Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 116: Thôn Vĩnh Sinh (6)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tên mập đã cởi giày, đứng chân trần với vẻ mặt cực kỳ khó coi. Thấy Trương Dương đi đến, tuy thân hình mập mạp nhưng cậu ta vẫn lao đến tóm lấy cổ áo Trương Dương, “Thằng khốn, mày lừa tao đúng không?”
“Cái… Cái gì?”
Tên mập ấn đầu Trương Dương xuống, bắt cậu ta nhìn đôi giày của mình: “Mày nhìn đi! Đây là máu gì?”
“Máu?”
Trương Dương bị ép phải nhìn đôi giày trên đất.
“Tôi… Tôi thấy trong phòng bếp có hầm canh gà, chắc là… Chắc là máu gà.” Trương Dương bị cổ áo siết chặt, khó khăn nói, “Tôi nói với mẹ tôi là các cậu muốn đến nên chắc bà ấy giết gà để tiếp đón các cậu, nhưng chúng ta về trễ…”
Trên giày dính đầy bùn, còn có thể thấy một ít lông gà nhỏ, chắc đúng là máu gà thật.
Chỉ là tên mập vẫn cảm thấy buồn nôn không chịu nổi. Mặc dù Trương Dương đã giải thích nhưng cậu ta vẫn không thể hết giận: “Tao thấy mày cố tình đấy chứ, cố tình bảo tao ra ngoài kia đi vệ sinh!!”
“Không, không có. Trong nhà chỉ có mỗi một cái nhà vệ sinh đó…”
“Mập mạp.” Triệu Thần lên tiếng: “Nửa đêm rồi, đừng đánh thức chú dì.”
Tên mập không muốn dễ dàng buông tha Trương Dương nhưng Triệu Thần đã lên tiếng, cậu ta cũng chỉ có thể cười lạnh buông Trương Dương ra.
“Đứng ngẩn ra đó làm gì? Mày muốn bọn này đói chết à?” Tên mập thấy Trương Dương đứng im, nhấc chân đá cậu ta một cái: “Có ai tiếp đãi khách kiểu đó không?”
Trương Dương vâng vâng dạ dạ, rời khỏi nhà chính.
Ngân Tô im lặng quan sát nhóm NPC. Có vẻ như họ đã quá quen với hành vi của tên mập, chắc hẳn trước đây Trương Dương thường xuyên bị bắt nạt như thế này.
Trên đường tới đây, không có NPC nào vênh mặt hất hàm sai khiến những người khác. Có lẽ trong đội chỉ có mỗi Trương Dương là bị bắt nạt.
Hơn nữa, địa điểm của chuyến đi này lại là quê hương của Trương Dương.
Rõ ràng Trương Dương đang cố tình đẩy họ vào chỗ chết.
Hiển nhiên những người chơi khác cũng nhận ra tầm quan trọng của NPC Trương Dương. Trình Tinh viện cớ rời khỏi nhà chính, đi về phía nhà bếp.
***
Không lâu sau, Trương Dương mang vài món ăn lên.
Trình Tinh về trễ hơn, mọi người đều cố gắng giữ bình tĩnh, không ai hỏi gì, chuẩn bị ăn uống trước đã.
Những món ăn Trương Dương mang lên có vẻ không phải đồ mới nấu. Cộng thêm lời cậu ta vừa nói, rất có thể đây là những món mẹ Trương đã chuẩn bị để tiếp đãi họ, nhưng họ lại đến trễ.
“Mọi người cứ tạm ăn một chút nhé.” Trương Dương có vẻ hơi ngượng ngùng: “Nhà không có gì ngon, chỉ có chút cơm nhà, mong mọi người đừng chê.”
Thức ăn trên bàn trông không quá ngon miệng nhưng vẫn có đủ cá thịt, thật ra cũng không đến nỗi tệ.
Đối với những người chơi đã quen nhìn đống nguyên liệu lộn xộn trong phó bản thì đây đã là bữa ăn khá bình thường rồi.
Chắc hẳn người chơi có đạo cụ để xác định những thứ này ăn được, nên mọi người đều chuẩn bị động đũa.
Ai ngờ Liễu Lan Lan lại không chấp nhận nổi, cô ta gạt gạt, bới bới thức ăn trên bàn, “Mấy cái này mà ăn được sao? Sao các cậu có thể nuốt trôi được vậy, lợn còn được ăn ngon hơn ấy!!”
Cô ta còn không quên chỉ tay vào mấy người chơi khác đã chuẩn bị ăn.
Các người chơi: “…” Bây giờ họ sắp chết đói rồi, làm gì có chuyện nuốt không trôi? Họ chỉ muốn ăn cơm thôi, sao cũng bị vạ lây vậy.
Các người chơi đều vô cùng khoan dung với NPC nhưng vẫn hơi do dự không biết nên tiếp tục ăn hay dừng lại.
Không ăn, thì đói.
Ăn… lại có thể chọc giận NPC này, lỡ như cô ta không nói lý lẽ rồi dẫn đến Debuff, thì họ cũng đành chịu.
Nhưng Ngân Tô lại không hề khoan dung với NPC một chút nào. Cô mặt không cảm xúc nhìn sang: “Cô ăn cám lợn rồi à? Không ngờ nhà cô lại khó khăn đến vậy đấy.”
Liễu Lan Lan: “???”
