Chương 13: Nếu chúng tôi không đi thì sao?

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn

Chương 13: Nếu chúng tôi không đi thì sao?

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ninh Long bị dọa cho sắc mặt tái nhợt, Thư ký Dương chưa kịp nói gì, ông ta lập tức nhìn Ninh Lan với vẻ mặt vừa tức giận vừa khẩn cầu, trong giọng nói đầy tiếng nức nở: “Chị, chị làm gì vậy, đó chính là Thư ký Dương đấy!”
“Chị muốn hại chết em à?” Ninh Long dậm chân.
Ninh Lan trợn mắt nhìn Ninh Long, quát to với vẻ mặt đầy chính nghĩa: “Người nhà họ Ninh chúng ta làm việc, chỉ cần để trời đất chứng giám là được, cần gì phải nhìn sắc mặt người khác!”
Ninh Long sắp khóc, đây là chị ruột của mình sao?
Dương Thụy phớt lờ Ninh Lan, chỉ lạnh lùng nhìn Ninh Long: “Trưởng phòng Ninh, đây là câu trả lời của ông sao?”
Ninh Long vội vàng giải thích: “Thư ký Dương, cậu nghe tôi nói đã, chị tôi đầu óc có hơi không tỉnh táo, cậu đừng nghe chị tôi nói bậy. Tôi sẽ lập tức đưa mọi người rời đi, nhường phòng lại cho cậu!”
Nói xong, Ninh Long dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tôn Đại Hải.
Ông ta cũng khuyên nhủ: “Chị ơi, coi như em xin chị, chị đừng xen vào chuyện này nữa được không?”
Ninh Lan tức giận nói: “Do họ không nói lý trước mà, chúng ta đang ăn cơm, cớ gì mà đuổi chúng ta đi! Chúng em đâu có ăn quỵt, ít nhất cũng phải có thứ tự trước sau chứ!”
“Em nói ít thôi, em muốn em trai em thất nghiệp à?” Tôn Đại Hải nói với vẻ mặt bất đắc dĩ, kết hôn nhiều năm như vậy, cái tính thẳng thắn này của Ninh Lan vẫn không bỏ được.
“Mẹ, đây là chuyện của cậu, mẹ nên tôn trọng lựa chọn của cậu!” Tôn Mạc khuyên nhủ.
“Đúng vậy, Lan à, con để Long tự lựa chọn đi!” Ba của Ninh Lan cũng khuyên nhủ bà.
Ninh Lan giận đến trợn mắt nhìn mọi người, bà ta cảm thấy những người này đều chẳng có chút nguyên tắc nào.
Nhưng bà cũng không thể vì cái nguyên tắc đó mà đắc tội với nhiều người trong nhà như vậy!
Bất đắc dĩ, Ninh Lan đành phải hậm hực quay mặt đi chỗ khác, không nói thêm lời nào.
Lúc này, sắc mặt Thư ký Dương mới giãn ra, dáng vẻ ông ta rất thức thời: “Đã quyết định xong thì đi thôi!”
Cả gia đình vốn đang rôm rả giờ đây im phăng phắc, chưa kịp ăn xong đã bị đuổi khỏi phòng, ai nấy đều cảm thấy khó chịu.
“Chờ đã, ai nói chúng tôi phải đi?” Một giọng nói đột nhiên vang lên một cách không đúng lúc, vô cùng chói tai trong căn phòng đang yên tĩnh.
Ánh mắt mọi người lập tức truy tìm chủ nhân của giọng nói.
Khi nhìn thấy người vừa nói là Trình Kiêu, Ninh Long tức đến mức phổi như sắp nổ tung.
Chắc chắn thằng ranh con này đang nhân cơ hội trả thù mình!
“Câm miệng! Ở đây có bao nhiêu người lớn, đâu đến lượt thằng nhãi ranh như mày xen vào!” Ninh Long chỉ vào Trình Kiêu, gầm lên.
