Chương 21: Ông Lão Bịp Bợm

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn

Chương 21: Ông Lão Bịp Bợm

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông lão tên Tô Lương Tử này tâng bốc Trình Kiêu hết lời.
Trình Kiêu không nói gì, vẫn dùng ánh mắt khó hiểu nhìn chằm chằm Tô Lương Tử đang nói không ngừng.
"Khụ! Trình huynh, có gì ăn không? Bọn họ trói tôi suốt một ngày một đêm rồi, tôi chưa ăn gì cả!"
Thấy Trình Kiêu không mấy hứng thú với những gì mình nói, Tô Lương Tử bèn đổi chủ đề.
Trình Kiêu ném cho lão một túi bánh mì.
Tô Lương Tử ngay lập tức xé túi, cắn từng miếng lớn, ăn ngấu nghiến, trông bộ dạng thì quả thực là đói bụng lắm rồi.
"Lão là ai? Vì sao bọn họ lại trói lão?" Trình Kiêu hỏi.
Nghe Trình Kiêu hỏi về thân phận, Tô Lương Tử lập tức ưỡn ngực, ngẩng cao đầu nhìn lên bầu trời đêm.
Ánh mắt lão cũng thâm thúy như bầu trời đêm vậy.
"Ta là truyền nhân đời thứ một trăm ba mươi sáu, duy nhất của Gia Cát môn, thế nhân thường gọi là đại sư phong thủy, tên Tô Lương Tử!"
"Này tiểu tử, từng nghe qua uy danh của ta chưa? Có phải rất kinh ngạc không?" Tô Lương Tử ra vẻ đắc ý.
"Gia Cát môn? Hậu duệ của Gia Cát Võ đó sao?" Trình Kiêu hỏi.
Tô Lương Tử giơ ngón tay cái lên, khen ngợi: "Có kiến thức đấy, chính là Gia Cát Võ đã truyền lại cho ta."
"Chẳng phải Gia Cát Võ am tường nhất là binh pháp và trị quốc sao? Từ khi nào lại bắt đầu nghiên cứu phong thủy rồi?" Ánh mắt Trình Kiêu hiện lên vẻ trêu chọc.
"Khụ khụ khụ..." Tô Lương Tử suýt chút nữa bị nghẹn vì miếng bánh mì, lão vội vàng giải thích: "Tiểu tử ngươi biết gì! Hậu duệ của Gia Cát Võ nghiên cứu thiên nhân, bao quát toàn diện, chính là thuật phong thủy, mấy thứ khác chẳng qua chỉ là nghề tay trái của ngài ấy thôi!"
"Hôm nay tiểu tử ngươi may mắn đấy, nể tình ngươi đã cứu ta, chỉ cần ngươi có thể đưa ra ba mươi triệu, ta sẽ thu ngươi làm đồ đệ, thấy sao hả?"
Trình Kiêu tiếp tục nhìn lão, im lặng không nói gì.
"Tiểu tử, bình thường dù có cho ta nhiều tiền hơn nữa, ta cũng không thu đồ đệ đâu nhé. Bởi vì ngươi đã cứu ta, hơn nữa ta thấy tư chất của ngươi không tồi nên mới động lòng muốn thu đồ đệ ấy chứ. Nếu như ngươi bỏ lỡ, sau này hối hận cũng không kịp đâu!"
Tô Lương Tử nhìn Trình Kiêu, ra vẻ như Trình Kiêu đã nhặt được món hời lớn vậy.
Trình Kiêu hờ hững nói: "Nếu lão lợi hại như vậy, vì sao suýt chút nữa đã bị người ta chôn sống sao?"
Mắt Tô Lương Tử đảo qua đảo lại, đột nhiên thở dài: "Ài, đừng nói nữa, đều tại ta quá mềm lòng, hôm nay đã chỉ điểm phong thủy cho ba người, đã đạt đến cực hạn rồi. Thế nhưng có một người quỳ xuống trước mặt ta cầu xin ta giúp đỡ, ta cảm thấy người đó quá thành kính nên mới phá lệ đồng ý."
"Mà lúc sư phụ truyền thụ ‘Thiên Tinh Phong Thủy thuật’ cho ta thì từng nghiêm túc dặn dò, tối đa một ngày chỉ có thể chỉ điểm cho ba người thôi, nhiều hơn nữa sẽ xảy ra chuyện, thậm chí còn giảm tuổi thọ!"
