Chương 125: Thôn Vĩnh Sinh (15)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 125: Thôn Vĩnh Sinh (15)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngân Tô băng qua đám cỏ dại, dừng lại trước cửa ngôi nhà.
Cánh cửa son đã bạc màu theo dấu vết thời gian đang đóng chặt. Một sợi xích dày ba ngón tay khóa ngang cánh cửa. Những bậc thềm trước nhà phủ đầy rêu phong, trông như đã rất nhiều năm không có ai ra vào.
“Két... két...”
Tiếng kẽo kẹt vang lên khi sợi xích gỉ sét bị kéo ra, cánh cửa cũng hé mở một khe nhỏ. Ngân Tô nhìn qua khe cửa, bên trong cũng mọc đầy cỏ dại, gần như chẳng thấy được thứ gì hữu ích.
Ngân Tô lấy ra một chiếc chìa khóa từ đống đạo cụ trong Cửa hàng.
【Chìa khóa của bạn nhỏ: Ngoài việc dùng để mở cửa, chìa khóa còn có tác dụng gì khác không nhỉ?】
【Hạn chế sử dụng: Vị trí của ổ khóa không được cao hơn chiều cao của người dùng.】
【Số lần sử dụng: 1】
Hầu hết các đạo cụ trong Cửa hàng đều là vật phẩm dùng một lần. Thường thì, khi mở Cửa hàng, người chơi sẽ không tìm thấy món đồ mình muốn mua, vì vậy họ chủ yếu chỉ mua những đạo cụ có thể hồi phục thể lực hoặc giảm giá trị ô nhiễm. Những người chơi có nhiều điểm tích lũy hơn thì sẽ dùng để mua vũ khí.
Chẳng ai lại tiêu tốn điểm tích lũy để mua mấy món đạo cụ linh tinh, vô dụng trong Cửa hàng cả.
Rất ít người chơi giống như Ngân Tô, thích phung phí điểm tích lũy để mua mấy món hàng ế như vậy.
Với biệt danh 'gương mặt đại diện, người phát ngôn cho đống hàng ế', Ngân Tô dễ dàng mở chiếc ổ khóa trên cửa. Sợi xích gỉ sét rơi xuống đất. Cô đẩy cửa, quan sát xung quanh một chút rồi bước thẳng qua bậc cửa vào trong.
Sử Vân Phi đi theo sau, im lặng.
Sử Vân Phi hít một hơi thật sâu rồi đi theo Ngân Tô vào trong nhà.
***
Quả nhiên, ngôi nhà này rất lớn, là một căn Tứ Hợp Viện kiểu cũ với ba lối vào. Dù cỏ mọc um tùm, vẫn có thể nhận ra ngôi nhà được thiết kế vô cùng cầu kỳ, dường như vẫn còn phảng phất phong cách trước đây của nó.
Đáng tiếc, trong nhà không có nhiều đồ đạc, bàn ghế cũng chẳng còn mấy. Căn nào cũng bị dọn dẹp sạch sẽ, trống hoác.
Ngân Tô dẫm lên những mảnh sứ vỡ nằm rải rác trên sàn nhà, bước vào một căn phòng mà có lẽ trước đây là thư phòng. Vẫn còn rất nhiều giá sách ở đây, tiếc là chẳng còn quyển sách nào trên giá, chỉ còn dấu vết ghé thăm của lũ chuột để lại.
Ngân Tô xem qua những thứ còn sót lại nhưng đều chẳng thấy có tác dụng gì.
Sau khi tìm kiếm toàn bộ ngóc ngách trong ngôi nhà, Ngân Tô vẫn không thấy được một người bạn phi nhân loại nào. Rõ ràng, những người bạn phi nhân loại này không được hiếu khách như những dân làng nhiệt tình kia.
“Lộ tiểu thư, cô có phát hiện ra gì không?” Sử Vân Phi đi theo Ngân Tô tìm kiếm trong hai căn phòng. Có lẽ vì không phát hiện ra nguy hiểm gì quá lớn, cậu ta liền đi sang chỗ khác tìm kiếm.
Rõ ràng hiện giờ cũng không thu hoạch được gì, nên cậu ta lại quay về tìm Ngân Tô.
“Đến cả quỷ cũng chẳng thấy nổi một con.” Ngân Tô buồn bực nhìn xung quanh, mạnh dạn đoán mò: “Không lẽ là do đến không đúng lúc, chưa tới thời gian tiếp đón khách đến chơi?”
Sử Vân Phi: “…” Tiếp đón khách đến chơi là cái quỉ gì? Ai mà là khách chứ?
Ngân Tô quay người đi ra ngoài: “Vậy thì đợi đến đêm rồi lại tới.”
Sử Vân Phi: “…” Tại sao cô lại có thể dùng giọng điệu bình tĩnh như vậy để nói ra chuyện đáng sợ đến thế chứ? Hơn nữa, không phải lúc trước cô từng nói những câu như “Chẳng lẽ còn định chờ trời tối? Gan cậu lớn vậy sao?” hay sao?
***
Sau khi Ngân Tô đi ra khỏi căn nhà cũ, dường như Sử Vân Phi hơi e ngại khi tiếp tục hành động cùng cô, nên đã tách ra đi chỗ khác.
Ngân Tô đi dạo loanh quanh trong thôn. Ngôi làng này có rất nhiều người, có thể gặp họ ở khắp mọi nơi, nhưng lại hiếm thấy người trẻ tuổi, đặc biệt là các cô gái trẻ thì lại càng hiếm. Cô đi ngang qua một lượt mà cũng chẳng thấy được mấy người.
