thì muội đã bị phu quân ngủ ngay lần gặp thứ hai rồi.
Sáng sớm hôm sau, cục cưng Mộc Lan lại một lần nữa rời khỏi kinh đô, trở về thành Huyền Vũ.
Lúc chia tay, những lời khen tặng của nàng dành cho Thẩm Lãng suýt chút nữa khiến người ta phải khóc.
Cặn bã, không cho chàng thăm dò những thứ đàn bà không sạch sẽ!
Nương tử, lẽ nào hình tượng và nhân phẩm của ta trong lòng nàng chỉ có vậy thôi sao?
Kim Mộc Lan ôm Thẩm Lãng, hôn gần như muốn tắt thở.
Rõ ràng nàng tuyệt đối không muốn như vậy.
Hận không thể khiến hai người thời thời khắc khắc đều mãi mãi ở cùng một chỗ.
Mỗi một lần chia lìa, đau đớn giống như dùng dao cắt hai người ra vậy.
Thế nhưng không có cách nào khác.
Trong nhà có rất nhiều chuyện cũng đang chờ Mộc Lan.
Phụ thân Kim Trác quản lý thành Nộ Triều, Mộc Lan không chỉ quản lý thành Huyền Vũ mà còn quản lý cả xưởng đóng tàu.
Chiếc thuyền lớn mang theo mơ ước của Thẩm Lãng và Mộc Lan đang chờ nàng giám sát việc đóng tàu kia mà.
Chiếc thuyền kia ký thác hạnh phúc, thơ mộng và ước vọng xa xăm của Mộc Lan. Vì vậy, nàng muốn tự mình giám sát quá trình kiến tạo chiếc thuyền này một cách tốt nhất.
...
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến bị bệnh, mấy ngày không vào triều, quả nhiên đã gây ra sóng to gió lớn.
Toàn bộ kinh đô tiến vào một trạng thái đặc biệt quỷ dị, giống như có một khí tức nguy hiểm.
Trước đây, thân thể Ninh Nguyên Hiến quá khỏe mạnh, gần như không hề bị bệnh trong thời gian dài. Rõ ràng đã năm mươi mấy tuổi nhưng nhìn qua lại như ba mươi mấy tuổi.
Điều này khiến cho tất cả mọi người đều có một loại tư duy quán tính.
Cái ngai vàng này Ninh Nguyên Hiến sẽ ngồi mãi, không biết thêm bao nhiêu năm nữa, có thể là hai mươi năm, có thể là ba mươi năm.
Một khi ông ấy bị bệnh.
Khiến trong lòng người ta sẽ có những ảo tưởng nào đó.
Cái ngai vàng này ông ấy còn có thể ngồi bao lâu?
Có cần phải sớm đưa ra quyết định hay không?
Kẻo đến một ngày kia, trở tay không kịp.
Tất cả mọi người ra sức nghe ngóng bệnh tình của quốc quân.
Rốt cuộc là bệnh gì? Có thể chữa khỏi hay không?
Rất nhiều người thần thông quảng đại, đã thăm dò được chuyện Thẩm Lãng vào cung chữa trị cho quốc quân.
Cho nên rất nhiều người không giải thích được lại đến cửa thăm hỏi, liền muốn từ Thẩm Lãng lấy được một đáp án nào đó.
Thế nhưng về bệnh tình của quốc quân, chỉ có bốn người biết chuyện.
Thẩm Lãng, Lê Chuẩn, Xung phi, Lê Mục.
Không ai tiết lộ.
Kể cả Xung phi, bà cho tới bây giờ đều tùy tiện, trực tiếp đóng kín cửa cung, không gặp bất cứ ai, kể cả huynh trưởng Xung Ngạc và con trai Ninh Kỳ.
Lê Chuẩn và Lê Mục, càng thêm không có khả năng tiết lộ bệnh tình quốc quân.
Thế nhưng Xung phi vẫn quá ngay thẳng, thật sự không có tâm cơ.
Bà không biết cách đóng kịch, nên trực tiếp đóng cửa từ chối khách, chuyện này ngược lại đã khiến vô số người liên tưởng.
Quốc quân chắc chắn bệnh vô cùng nghiêm trọng, bằng không Xung phi đâu cần phải làm như thế.