“Nhóc con, mau ngồi xuống đi, không biết trời cao đất rộng là gì!” Người bạn của Ninh Long khinh thường cười lạnh.
Tôn Đại Hải đột nhiên lườm Trình Kiêu, phẫn nộ quát: “Trình Kiêu, chỗ này đâu đến lượt con mở miệng, thật vô lễ!” Tôn Đại Hải đã nín nhịn từ lâu, vẫn luôn muốn tìm cơ hội răn dạy Trình Kiêu.
Mợ út liếc nhìn Trình Kiêu với vẻ mặt ghét bỏ, nói với Ninh Lan: “Chị hai, chị nên dạy dỗ lại đứa con rể của chị đi!”
Thấy mọi người đều chỉ trích Trình Kiêu, Ninh Nghi Nghi lập tức nói: “Hôm nay anh ta còn đắc tội Ông Hai Lôi đấy!”
“Cái gì!”
Ninh Long kêu lên quái dị giống như gặp ma, Ông Hai Lôi chính là người ngay cả Thư ký Dương cũng phải kính trọng!
“Thằng ranh con, mày chán sống rồi đúng không, ngay cả Ông Hai Lôi cũng dám đắc tội!” Ninh Long mắng thẳng mặt.
Những người khác cũng nhao nhao quát tháo, lớn tiếng nhục mạ. Trình Kiêu như trở thành chuột chạy qua đường, ai nấy đều muốn đánh.
Ánh mắt Dương Thụy nhìn Trình Kiêu lập tức trở nên lạnh băng, đắc tội với Ông Hai Lôi còn nghiêm trọng hơn đắc tội với anh ta.
Trình Kiêu đã bị Thư ký Dương ghi vào sổ đen.
Tôn Mạc nhìn Trình Kiêu, vẻ ghét bỏ trong mắt khiến người nhìn phải rùng mình: “Tên phế vật này lại muốn thể hiện sao? Chẳng lẽ anh cho rằng mình đánh bậy đánh bạ cứu con trai Lôi Chấn Vũ là có tư cách nói chuyện ngang hàng với quản lý cấp cao của tập đoàn Chấn Vũ à?”
Ninh Lan cũng khó hiểu nhìn Trình Kiêu, không rõ Trình Kiêu muốn làm gì.
Trình Kiêu nhìn Ninh Lan trấn an, sau đó liếc qua Ninh Long nhưng vẫn không dừng lại.
Sau đó, Trình Kiêu nhìn Thư ký Dương, với vẻ mặt bình tĩnh nói: “Dì Lan không muốn đi, vậy nên chúng tôi cũng sẽ không đi.”
Những người bạn bè và thân thích càng thêm lớn tiếng chỉ trích Trình Kiêu.
Ninh Long càng tức giận, xông lên tát anh một cái: “Thằng ranh con, mày cố ý đúng không, tao đánh chết mày!”
Ninh Lan vội vàng ngăn cản, nhưng hành động của Ninh Long quá đột ngột khiến bà ta không kịp trở tay.
“Ninh Long, cậu làm gì vậy!” Ninh Lan gào lên.
Nhìn thấy cái tát của Ninh Long giáng xuống đầu Trình Kiêu, Thư ký Dương và nhiều người khác đều bày ra vẻ mặt đang xem kịch vui.
Nhưng Trình Kiêu đột nhiên giơ tay lên, nắm chặt cổ tay Ninh Long rồi nhẹ nhàng hất ra. Ninh Long lảo đảo ngã khuỵu xuống đất.
Trình Kiêu lạnh lùng nhìn ông ta: “Nếu không nể mặt dì Lan, giờ này ông đã là một người chết rồi!”
Ninh Long hoảng sợ, giờ phút này, Trình Kiêu không còn là tên bất tài dễ bắt nạt nữa, mà giống hệt một con thú hoang đói khát tám ngày.
Ninh Long không nghi ngờ lời nói của Trình Kiêu vừa nãy chút nào.
“Trình Kiêu, sao con có thể động tay động chân với người lớn!” Tôn Đại Hải quát lớn.