"Nhưng ta quá mềm lòng thì biết làm sao, đành đồng ý giúp người đó thôi. Kết quả lúc ta đến nhà người nọ xem phong thủy thì xảy ra sai lầm. Thời điểm tìm khí vận của lão ta, ta không cẩn thận lại tìm được chỗ lão ta nuôi vợ bé."
"Sau đó bà vợ cả tất nhiên là không quan tâm phong thủy gì cả, hai người xông vào đánh nhau. Lão ta tức giận nói ta là người vợ cả lão ta tìm tới giúp đỡ, liền trói ta lại."
"Thật không ngờ lão ta lại phát rồ lên đòi lấy cái mạng già của ta, đúng là buồn cười mà!"
Những gì Tô Lương Tử nói, Trình Kiêu tất nhiên sẽ không tin hoàn toàn.
Lão ta đắc tội với người kia chắc là sự thật.
Còn chuyện người khác cầu xin lão ta, rồi cái gì mà một ngày chỉ có thể xem phong thủy cho ba người, có lẽ đều là chuyện lão ta thuận miệng bịa ra thôi.
Tuy nhiên nếu lão ta có thể tìm ra được chỗ người khác nuôi vợ bé, cũng xem như có chút bản lĩnh.
Mà cái bản lĩnh này hiển nhiên vô cùng độc đáo.
Phân tích một hồi, Trình Kiêu cảm thấy Tô Lương Tử này chính là một kẻ giang hồ bịp bợm, bởi vì lừa gạt thất bại nên mới bị người trả thù.
"Tiểu tử, nghĩ kỹ chưa thế? Có muốn bái ta làm thầy không?" Tô Lương Tử vẫn chưa từ bỏ, tiếp tục dụ dỗ Trình Kiêu.
Trình Kiêu không muốn lãng phí thời gian với lão, bèn đứng lên trở về tảng đá lớn gần đó: "Lão có thể đi."
Tô Lương Tử nhất thời sốt ruột: "Ôi chao, tiểu huynh đệ, ngươi suy nghĩ một chút đi mà, bỏ qua cơ hội tốt thế này ngươi sẽ tiếc lắm đấy!"
"Nếu như ngươi không có nhiều tiền như vậy, ta có thể thu ít đi một chút, hai mươi tư triệu nhé? Mười lăm triệu? Ba triệu? Hay là ngươi cho ta ít thức ăn thôi là được..."
Trình Kiêu đột nhiên xoay người, trong tay cầm một tảng đá, thuận tay bóp mấy cái như bóp một khối đậu hũ, biến hòn đá cứng rắn kia thành bụi phấn.
Đôi mắt Tô Lương Tử càng lúc càng trợn to, ánh mắt lão nhìn Trình Kiêu tràn ngập khiếp sợ!
Trình Kiêu nghĩ lão già lừa gạt này sẽ biết khó mà lui.
Thế nhưng, Tô Lương Tử bỗng nhiên quỳ xuống mặt đất, đầu cúi sát đất bái lạy nói: "Ngài là võ giả tu hành!"
"Xin hãy thu ta làm đồ đệ với!"
Trình Kiêu có chút cạn lời, da mặt lão này cũng đặc biệt dày nhỉ, lừa tiền không được giờ lại muốn bái sư!
Chỉ có điều, đối với Tô Lương Tử đã từng nghe nói về võ giả, Trình Kiêu cảm thấy khá hiếu kỳ.
Xem ra lão già này cũng biết một số thứ.
"Sao lão biết ta là võ giả?"
Tô Lương Tử thu lại vẻ cợt nhả, lộ ra vẻ cung kính trang trọng nói: "Năm ta lên bảy tuổi đã may mắn gặp được một vị kỳ nhân, ta tận mắt chứng kiến người đó và một người nữa bay lên trời cao."
"Từ đó về sau, ta tin tưởng vững chắc rằng trên thế giới này thật sự có tồn tại cao thủ võ học với võ nghệ cao cường. Tuy nhiên ta đi khắp đại giang nam bắc mà chỉ gặp phải tên sư phụ quỷ kia của ta, sau khi lừa gạt chín trăm nghìn, lão ta cho ta bản ‘Thiên Tinh Phong Thủy thuật’."
