Chương 28: Đổ Thần Sáu Ngón

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn

Chương 28: Đổ Thần Sáu Ngón

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Không chơi nữa, chết tiệt, thế này thì chơi cái nỗi gì!"
Lý Ngôn tức muốn ói máu, tính đi tính lại, anh ta đã thua đến hơn 24 tỷ đồng.
Nếu để ông già của anh ta biết được con số này, e rằng ông ta sẽ chặt cụt chân anh ta mất.
Triệu Cương với vẻ mặt nặng nề nhìn chằm chằm Trình Kiêu, nhỏ giọng thì thào với Lý Ngôn và Lưu Tào Khang: "Thằng nhóc này có gì đó không ổn!"
Lý Ngôn tức giận nói: "Ai mà chẳng biết nó lạ, làm gì có ai may mắn đến mức đó! Chơi trò nào cũng chỉ thắng chứ không thua?"
Triệu Cương suy nghĩ nói: "Chắc chắn là nó gian lận!"
"Đúng vậy, vấn đề là chúng ta không tìm được bằng chứng nó gian lận!" Lý Ngôn cực kỳ bực bội.
Lôi Hồng Húc nhìn Trình Kiêu, hai mắt tỏa sáng lấp lánh, reo lên đầy phấn khích: "Trình Kiêu, không ngờ anh không chỉ giỏi y thuật mà còn là một bậc thầy đánh bài!"
"Anh nhận tôi làm đồ đệ đi! Nếu như tôi học được thuật đánh bài thần kỳ của anh, về sau tôi có thể thắng cho đám Lý Ngôn cặn bã kia thua te tua rồi!"
Lý Ngôn có một loại cảm giác muốn phun máu!
Ánh mắt Y Linh nhìn Trình Kiêu cũng đong đầy hứng thú, cô cảm thấy có lẽ trên người Trình Kiêu có rất nhiều bí mật.
Sắc mặt Tôn Mạc cũng trở nên phức tạp, vốn dĩ Trình Kiêu không nghe lời khuyên của cô ta, cô ta còn định chờ Trình Kiêu thua sạch tiền thì có thể ra sức nhục mạ anh, giáng đòn vào cái vẻ kiêu căng của anh hai ngày nay.
Không ngờ là một Trình Kiêu còn chưa từng vào sòng bạc lần nào lại có thuật đánh bài cao minh đến thế!
Chẳng những Trình Kiêu không thua mà còn thắng đến vài ván.
Rõ ràng đây chính là như tát thẳng vào mặt Tôn Mạc mấy cái!
Sắc mặt Lưu Tào Khang khó coi tới cực điểm.
Anh ta không ngờ một cái tên vô dụng, bất tài mà trước đây mình chẳng thèm để mắt tới, giờ lại liên tục khiến anh ta mất mặt.
"Chắc gì nó đánh bài giỏi thật, chẳng qua là do nó không chơi trò khác!" Lưu Tào Khang âm trầm nói.
Lý Ngôn giống như có bóng ma ám ảnh trong lòng, không tình nguyện lên tiếng: "Không phải đâu Lưu thiếu gia, anh có muốn cược không?"
Lưu Tào Khang trừng mắt nhìn anh ta: "Cược, đương nhiên là muốn cược, nhưng không phải để cậu đem tiền đi cho không!"
"Có điều, chúng ta chơi đổ thạch!"
Đổ thạch!
Hai mắt Lý Ngôn và Triệu Cương đột nhiên sáng lên.
"Đúng vậy, sao tôi có thể quên mất tiết mục lớn nhất Phỉ Thủy thành chứ! Cho dù nó đánh bài giỏi, trong lúc đổ thạch nó cũng không có cách nào gian lận!" Lý Ngôn hưng phấn nói.
"Vẫn là Lưu thiếu gia có cách, bội phục bội phục!" Lý Ngôn nhân cơ hội nịnh bợ.
Lưu Tào Khang nháy mắt với Lý Ngôn, Lý Ngôn lập tức ngẩng đầu lên, trưng ra cái biểu cảm kiêu ngạo nhìn Trình Kiêu, kêu: "Trình Kiêu, có dám đi qua khu đổ thạch bên kia không? Chúng ta chơi lớn!"
Khu đổ thạch?
Mấy cô nàng Tôn Mạc cảm thấy hiếu kỳ.
Bọn họ đều từng nghe qua sự thần bí của đổ thạch.
Nghe nói ai có vận khí tốt thì có thể phất lên chỉ sau một đêm.