Liễu Lan Lan tức giận trừng to đôi mắt đẹp, đập bàn chỉ tay vào cô: “Lộ Dao, cô nói cái gì thế hả? Ai ăn cám lợn?”
“Không ăn thì sao cô biết lợn còn được ăn ngon hơn thế này?” Lô Khê rất hiểu chuyện đứng bên cạnh châm dầu vào lửa, “Không ngờ có người trông thì sáng sủa xinh xắn mà lại lén đi ăn cám lợn đấy.”
“Cô… Các cô!” Liễu Lan Lan tức đến đỏ bừng mặt, cuối cùng dậm chân, khóc hu hu chạy đi.
“Khóc lóc gì mà khóc lóc mãi, chỉ biết khóc!” Lô Khê hừ một tiếng. Một lát sau, cô mới nhớ tới Ngân Tô từng nói bắt nạt cô ta đến phát khóc, quả đúng là nghe khá hay đấy.
Từ trước tới giờ, Lô Khê và Liễu Lan Lan chưa từng hợp nhau nên nhóm NPC đều không cảm thấy có vấn đề gì.
Liễu Lan Lan chạy đi, Triệu Thần chỉ nhíu mày liếc nhìn Lô Khê và Ngân Tô một cái, sau đó đứng dậy đuổi theo.
Tên mập hung dữ quát Lô Khê, bênh vực Liễu Lan Lan: “Lô Khê, sao cô cứ nhằm vào Lan Lan vậy.”
“Không nhằm vào cô ta chẳng lẽ nhằm vào cậu chắc?” Lô Khê hệt như một con nhím, gặp ai cũng đâm, không phân biệt địch ta. “Tôi không giống một số người, thích làm lốp xe dự phòng cho người khác.”
Tên mập trầm mặt.
“Được rồi, đừng xát muối vào nỗi đau của người khác nữa, không lịch sự lắm đâu.” Lúc này, Ngân Tô giống như một người tốt đứng ra giữ Lô Khê lại, “Đồ ăn sắp nguội hết rồi, mau ăn cơm đi.”
Lô Khê trừng tên mập một cái rồi vùi đầu ăn cơm.
Tên mập bị Lô Khê châm chọc, bực mình đến mức ăn không ngon. Cậu ta ngồi được một lát, cuối cùng đứng dậy rời khỏi nhà chính.
Các người chơi: “…”
Bọn họ cho rằng bữa cơm này phải ăn thật cẩn thận, nào ngờ mới bắt đầu đã có ba người bỏ đi!!
“Ăn cơm đi.” Ngân Tô thấy mấy người chơi kia nhìn cô, rất có phong thái chủ nhà đứng ra tiếp đón: “Đừng khách sáo, cứ ăn cho no đi.”
“…”
Đúng là đảo khách thành chủ đỉnh thật!
***
Không có cái loa phường Liễu Lan Lan, bữa cơm này thoải mái hẳn. Đến khi họ ăn xong, Triệu Thần và Liễu Lan Lan vẫn chưa quay lại, còn tên mập thì đang ngồi trong sân bên ngoài nhà chính, mặt trầm xuống, rõ ràng là vẫn chưa bình tĩnh lại được.
Cơm nước xong xuôi, Trương Dương dẫn họ vào phòng ngủ.
Khi ra nhà chính, bọn họ đã thấy Liễu Lan Lan cùng Triệu Thần đang đứng ngay trước cổng. Ngân Tô lộ vẻ tiếc nuối trên gương mặt, cứ tưởng cô ta sẽ chạy ra ngoài cơ.
“Vì số lượng phòng trong nhà có hạn nên chỉ có thể để nam ở với nam, nữ ở với nữ.” Trương Dương nhỏ giọng giải thích, giống như sợ họ tức giận: “Mọi người tạm chấp nhận một chút nhé?”
Hai căn phòng liền kề nhau, bố cục bên trong cũng không khác nhau nhiều lắm, chỉ có phương hướng là khác.
Rõ ràng hai căn phòng đã được sửa sang lại, tuy điều kiện bình thường nhưng đệm chăn trên giường có vẻ rất sạch sẽ.
Trương Dương lại dặn dò một câu: “Vì nơi này là nông thôn nên trên ngọn núi gần đây có thể sẽ có một vài con thú hoang. Nếu ban đêm nghe thấy âm thanh kỳ quái gì đó thì tốt nhất là không nên ra ngoài.”
Những người chơi khác đều đang suy nghĩ về những lời này, còn Ngân Tô thì hỏi thẳng luôn: “Nếu ra ngoài sẽ xảy ra chuyện gì?”
Trương Dương: “Có thể sẽ gặp phải thú hoang.”
Ngân Tô tò mò: “Thú hoang ở đây có những con gì vậy?”
“Sói, gấu đủ loại… Nghe nói còn có cả hổ, nhưng tôi chỉ được nghe người lớn nói hồi còn nhỏ thôi, chứ vài chục năm rồi không ai gặp hổ hết.”
Trương Dương nói xong, liền chuyển đề tài: “Để tôi đi múc nước rửa mặt cho mọi người, mọi người vào phòng tham quan trước đi.”
“Trương Dương, tôi muốn đi vệ sinh.” Lô Khê gọi Trương Dương lại, “Dao Dao, cậu đi không?”
Ngân Tô lắc đầu: “Không đi.”
“Đi thôi.”
Lô Khê đi theo Trương Dương, trước cửa phòng lúc này chỉ còn lại nhóm người chơi.