Chẳng bao lâu, kinh đô đã có tin đồn.
Quốc quân ham mê nữ sắc, mỗi ngày chinh phạt, nên đã bị Thượng Mã Phong.
Trúng gió!
Không thể không nói, tin đồn thường khá gần với chân tướng.
Thế là rất nhiều thầy lang vườn đều âm thầm phổ cập kiến thức khoa học.
Trúng gió là một loại bệnh vô cùng nguy hiểm, nếu có lần đầu tiên, thì rất có khả năng sẽ tái phát lần thứ hai.
Mà một khi tái phát lần thứ hai, trên cơ bản liền chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Rất nhiều đại thần đều đến đây cầu kiến quốc quân, nhưng đều bị cự tuyệt.
Nhưng có số ít người không cách nào cự tuyệt, ví như Thái tử, ví như Tam vương tử Ninh Kỳ, lại ví như Chúc Hoằng Chủ v.v…
Tóm lại, những người quyền cao chức trọng đều đi gặp quốc quân.
Quả thực đúng như triệu chứng trúng gió, bởi vì tứ chi cứng ngắc, hành động bất tiện.
Thế là, trong nhận thức của thần dân thiên hạ, bệnh tình của quốc quân coi như ván đã đóng thuyền.
Chính là trúng gió!
Hơn nữa còn là lúc đang hoan hảo cùng Xung phi thì trúng gió.
Lần đầu tiên, thanh danh liền đặc biệt không dễ nghe.
Chết trên bụng đàn bà, trước sau như một đều là độc quyền của hôn quân.
Danh dự trước đây Ninh Nguyên Hiến thật vất vả mới tích lũy được, không ngừng trượt dốc.
Mặc kệ ngươi có chém gió đến tận trời, một quân vương trúng gió khi ngủ với đàn bà thì làm sao mà gọi là anh minh cho được.
Phản ứng chính trị đầu tiên khi Ninh Nguyên Hiến "trúng gió" chính là con trai Vũ thân vương kết thúc việc ra mắt với Xung Sư Sư.
Phản ứng chính trị thứ hai, đại quân của Chúc Lâm ở nước Nam Ẩu lại một lần nữa co cụm lại.
Phản ứng chính trị thứ ba, đại quân Xung Nghiêu co cụm lại.
Phản ứng chính trị thứ tư, sứ giả nước Sở trở nên vô cùng phách lối, trên bàn đàm phán giở trò sư tử ngoạm.
Với tư cách là phe thua trận trong cuộc chiến này, nước Sở không những chẳng thèm rời khỏi những thành lũy đã đánh chiếm, hơn nữa còn yêu cầu Việt vương Ninh Nguyên Hiến công khai xin lỗi, đồng thời phải bồi thường cho nước Sở năm mươi vạn lượng vàng.
Vẻ mặt đầy vô sỉ của vua Sở rõ ràng hiển lộ không sót chút nào.
Già mà không chết là tặc.
...
Đến tận đây, cuộc đàm phán giữa hai nước Sở và Việt hoàn toàn thất bại.
Mà lúc này, Ngũ vương tử Ninh Chính vốn luôn khiêm tốn đã vào cung yết kiến quốc quân trên giường bệnh, chủ động đưa ra ý kiến muốn giúp đỡ quân vương, chịu trách nhiệm đàm phán với nước Sở.
Hành động này của gã khiến cho vua và dân thoáng kinh ngạc một chút.
Cuộc đàm phán giữa hai nước Sở và Việt đã không còn chút hy vọng nào, Ninh Chính nhà ngươi còn muốn đi đến chỗ này góp vui, bộ ở sướng không quen à?
Rõ ràng là chuyện không có khả năng thành công.
Trước đây đàm phán thuận lợi thì ngươi không đến, bây giờ rơi vào tử cục ngươi lại tới, rõ ràng là muốn đớp phân cũng ăn không kịp nóng.
Quốc quân hạ chỉ: Ninh Chính có lòng vì nước hiếm có, quả nhân giao toàn quyền đàm phán với nước Sở cho Ninh Chính.
Tất cả mọi người đều biết ẩn ý trong ý chỉ này chính là: bệ hạ muốn tìm một kẻ chết thay.