Ngược lại, có không ít trẻ con. Những đứa trẻ này nô nức chơi đùa trong thôn, vẻ ngoài ngây thơ của chúng khiến người ta gần như quên mất rằng mình đang ở trong một phó bản sinh tồn.
Trên đường đi, Ngân Tô thấy rất nhiều thôn dân đang nhìn mình. Những người này không còn nhiệt tình như trước mà ai nấy cũng nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt không thân thiện và vô cùng cảnh giác.
Ngân Tô đang tự kiểm điểm xem liệu có phải lúc cô giết dân làng đã bị ai nhìn thấy rồi quay lại báo với mọi người ở đây hay không.
“Chị ơi, chị ơi…”
Ngân Tô đang tự kiểm điểm bản thân sâu sắc thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói từ phía trên. Cô ngẩng đầu nhìn lên, trên sườn dốc có một hộ gia đình. Một bé gái chừng mười mấy tuổi đang vẫy tay với cô, ánh mắt cô bé ngó nghiêng quan sát xung quanh, dường như rất sợ bị người khác nghe thấy.
Ngân Tô quan sát xung quanh: “Gọi chị à?”
Cô bé gật đầu, hơi sợ sệt, rụt rè nói: “Chị là bạn học của anh Trương Dương ạ?”
“Đúng vậy.”
“Sao chị lại ở trong thôn một mình? Nguy hiểm lắm.”
“Có gì nguy hiểm sao?” Ngân Tô, giống như một sinh viên đại học thực thụ, trên mặt viết to hai chữ 'ngu ngốc' và 'ngây thơ': “Mọi người đều rất nhiệt tình chào đón chị mà.”
Bé gái vừa định nói gì đó thì đột nhiên có tiếng bước chân vọng lại từ xa. Cô bé hốt hoảng nhìn về phía sau rồi đột ngột trượt từ trên sườn dốc xuống, kéo tay Ngân Tô bỏ chạy: “Bọn họ tới rồi, chạy mau!!!”
Vài thôn dân mang theo nông cụ xuất hiện trên sườn dốc, vẻ mặt rất không thân thiện nhìn chằm chằm vào họ:
“Cô ta đây rồi!”
“Đừng để cô ta chạy thoát!!”
Nhà của thôn dân đan xen ngang dọc khắp nơi, giữa các căn nhà còn có rất nhiều con đường nhỏ để qua lại. Cô bé này rất quen thuộc với từng ngõ ngách trong thôn, dẫn Ngân Tô chạy tới chạy lui qua bảy, tám con ngõ, đám dân làng đuổi theo bọn họ nhanh chóng bị cắt đuôi.
Cô bé đẩy một cánh cửa ra rồi nói với Ngân Tô: “Chị, chị mau vào đi.”
Ngân Tô nhìn vào bên trong căn nhà tối đen như mực: “Em có chắc là muốn mời chị vào không?”
Cô bé không chú ý tới khóe miệng hơi nhếch lên của Ngân Tô, vẻ mặt lo lắng: “Bọn họ sẽ nhanh chóng đuổi tới, chị, mau vào trong trốn đi.”
“Vậy chị không khách sáo nữa đâu nha.”
Ngân Tô bước qua bậc cửa rồi đi vào trong phòng. Ngay sau đó, cô bé liền đóng cửa lại.
Cánh cửa ngăn lại ánh sáng bên ngoài, trước mặt Ngân Tô ngay lập tức tối sầm. Gian nhà hơi tồi tàn, bàn ghế không đủ, thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc khó chịu trong không khí.
“Đây là nhà ai thế?”
“Đây là nhà chú ba em. Hôm nay chú ấy đã ra ngoài, tạm thời chú em vẫn chưa thể quay về ngay được, những người kia tạm thời sẽ không tìm thấy chúng ta.” Giọng nói của bé gái vang lên từ phía sau, vẫn là giọng điệu rụt rè đó: “Chị, chị ngồi đi.”
Cô bé chuyển chiếc ghế đến, còn rất cẩn thận lau sạch bụi xong mới mời Ngân Tô ngồi xuống, rồi lại đi ra sau rót nước.
“Tại sao dân làng lại muốn bắt chị?”
Ngân Tô ngồi trên ghế cũng không quay đầu lại. Ở phía sau, bé gái vừa lấy ra một con dao rựa để bổ củi ở dưới chiếc mũ rơm trên bàn, vừa liếc nhìn Ngân Tô, giọng rụt rè hỏi: “Có phải chị đã gặp dì Trương Hà ở đầu thôn không?”
“Trương Hà?”
Bé gái cầm con dao đi về phía Ngân Tô: “Cái người mặc một chiếc váy hoa dài, tóc hơi xoăn ấy ạ. Đó chính là dì Trương Hà.”
Ngân Tô đoán được cô bé đang nhắc đến ai – là bác gái xuất hiện ở chỗ bia đá, bị những người bạn vô hình của cô dọa chạy mất.
“Chuyện này thì liên quan gì đến việc dân làng đuổi theo chị?”
Cô gái ngồi trên ghế giống như không chú ý tới động tĩnh phía sau lưng. Bé gái nhìn chằm chằm vào gáy cô, nắm chặt con dao trong tay, chậm rãi giơ lên…
“Bởi vì…”
Bang ––––
Lưỡi dao xé gió bổ xuống, nhắm thẳng vào chiếc cổ yếu ớt của cô. Nhưng ngay trước khi lưỡi dao chạm đến cổ, cơ thể cô đột ngột nghiêng sang một bên khiến con dao chém trượt.
Bé gái chỉ thấy bóng người trước mặt chợt lóe lên, rồi cô gái kia đã đứng ở phía sau mình, mặt không cảm xúc nhìn lại cô bé.