Nhưng nếu như vận khí không tốt thì cũng có thể khánh kiệt, mất trắng cả tỷ đồng, thậm chí mất cả vốn liếng chỉ sau một đêm.
Trình Kiêu còn chưa lên tiếng, Lôi Hồng Húc đã trực tiếp đồng ý thay anh: "Được, tôi thay Trình Kiêu đáp ứng các người.
Các người đã muốn đưa tiền thì chúng ta đương nhiên là không từ chối ai đến đưa tiền!"
Nói xong, Lôi Hồng Húc quay đầu nhìn về phía Trình Kiêu, cười gian nói: "Trình Kiêu, bây giờ trong tay anh cũng có đến mấy tỷ, chơi với bọn họ một chút, nếu như thiếu thì để tôi chi tiền phụ anh!"
"Không cần, ta sẽ không thua đâu." Trình Kiêu nói xong thì nhìn về phía Lý Ngôn, bình thản nói: "Dẫn đường đi!"
Lôi Hồng Húc ngưỡng mộ thốt lên: "Thật quá phong thái, quả nhiên không hổ là thần tượng của Lôi Hồng Húc ta!"
"Cũng có gan đấy!" Lý Ngôn cười lạnh một tiếng, trong lòng âm thầm đắc ý: "Đợi lát nữa chơi đổ thạch, tao sẽ bắt mày phải nhả ra gấp đôi!"
Ngay khi mấy người chuẩn bị đi đến khu đổ thạch, bỗng nhiên có một giọng nói vang lên: "Xin chờ một chút!"
Đám người Trình Kiêu quay đầu lại, nhìn thử xem người vừa lên tiếng là ai.
Đó là một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi đen, ông ta khá thấp, hẳn là cao không tới một mét sáu.
Mà điều làm người ta gây ấn tượng sâu sắc chính là tay trái của ông ta có tới sáu ngón.
"Người anh em này, xin dừng bước!" Người đàn ông trung niên sáu ngón vội vã bước nhanh, đi tới trước người Trình Kiêu một mét thì dừng lại, đối với những người xung quanh thì ông ta làm như không thấy.
"Có việc gì sao?" Trình Kiêu thản nhiên hỏi.
Người đàn ông trung niên khom mình hành lễ, trên mặt nở một nụ cười thân thiện: "Tôi là Ngô Quốc Thuận, quản lý ở chỗ này.
Tôi vừa xem camera giám sát thì thấy thuật đánh bài của cậu đây rất cao minh, cảm thấy hứng thú nên mới mạo muội đến xin cậu một phương thức liên lạc."
Lôi Hồng Húc nhìn Ngô Quốc Thuận, bỗng nhiên lộ ra vẻ nghi hoặc: "Ngô Quốc Thuận? Sao tôi có cảm giác mình từng nghe qua cái tên này ở đâu nhỉ?"
Đột nhiên, Lôi Hồng Húc kêu lên một tiếng kinh ngạc, trợn to hai mắt nhìn Ngô Quốc Thuận: "Ông chính là Đổ Thần Sáu Ngón Ngô Quốc Thuận! Chẳng trách tôi cảm thấy tên ông rất quen tai!"
Ngô Quốc Thuận liếc nhìn Lôi Hồng Húc, mỉm cười nói: "Lôi thiếu gia có trí nhớ thật tốt!"
Sắc mặt Lưu Tào Khang kinh ngạc, trầm giọng nói: "Không ngờ lại gặp được Đổ Thần Sáu Ngón ở đây, chuyến đi này coi như không tệ!"
Ngô Quốc Thuận quay sang Lưu Tào Khang khẽ vuốt cằm, cười nói: "Lưu thiếu gia vẫn giữ phong thái như xưa!"
Lý Ngôn và Triệu Cương chưa từng nghe qua danh tiếng của Đổ Thần Sáu Ngón.
Hai người nhìn Lưu Tào Khang thắc mắc hỏi: "Lưu thiếu gia, Đổ Thần Sáu Ngón là người thế nào?"
"Trợ thủ đắc lực của đại lão Tạ Thiên Hoa ở Vị Hà, là đệ nhất cao thủ trong giới đổ thuật ở Lĩnh Nam!" Lưu Tào Khang chậm rãi nói.
Vẻ mặt của Lý Ngôn và Triệu Cương khiếp sợ, chỉ cần ba chữ Tạ Thiên Hoa cũng đủ để bọn họ nể trọng!