Cuộc đàm phán giữa hai nước Sở và Việt mắt thấy sẽ thất bại, cuối cùng cần phải có người đúng lúc tới gánh trách nhiệm.
Ninh Chính không được sủng ái chính là vị đại hiệp gánh trách nhiệm tốt nhất.
Phản ứng trực tiếp nhất chính là sau khi Ninh Chính tiếp chỉ chịu trách nhiệm toàn bộ bàn đàm phán, toàn bộ thành viên sứ đoàn Việt quốc đều cáo bệnh.
Kẻ nói bị sốt, người kêu bệnh trĩ.
Tóm lại, bất kể là Lễ bộ hay Hồng Lư Tự đều đã rời đi.
Mới chỉ một lần đàm phán, vốn dĩ số quan viên chịu trách nhiệm đàm phán của Việt quốc là mười lăm người, giờ không có một người nào trình diện.
Trực tiếp để Ninh Chính "phơi nắng" ở đó, thậm chí toàn bộ Hồng Lư Tự đều biến mất.
Ta ngược lại muốn xem nhà ngươi làm sao mà nói được, Ninh Chính nhà ngươi bị cà lăm, chỉ sợ ngay cả câu cú còn nói không rõ ràng.
...
Bên trong cơ quan Hồng Lư Tự.
Trên chiếc bàn đàm phán song phương to lớn, bên phải ngồi các quan viên nước Sở, tầm mười hai người.
Bên trái ngồi các quan viên Việt quốc, cũng chỉ có hai người: một Thẩm Lãng, một Ninh Chính.
Các quan viên nước Sở cảm giác mình giống như đang ở sân nhà vậy.
Rõ ràng nơi này là địch quốc, loại cảm giác này thật sự rất kỳ diệu.
Ninh Chính, chúng ta biết ngươi là một vương tử phế vật, đang muốn lập công, muốn nịnh bợ Việt vương.
Nhưng cũng phải xem xét nên làm việc gì chứ? Tìm phân sao?
Thẩm Lãng cười nói:
- Quý sứ ở nước Sở đảm nhiệm chức quan gì, chúng ta chừng nào mới chính thức bắt đầu đàm phán vậy?
Sứ thần nước Sở liếc nhìn Thẩm Lãng một cái đầy vẻ miệt thị, cất giọng thản nhiên:
- Việt quốc không còn ai nữa à? Lại để một thằng ranh miệng còn hôi sữa tới đàm phán, ngươi có công danh gì? Đảm nhiệm chức quan gì?
Thẩm Lãng đáp:
- Tại hạ là Thẩm Lãng!
- Thẩm Lãng? - Sứ thần nước Sở lắc đầu nói:
- Chưa từng nghe nói qua, cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe nói qua tên này.
Sự khinh thường trong lời nói không cần che giấu.
- Ninh Chính điện hạ, bản quan chính là Hồng Lư Tự Khanh nước Sở, tòng tam phẩm. Các người phải đối đãi ngang nhau, nếu không bản quan từ chối mở miệng.
Ý tứ này của ông ta đặc biệt rõ ràng: chức quan bé tí lục phẩm không chính hiệu của Thẩm Lãng hoàn toàn chẳng đáng kể gì, cấp bậc quá thấp, chưa đủ tư cách để nói chuyện cùng một quan lớn tòng tam phẩm.
Ninh Chính cố kìm nén giận dữ nói:
- Vậy thì để bản hầu tự mình nói chuyện cùng quý sứ.
Sứ thần nước Sở cười nói:
- Được, được, được, ngài cứ từ từ nói, đừng nóng nảy.
Nghe những lời này, sắc mặt Ninh Chính lập tức đỏ gay. Đối phương đây là đang trào phúng gã cà lăm.
Hồng Lư Tự Khanh nước Sở Vương Hoài Lễ chậm rãi nói tiếp:
- Kỳ thực, căn bản cũng không có gì để nói, đây là tối hậu thư của chúng ta. Không cần lãng phí thời gian, điều kiện của chúng ta tuyệt đối sẽ không thay đổi.
