Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 314: Màn kịch lớn mở màn! Trận chiến đầu tiên ở biên giới!
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 314 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi số liệu đủ lớn, sự cố ngoài ý muốn là khó tránh khỏi. Trong một trăm người, xuất hiện một sai sót cũng là điều hoàn toàn bình thường.
Thế nhưng hơn hai ngàn ba trăm người, không một ai mắc sai sót ngoài ý muốn mà đều hoàn thành bài kiểm tra.
Chuyện này thật sự kinh khủng.
Nhưng lại có vẻ hợp tình hợp lý.
Nó giống như cuộc thi trắc nghiệm trong các lớp dành cho thiên tài, mấy chục học sinh muốn đạt điểm tuyệt đối 100% rất khó, nhưng tất cả mọi người vượt qua 80 điểm lại rất đơn giản.
Nhánh quân đội trước mắt này có thể chưa nói tới là thiên tài, nhưng tuyệt đối là đỉnh cao.
Kế tiếp là làm khó Thẩm Lãng cùng Khổ Đầu Hoan.
Phải làm gì đây?
Cuộc săn biên giới lần này, cũng chỉ có thể có hai ngàn người tham gia.
Không có cách nào khác, chỉ có thể rút thăm!
Hai ngàn lá thăm, trong đó có hơn ba trăm lá thăm ngắn, nếu ai rút phải thăm ngắn chỉ có thể làm dự bị.
Nhìn mấy trăm cây bị chém đứt ngang phía trước (bởi vì mỗi cây có thể chém nhiều lần), Thẩm Lãng đột nhiên hỏi:
- Những cây này lớn như vậy không dễ dàng đâu.
Lão thái giám bên cạnh Ninh Chính nói:
- Cánh rừng này chắc hẳn là do đời ông nội của bệ hạ gieo trồng, thậm chí có mấy chục cây là do tiên vương trồng, xem như là ngự lâm.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy có cần phải tìm bệ hạ báo lại không?
Thái giám già không nói gì, chém hết mấy trăm cây ngài mới nghĩ đến đi báo, có thể quá muộn hay không.
Cũng chính là ngươi, đổi thành người khác mà dám chém cây do tiên vương trồng thì sẽ chờ rơi đầu đi.
...
Hơn hai ngàn ba trăm người cuối cùng hoàn tất sát hạch.
Đám người kia vẫn vô cùng đam mê ôm siêu Mạch Đao trong tay.
Cảm giác một đao chém đôi thực sự gây nghiện.
Lúc trước cũng là dùng đao chì chém vào khoảng không, luyện tập hơn một trăm vạn lần, sự kích động trong lòng với chém thật đã tích tụ đến cực điểm.
Lần này thực sự nhất đao lưỡng đoạn, thật sự là quá đỗi gây nghiện.
Đáng tiếc.
Mỗi người cũng chỉ có thể chém một lần thế này.
Vậy là được rồi!
Quân đội vô địch luôn luôn phải tràn đầy khao khát, thậm chí là thèm muốn chiến đấu.
Trong lòng vô cùng mong đợi cảm giác một đao chém xuống.
Nếu như đổi thành những quân đội khác, Thẩm Lãng còn có thể nói từ nay về sau đây chính là binh khí của các ngươi, chính là sinh mạng thứ hai của các ngươi.
Nhưng đối với nhánh quân đội này thì hoàn toàn không cần.
Trên mỗi một siêu cấp Mạch Đao, đều có khắc tên mỗi một người đột biến huyết mạch.
Đám người kia dùng Mạch Đao chém xong đại thú, lập tức lau cẩn thận, đồng thời bôi dầu.
Hơn nữa dùng loại đá mài nhuyễn nhất mà mài đao, mài từng chút một.
Bọn họ không chỉ bắt đầu nghiên cứu hoa văn trên siêu Mạch Đao, thậm chí đã bắt đầu nghiền ngẫm từng chi tiết màu sắc.
Thậm chí thực sự sợ bọn họ một khi bị kích động, dùng đầu của mình đi kiểm tra độ bén của đao này.
Hơn nữa những người nghiên cứu càng sâu sắc hơn, bắt đầu dùng búa nhỏ gõ nhẹ từng tấc trên siêu Mạch Đao, kiểm tra xem có chỗ nào bị rỗng hay không.
Thậm chí, đã đặt Mạch Đao ở trong bồn nước, sau đó đo thể tích nước tràn ra để tính toán độ dày.
Thẩm Lãng cùng Khổ Đầu Hoan, còn có Ninh Chính đều kinh ngạc sững sờ.
Ai nói đám người kia ngu vậy?
Kiến thức Thẩm Lãng dạy cho bọn họ không nhiều lắm, hơn nữa những người khác hoàn toàn không có hứng thú, duy chỉ có đám người kia hoàn toàn nghe lọt vào, hơn nữa học thuộc, đồng thời bắt đầu tự mình nghiên cứu và suy ngẫm.
...
Kế tiếp chính là thử giáp!
Giáp nặng của phương Tây thế kỷ 17 có trọng lượng tối đa có thể lên tới chừng 40 ký.
Trọng giáp của Trung Quốc vào nhà Tống có thể nặng 29 ký.
Vậy giáp nặng của nhánh quân đội vương bài này của Thẩm Lãng nặng bao nhiêu?
50 ký.