Trình Kiêu thản nhiên đáp: “Ông không thấy ông ta ra tay trước sao?”
Tôn Đại Hải lập tức cạn lời.
Thư ký Dương lạnh lùng nhìn Trình Kiêu, với vẻ mặt âm trầm nói: “Nhóc con, ông ta là trưởng phòng nhân sự của tập đoàn Chấn Vũ, cậu làm vậy là muốn đối đầu với tập đoàn Chấn Vũ sao?”
Thư ký Dương cảm thấy Trình Kiêu đánh nhau rất giỏi, nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, bèn lôi tập đoàn Chấn Vũ ra để gây áp lực.
Tôn Đại Hải tức giận gào lên: “Trình Kiêu, con đắc tội với Ông Hai Lôi còn chưa đủ sao? Con còn muốn đắc tội với Thư ký Dương nữa à? Con muốn hại chết cả nhà chúng ta sao!”
Trình Kiêu không nghĩ ngợi nhiều như vậy, anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất là làm Ninh Lan vui vẻ.
Nếu Ninh Lan không muốn nhường phòng thì Trình Kiêu sẽ không nhường.
Ngay cả ý kiến của những người khác, Trình Kiêu cũng không hề bận tâm.
Trình Kiêu nhìn Thư ký Dương, lắc đầu nói: “Anh không thể đại diện cho Lôi Chấn Vũ được, sáng nay tôi còn ở cùng anh ấy.
Vậy nên chuyện đối đầu với tập đoàn Chấn Vũ, tốt nhất anh đừng ăn nói bậy bạ.”
“Hơn nữa, cho dù đối đầu với tập đoàn Chấn Vũ, tôi cũng không hề sợ hãi!”
Thư ký Dương cười lạnh nói: “Nói năng bậy bạ! Thân phận của Chủ tịch Lôi tôn quý như vậy, sao loại người như cậu có thể gặp được!”
Đám người thân cũng chỉ trỏ vào Trình Kiêu: “Thằng này bị điên rồi sao, còn dám nói mình đã gặp Chủ tịch Lôi? Chủ tịch Lôi là người cao quý, sao cậu ta có thể gặp được chứ?”
“Trình Kiêu, anh còn chưa đủ mất mặt sao!” Cuối cùng Tôn Mạc không nhịn được nữa, quát lớn.
“Mọi người không tin sao?” Trình Kiêu liếc nhìn mọi người, khóe miệng bỗng nhiên cong lên: “Đúng rồi, Lôi Chấn Vũ còn đưa tôi một tấm thẻ, anh xem có quen không?”
Nói xong, Trình Kiêu rút một tấm thẻ tử kim ra, ném lên bàn.
“Tên này có phải bị điên thật rồi không!” Đám người thân nhìn Trình Kiêu với ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ, họ lo rằng Trình Kiêu không chịu nổi sự công kích của họ nên đầu óc mới trở nên bất bình thường.
“Chị hai, chị mau đưa con rể chị đi bệnh viện khám đi!” Cô em chồng cười lạnh nói, giọng điệu mang vẻ hả hê.
Nhưng Thư ký Dương bỗng nhiên ngây người ra, ông ta bước lên vài bước, cầm lấy tấm thẻ trên bàn, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Đây, đây là thẻ tử kim tối cao của Chủ tịch Lôi mà! Chủ tịch Lôi đã từng nói, người giữ tấm thẻ này chính là người mà anh ấy kính trọng nhất!”
Ánh mắt Thư ký Dương nhìn Trình Kiêu bỗng nhiên trở nên vô cùng cung kính.
“Hóa ra là khách quý của Chủ tịch Lôi, Dương Thụy có mắt như mù, đã mạo phạm cậu, mong cậu tha thứ!” Thư ký Dương khom người với Trình Kiêu, giọng điệu đầy tôn kính.
Căn phòng trở nên yên tĩnh lạ thường, mọi người nhìn cảnh tượng này đều hóa đá.