- Lần này trách nhiệm biên giới bị kích động hoàn toàn thuộc về phía Việt quốc. Là các ngươi chủ động gây chiến tranh, đồng thời lại phải hứng chịu thất bại đáng xấu hổ.
Khả năng đổi trắng thay đen này thật sự khiến người ta phải than thở.
Chiến tranh biên giới giữa hai nước Sở và Việt lúc này, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về phía nước Sở. Ngay từ đầu, kẻ khiêu khích là nước Sở, chủ động vượt biên khai chiến cũng là nước Sở.
- Đây là tối hậu thư của vương bệ hạ chúng ta gửi cho nước Việt.
- Điều thứ nhất, với tư cách là bên gây sai trong chiến tranh biên giới lần này, Việt vương nhất định phải công khai xin lỗi nước Sở, chiêu cáo thiên hạ.
- Điều thứ hai, vua bên ta lúc nghiên cứu bản đồ đã phát hiện một trăm hai mươi năm trước chủ quyền của thành An Bình cùng hai mươi ba thành này thuộc về nước Sở chúng ta. Hôm nay, đại quân anh dũng say máu chiến đấu của chúng ta chiếm lĩnh hai mươi ba cái thành lũy này, chỉ là đoạt lại cố thổ mà thôi, cho nên chúng ta tuyệt đối không có khả năng rời khỏi. Hai mươi ba cái thành lũy cùng với đất đai xung quanh chính là lãnh thổ thần thánh bất khả xâm phạm của nước Sở, không nhượng bộ một tấc nào!
- Điều thứ ba, Việt quốc tự dưng khởi xướng cuộc chiến tranh biên giới lần này, tuy rằng gặp phải thất bại đáng xấu hổ, nhưng lại mang đến tổn thất thật lớn cho nước ta. Cho nên Việt quốc nhất định phải bồi thường cho quốc gia của ta năm mươi vạn lượng vàng.
- Vương bệ hạ của ta đứng đằng sau, chúng ta không thể lui thêm nữa. Cho nên những điều kiện này hoàn toàn không thể thay đổi, không thay một chữ nào.
- Việt quốc các ngươi có hai lựa chọn: hoặc là ký tên, hoặc là gặp nhau trên chiến trường!
Sứ đoàn nước Sở nói như đóng đinh vào cột.
- Ha ha ha... - Thẩm Lãng không khỏi cười phá lên một trận.
Hồng Lư Tự Khanh nước Sở Vương Hoài Lễ lập tức giận dữ, chỉ vào Thẩm Lãng nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thứ con nít con nôi từ đâu tới, ở đây có phần cho ngươi nói chuyện à? Ninh Chính điện hạ, hoặc là đuổi người này ra ngoài, hoặc là chúng ta lập tức rời khỏi bàn đàm phán, gặp nhau trên chiến trường vậy.
Thẩm Lãng vỗ tay một cái.
Lập tức có mười người tràn vào, mười huynh đệ họ Lan mặc trang phục ăn mày, trong tay mỗi người đều cầm Đả Cẩu Bổng (gậy đánh chó).
Sứ đoàn nước Sở thấy vậy kinh hãi nói:
- Các ngươi là ai? Nơi này là chỗ hai nước đàm phán thần thánh, các ngươi muốn làm gì? Thẩm Lãng, ngươi muốn làm gì?
Mười huynh đệ họ Lan không nói hai lời, trực tiếp xông lên phía trước.
Cầm Đả Cẩu Bổng điên cuồng đánh.
- Ầm ầm ầm...
Chỉ khoảng nửa khắc liền đập cho những tên sứ thần nước Sở này quỷ khóc sói gào, máu văng tung tóe.
- Thẩm Lãng, ngươi làm gì thế? Ngươi tìm đường chết à?
- Ngươi lại dám đánh sứ đoàn, khủng khiếp, nghe rợn cả người.
- Người đâu, có ai không...
Thẩm Lãng đứng lên kinh hô:
- Những tên ăn mày các ngươi vào bằng cách nào? Cút ra ngoài, cút ra ngoài, nơi này là chỗ các ngươi có thể tới sao?
- Vương đại nhân ngài không sao chứ, các vị sứ thần nước Sở, các vị không sao chứ.