Đây là một trọng lượng gần như phi thường.
Binh lính bình thường mặc vào loại giáp này, cơ bản ngay cả đi bộ cũng không nổi.
Nhưng nhánh quân đội vương bài của Thẩm Lãng này, mỗi ngày phụ trọng huấn luyện là ba trăm năm mươi cân, hành quân cấp tốc suốt bảy canh giờ liên tục, đã huấn luyện hơn hai tháng.
Nói thật, mặc áo giáp năm mươi kí lô, bọn họ thậm chí có một loại cảm giác cả người nhẹ tựa lông hồng.
Áo giáp cho hơn hai ngàn người, cần tiêu hao mười vạn kí lô thép thượng hạng.
Đây cũng là thép tốt nhất Việt quốc, giá thành cực kỳ đắt đỏ, toàn bộ được sản xuất ở phân xưởng luyện thép của gia tộc họ Kim trên đảo Kim Sơn.
Đây là giáp toàn thân, hoàn toàn bao bọc từ đầu đến chân.
Thứ duy nhất lộ ra ngoài, có thể chỉ là mắt.
- Chém, chém, chém...
Chiến đao mười mấy cân, điên cuồng chém vào trên giáp nặng này.
Toé ra từng đợt tia lửa.
Thế nhưng chỉ chém ra vài vết hằn, thậm chí ngay cả vết xước cũng không tính.
Nhánh quân đội này không cần khiên.
Bởi vì mỗi một chỗ trên toàn thân bọn họ cũng là một cái khiên.
Khổ Đầu Hoan trong đầu không khỏi tưởng tượng, đội quân hơn hai ngàn người siêu cấp trọng giáp Mạch Đao xuất hiện ở trên chiến trường, sẽ là cảnh tượng tráng lệ đến nhường nào đây?
Chân chính gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật đi.
Chắc hẳn như bức tường sắt, đao thương bất nhập, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy nhiệt huyết sục sôi.
Đáng tiếc, quân đội vương bài như thế hoàn toàn được tạo nên từ vô số vàng bạc.
Thẩm Lãng rốt cuộc tốn bao nhiêu vàng? Khổ Đầu Hoan không biết.
Thế nhưng gã biết, với số tiền tương đương, ít nhất có thể vũ trang cho năm vạn đại quân.
...
Ngày mai sẽ phải xuất phát đi tham gia cuộc săn biên giới.
Đổi thành những quân đội khác nhất định phải tổ chức buổi lễ động viên trước, hơn nữa còn phải phát tiền lộ phí.
Nhưng đối với nhánh quân đội này hoàn toàn không cần.
- Tất cả mọi người, nộp vũ khí, giao áo giáp, còn lại nửa ngày, tự do hoạt động.
Khổ Đầu Hoan cuối cùng hạ lệnh.
Tiếp đó đám người Vương Đại liền sững sờ.
Hoạt động tự do?
Vậy... Vậy ta cần phải làm gì đây?
Mỗi ngày đều huấn luyện, làm sao ngày hôm nay lại không huấn luyện?
Cũng không thể bởi vì ngày mai muốn xuất phát, ngày hôm nay liền ngừng huấn luyện hả?
Vương Đại suy nghĩ ba phút, căn bản không nghĩ ra mình có thể làm gì khác.
Nếu là hoạt động tự do, như vậy huấn luyện chắc cũng là có thể đi.
Thế là, gã lại lấy ra cây đao chì nặng hơn hai trăm cân, lại một lần nữa bắt đầu luyện tập.
Nhất đao lưỡng đoạn!
Nhất đao lưỡng đoạn!
Mặc dù đã huấn luyện hơn một trăm vạn lần, nhưng ta cảm thấy vẫn rất lý thú.
Đây đại khái như những con mọt sách thời hiện đại.
Ối giời đất ơi, đề của học sinh giỏi mình cũng làm xong, Hoàng Cương Mật Quyển (*) cũng làm xong, những sách tham khảo trong tiệm có thể mua được mình cũng làm xong hết rồi. Giờ phải làm gì đây? Không có đề gì để giải, mình sẽ chết mất thôi!
(*) Tích chập Hoàng Cương là bộ sách tham khảo do nhà xuất bản Thanh Niên Tân Cương phát hành.
Tiếp đó, hơn hai ngàn người toàn bộ lấy ra đao chì luyện tập, tiến vào huấn luyện điên cuồng.
...
Mà một bên khác.
Chính mười thiên tài, mười huynh đệ họ Lan sau khi nghe được mệnh lệnh tự do hoạt động, tức khắc hân hoan.
Quá khó khăn.
Huấn luyện học tập mấy tháng, cuối cùng có nửa ngày rảnh rỗi.
Tới tới tới, chơi bài cửu.
Lan Nhất ta đứng hạng nhì (trong quân, sau Khổ Đầu Hoan), ta tới làm nhà cái.
Chơi áp Tài Xỉu nào.
Nộp bạc trực tiếp lên, không cho nợ.
Dù sao mỗi người đều có quân lương, còn không thấp.
Trong lúc nhất thời, mười người này chơi bài bạc như si như say.
Sau nửa canh giờ, trong không khí chợt im lặng xuống.
Bởi vì Khổ Đầu Hoan đi đến.
- Đại... Đại nhân, đây là thời gian tự do hoạt động, cho nên chúng ta mới... - Lan Nhất cất giọng run rẩy.