Tạ Thiên Hoa của Vị Hà là nhân vật cùng cấp bậc với Mã Tài của Hà Tây, địa vị còn cao hơn rất nhiều so với Lôi Chấn Vũ.
Đó mới thật sự là một đại nhân vật chỉ cần giậm chân một cái là cả thành phố phải chấn động.
Tuy nhiên sau khi Trình Kiêu nghe xong thân phận của Ngô Quốc Thuận, anh chỉ thản nhiên nhìn ông ta, không nể mặt ông ta chút nào: "Ta thích yên tĩnh."
Nụ cười trên mặt Ngô Quốc Thuận đanh lại.
Ông ta...!vậy mà lại bị từ chối!
Tình huống này là lần đầu tiên Ngô Quốc Thuận gặp phải trong đời, đặc biệt hơn còn là sau khi Trình Kiêu nghe xong thân phận của ông ta rồi mới từ chối.
Lý Ngôn và Triệu Cương thiếu chút nữa bị nghẹn chết bởi nước bọt của chính mình.
"Thật không thể tin nổi, cậu ta lại dám từ chối!"
Ngay cả Lưu Tào Khang cũng không dám tin tưởng, ánh mắt nhìn Trình Kiêu như nhìn một tên ngốc.
Phía sau Ngô Quốc Thuận chính là đại lão Tạ Thiên Hoa của Vị Hà đấy, một cơ hội kết giao tốt như vậy mà Trình Kiêu lại từ chối!
Tôn Mạc giận đến mức hai tay run rẩy, tuy rằng cô ta không biết rõ thân phận của Ngô Quốc Thuận nhưng cô ta từng nghe nói qua danh tiếng của Mã Tài.
Tạ Thiên Hoa có thân phận và địa vị ngang hàng với Mã Tài, đó là đại nhân vật mà ngay cả Lôi Chấn Vũ đều phải chạy theo nịnh bợ đấy.
Vậy mà trợ thủ của người ta tự mình đến kết giao với Trình Kiêu, Trình Kiêu lại từ chối!
"Trình Kiêu, anh có biết ông ấy là ai không? Cho dù anh có Lôi Chấn Vũ làm chỗ dựa vững chắc thì cũng không thể đắc tội được!" Tôn Mạc thực sự không nhịn nổi nữa, cô ta tức giận quát lên.
Trình Kiêu bình thản nhìn cô ta: "Vậy cô có biết ta là ai không?"
Lời vừa nói ra, trên người Trình Kiêu không tự chủ toát ra một luồng khí thế vô hình.
Uy áp của Đại đế Thương Sinh có thể trấn áp vạn giới, dù sống lại một đời, ta cũng sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai!
"Anh..." Trong lòng Tôn Mạc giật mình, cô ta cảm giác được Trình Kiêu đột nhiên thay đổi, như biến thành một ngọn núi sừng sững khiến cô ta không dám nhìn thẳng.
Gương mặt Tôn Mạc tái nhợt, một câu cũng không nói nổi, hiện tại cô ta cực kỳ thất vọng về Trình Kiêu.
Nhưng đồng thời trong lòng Tôn Mạc cũng hơi kinh ngạc: "Trình Kiêu, rốt cuộc anh có chỗ dựa nào?"
"Còn muốn đổ thạch không?" Trình Kiêu nhìn về phía Lý Ngôn đang sững sờ, thúc giục.
"...!Đổ, đương nhiên là đổ! Đi!" Lý Ngôn đi trước dẫn đường.
Y Linh nhìn dáng lưng kiêu ngạo của Trình Kiêu, trong lòng càng thêm hiếu kỳ: "Thật là một người kỳ lạ!"
Trên mặt Lôi Hồng Húc tràn ngập vẻ sùng bái, trong lòng hưng phấn hơn bao giờ hết: "Chậc chậc, thật quá phong thái, quá cá tính.
Quả nhiên là thần tượng của Lôi Hồng Húc ta, anh tuấn đến cực điểm!"
Chờ mấy người Trình Kiêu đi rồi, một thanh niên mặc đồ đen với vẻ mặt lạnh lùng lặng lẽ đi tới bên cạnh Ngô Quốc Thuận, thấp giọng hỏi: "Có muốn dạy cho hắn một bài học không?"
Ngô Quốc Thuận lắc đầu, vẻ mặt nghiêm nghị: "Không được, dựa vào trực giác nhiều năm của ta, anh chàng đó tuyệt đối không phải hạng người tầm thường, tuyệt đối không được đắc tội trước!"
"Vâng ạ!".