- Những tên ăn mày các ngươi thật to gan, lại xông vào Hồng Lư Tự đánh người? Kẻ nào cho các ngươi gan thế, kẻ nào là kẻ xúi giục đứng sau các ngươi?
- Người đâu, người đâu.
Kết quả Thẩm Lãng còn bị thảm hơn cả sứ thần nước Sở.
Hơn nữa hắn còn biểu hiện đặc biệt gan dạ, trực tiếp xông lên cứu thủ lĩnh sứ thần nước Sở.
- Các ngươi không nên đánh Vương đại nhân, các ngươi đây là muốn chết sao? Các ngươi gây ra đại họa rồi đó!
- Vương đại nhân, ta tới cứu ngài, ta tới cứu ngài.
Sau đó, Thẩm Lãng nhắm ngay hạ bộ của Hồng Lư Tự Khanh nước Sở, đá mạnh một phát.
Cú đá đoạn tử tuyệt tôn.
- A... - Thủ lĩnh sứ đoàn nước Sở Vương Hoài Lễ lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương vô cùng.
Hai tay ông ta ôm lấy hạ bộ, ra sức quằn quại co giật.
Đau đến tưởng chừng như phải co rúm người, một cú đá của Thẩm Lãng quá độc ác.
- Vương đại nhân, ngài bị thương chỗ nào? Ngài cố chịu đựng, tuyệt đối phải kiên trì, ta đây phải đi gọi người. - Thẩm Lãng hô to, sau đó nhắm ngay mặt của Vương Hoài Lễ bồi thêm một cước.
- A...
Lại một trận kêu thảm thiết.
Hai chiếc răng cửa của Vương Hoài Lễ bay ra ngoài.
Đánh tầm năm phút đồng hồ, năm phút đồng hồ!
Mười huynh đệ họ Lan lúc này mới hò hét bỏ đi, trước khi đi để lại một câu nói.
- Các ngươi ở Xuân Ba lâu ngủ với đàn bà không trả tiền, dám chơi gái ngang ngược, lần sau gặp các ngươi sẽ lại bị đánh mấy lần nữa.
Bỏ lại mười mấy sứ thần nước Sở, trên mặt đất khóc rống quằn quại, vô cùng thê thảm.
Thẩm Lãng ngồi xổm xuống trước mặt Hồng Lư Tự Khanh nước Sở, chậm rãi nói:
- Vương đại nhân, ngài hãy yên tâm, chuyện này chúng ta nhất định sẽ cho các ngài một sự công bằng, nhất định sẽ bắt hung thủ quy án. Nhưng mà ta cũng muốn nói ngài hai câu, gọi đàn bà làm sao có thể không trả tiền vậy? Nợ cờ bạc có thể trả, nhưng nợ chơi gái thì không thể quịt. Mấy đồng tiền vặt vãnh đó có đáng là bao đâu.
- Nói đi, Vương đại nhân ngài rốt cuộc thiếu bao nhiêu tiền chơi gái hả? Nếu không ta ứng ra cho ngài?
...
Sau nửa canh giờ!
Sau khi trải qua trị liệu đơn giản của đại phu Việt quốc, sứ đoàn nước Sở lại một lần nữa ngồi trở lại trên bàn đàm phán.
Nhưng mỗi người đều sưng mặt sưng mũi.
Chỉ là bị thương ngoài da, nhìn vô cùng thảm, kỳ thực vết thương không nặng.
Hạ bộ của Hồng Lư Tự Khanh nước Sở Vương Hoài Lễ sưng đỏ không thể tả, thế nhưng không có gì nguy hiểm đến tính mạng. Bây giờ đã gần như tê dại, không cảm giác được đau đớn gì nữa.
Lúc này nội tâm ông ta không chỉ là phẫn nộ, mà còn có chút sợ hãi.
Lúc này bọn họ mới cảm thấy đây là đang ở địch quốc.
Lúc này, bất luận ngôn ngữ nào cũng khó hình dung sự khiếp sợ trong lòng bọn họ.
Trên thế giới này vẫn còn có người làm càn phách lối như vậy sao?
Công nhiên đánh sứ đoàn nước khác, thật là đáng sợ, chẳng có đường lui chút nào.
Hắn không sợ chết sao?