Khổ Đầu Hoan không nói hai lời, rút ra roi.
- Bốp bốp bốp...
Lại đánh từng tên như vào chỗ chết.
- Hoạt động tự do, hoạt động tự do, ta để cho tụi bây hoạt động tự do!
- Mỗi thằng đều ngu đần như lợn.
- Nội bộ dáng này của các ngươi, có tư cách làm Bách hộ sao? Đao pháp luyện xong chưa? Binh pháp thuộc xong chưa? Hiểu được toán chưa đấy?
- Còn bài bạc, bài bạc!
Mười huynh đệ họ Lan, mỗi người bị đánh tơi bời hơn một trăm roi.
Khổ Đầu Hoan rõ ràng làm gãy mười cây roi.
Mười huynh đệ họ Lan không dám khóc, cũng không dám kêu.
Trong lòng khóc không ra nước mắt.
Cuộc sống này không có cách nào khác trôi qua, rõ ràng lão đại nói là tự do hoạt động.
Cái này giống như là học sinh lớp mười hai thời hiện đại, ngươi cho là nghỉ chính là cho thoải mái chơi bời sao? Quá ngây thơ rồi, chẳng qua là đổi chỗ khác học tập mà thôi.
Sau khi đánh xong, Khổ Đầu Hoan còn giày vò tinh thần mười thiên tài.
- Các ngươi cảm thấy mình là người có huyết mạch đặc biệt, chính là thiên tài đúng hay không?
- Mỗi người các ngươi cũng là Bách hộ, giỏi quá nhỉ. Nhưng nhìn xem binh lính dưới trướng các ngươi kia kìa? Bọn họ mới thật sự là vương bài, mới là niềm tự hào thật sự của ta và Thẩm công tử.
- Bọn họ là binh sĩ tốt nhất trên thế giới, cho các ngươi làm quan Bách hộ, rõ ràng lãng phí bọn họ.
- Không sợ nói với các ngươi, dù cho ta đánh chết hết các ngươi cũng chẳng sao, dù sao chỉ cần treo miếng bánh trên cổ con chó là nó cũng có thể làm chức Bách hộ của các ngươi. Quân đội ưu tú như vậy, vương bài quân đội thế này, người nào chỉ huy cũng có thể bách chiến bách thắng.
- Các ngươi thật đúng là xem mình là thiên tài? Ta nhổ vào!
Mười huynh đệ họ Lan bị đánh mặt mày bầm dập, xiêu vẹo.
Tiếp đó, bị roi đuổi đến sân huấn luyện, tiếp tục khổ luyện.
Mặt trời chiều lặn về tây.
Khổ Đầu Hoan trở lại trước mặt hơn hai ngàn người đột biến huyết mạch, sắc mặt trở nên vô cùng hòa ái, giọng đầy nồng nhiệt.
- Đủ rồi, không được luyện!
- Tối hôm nay tuyệt đối không được luyện, có nghe hay không, nghỉ ngơi thật tốt, thực sự thấy chán thì có thể xem bản đồ!
- Vương Đại ngươi đi đầu, không được luyện!
...
Sáng sớm hôm sau!
Quốc quân triệu kiến Thái tử Ninh Dực.
- Phụ vương, cuộc săn biên giới ngài thực sự sẽ đi sao? Không phải giao cho Ngũ đệ sao?
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Sở vương còn đi, ta làm sao không đi?
Toàn thân ông đều được bọc trong lớp chăn bông thật dày, cả người giống như đều còng xuống, nhìn qua càng già nua yếu ớt.
Thái tử Ninh Dực nói:
- Nhưng mà thân thể phụ vương...
- Không có gì đáng ngại, thân thể ta vẫn khỏe. - Ninh Nguyên Hiến nói:
- Con giám quốc cũng không phải một hai lần, ta vẫn vô cùng yên tâm, cũng không có lời nào dặn dò con nữa.
Thái tử dập đầu thưa:
- Nhi thần sợ hãi.
Ninh Nguyên Hiến phất phất tay nói:
- Lê Chuẩn, khởi giá!
Đại thái giám Lê Chuẩn tiến lên, cõng Ninh Nguyên Hiến đến chiếc xe ngựa to lớn.
- Đi!
Ra lệnh một tiếng.
Năm nghìn cấm quân hộ tống Ninh Nguyên Hiến, ùn ùn rời khỏi hoàng cung.
Bên ngoài hoàng cung!
Ninh Chính một thân áo giáp, quỳ một gối nói:
- Nhi thần tham kiến phụ vương, vạn thọ an khang.
Ninh Nguyên Hiến không nói gì, cũng không có lộ diện.
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Trường Bình Hầu đứng dậy.
Ninh Chính đứng lên khom người nói:
- Phụ vương, hai nghìn tân quân tham gia cuộc săn biên giới, đã toàn bộ tập kết hoàn tất, có cần kiểm duyệt không?
- Không cần. - Quốc quân nói với vẻ chán nản.
Vẫn không có lộ diện, giống như ngay cả hứng thú liếc nhìn hai nghìn tân quân cũng không có.
Cả triều văn võ đều đến tiễn Quốc quân, hộ tống Ninh Nguyên Hiến cùng đi, có chừng năm mươi tên quan viên, phần lớn là Lễ bộ.
