Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 17: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (17)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Để nhận được kỹ năng thiên phú, điều kiện rất khắt khe.
Thứ nhất, phải là người chơi mới, lần đầu tham gia trò chơi.
Thứ hai, phải là một phó bản chưa từng có ai vượt qua.
Nếu đáp ứng đủ hai điều kiện này, người chơi đầu tiên vượt qua phó bản mới có cơ hội rút được kỹ năng thiên phú.
Nếu là phó bản đã có người vượt qua một lần rồi thì sau này sẽ không còn cơ hội đạt được kỹ năng thiên phú nữa.
Ví dụ như phó bản này, với tiền đề nó phải thỏa mãn điều kiện là một phó bản chưa có ai vượt qua, thì trong số những người chơi ở đây, chỉ những người chơi mới lần đầu tham gia trò chơi, nếu đạt được thành tựu vượt ải lần đầu, mới có thể nhận được cơ hội rút kỹ năng thiên phú.
Nếu người đầu tiên vượt phó bản là người chơi đã có kinh nghiệm lâu năm, thì những người chơi mới khác sẽ không có cơ hội rút kỹ năng thiên phú, và về sau cũng không còn cơ hội nhận được kỹ năng thiên phú nữa.
Những người chơi khác có nghe qua tin tức về kỹ năng thiên phú, nhưng cách thức để nhận được nó thì hoàn toàn không được lưu truyền trong thế giới hiện thực. Rõ ràng, trò chơi cấm kỵ không cho phép truyền bá thông tin này.
"Ông Mạc... ông có kỹ năng thiên phú không?"
Mạc Đông lắc đầu cười khổ: "Phó bản đầu tiên tôi tham gia đã có người chơi từng vượt qua hai phó bản rồi, kinh nghiệm của họ phong phú hơn nhiều."
Bởi vậy mới nói, điều kiện để nhận được kỹ năng thiên phú vô cùng khắt khe.
Trong phó bản, mỗi người chơi mới sẽ có một 'slot' (suất) riêng, nhưng vì quá nhiều người chơi mới không biết điều này, họ chỉ nghĩ đến việc bám theo những người chơi có kinh nghiệm, vì thế đã tự đánh mất cơ hội của mình...
* * *
* * *
"Vẫn còn thời gian bỏ phiếu, đi tìm Trần Húc trước đã." Mạc Đông quyết định tạm thời gác vấn đề bỏ phiếu lại, từ giờ đến lúc ăn trưa vẫn còn vài tiếng nữa.
Không biết Trần Húc chết lúc nào, nếu cậu ta vừa mới chết thì có lẽ bọn họ có thể tìm được một quy tắc cấm kỵ.
Tưởng Lượng và Phó Kỳ Kỳ không có ý kiến gì, nhưng Uông Hiểu Linh lại đứng yên không nhúc nhích, tỏ vẻ không định hành động chung với bọn họ nữa.
Sắc mặt Uông Hiểu Linh rất khó coi, rõ ràng cô ta không ngờ hôm nay vẫn còn vòng bỏ phiếu này.
Ngân Tô thì không được chọn, Trần Húc rất có thể đã chết, vậy còn lại năm người có thể bị chọn.
Tên to con kia chắc chắn đã có một phiếu rồi, vậy còn lại một phiếu, bọn họ sẽ chọn ai?
Vừa rồi cô ta gây chuyện như vậy, Đinh Hàm Chi lại chết rồi, khả năng cô ta bị chọn là rất lớn.
Uông Hiểu Linh run bần bật nhưng đầu óc vẫn hoạt động khá nhanh. Cô ta nhanh chóng đưa ra quyết định, đi đến chỗ Khang Mại cùng Ngân Tô.
"Tôi biết một quy tắc cấm kỵ, tôi muốn giao dịch với hai người."
Bên phía Mạc Đông có ba người. Nếu cô ta gia nhập vào nhóm của Ngân Tô và tên to con, bọn họ cũng sẽ có ba người. Chỉ cần bọn họ ghi tên giống nhau, thì cuối cùng số phiếu sẽ bằng nhau.
Tuy không biết nếu số phiếu bằng nhau thì sẽ như thế nào, nhưng chắc chắn điều đó tốt hơn việc cô ta bị chọn.
Uông Hiểu Linh nói ra suy nghĩ của mình, cuối cùng nhìn Khang Mại: "Làm vậy cũng sẽ có lợi cho anh đúng không? Bọn họ chắc chắn sẽ chọn anh đấy."
"Lúc Đinh Hàm Chi chết, cô ở ngay bên cạnh cô ta." Khang Mại dùng giọng khẳng định.
Uông Hiểu Linh muốn phủ nhận, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt châm chọc của Khang Mại, cô ta có cảm giác như mình đã bị nhìn thấu.
"..."
Uông Hiểu Linh khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, đáy mắt tối tăm, khàn giọng nói: "Tôi... tôi chỉ muốn sống thôi, tôi có lỗi gì sao?"
"Cô không sai, nhưng tôi từ chối." Khang Mại lạnh giọng từ chối, không định giao dịch với Uông Hiểu Linh.
"Chắc chắn bọn họ sẽ chọn anh!" Uông Hiểu Linh không ngờ Khang Mại lại từ chối thẳng thừng như vậy, cô ta không cam lòng gào lên.
Khang Mại mặc kệ cô ta, định đến nhà ăn trước rồi sau đó đi tìm thuốc.
