Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 15: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ: Thuốc Ngủ Và Tiếng Ồn
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Mời ngồi."
Bác sĩ mỉm cười lên tiếng, ra hiệu Ngân Tô ngồi đối diện ông ta.
Bác sĩ bảo Ngân Tô đưa tờ đơn kiểm tra cho mình, rồi cầm bút lên bắt đầu viết, "Ở đây cô đã quen chưa? Có chỗ nào khó chịu không?"
Ngân Tô tựa lưng vào ghế, khoanh tay trả lời: "Cũng tạm được, điện đóm hơi kém."
Bác sĩ: "..."
Bác sĩ không đáp lại vấn đề này, lại hỏi: "Cơ thể có chỗ nào không khỏe không?"
"Không có."
Dường như bác sĩ không quá tin cơ thể cô không có triệu chứng gì: "Giấu bệnh chẳng có lợi gì cho cô đâu."
Ngân Tô: "Tôi nói không có tức là không có, ông nghi ngờ tôi sao?"
Bác sĩ mỉm cười: "Được rồi."
Bác sĩ cúi đầu viết gì đó lên tờ đơn kiểm tra, thỉnh thoảng lại hỏi han Ngân Tô hai câu, giống như một cuộc hội chẩn bình thường giữa bệnh nhân và bác sĩ.
Bác sĩ viết xong đơn kiểm tra rồi lấy trong ngăn kéo ra một chai thuốc thủy tinh màu xanh.
Y tá trưởng cũ nãy giờ đứng ở cửa đột nhiên đi tới, mở chai thuốc ra đưa đến trước mặt Ngân Tô.
Bác sĩ ôn hòa nói: "Uống hết chai thuốc này rồi về ngủ một giấc thật ngon. Đợi đến khi các chỉ số cơ thể cô đạt chuẩn, chúng tôi sẽ sắp xếp phẫu thuật cho cô."
"Phẫu thuật gì?"
Bác sĩ ra vẻ bất đắc dĩ: "Trước khi vào viện điều dưỡng cô đã phải tìm hiểu kỹ càng rồi, cô đừng đùa như thế. Mau uống hết thuốc rồi về đi."
"Tôi bị mất trí nhớ rồi, ông nói lại một lần nữa cho tôi nghe xem."
Bác sĩ như nhìn một đứa trẻ đang làm nũng, cười nói: "Cô đừng trêu tôi nữa. Cô xem muộn như vậy rồi mà tôi còn phải làm thêm giờ, sau cô vẫn còn mấy người bệnh nữa đang chờ đấy."
Bác sĩ cho thấy rõ thái độ sẽ không nói cho cô biết là phẫu thuật gì, nên cho dù cô có nói mình mất trí nhớ hay có thêm một nhân cách mới cũng vô ích.
Y tá trưởng cũ lại đưa chai thuốc đến trước mặt Ngân Tô, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm cô, sự ác ý gần như muốn trào ra ngoài.
Ngay cả ánh mắt bác sĩ nhìn cô lúc này cũng nhiều thêm vài phần cảm giác đè nén, "Mau uống thuốc đi."
Ngân Tô: "Có nhất thiết phải khiến mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân trở nên như thế này không?"
Y tá trưởng cũ lại ép sát cô, dùng hành động nói cho cô biết cần thiết phải như vậy.
Ngân Tô sờ con dao bên hông, thở dài.
* * *
* * *
Khang Mại cảm thấy vô cùng khó chịu. Thứ thuốc kia không biết là gì mà vừa uống vào, anh ta lập tức cảm thấy cơ thể ngày càng suy yếu, cơn buồn ngủ ập đến.
Đợi thêm lúc nữa chắc anh ta không thể về nổi khu nội trú nữa mất.
Đúng lúc Khang Mại chuẩn bị rời đi thì cánh cửa phòng kiểm tra đang đóng chặt bỗng mở ra.
Ngân Tô một mình bước ra ngoài, không thấy bóng dáng y tá trưởng cũ đâu, "Anh vẫn chưa đi à?" Ngân Tô khá bất ngờ khi Khang Mại vẫn còn đợi bên ngoài.
"... Tôi không có chìa khóa." Khang Mại cau mày, anh ta ra hiệu cho Ngân Tô bằng mắt: "Y tá kia đâu?"
Vừa nãy lúc anh ta đi ra, y tá cũng đi theo.
Ngân Tô thương hại lắc đầu, Khang Mại cũng không hiểu cô có ý gì. Anh ta thấy vẻ mặt Ngân Tô vẫn bình thản, lập tức nghĩ đến điều gì đó: "Cô không uống cái kia?"
"Tôi lại không ngốc, sao tôi phải uống?"
"..."
Anh ta ngốc sao? Nhưng lúc ấy rõ ràng anh ta không thể động đậy nổi, hoàn toàn bị ép buộc phải uống! "Bác sĩ kia không ép cô uống sao?"
"Là bác sĩ, sao có thể ép buộc bệnh nhân chứ?" Ngân Tô nhìn anh ta một cái, cười thong thả, "Không có y đức sẽ bị trừng phạt."
Khang Mại: "..."
Bác sĩ trong phó bản thì làm gì có y đức chứ! Chắc chắn cô ta đã làm gì đó khiến bác sĩ kiêng dè nên bác sĩ mới không dám ép buộc cô ta.
Khang Mại rất muốn vào xem nhưng ngẫm lại tình hình hiện tại của bản thân, anh ta rất lý trí không đi tìm cái chết.