Đông đảo đại thần ngược lại thấy rất rõ ràng.
Hơn hai ngàn tân quân, chính là phế vật Thẩm Lãng bắt về làm bia đỡ đạn sao?
Đều luyện binh hơn ba tháng.
Vẫn gầy yếu như vậy?
Hơn nữa toàn bộ mặc quần áo vải thô, cũng không mặc áo giáp? Ngươi đây là bởi vì mặc áo giáp không đi nổi đường à?
Hơn nữa binh khí của các ngươi đâu? Làm một nhánh quân đội, ngay cả binh khí đều không mang theo bên mình à?
Mấu chốt là ánh mắt.
Đây là ánh mắt của quân nhân đây à? Không hề có chút sát khí, hoàn toàn là chất phác, ngây ngô.
Ba tháng, liền luyện một chiêu nhất đao lưỡng đoạn. Không biết đã luyện xong chưa.
- Được rồi, đi thôi... - Quốc quân uể oải nói.
Đại thái giám Lê Chuẩn hô lớn:
- Đi!
Một màn kế tiếp, thực sự khiến tất cả mọi người kinh ngạc sững sờ.
Hơn hai ngàn tân quân dưới trướng Thẩm Lãng cùng Ninh Chính, lại đều leo lên xe ngựa.
Cái này... Cái này quá đáng rồi.
Quốc quân ngồi xe ngựa, những lính quèn các ngươi này cũng ngồi xe ngựa?
Đi bộ cũng không nổi sao?
Thật là quá đáng.
Không mặc áo giáp, không mang theo binh khí thì thôi, không biết cưỡi ngựa cũng có thể hiểu. Ngay cả đi bộ cũng không muốn? Đi tham gia cuộc săn biên giới, lại vẫn ngồi xe đi?
Ngay lập tức, một vị Ngự Sử định bước ra chỉ trích.
Người bên cạnh vội vàng kéo ông ta lại.
Tính toán một chút.
Đám người kia là bia đỡ đạn đi chịu chết, đối với những kẻ sắp chết cũng không cần quá khắt khe như vậy. Hơn nữa những người này cũng đều là kẻ đần độn, có lẽ họ thực sự không thể đi xa như thế.
Ninh Chính, Khổ Đầu Hoan cùng mười huynh đệ họ Lan cưỡi chiến mã. Thẩm Lãng ngồi trên một chiếc xe ngựa sang trọng và thoải mái.
- Xuất phát!
Khổ Đầu Hoan ra lệnh một tiếng.
Hơn hai ngàn tân quân ngồi một trăm chiếc xe ngựa, ùn ùn đi theo phía sau cấm quân Quốc quân, dọc theo đường lớn Chu Tước rời khỏi kinh đô đi về phía tây, đi đến biên giới giữa hai nước Việt – Sở.
Sau lưng của bọn họ, còn có hơn trăm chiếc xe ngựa.
Vậy bên trong chứa chính là siêu cấp Mạch Đao và áo giáp nặng của tân quân. Còn có vô số thịt khô và lương thực.
Không có bất kỳ rượu tiễn tráng sĩ ra trận.
Thậm chí quần thần cũng không chúc phúc.
Bởi vì tất cả mọi người cho rằng lần này cái gọi là cuộc săn biên giới căn bản là hướng nước Sở thỏa hiệp, cắt đất nhường lợi mà thôi.
Chắc chắn sẽ thua, vậy nếu như nói lớn tiếng chẳng phải vả vào mặt Quốc quân sao?
Vô số dân chúng cũng đều đến đây xem náo nhiệt, chỉ trỏ, bàn tán.
- Đây là tân binh phải tham gia cuộc săn biên giới hả?
- Làm sao mấy tháng trôi qua chẳng có chút biến chuyển nào, thằng ngốc hàng xóm tôi quen vẫn gầy gò, vẫn ngây ngô như cũ.
- Đáng thương chứ bộ, đám người kia phải đi chịu chết, chết đến nơi cũng không biết khóc.
Trong số đó có em trai của Vương Đại là Vương Nhị, hai chân y đã được nối xương, nhưng không lành lặn, vẫn phải chống gậy.
Y liếc một cái đã thấy được anh trai Vương Đại, trong lòng phẫn hận, thằng anh ngu si vẫn chưa chết sao?
Chính vì cái đồ ngốc này mà hai chân Vương Nhị ta đây mới bị đánh gãy.
Bất quá lần này nó cuối cùng cũng phải chết, tốt!
Mà trong lòng đại đa số dân chúng là cảm xúc lẫn lộn.
Bọn họ dù sao cũng là con dân Việt quốc, bây giờ trơ mắt nhìn Quốc quân của mình chịu nhục, trong lòng cuối cùng vẫn không dễ chịu.
Nếu không phải là Quốc quân trúng gió vì ham mê tửu sắc, cũng không đến mức phải khúm núm trước nước Sở, cũng không đến mức chịu nhục nhã.
Quốc quân như vậy, rõ ràng là một hôn quân mà.
Năm nghìn cấm quân đồng hành hộ tống trong lòng cũng không khỏi khinh thường và mắng thầm. Cấm quân bọn ta đều đi bộ, đám phế vật tân quân các ngươi đây lại ngồi xe ngựa? Thật quá nực cười? Đều tại đám phế vật các người, khiến chúng ta, cấm quân, cũng bị dân chúng coi thường.