Hắn không sợ sau đó đi sứ sang nước khác, cũng bị người khác đánh chết sao?
Nhưng tối thiểu bây giờ, quân tử không ăn thiệt thòi trước mắt.
Bàn đàm phán hai bên, vẫn đầy đủ quan viên hai nước ngồi đấy.
Bên phải là mười mấy người nước Sở, bên trái vẫn chỉ có hai người Ninh Chính và Thẩm Lãng.
Chỉ có điều lúc này nhìn qua đã cân bằng hơn nhiều.
Bên Thẩm Lãng mặc dù chỉ có hai người, thế nhưng một mình hắn vênh váo tự đắc, áp đảo đối phương về mặt khí thế.
Hắn bắt chéo hai chân, gác lên trên bàn mà nói:
- Ta là Thẩm Lãng, Vương Hoài Lễ đại nhân ngài cũng nhớ kỹ à?
Ta đâu chỉ nhớ kỹ, dù cho ta hóa thành tro, biến thành quỷ cũng sẽ không quên.
Sau đó, hạ bộ của vị Hồng Lư Tự Khanh nước Sở lại giật giật, lại một lần nữa cảm thấy hơi đau nhức.
Lông mày Thẩm Lãng nhíu một cái nói:
- Nhớ chưa?
Bây giờ thế này căn bản cũng không giống như hai nước đàm phán, mà giống như hai con rắn đen đang vật lộn.
- Nhớ kỹ, nhớ kỹ.
Quân tử không ăn thiệt thòi trước mắt, tên súc sinh Thẩm Lãng nhà ngươi chờ đấy, chờ đấy cho ta.
Ta phải bẩm báo Việt vương của các ngươi, bẩm báo Sở vương, bẩm báo Viêm Kinh đó.
Dù cho có phải bẩm báo trước mặt hoàng đế của đế quốc Đại Viêm, cũng muốn đòi lại sự công bằng này.
Ngươi nhất định phải chết!
Đánh sứ đoàn nước khác, ngươi nhất định phải chết. Trước đây chưa từng gặp, nghe rợn cả người.
Chờ chém đầu răn chúng, chờ bị cắt ngang đi!
- Nhớ chưa? - Thẩm Lãng chợt cao giọng nói, khẩu khí này ương ngạnh cực kỳ. Sau đó, tay hắn lơ lửng trên bàn, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đập xuống.
Phảng phất chưa đến một khắc, sẽ có một đám lưu manh xông vào đánh cho bọn họ gần chết.
Lập tức, mười mấy sứ quan nước Sở ra sức gật đầu nói:
- Nhớ kỹ, nhớ kỹ.
Thẩm Lãng nói:
- Như vậy cũng tốt, ta cảm thấy bầu không khí đôi bên chúng ta hài hòa hơn nhiều. Vậy chúng ta tiếp tục nói chuyện.
- Kỳ thực cũng không có gì hay để nói, đây cũng là tối hậu thư của chúng ta.
- Bốn tháng sau, nước Sở và nước Việt sẽ tiến hành chuyến săn biên giới để giải quyết trận tranh chấp này.
- Việt quốc chúng ta xuất binh hai nghìn, nước Sở các ngươi xuất binh năm nghìn. Tùy các ngươi xuất động loại quân đội nào, tinh nhuệ lợi hại nhất cũng được, chúng ta sẽ công khai đánh một trận, quyết chiến sinh tử.
- Mời các ngươi nghe rõ, nước Sở xuất binh năm nghìn, chúng ta chỉ điều động hai nghìn binh lính, hơn nữa Ninh Chính điện hạ sẽ lĩnh quân!
- Phe thua, quốc vương công khai xin lỗi, cắt nhường hai mươi dặm đường biên giới và hai mươi ba cái thành lũy, bồi thường cho đối phương tám mươi vạn lượng vàng.
- Cứ như vậy, ai tán thành, ai phản đối?
- Nếu như đồng ý, bây giờ có thể ký tên, lập tức có hiệu lực!
- Đàm phán kết thúc. Sự việc đơn giản vô cùng, lại dây dưa mấy tháng trời. Thẩm Lãng ta đây ra tay một cái, lập tức liền làm xong.