"Vù vù.."
Phó Kỳ Kỳ và Tưởng Lượng chật vật dìu nhau chạy đến đây.
Nhìn thấy bọn họ, dường như cả hai thở phào nhẹ nhõm.
Sắc mặt cả hai trắng bệch như tờ giấy, quần áo dính đầy bụi bẩn và vết máu, xem ra trên đường đến đây họ đã gặp phải không ít chuyện thú vị.
Khang Mại cũng không ngờ cặp đôi này lại là những người chơi đầu tiên đến đây sau họ.
Phó Kỳ Kỳ khóc nhưng không òa lên mà chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, cảm giác yếu đuối bao trùm khắp người cô ta.
"Hai... Hai người vào rồi sao?" Tưởng Lượng cẩn thận hỏi.
Khang Mại cố gắng chịu đựng sự khó chịu trong cơ thể, châm chọc hỏi: "Sao Mạc Đông không ở cùng với hai người?"
"Bị... bị tách ra." Tưởng Lượng hơi sợ Khang Mại, vô thức trả lời câu hỏi của anh ta sau đó lấy hết can đảm hỏi: "Bên trong có nguy hiểm gì không?"
"..."
Quả thật Khang Mại không trả lời được vấn đề này.
Trước khi Ngân Tô vào, chỉ cần làm theo lời bác sĩ thì sẽ không có nguy hiểm gì lớn, chỉ có điều uống thứ kia xong có thể sẽ có tác dụng phụ nào đó.
Nhưng sau khi Ngân Tô vào...
Ai biết được tình huống bên trong thế nào.
Tưởng Lượng thấy người đàn ông to con mặt lạnh không nói lời nào, cho rằng anh ta không muốn trả lời nhưng cũng không dám gặng hỏi.
[Cạch --]
Cửa phòng kiểm tra bị mở ra. Bác sĩ đứng sau cánh cửa, hé nửa mặt, ánh mắt âm trầm đảo qua những người bên ngoài, khàn giọng nói: "Phó Kỳ Kỳ."
Phó Kỳ Kỳ sợ đến mức run lên, bất lực nhìn bạn trai mình.
Cô ta không muốn đi vào một mình...
"Không sao, không sao đâu..." Lúc này Tưởng Lượng cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể an ủi cô ta: "Anh ở ngay bên ngoài, nếu có gì nguy hiểm em cứ kêu to lên. Anh thấy bọn họ đều rất ổn, không sao đâu."
Tưởng Lượng biết cách này thật ra cũng chẳng có tác dụng là bao.
Nhưng bây giờ anh ta chỉ có thể giúp bạn gái mình được như vậy thôi.
Hai chân Phó Kỳ Kỳ nhũn ra, cô ta bước một bước lại quay đầu nhìn một cái, cuối cùng gần như là vừa khóc vừa đi vào phòng kiểm tra.
Ánh mắt Tưởng Lượng vẫn luôn dõi theo Phó Kỳ Kỳ, đến khi không còn nhìn thấy cô nữa, anh ta mới nhớ đến hai người kia. Vừa quay đầu lại, anh ta liền phát hiện không thấy người đàn ông to con và cô gái mặc áo gió đâu.
* * *
* * *
Ngân Tô rất an toàn quay về phòng, Khang Mại vừa về liền nằm vật xuống chiếc giường trống, còn chưa kịp nói lấy một câu đã lăn ra ngủ say như chết.
"..."
May mà cô không uống thuốc.
Ngân Tô liếc mắt nhìn vị khách không phải người đang ngâm mình trong ấm nước sôi, rất hài lòng vì sự hiểu chuyện của nó, thôi thì tạm thời chưa vội mang nó ra hiến tế.
Vị khách vẫn không hề hay biết mình vừa tạm thoát được một kiếp, đang ngâm mình trong ấm nước sôi mà nước mắt lưng tròng... Tại sao nó lại gặp phải một tên biến thái chứ!
Ngân Tô nằm dài trên giường, lấy bình thuốc ra đưa đến trước mặt quan sát. Chai thuốc màu xanh lá cây đậm, bên trên không có chữ nhưng quanh nắp chai có in một chuỗi số: 0110801.
Mật mã đặc biệt của họ thể hiện điều gì?
Ánh trăng xuyên qua chai thuốc màu xanh đen, dường như Ngân Tô có thể thấy chất lỏng bên trong đang di chuyển... Di chuyển?
Hai mắt Ngân Tô sáng rực, cẩn thận quan sát chai thuốc nhưng lại không thấy gì.
Ngân Tô nhét chai thuốc lại vào túi quần, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nửa đêm về sáng, cô nghe thấy bên ngoài hành lang có động tĩnh, hình như là đám Mạc Đông quay lại.
Cô nghe thấy tiếng kêu gào chói tai của Uông Hiểu Linh, còn có tiếng vật gì đó bị kéo lê xoèn xoẹt, tiếng bước chân hỗn loạn chạy tới chạy lui trên hành lang rất nhiều lần.
Ngân Tô cầm chăn bịt tai lại, phiền chết đi được.
Cuối cùng mãi mới yên tĩnh được thì không biết lại có tiếng nhai ở đâu ra, cứ răng rắc cả đêm không chịu ngừng.
Khang Mại ở giường bên cạnh ngủ say như chết, Ngân Tô bị làm cho phiền hết cả người, vuốt vuốt chai thuốc trong túi. Hay là... cô cũng dùng đến thuốc đi.