Một nhánh quân đội cường đại, từ trên người bọn họ là có thể ngửi thấy sát khí. Thế nhưng, cấm quân ở trên người tân quân của Thẩm Lãng hoàn toàn không ngửi thấy chút sát khí nào. Chỉ có khô khan và chất phác.
...
Đại quân rời khỏi phạm vi kinh đô, tiến vào trong tỉnh Thiên Tây!
Sau khi ra khỏi quận Lang, lại hướng về phía tây bắc tiến vào khu vực phòng thủ của gia tộc họ Xung!
Việt quốc Thái úy, Trấn Tây Đại đô đốc, Trấn Tây hầu Xung Nghiêu tự mình ra nghênh đón vài trăm dặm, dẫn đầu tám ngàn đại quân bảo vệ Quốc quân.
- Xung Nghiêu huynh, chúng ta có thể mười mấy năm chưa gặp. - Quốc quân chậm rãi nói.
Xung Nghiêu ngồi ở bên trong xe ngựa, thân thể hơi nghiêng về phía trước tỏ ý cung kính nói:
- Thần sợ hãi.
Với tư cách là người đứng đầu quân đội Việt quốc, ông ta mười mấy năm không về kinh đô bái kiến quân vương, quả thực là vô cùng thất lễ.
Mà Ninh Nguyên Hiến có thể dễ dàng tha thứ hành vi này của đối phương, cũng có thể nói là vì lợi ích quốc gia mà nhường nhịn nhau.
Xung Nghiêu năm đó ủng hộ Ninh Nguyên Vũ, bản thân ông ta cũng thích loại vua anh minh lỗi lạc như Ninh Nguyên Vũ, còn Ninh Nguyên Hiến thì quá âm nhu.
Thế nhưng mấy năm nay, Xung Nghiêu mặc dù quan hệ cá nhân với Quốc quân không tốt, nhưng đối với mỗi một đạo ý chỉ của Quốc quân, ông ta đều nghiêm túc chấp hành.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Sau khi kết thúc cuộc săn biên giới, lỡ như phía nam có biến, nước Sở đại cử tiến công, có đỡ nổi không?
Xung Nghiêu nói:
- Thần xin dốc hết toàn lực.
Ninh Nguyên Hiến gật đầu một cái nói:
- Lần này Sư Sư ở kinh đô bị thương, là ta chăm sóc không chu toàn, muốn đến gặp ngươi tạ lỗi.
Xung Nghiêu nói:
- Thần không dám.
Tiếp đó, hai người rơi vào im lặng.
Rõ ràng lời không hợp ý nửa câu cũng thấy thừa.
Cả hai đều chẳng ưa đối phương, ở cùng một chỗ quả thực rất khó chịu.
Xung Nghiêu có thể vẫn còn trong lòng thấy sai, cuộc săn biên giới lần này rõ ràng là dâng thịt cho nước Sở, Quốc quân còn đến làm gì?
Quốc quân đến lúc này, khiến ta phải đi nghìn dặm xa xôi ra nghênh đón hộ tống, lại ảnh hưởng đến quân vụ bình thường của ta.
Xung Nghiêu là có tư cách xem thường Quốc quân.
Mấy năm nay vì kiềm chế cùng giám sát Xung Nghiêu, chính là tâm phúc Trịnh Đà mà Quốc quân phái tới.
Kết quả thì sao?
Trịnh Đà lại tự mình làm phản.
Xảy ra chuyện như vậy, cũng khó để Ninh Nguyên Hiến chịu đựng nỗi nhục này.
- Được rồi, quả nhân mệt mỏi. - Ninh Nguyên Hiến phất phất tay.
Xung Nghiêu đứng dậy:
- Thần xin cáo lui!
Tiếp đó, ông ta rời khỏi xe ngựa của Quốc quân, trở lại trong đại quân.
Từ ngày này trở đi, Xung Nghiêu thực hiện nhiệm vụ phòng vệ Quốc quân cũng khá cẩn thận, thế nhưng không còn đến gặp riêng Quốc quân nữa.
Ninh Nguyên Hiến hướng Lê Chuẩn cười nói:
- Biện Tiêu ngạo, Xung Nghiêu cũng ngạo. Thế nhưng Biện Tiêu ngạo là chỉ lo cho bản thân, không giỏi ăn nói, mà Xung Nghiêu ngạo là kiêu ngạo thật, nhưng cũng không phải hoàn toàn thật.
Lê Chuẩn mỉm cười, tán đồng lời Quốc quân nói.
Sự kiêu ngạo của Xung Nghiêu, trước hết là tự phụ.
Dù cho đối mặt Quốc quân, cũng biểu hiện vô cùng đúng mực.
Đối mặt đồng liêu thời thời khắc khắc đều phải đánh phủ đầu người khác.
Nhưng kẻ kiêu ngạo thực sự, chắc hẳn là khinh thường việc lấy lòng, nịnh bợ bất cứ ai.
Giống như Thẩm Lãng vậy, hắn chỉ nịnh bợ những người hắn quan tâm, ví như vợ hay mẹ vợ, còn với Quốc quân thì chẳng thèm nịnh nọt.
Mà Xung Nghiêu nếu như ngươi thực sự kiêu ngạo, vì sao còn muốn thông gia với vương tộc Đế quốc Đại Viêm?