Ngân Tô còn đang đứng bên cạnh xem. Uông Hiểu Linh thấy cô vẫn chưa đi, do dự một lát cuối cùng vẫn lên tiếng: "Quy tắc cấm kỵ đó chắc chắn đúng, rất hữu dụng, cô có thể giúp tôi..."
Cô ta và tên to con kia cũng coi như là có quan hệ tốt, có lẽ cô ta có thể thuyết phục tên to con đó.
Ngân Tô cười thành tiếng: "Chắc hôm qua cô là người đầu tiên đề nghị chọn tôi nhỉ? Tôi lại không thấy hứng thú với quy tắc cấm kỵ cho lắm, vậy tại sao tôi phải giúp cô?"
"..."
Mặt Uông Hiểu Linh xám như tro.
* * *
* * *
Khang Mại đến nhà ăn trước Ngân Tô, anh ta vẫn ngồi ở bàn VIP quen thuộc, vừa hay có thể nhìn thấy cửa ra vào.
Không biết Ngân Tô đã đi làm gì mà còn đến muộn hơn cả mấy người chơi đi tìm Trần Húc.
Vẫn chưa đi tới bàn ăn thì tiếng chuông đã vang lên.
Ngân Tô đi đến cách bàn ăn khoảng hai ba bước, nhưng cô không vội lại ngồi mà lại đứng nhìn xung quanh.
Khang Mại thấy cô lấy dao ra, ánh mắt đảo quanh bốn phía rồi đột nhiên túm lấy một người bệnh đang ôm người khác cắn xé, giơ tay chém xuống.
Buông tay khỏi bệnh nhân ra. Cơ thể của người bệnh đó mềm nhũn ngã xuống đất, máu tươi chậm rãi chảy ra.
Người bệnh bị cắn xé ban nãy hình như bị dọa sợ, đứng đờ tại chỗ, tròng mắt cũng không biết chuyển động.
Ngân Tô cười híp mắt, xách anh ta đặt ngồi vào chỗ trống: "Cảm ơn đi."
"... Cảm, cảm ơn?"
Thiếu nữ kéo áo của người bệnh lau dao, chân thành khích lệ anh ta: "Nghe lời quá."
Người bệnh: "..."
Ngân Tô cầm dao ngồi xuống rồi đập mạnh dao xuống bàn, dưới ánh mắt hoảng sợ của những người chơi khác. Cô gái vừa mới giết một người bệnh, hơi nghiêng đầu, đón lấy ánh mắt của bọn họ, lạnh nhạt nói: "Xin lỗi, dọa mọi người rồi."
"..."
Ngoài miệng thì nói xin lỗi, nhưng cái giọng điệu kia rõ ràng là đang nói: "Đúng đấy, tôi cố ý dọa mấy người đấy."
Tất cả mọi người đều vô thức cúi thấp đầu xuống, tránh ánh mắt cô, kể cả Khang Mại.
Ánh mắt cô rất bình tĩnh, nhưng không biết vì sao mà khi bị cô nhìn chằm chằm, bọn họ lại thấy sống lưng lạnh toát.
Cô có thể tiện tay giết NPC, thì cũng có thể tiện tay giết chết bọn họ đúng không?
Cô lấy con dao kia ở đâu ra?
Sao lại sắc đến vậy!
Đến NPC còn không phản kháng nổi sao?
Đủ mọi loại câu hỏi cứ luẩn quẩn trong lòng bọn họ, nhưng không ai dám hỏi.
Hoạt động tranh giành vị trí trong nhà ăn vẫn còn tiếp tục, hôm nay còn nghiêm trọng hơn cả hôm qua, thi thể nằm trên đất càng ngày càng nhiều.
Những người bệnh này đột nhiên điên cuồng như vậy là vì số vị trí trong nhà ăn đã bị giảm đi ít nhất một phần ba.
Ngày càng nhiều người bệnh không có chỗ ngồi, nên họ chỉ có thể tham gia vào hoạt động tranh giành chỗ, cố gắng giành cho mình một chỗ ngồi.
Vả lại, hôm qua những bệnh nhân này hoàn toàn không để ý tới bọn họ, nhưng hôm nay ánh mắt của những bệnh nhân đó lại nhiều lần rơi trên người bọn họ, vừa tham lam vừa điên cuồng.
Nhưng không biết là vì vừa rồi Ngân Tô ra tay đã khiến bọn họ kinh sợ hay sao mà những người bệnh đó không ai thực sự dám đến cướp vị trí với họ.
Nhưng ngày mai thì sao?
Liệu cái bàn này có còn an toàn không? Số lượng bàn ăn ngày mai có ít đi nữa không?
Ngày càng nhiều người không có chỗ ngồi, như vậy nhà ăn sẽ biến thành cảnh tượng gì?
Chẹp, mới nghĩ đến thôi mà đã thấy hưng phấn rồi...
"Ha."
Khang Mại ngẩng đầu nhìn cô.
Thiếu nữ nhấc hai tay lên che miệng, lộ ra đôi mắt trong suốt sáng ngời. Nhìn cô nhịn cười như vậy thực sự khiến người ta nổi hết da gà.
Những người khác cũng nghe thấy tiếng cười khẽ vừa rồi của Ngân Tô. Bọn họ ở đây bị dọa sợ muốn chết mà cô vẫn còn tâm trạng ngồi đó cười...
"Khụ..." Ngân Tô dùng ngón tay kéo khóe miệng đang cong lên xuống, gật đầu với những người khác, còn rất lý trí đưa ra lời bình về bữa sáng: "Bữa sáng hôm nay ổn phết ha."