Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn
Chương 11: Nhục Mạ
Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Trình Kiêu này, thật ngại quá, mọi người ngồi kín hết chỗ rồi, hay là con ngồi tạm cái ghế đẩu ngoài cửa nhé!" Ninh Long vừa cười hiểm độc vừa nói.
Cái ghế đẩu để ở cửa vốn dĩ không phải để ngồi, mà thường dùng để đặt mấy đồ vật linh tinh không dùng đến.
Hơn nữa, ngồi ghế đẩu có nghĩa là sẽ thấp hơn tất cả mọi người một bậc.
Ninh Long nói vậy rõ ràng là cố tình sỉ nhục Trình Kiêu.
Trình Kiêu nhìn ông ta, sắc mặt lạnh băng.
Kiếp trước, Ninh Long từng mai mối cho Tôn Mạc, nhưng cuối cùng vì Trình Kiêu mà chuyện đó không thành.
Nghe nói gia đình người đàn ông được giới thiệu cho Tôn Mạc rất giàu có, hơn nữa chắc chắn đối phương đã hứa hẹn cho Ninh Long không ít lợi lộc.
Kết quả Tôn Mạc lại gả cho Trình Kiêu, Ninh Long chẳng được lợi lộc gì, kể từ đó ông ta bắt đầu trút giận lên đầu Trình Kiêu.
Chỉ cần có cơ hội, ông ta sẽ sỉ nhục Trình Kiêu để hả giận.
Trong phòng đột nhiên im lặng, mọi người đều ngừng nói chuyện, đồng loạt nhìn về phía Trình Kiêu.
Cậu cả Ninh Ba vốn tính chính trực, hơi nhíu mày, có chút khó chịu nói: "Chú ba, làm vậy sao được?"
Thế nhưng mợ cả bên cạnh lại vội vàng đưa tay nhéo một cái vào đùi Ninh Ba, khiến ông ta đau đến trắng bệch cả mặt.
Ninh Nghi Nghi trừng mắt nhìn Ninh Ba, nhỏ giọng nói: "Ba, ba cần gì phải xen vào chuyện của người khác?"
Ninh Ba thở dài một tiếng, không nói gì thêm.
Sắc mặt Tôn Đại Hải lạnh nhạt, rõ ràng không có ý định can thiệp chuyện này.
Ninh Nghi Nghi nhìn Trình Kiêu, trên mặt tràn đầy vẻ hả hê.
Tôn Mạc chỉ liếc nhìn Trình Kiêu một cái rồi lại cúi đầu chơi điện thoại di động, rõ ràng cô ta cũng chẳng định quan tâm đến người chồng hờ này.
Mấy người họ hàng còn lại đều biết Trình Kiêu là trẻ mồ côi được Tôn Đại Hải nhận nuôi, bản thân anh lại chẳng có tài cán gì.
Nếu Ninh Long cố tình nhắm vào anh, tất nhiên bọn họ sẽ đứng về phía Ninh Long.
Thế là cả đám ngầm ngầm nhất trí giữ thái độ xem kịch vui, chờ xem Trình Kiêu bẽ mặt.
Bốp!
Ninh Lan cầm đũa trong tay đập mạnh xuống bàn, trừng mắt nhìn Ninh Long đang vô cùng đắc ý, quát: "Ninh Long, trong mắt mày còn có người chị gái là tao không?"
Tính cách Ninh Lan thẳng thắn, làm người công chính.
Mặc dù bà là phụ nữ nhưng địa vị ở nhà họ Ninh không hề thấp, cũng chỉ có bà mới có thể chế ngự được Ninh Long.
"Chị, chị nói vậy là có ý gì? Sao trong mắt em lại không có chị được?" Ninh Long giả vờ không biết hỏi ngược lại.
"Trình Kiêu là con rể của chị, còn là đứa trẻ chị nuôi từ nhỏ đến lớn, chị xem nó như con ruột của mình, mày lại đối xử với nó như vậy là sao?" Ninh Lan tức giận quát.
Ninh Long nhất quyết không thừa nhận mình cố tình nhắm vào Trình Kiêu, cười giảo hoạt nói: "Chị, chẳng phải là tại hết chỗ rồi sao? Em cũng đâu cố ý đâu!"
Gương mặt Ninh Lan chợt lạnh, đột nhiên đứng lên đi tới bên cạnh Trình Kiêu, kéo Trình Kiêu đến vị trí của mình: "Kiêu, con ngồi ở đây đi, mẹ ra ngồi ghế đẩu cạnh cửa!"