Có thể thấy được trong lòng ngươi vẫn phân biệt đối xử.
...
Đi hơn mười ngày!
Đại quân cuối cùng đã tới biên giới Sở – Việt!
Dù sao cũng là bốn tháng trước đã ước định cuộc săn biên giới, hành dinh đã hoàn toàn được dựng xong.
Đài cao chín mươi bậc, cũng đã dựng xong rồi.
Ở khu vực săn bắn biên giới, cờ xí phấp phới.
Ninh Nguyên Hiến hộ tống mấy chục quan viên, hơn trăm thái giám, hơn trăm cung nữ, cộng thêm Xung Nghiêu hộ vệ đại quân, tổng cộng hơn một vạn người.
Giống như để tỏ vẻ tương đối khiêm tốn, Ninh Nguyên Hiến sớm chạy tới ba ngày.
Sở vương cảm thấy mình là người thắng, nên tỏ ra đặc biệt thận trọng, khi Ninh Nguyên Hiến đến biên giới thì ông ta vẫn chưa đến.
Lúc Ninh Nguyên Hiến chạy tới biên giới sang ngày thứ hai.
Sứ thần các nước, đều đã đến!
Nước Ngô, nước Tân Càn, nước Lương, nước Tấn, v.v..., mấy trăm sứ thần có mặt.
Sau đó là sứ đoàn Đế quốc Đại Viêm đến, người đứng đầu chính là Liêm Thân vương của Đế quốc Đại Viêm.
Sứ đoàn Đế quốc Đại Viêm, không chỉ là người quan sát cuộc săn biên giới, hơn nữa còn là nhân chứng, trọng tài.
Liêm Thân vương của Đế quốc Đại Viêm cùng Ninh Nguyên Hiến đã từng là thông gia, quan hệ mật thiết.
Hai người tiến hành hội đàm hai canh giờ.
Nội dung trò chuyện không liên quan đến cuộc săn biên giới, bởi vì ở Liêm Thân vương xem ra lần này Việt quốc chắc chắn sẽ thua, liền không cần thiết phải nói tới.
Hai người trò chuyện cũng là về vua Căng.
- Đế quốc với vua Căng thái độ đặc biệt mờ ám, hắn có một nhóm người ủng hộ. - Liêm Thân vương nói.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Chính là vua Căng cùng Đại Kiếp Tự dây dưa không rõ ràng, Hoàng đế bệ hạ không phải rất phản cảm với Đại Kiếp Tự sao?
Liêm Thân vương nói:
- Chính là rất nhiều người cảm thấy, vua Căng một khi thống nhất tộc Sa Man, nhất định sẽ tiến hành vương hóa, đến lúc đó ranh giới vương triều Đại Viêm chúng ta lại một lần nữa mở rộng mấy ngàn dặm về phía nam.
Ninh Nguyên Hiến trong lòng cười nhạt, Đế quốc Đại Viêm các ngươi đại khái là không hy vọng phía nam xuất hiện chúa tể thực sự, càng chia năm xẻ bảy càng tốt sao.
Vua Căng làm một con rối, sẽ phù hợp hơn với lợi ích của đế quốc.
- Cho nên Việt vương chuẩn bị tinh thần cho tốt, lỡ như vua Căng thống nhất tộc Sa Man, dâng tấu chương lên Hoàng đế bệ hạ, đế quốc có thể thực sự sẽ thừa nhận quốc gia của hắn, thậm chí còn sắc phong cho hắn. - Liêm Thân vương nói:
- Còn có cuộc săn biên giới lần này, khẩu vị của Sở vương có thể cũng sẽ không thỏa mãn, Việt vương ngài...
Ông ta lúc đầu muốn nói cuộc săn biên giới lần này của Ninh Nguyên Hiến có chút không khôn ngoan, nhưng suy nghĩ một chút những lời này vẫn không thích hợp để nói ra.
Ông ta và Ninh Nguyên Hiến tuy rằng từng là thông gia, hơn nữa cũng là bạn tốt.
Nhưng cuối cùng ông ta là đế quốc Thân vương, mà Ninh Nguyên Hiến là vua của Việt quốc.
Lúc rời đi, Liêm Thân vương vẫn nói ra.
- Việt vương, nếu cuộc săn biên giới lần này thua, ngươi có định đày Ninh Chính và Thẩm Lãng đi lưu đày không?
Ninh Nguyên Hiến gật đầu nói:
- Đương nhiên là như vậy!
Liêm Thân vương nói:
- Lưu đày thì tốt, lưu đày thì tốt, nếu đã lưu đày thì cũng không cần triệu về nữa, đế quốc có rất nhiều người không thích Thẩm Lãng, chẳng ưa nổi chút nào.
Ninh Nguyên Hiến cười nói:
- Cảm ơn hảo ý của vương huynh.
Thế nhưng trong lòng ông lại cười nhạt.
Đế quốc Đại Viêm các ngươi mà ưa nổi ai?
Nếu không phải hành động của vua Căng phù hợp với lợi ích của các ngươi, các ngươi cũng chẳng ưa nổi vua Căng.
Tóm lại, các ngươi chính là không ưa nổi bất kỳ thiên tài xuất sắc nào, các ngươi thích nhất chính là những người theo khuôn phép cũ kỹ.