"Nhưng ta không từ bỏ, một bên học tập ‘Thiên Tinh Phong Thủy thuật’, một bên ta tiếp tục tìm kiếm. Cũng may ông trời thương cảm ta, cuối cùng cũng để ta tìm được."
Tô Lương Tử vừa nói vừa dập đầu: "Sư phụ, xin hãy thu nhận ta đi! Ta tình nguyện làm trâu làm ngựa vì ngài, chỉ cần sư phụ thu ta làm đồ đệ!"
Trình Kiêu nhìn lão một cái, không ngờ Tô Lương Tử này còn có tâm tu hành bền bỉ như vậy, nhưng Trình Kiêu hiện vẫn chưa muốn thu đồ.
"Ta không có hứng thú, lão đi đi!"
"Ta đã tìm kiếm khắp các đại giang nam bắc mà vẫn không gặp được người nào, ngày hôm nay trong lúc sắp chết ta lại được ngài cứu, đây là trời cao sắp đặt! Nếu như sư phụ không thu nhận ta, dù có chết ta cũng sẽ không đi." Tô Lương Tử giở thói mặt dày vô liêm sỉ.
Trình Kiêu vung tay lên, một đạo kình khí cường đại trực tiếp đánh bay Tô Lương Tử ra ngoài.
Chỉ là Trình Kiêu nắm chắc lực đạo trong tay nên lão ta sẽ không bị thương.
Tô Lương Tử văng ra xa hơn mười mét.
Lão ta khiếp sợ nhìn lại phương hướng chỗ Trình Kiêu đứng, trong lòng càng thêm kiên định muốn bái sư cho bằng được: "Tuổi còn trẻ mà đã lợi hại như vậy, vị sư phụ này mình đã nhận định rồi."
"Có lẽ là lần đầu tiên gặp mặt mà mình đã bái sư thì quá đường đột. Cũng có lẽ là sư phụ đang khảo nghiệm thành ý của mình..."
Trong lòng Tô Lương Tử nảy ra chủ ý, lão ta ngồi xuống ngay tại chỗ, trợn to hai mắt nhìn chằm chằm Trình Kiêu.
Trình Kiêu biết Tô Lương Tử vẫn chưa bỏ đi, nhưng y cũng không thèm để ý, có pháp trận phòng hộ ở đây, lão ta không quấy rối được y.
Trình Kiêu bắt đầu tu luyện.
Tờ mờ sáng lúc năm giờ, linh khí thiên địa bỗng nhiên cuồng bạo, một trận gió cuốn qua rừng cây nhỏ.
Trình Kiêu mở mắt, một đạo tinh quang lóe lên.
Cả người Trình Kiêu trông càng thêm phấn chấn, vóc dáng cũng rắn chắc, mạnh mẽ hơn.
Bỗng nhiên, Trình Kiêu chụm ngón tay thành kiếm, một đạo hồng quang bắn ra.
Ở phía trước cách chỗ y năm thước có một tảng đá lớn cỡ quả bóng rổ, bị đạo hồng quang đánh nát thành bụi phấn.
"Linh lực phóng ra ngoài, Trúc Cơ sơ kỳ!"
Tô Lương Tử ở phía dưới mơ màng nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, lão ta hít mạnh một ngụm khí lạnh, khiếp sợ đến mức không nói nên lời.
Trình Kiêu cất bước xuống núi, đi ngang qua bên cạnh Tô Lương Tử.
Tô Lương Tử vừa định bám theo, giọng nói lạnh lẽo của Trình Kiêu thản nhiên truyền đến: "Nếu như lão đi theo ta, ta sẽ giết lão."
Tô Lương Tử nhất thời dừng bước, lão ta tin tưởng Trình Kiêu nói được thì nhất định sẽ làm được.
Thế nhưng, Tô Lương Tử tuyệt đối không từ bỏ.
Thấy Trình Kiêu đi xa, ánh mắt Tô Lương Tử bỗng nhìn về phía chỗ Trình Kiêu tu luyện.
Nơi đó còn sót lại một vài thứ Trình Kiêu mua ở trong siêu thị.
Tô Lương Tử đi tới nhặt túi ni lông lên, trên mặt nhất thời hiện vẻ vui sướng.