Tôn Đại Hải nhíu mày, Ninh Lan mà ngồi ghế đẩu thì chẳng phải là làm mất hết mặt mũi của ông ta sao?
Tôn Đại Hải quát lên: "Em lại nổi điên cái gì thế? Ninh Long mời nhà mình ăn cơm, em ngồi ngoài cửa thì còn ra thể thống gì?"
"Đúng vậy đó cô hai, cô đừng làm ầm ĩ nữa, lớn tuổi như vậy rồi không sợ người ta chê cười à?" Mợ cả cũng mở miệng khuyên nhủ.
"Hừ, tôi biết các người đều coi thường Kiêu, thế nhưng tôi nói cho các người biết, tôi đã xem nó như con ruột của mình, ai bắt nạt nó thì đừng trách tôi trở mặt!" Ninh Lan vì Trình Kiêu mà không tiếc lạnh nhạt với đám bạn bè người thân này.
Trong lòng Trình Kiêu dâng lên một dòng nước ấm, kiếp trước anh chỉ biết Ninh Lan đối xử với mình rất tốt, nhưng không rõ rốt cuộc là tốt đến mức nào.
Hiện tại Trình Kiêu đã biết! Ninh Lan vì anh mà không tiếc lạnh nhạt với người nhà, bà ấy xem anh còn quan trọng hơn cả tính mạng của mình!
Ninh Long thấy chị gái đã tỏ thái độ, tự nhiên không dám làm khó Trình Kiêu nữa.
Vả lại hôm nay cũng là ngày vui của ông ta, ông ta không muốn gây chuyện làm mọi người mất hứng!
"Chị, trước tiên hãy nguôi giận đã, em ra gọi người ta mang thêm một cái ghế đến!"
Ninh Lan lạnh lùng nhìn ông ta, vẫn bất động như trước, cứ như là không tin lời ông ta.
Ninh Long vội vàng mở rộng cửa hô to: "Phục vụ, mang thêm cái ghế!"
Ghế được mang tới, Ninh Lan kéo Trình Kiêu đến ngồi cạnh bà.
Mặc dù Ninh Long không tiếp tục nhắm vào Trình Kiêu nữa nhưng vẻ ghét bỏ trong mắt đối với Trình Kiêu lại càng sâu sắc hơn.
Còn mấy người họ hàng khác cũng chủ động chẳng thèm nhìn Trình Kiêu.
Ngoại trừ Ninh Lan, về cơ bản không có bất kỳ ai nói chuyện với anh.
Ninh Lan liên tục an ủi Trình Kiêu, từ đầu đến cuối luôn nói chuyện với anh để anh đỡ bẽ mặt.
Thực ra Trình Kiêu cũng chẳng để tâm mấy, những lời đả kích kiểu này còn chưa đủ để khiến anh tức giận, tu tiên tám trăm năm đâu phải để không?
Hơn nữa mọi người đều là họ hàng, nếu anh nổi giận, Ninh Lan cũng sẽ khó xử.
"Nào, mọi người uống một ly trước đã, rồi sau đó tôi sẽ tuyên bố một tin tức tốt!" Ninh Long đứng lên, nâng ly rượu nói.
"Rốt cuộc có tin tức tốt gì mà anh lại tiêu pha lớn thế?" Một người bạn của Ninh Long đã biết rõ còn cố tình hỏi.
"Uống trước đi nào!" Ninh Long cười đầy vẻ thần bí.
Mọi người cùng uống một ly, Ninh Long đặt ly rượu xuống, quét mắt nhìn mọi người một lượt, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
"Hiện tại tôi đang là Trưởng phòng nhân sự của tập đoàn Chấn Vũ đấy!"
Ninh Long nói xong, trong phòng lập tức im phăng phắc.
"Trưởng phòng nhân sự! Đây chẳng phải là nói sau này ai muốn vào tập đoàn Chấn Vũ thì phải cần ông em Ninh đây gật đầu sao?" Một người bạn của Ninh Long bày ra vẻ mặt kinh ngạc hỏi.
"Đó là đương nhiên, Trưởng phòng nhân sự thì phải quản lý nhân sự chứ!" Ninh Long đắc ý gật đầu nói.
Ninh Ba hỏi: "Vậy có phải là sau này cậu có thể sắp xếp người vào tập đoàn Chấn Vũ không?"
