Chương 107: Thực tại và lời hẹn ăn tối

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 107: Thực tại và lời hẹn ăn tối

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tại sao chứ?”
“…” Nguyên nhân không chịu nói thì có rất nhiều, thông tin biết được trước mắt còn quá ít, Giang Kỳ vẫn chưa thể trả lời được. Nhưng anh ta chắc chắn rằng Vu Uẩn đang nói dối.
Giang Kỳ có vẻ rất có uy tín, những người khác trong phòng họp nghe anh ta nói như vậy thì đều không nói gì nữa.
Phòng họp yên tĩnh trong chốc lát, sau đó có người nhỏ giọng đề nghị: “Hay là chúng ta cho thành viên có kỹ năng thiên phú thôi miên hỏi lại cậu ta lần nữa?”
Người đàn ông trung niên luôn ngồi im lặng ở vị trí chủ tọa trầm giọng nói: “Cậu ta không phạm lỗi cũng không phạm tội, cậu định lấy lý do gì để sử dụng kỹ năng thiên phú với cậu ta? Chúng ta muốn biết người chơi 0101 là ai, nhưng không thể dùng loại thủ đoạn như vậy được.”
“…”
Phòng họp lại chìm vào im lặng.
Cốc cốc ——
Người gõ cửa mở cửa phòng họp ra, thấy bầu không khí nghiêm trọng bên trong, người nọ theo bản năng rụt cổ lại, nhưng nhớ tới còn chuyện quan trọng nên đành phải nói: “Phó cục trưởng, nhà họ Vu đến đòi người…”
Người đàn ông đưa tay xoa thái dương, im lặng nửa phút rồi nói: “Biết rồi, cho Vu Uẩn về đi.”
Bọn họ không thể cưỡng ép dò hỏi Vu Uẩn nên có giữ cậu ta lại cũng chẳng ích gì.
Phó cục trưởng bảo những người còn lại ra ngoài, chỉ giữ một mình Giang Kỳ ở lại. Ông ném một tập tài liệu cho Giang Kỳ: “Cậu xem cái này đi.”
Giang Kỳ mở tập tài liệu ra, bên trong là những người bị tra ra dựa trên những cái tên Vu Uẩn cung cấp.
Vu Uẩn cung cấp tổng cộng sáu cái tên: Lương Thiên Dậu, Thượng Duy, Tống A Manh, Trần Phong, Hồng Bằng, Tô Thiện.
Trong đó có ba cái là tên giả.
Tống A Manh, Trần Phong, Tô Thiện, ba người này đều không thể điều tra ra được.
Phó cục trưởng chủ yếu là muốn cho Giang Kỳ xem tư liệu của Lương Thiên Dậu.
“Người của Tri Thiên Hạ?”
“Tri Thiên Hạ” là một hiệp hội, và còn là một hiệp hội trọng điểm bị cục điều tra theo dõi.
Nếu hỏi họ có từng làm điều gì điên rồ không, thì không hẳn. Nhưng quả thực bọn họ cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, cứ thích làm những việc giẫm chân sát vạch giới hạn, nhảy nhót qua lại trên ranh giới đỏ.
Phó cục trưởng: “Chúng ta không tra ra người chơi kia là ai cũng không sao, nhưng tuyệt đối không thể tra ra những người khác. Có lẽ cậu cũng rõ, hiện nay cả trong nước lẫn ngoài nước có biết bao nhiêu người đang dòm ngó người chơi này…”
“Đối phương có thể vượt qua được phó bản tử vong nên chắc chắn không phải người dễ đối phó.” Giang Kỳ bình tĩnh nói: “Ngài có phải đã quá lo lắng rồi không?”
“Hiện tại không rõ lập trường của đối phương, huống chi thế giới hiện thực và thế giới trò chơi cũng không giống nhau.” Phó cục trưởng xoa thái dương: “Cậu biết chuyện ở Chu Sơn chưa?”
“Biết.” Giang Kỳ gật đầu: “Lại đúng lúc thông báo toàn cầu xuất hiện, khu ô nhiễm bắt đầu biến mất.”
Khu ô nhiễm ở Chu Sơn do người khác phụ trách, thời gian từ khi phát hiện đến lúc hình thành rất dài, lâu rồi anh ta không nghe được tin tức gì về Chu Sơn.
Mấy ngày trước, khu ô nhiễm Chu Sơn bùng phát mạnh mẽ hơn, anh ta biết nội bộ đã tổ chức một cuộc họp khẩn cấp.
Nhưng mà lúc đó anh ta đang xử lý việc khác nên không tham gia buổi họp này.
Cho đến tận khi nhìn thấy thông tin nội bộ khi vừa trở về, anh ta mới biết khu ô nhiễm Chu Sơn biến mất rồi.
Giống như khu ô nhiễm lần trước.
Biến mất sạch sẽ như thể chưa từng tồn tại.
Phó cục trưởng: “Hiện giờ gần như đã có thể xác định được sự xuất hiện của khu ô nhiễm có liên quan trực tiếp với phó bản tử vong. Vậy nên, cậu cần phải hiểu rõ được tầm quan trọng của người chơi 0101, hiểu chưa?”
Nói một cách gián tiếp thì người chơi có thể vượt qua phó bản tử vong nghĩa là người đó có thể giải quyết vấn đề khu ô nhiễm đang xuất hiện trong thế giới thực…
Vẻ mặt Giang Kỳ nghiêm túc: “Dạ hiểu.”