Tốt nhất tất cả mọi người đều ở dưới khuôn phép sáo rỗng của Đế quốc Đại Viêm các ngươi, tuyệt đối không cần có bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn.
...
Khoảng cách cuộc săn biên giới còn có một ngày.
Sở vương cuối cùng thong dong đến muộn.
Với tư cách người thắng cuộc, ông ta nhất định phải thận trọng.
Mặc dù ở ngay chỗ này có Liêm Thân vương của đế quốc, nhưng Sở vương tuổi lớn hơn, tư cách lâu năm hơn, để Liêm Thân vương chờ một chút cũng chẳng sao.
Vào lúc ban đêm.
Liêm Thân vương làm chủ, mời hai vị đại vương gặp mặt.
Sở vương nhìn thấy Ninh Nguyên Hiến già nua không tả xiết như vậy, trong lòng lập tức mừng rỡ.
Hơn nữa ông ta còn chú ý thấy, Ninh Nguyên Hiến luôn dùng tay trái, tay phải không đưa ra.
Rõ ràng là tay phải ông ta hành động bất tiện.
Người bị trúng gió dễ bị bán thân bất toại.
Tức khắc, Sở vương đưa ánh mắt vô cùng ân cần nói:
- Nguyên Hiến hiền đệ, mấy năm không gặp, khí sắc vẫn tốt chứ?
Ninh Nguyên Hiến chậm rãi nói:
- Vương huynh rõ ràng đang chê cười, ta nhỏ hơn vương huynh mười mấy tuổi, nhưng nhìn qua lại còn già nua hơn vương huynh, quả là tạo hóa trêu ngươi.
Sở vương thở dài nói:
- Chúng ta cũng già rồi, giang sơn rộng lớn thì lắm nhân tài. Nhưng ta lại hâm mộ vương đệ, có mấy người con trai xuất sắc như thế, không như Thái tử của ta, vô cùng bất tài. Thái tử, còn chưa bái kiến hai vị thúc thúc sao?
Thái tử nước Sở bước ra khỏi hàng, cúi người nói:
- Bái kiến thúc thúc Liêm Thân vương, bái kiến thúc thúc Việt vương.
Những lời này của Sở vương cũng là để châm chọc Việt vương.
Ninh Nguyên Hiến, nhà ngươi từng uy phong thế này sao?
Sở vương cười nói:
- Hai quân chém giết đối đầu, cần thời gian chuẩn bị, đây cũng khá nhàn rỗi, để chúng ta chơi một ván cờ cho khuây khỏa, đỡ cho chư quân phải đợi quá mức nhàm chán.
Trận đấu cũng vô cùng bình thường, Ninh Nguyên Hiến liền thích nhất chơi cờ đánh cờ.
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Chính là thân thể đệ có chút không khỏe, chi bằng vì vậy kết thúc.
Thái độ này giống như hoàn toàn cam chịu, hận không thể lập tức kết thúc cuộc săn biên giới, kết thúc nỗi nhục nhã này, trở về trong nước.
Sở vương nói:
- Không vội không vội, kỳ nghệ của Việt vương hiền đệ vượt qua ta đâu chỉ gấp mười lần? Đệ nhất định sẽ thắng, ta gần đây tìm được một tàn cuộc, tìm tất cả cao thủ cờ vây trong nước Sở nhưng không ai có thể phá giải, ta muốn nhờ đến Việt vương hiền đệ là danh thủ quốc gia, ta đây xin hướng đệ thỉnh giáo!
Tiếp đó, Sở vương lớn tiếng nói:
- Mở cờ!
Tức khắc, một ván cờ xuất hiện trước mặt Ninh Nguyên Hiến.
Một bàn cờ lớn khác xuất hiện giữa sân, diện tích chừng mấy chục mét vuông.
Phía trên mỗi quân cờ đều lớn vô cùng, khiến cho hơn một nghìn sứ thần các nước ở đây cũng có thể thấy rất rõ ràng.
Việt vương Ninh Nguyên Hiến chỉ nhìn thoáng qua, đã thấy da đầu tê dại.
Đây là thiên tàn cuộc, ông căn bản không giải được, đã thử qua nhiều năm.
Mà sứ thần nhiều nước tại đây cũng không khỏi cảm thấy sai trái.
Sở vương rõ ràng đang đắc thế không tha người.
Không chỉ muốn đè bẹp Việt quốc trên chiến trường.
Hơn nữa còn muốn bắt nạt Việt vương trên văn đàn?
Thiên tàn cuộc này quá nổi tiếng.
Ở đây gần như mỗi người yêu thích cờ vây đều đã thử giải, nhưng hoàn toàn không giải được.
Sở vương cúi người nói:
- Việt vương hiền đệ, ta đây là thật lòng hướng hiền đệ thỉnh giáo. Lần này đánh cờ, hoàn toàn không ảnh hưởng đến thắng thua của cuộc săn biên giới, ta cầm cờ đen, đệ cầm cờ trắng. Nếu Việt vương hiền đệ có thể thắng ta, giúp ta phá giải tàn cuộc này, ta tự mình vì đệ đánh phữu (*) thế nào?
(*) bộ gõ bằng đất sét, vừa ca vừa đánh phữu mang nghĩa xấu
Thái tử nước Sở nói:
- Nếu Việt vương bệ hạ không thể phá giải, vậy cũng xin ngài đánh phữu cho phụ vương con.
