Trên hòn đảo Tây xanh mát, tại một tiệm sách ven biển, Hạ Kỳ tình cờ gặp Doãn Hãn Thần – một chàng trai trầm lặng với tài năng hội họa xuất chúng. Cậu miệt mài bên giá vẽ trước quầy thu ngân, cô say sưa với bài vở bên cửa sổ, hai thế giới tưởng chừng song song, chẳng chút giao thoa.
Trong mắt mọi người, Doãn Hãn Thần là "nam thần băng giá" chính hiệu. Dù sở hữu hàng trăm ngàn fan trên mạng xã hội, cậu chỉ đăng tác phẩm, chưa bao giờ hồi đáp bình luận hay tương tác trong livestream. Sự lạnh lùng ấy khiến ai nấy đều thán phục nhan sắc, điên cuồng tặng quà nhưng chẳng bao giờ nhận được lời hồi đáp.
Thế rồi, vào một buổi chiều mây giăng, bức tường băng ấy bỗng nứt vỡ. Cậu lặng lẽ đặt xuống bàn cô một chiếc đèn nhỏ, giọng nói trầm ấm: "Trời tối rồi, nhìn lâu sẽ đau mắt đấy."
Hạ Kỳ ngỡ ngàng: Ơ... Ơ? Đâu có lạnh lùng như lời đồn?
Bạn bè cô thì quả quyết: "Chắc chắn anh ấy có ý với cậu rồi!"
Và Hạ Kỳ ngây thơ tin tưởng...
Cho đến ngày cô rời đi, một tin nhắn được gửi đi: "Doãn Hãn Thần, chúng ta thư từ qua lại nhé?"
Ngờ đâu, cô nhận lại lời từ chối đầy ngập ngừng: "...Thật sự xin lỗi, có lẽ mình, không giỏi viết thư lắm..."
Chính lúc này, Hạ Kỳ mới vỡ lẽ: cái gọi là "lạnh lùng" bấy lâu, hóa ra lại là chứng khó đọc!
Mọi sự khó hiểu bỗng sáng tỏ:
"Thế nên cậu không trả lời bình luận là vì không đọc rõ sao?"
Doãn Hãn Thần khẽ gật đầu: "...Đúng."
"Người ta tặng quà cũng không thấy cậu hồi âm..."
Cậu giải thích: "Nếu chỉ trả lời người tặng quà, có vẻ hám tiền quá..."
Hạ Kỳ: "..." Ok, fine!
Hạ Kỳ muộn màng nhận ra: "Mình... thất tình rồi sao?"
Bạn bè chỉ biết lắc đầu: "Cậu từng yêu lúc nào mà thất tình?"
Mặt Hạ Kỳ không chút biểu cảm: Ha.
Nhưng ngay đêm đó, điện thoại Hạ Kỳ lại "ting ting" báo tin nhắn mới. Giọng nói ấm áp, trầm thấp của thiếu niên vang lên từ đầu dây bên kia: "Về nhà chưa? Sao không để ý tin nhắn của mình? Có phải vì mình không biết viết thư mà giận rồi không?"
**Thể loại:** Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, Sủng Ngọt, HE, Sạch, Hài hước, Nhẹ nhàng, Chữa lành, Góc nhìn nữ chính, Ấm áp, Thầm mến, Song hướng yêu thầm.
Truyện Đề Cử