Ninh Long gật đầu: "Những chức vụ quan trọng thì nhất định phải thông qua sự cho phép của cấp trên, nhưng mấy cái vị trí nhỏ nhỏ thì tất nhiên là tôi có thể!"
Nghe thấy vậy, toàn bộ người thân và bạn bè của ông ta đang ngồi đó đều kích động.
Bất kỳ một chức vụ nào trong tập đoàn Chấn Vũ đều là thứ mà vô số người ở Hà Tây này tha thiết mong ước.
Cho dù là một công nhân vệ sinh cũng có đãi ngộ cao hơn nhân viên văn phòng của các công ty khác.
Ninh Long đi làm hai năm liền đã mua được nhà, mua được xe, mỗi dịp lễ Tết ông ta còn khoe khoang ngay trước mặt người thân bạn bè khiến nhiều người nhìn vào mà ghen tị.
Những người này tất nhiên cũng muốn vào tập đoàn Chấn Vũ, thậm chí trước đây còn cầu xin Ninh Long giúp đỡ nhưng không ai được như ý.
Hiện tại Ninh Long được thăng chức làm quản lý bộ phận nhân sự, điều này có nghĩa là cuối cùng bọn họ cũng có thể vào tập đoàn Chấn Vũ rồi.
"Anh Ninh Long, ly rượu này em mời anh! Sau này lúc tập đoàn Chấn Vũ tuyển dụng, anh đừng quên người anh em chí cốt là em đó nha!" Một người bạn của Ninh Long đứng lên nói.
"Ninh Long, năm đó học đại học cậu đánh nhau với người khác, tôi cũng đã giúp cậu không ít.
Hôm nay cậu được thăng chức nhanh như vậy, đừng quên tôi đấy nhé!" Người nói là bạn thời đại học của Ninh Long, dáng người to cao mà đầu óc cũng không tầm thường.
"Còn có tôi, tôi nữa!"
Từng người bạn cũng như họ hàng đều đứng lên nịnh bợ Ninh Long.
Hai ông bà già nhà họ Ninh nở nụ cười toe toét, không ngừng tán thưởng Ninh Long có tiền đồ.
Anh cả Ninh Ba của nhà họ Ninh chua xót trong lòng.
Ông ta là con trưởng của nhà họ Ninh, ấy thế mà hiện tại Ninh Long mới là trụ cột của gia đình.
Ninh Ba cũng muốn vào tập đoàn Chấn Vũ, nhưng ông ta không thể hạ mình mà đi cầu xin Ninh Long được, huống hồ vừa nãy ông ta còn định ngăn cản Ninh Long sỉ nhục Trình Kiêu.
Tuy rằng Ninh Long không nói gì nhưng biết đâu trong lòng còn đang giận ông ta không chừng.
Nhìn thấy Ninh Ba không có hành động gì, mợ cả lại bắt đầu đạp chân ông ta dưới gầm bàn, khiến ông ta đau đến mức phải cắn răng chịu đựng.
"Chú ba này, nếu có chức vụ nào thích hợp, nhớ giúp anh giữ một chỗ nha!" Cuối cùng Ninh Ba vẫn phải thỏa hiệp dưới sự thúc ép của mợ cả.
Ninh Long cười đắc ý nói: "Lần trước em nghe anh nói đang được công ty cất nhắc cơ mà, sao lại muốn nhảy việc thế?"
Sắc mặt Ninh Ba trở nên khó coi.
Những lời này không phải đều do ông ta sĩ diện nên mới nói vậy thôi sao, có thể là thật được sao?
Ninh Long đang cố tình làm ông ta bẽ mặt.
"Hồ nước chỗ em quá nhỏ, chỉ sợ không nuôi nổi con cá lớn như anh cả đâu ạ!" Ninh Long khéo léo từ chối.
Mà thật ra đây cũng là kết quả nằm trong dự liệu của Ninh Ba, nhưng mợ cả lại không thể chấp nhận, bắt đầu mắng Ninh Ba chỉ biết nói mấy lời vô dụng.
Lúc này, một cô nhân viên phục vụ bỗng nhiên gõ cửa, hốt hoảng chạy vào.
"Ngài Ninh, tôi thực sự xin lỗi, là tôi nhớ nhầm rồi.
Thật ra sảnh Long Phụng đã có người khác đặt trước, mọi người xem có thể đổi sang phòng khác được không?" Nhân viên phục vụ nói với vẻ khẩn cầu.