Phó cục trưởng: “Vu Uẩn nói Thượng Duy với Lương Thiên Dậu cùng một phe, vậy nên có lẽ cậu ta cũng là thành viên nội bộ của bọn họ. Chúng ta muốn tìm ra họ có lẽ sẽ khá khó khăn nhưng Hồng Bằng này… Hiện tại đã tra ra vị trí cuối cùng của anh ta, đang cử người truy đuổi, chỉ có thể xem liệu có nắm bắt được manh mối mới nào từ anh ta không.”
Lúc này, Hồng Bằng đang trên chuyến tàu trở về thành phố Lan Giang, sau khi ra khỏi trò chơi, anh ta vẫn chưa thể thoát khỏi ám ảnh về cái chết trong trò chơi.
Nghĩ tới việc anh ta vẫn sẽ phải đón nhận cái chết thêm một lần nữa trong vòng hai mươi bốn tiếng tiếp theo, cả người Hồng Bằng bắt đầu run cầm cập, gần như không thể đứng vững.
Trò chơi cấm kỵ thật sự quá đáng sợ, chết trong trò chơi rồi thì thôi đi, lại còn bắt người ta phải trải nghiệm cảm giác tử vong thêm lần nữa ở thế giới thực.
Đã thế còn không chết ngay lập tức mà cứ nhất quyết bắt người ta phải chịu đựng khoảng thời gian giày vò này, chờ đợi cái chết không biết khi nào tới.
Có người đùa rằng trò chơi cấm kỵ có lòng muốn cho người chơi thời gian xử lý hậu sự nhưng Hồng Bằng lại chỉ cảm nhận được ác ý của trò chơi này.
Trong đầu Hồng Bằng trống rỗng, từng giọt mồ hôi lăn từ trên trán xuống, anh ta theo dòng người chen chúc xuống xe, thậm chí không biết bây giờ nên đi đâu.
“Hồng Bằng tiên sinh?”
Hai người đàn ông lực lưỡng mặc vest chặn ngay trước mặt, chắn hết đường đi của anh ta.
Hồng Bằng không biết họ, nhưng dù sao hiện giờ cũng sắp chết rồi nên anh ta chỉ thờ ơ nhìn họ.
“Tô tiểu thư ủy thác chúng tôi đến để xử lý thủ tục sang tên bất động sản cho anh.”
“Tô tiểu thư…” Hồng Bằng nghĩ tới cô gái tên Tô Thiện, đầu óc đang đờ đẫn cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động, anh ta nhớ ra bản thân đã giao dịch bất động sản.
“Phiền anh đi theo chúng tôi một chuyến.”
Hồng Bằng bị hai người kia kẹp ở giữa, anh ta không đi cũng không xong.
Một bên, Hồng Bằng vừa bị “mời” lên xe, thì bên kia, người của Cục điều tra cấm kỵ đã xông vào cửa nhà ga, tìm kiếm khắp nơi.
Chuyến tàu Hồng Bằng ngồi đã vào ga từ sớm, hành khách bên trong gần như đã đi gần hết.
Bọn họ để một nhóm người ở lại trông coi, những người còn lại thì trực tiếp đi vào tìm.
“Tìm thấy người chưa?”
“Chưa…”
“Tôi cũng không thấy.”
“Đi kiểm tra camera.”
“Mười phút trước camera đã bị nhiễu sóng, không ghi lại được hình ảnh Hồng Bằng xuống tàu… Có lẽ là do người chơi sở hữu kỹ năng thiên phú gây ra.”
“…” Có người tìm đến Hồng Bằng trước bọn họ.
Lúc bên ngoài đang náo loạn ầm ĩ thì Ngân Tô hết ăn rồi lại thoải mái ngủ một giấc.
Khi Ngân Tô tỉnh dậy đã là nửa đêm canh ba, cô ngồi một lát rồi khoác áo ra ban công. Đêm khuya tĩnh mịch nhưng khu chung cư phía xa vẫn còn lẻ tẻ vài ánh đèn đang sáng, không biết là kẻ xui xẻo nào đang phải tăng ca, hay mấy thành phần nghiện game thích thức khuya.
Chung cư này của cô rất tồi tàn, nếu không phải do sức ép của cuộc sống thì chắc chẳng mấy ai muốn ở đây cả.
Dù cho thế giới này đang có những thay đổi lớn nhưng đối với những người vật lộn dưới đáy xã hội thì vẫn chẳng có gì thay đổi cả.
Ở một quốc gia có dân số hàng tỷ người, người chơi, trò chơi cấm kỵ, kỹ năng thiên phú… Những thứ này vừa có vẻ cực kỳ xa vời, nhưng dường như lại gần ngay trong tầm tay.
Sinh tồn trong thế giới trò chơi là sự tàn khốc được thể hiện rõ ràng bên ngoài, sinh tồn trong thế giới hiện thực là sự khổ cực ẩn dưới vẻ ngoài xa hoa trụy lạc.
“Khang tiên sinh, chào buổi tối.” Ngân Tô lịch sự chào hỏi.
Khang Mại: “Sao cô vẫn còn chưa ngủ?”
“Tôi vừa ngủ dậy.”
“…” Có lẽ Khang Mại đang nhìn đồng hồ, nhưng nghĩ đến việc cô vừa thoát khỏi trò chơi, việc cô ngủ... mới là lạ đó! Bên ngoài sắp phát điên vì cô rồi mà cô vẫn có thể ngủ ngon lành như vậy được sao!!
Nhưng cô là đại lão đã vượt qua phó bản tử vong… Hành vi có hơi kỳ lạ thì cũng là chuyện rất bình thường.
Sau khi Khang Mại tự thuyết phục bản thân rằng đây là hành động của một đại lão xong, anh ta hít một hơi thật sâu: “Hẹn ăn tối nhé?”