Ninh Nguyên Hiến trong lòng bất đắc dĩ.
Nếu ông có thể phá giải thì mấy năm trước đã xong rồi, hà tất phải chờ đến bây giờ.
Sở vương lại một lần nữa cúi người nói:
- Việt vương hiền đệ nổi danh đại quốc thủ, không dám thử một lần sao?
Lúc này, Lễ bộ Thị lang nước Sở nói:
- Đại vương cần gì phải làm khó Việt vương vậy? Việt vương mới vừa khỏi trọng bệnh mà.
Nghe những lời này, toàn trường đều gật đầu đồng tình.
Ninh Nguyên Hiến giận dữ.
Nước Sở của ngươi có ý gì?
Nói là ta trúng gió hỏng não, đầu óc đã không còn tỉnh táo, cho nên sợ sệt, ngay cả thử một chút cũng không dám sao?
Trong nháy mắt, Ninh Nguyên Hiến như bị ghim chặt giữa không trung.
Nếu đồng ý chơi, lại chắc chắn sẽ thua.
Nếu không đồng ý đánh, lại sẽ bị người ta cho rằng trúng gió hỏng não.
Ông trước sau như một tự xưng là danh thủ quốc gia, nếu ở cờ vây lại bị Sở vương chèn ép, vậy thì thật là vô cùng nhục nhã.
Mà Thẩm Lãng trong lòng cười nhạt.
Cái tính này của Sở vương thật sự là đã bị ta nắm rõ trong lòng bàn tay.
Nếu không bắt được mạch ông ta, ta cũng chẳng làm bác sĩ... thú y nữa.
Thiên tàn cuộc này quá nổi tiếng, cũng là từ Thiên Nhai Hải Các truyền tới.
Cao thủ cờ vây khắp thiên hạ, không ai có thể giải được.
Đương nhiên Thẩm Lãng cũng hoàn toàn không giải được.
Thế nhưng... trí não của hắn có thể giải.
Tiêu tốn mấy chục tiếng đồng hồ, trí não tiến hành hơn một nghìn lần thử nghiệm, cuối cùng đã phá giải được thiên tàn cuộc này.
Ngay lập tức, Thẩm Lãng bước ra khỏi hàng, cúi người nói:
- Sở vương, đây chính là thiên tàn cuộc, cần gì phải Việt vương bệ hạ tự mình ra tay? Ninh Chính điện hạ là được!
Lúc này, Ngũ vương tử Ninh Chính nói:
- Phụ vương, nhi thần sẵn lòng thay phụ vương đánh cờ.
Mọi người kinh ngạc, đây là một biện pháp hay.
Dù sao cũng là muốn thua, Ninh Chính thua sẽ không mất mặt đến thế, dù sao cuộc săn biên giới lần này hắn cũng đến để chịu tiếng xấu thay cho người khác, sắp bị lưu đày, thua thêm một trận cờ cũng chẳng sao.
Thiên tàn cuộc này, vô số danh thủ quốc gia đều không giải được, huống chi ngươi chỉ là Ninh Chính, một vương tử phế vật mà.
Thẩm Lãng nói:
- Đã nói xong rồi, nếu Ninh Chính điện hạ phá giải thiên tàn cuộc, thắng Sở vương bệ hạ, vậy Sở vương ngài phải đánh phữu cho đại vương nhà ta, Thái tử nước Sở phải hát hòa theo.
- Được chứ! Nếu Việt vương thắng, phụ tử ta sẽ đánh phữu cho hắn. - Sở vương cười ha hả nói:
- Nếu thân thể Việt vương hiền đệ có bệnh nhẹ, vậy để con trai thay thế cũng được. Chỉ có điều sau khi thua, việc đánh phữu cần phải Việt vương tự mình ra tay, người khác không thể làm thay, thế nào?
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Một lời đã định!
Sở vương nói:
- Một lời đã định!
Tiếp đó, Ninh Chính đi lên đài cao, thay thế Ninh Nguyên Hiến chơi cờ.
Bên kia, Thái tử nước Sở cũng thay thế Sở vương chơi cờ.
Dù sao bên nước Sở ai ra quân cũng giống nhau, đây là thiên tàn cuộc, mấu chốt là xem ai phá giải ván cờ như thế nào.
Hai đứa con của hai vị quân vương đang đấu cờ, trên bàn cờ lớn bên kia cũng liên tục ra quân, coi như là một kiểu phát sóng trực tiếp tại hiện trường.
Tất cả mọi người đều buồn ngủ.
Vì ván cờ đã không thể thay đổi.
Đã bao nhiêu năm, ván cờ này cũng không ai có thể giải được.
Ninh Chính thì là cái gì chứ?
Nhưng mà...
Chỉ một khắc đồng hồ sau đó!
Tất cả cơn buồn ngủ của mọi người đều tan biến!
Bởi vì ván cờ đã đại biến!
Bên Ninh Chính lại muốn thắng sao?
Ơ, điều này sao có thể chứ?
Thiên tàn cuộc này quân trắng phải thua, rõ ràng không cách nào hóa giải được?
Bao nhiêu đại quốc thủ dốc hết tâm huyết đều không thể phá giải, đây chính là tàn cuộc của Thiên Nhai Hải Các mà.
Ninh Chính lại phá giải được sao? Lại sắp thắng!