Chương 22: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (22)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 22: Viện Điều Dưỡng Cuộc Sống Hoàn Mỹ (22)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Y tá trưởng thét lên một tiếng thảm thiết.
Ngân Tô lau vệt máu trên tay, kéo y tá trưởng lại gần, bóp cổ cô ta, khẽ nói với giọng bất lực: "Chị y tá à, chúng ta có thể sống hòa thuận với nhau mà, đâu nhất thiết phải động tay động chân như thế, phải không?"
Trong bóng tối, gương mặt méo mó biến dạng của y tá trưởng càng thêm kinh hãi. Cổ tay cô ta bị chém đứt, máu tươi chảy đầm đìa, nhưng điều đó không làm giảm ý chí phản kháng của cô ta. Tuy nhiên, khi một bàn tay dính nhớp ẩm ướt bóp chặt cổ mình, cô ta ngửi thấy mùi máu tanh tưởi, nhớp nháp – đó chính là máu của cô ta.
Nỗi hoảng sợ đã lâu lắm rồi cô ta không cảm nhận được, bỗng ập đến.
Cô ta có một linh cảm, nếu còn tiếp tục giãy giụa, người bệnh đáng sợ trước mặt này sẽ vặn gãy cổ cô ta không chút do dự.
Y tá trưởng bất động.
Bàn tay đang bóp lấy cô ta chậm rãi lướt trên làn da, toàn thân y tá trưởng cứng đờ, cô ta cảm thấy cổ mình như bị một con rắn độc siết chặt.
Bàn tay đó từ từ buông ra, rồi vỗ nhẹ mấy cái vào mặt cô ta: "Chị y tá phải ngoan như vậy chứ."
Trên tay cô vẫn còn dính máu, vỗ mấy cái vào y tá trưởng khiến cô ta cảm thấy trên mặt mình dính nhớp nháp. Cơ thể cô ta mềm nhũn, không thể tự chủ mà ngả người vào bức tường gần đó.
[Soạt --]
Có tiếng vật gì đó bị kéo lê trên mặt đất.
Ngân Tô nhìn về phía sâu trong hành lang, nơi âm thanh phát ra, tiếc rằng trước mắt cô là một màn đêm tối tăm mịt mùng, không thể nhìn thấy gì. Tiếng 'soạt' kia giống như một tín hiệu, đánh thức mọi sinh vật đang ngủ say trong bóng tối, các loại âm thanh khác nhau liên tục vang lên từ mọi phía.
Thậm chí cô còn nghe thấy tiếng cửa mở, có thứ gì đó đã thoát ra ngoài...
"Thứ gì vậy?" Ngân Tô vẫn còn tâm trạng hỏi y tá trưởng.
"..."
Y tá trưởng không muốn trả lời, nhưng cửa đã bị khóa lại, hơn nữa cô ta cũng không thể chống lại Ngân Tô, nên chỉ đành khẽ đáp: "Bệnh... Bệnh nhân, bệnh nhân tâm thần."
"Ồ?" Cô gái khẽ 'Ồ' một tiếng, dường như cô rất hứng thú với những bệnh nhân tâm thần kia, "Bọn họ có tấn công người khác không?"
Y tá trưởng khó chịu đáp: "Có.."
Âm thanh kia càng ngày càng tới gần, nhưng Ngân Tô vẫn bình tĩnh và ôn hòa nói chuyện: "Vậy lúc các cô đến đây thì sao? Bọn họ không tấn công các cô à?"
Y tá trưởng nghe thấy âm thanh vọng ra từ trong bóng tối, vội vàng nói: "Bình thường tôi không đến đây, là y tá ca đêm phụ trách bọn họ. Không ai có thể khống chế được bọn họ, lúc phát điên thì sẽ không nhận ra bất kỳ ai cả... Chúng ta mau rời khỏi đây thôi!"
Ngay từ đầu, y tá trưởng vốn dĩ đã không định đi vào đây. Cô ta chỉ muốn lừa Ngân Tô vào đây. Chắc chắn những bệnh nhân tâm thần này sẽ giết cô ta.
"Y tá trực ca đêm... Mấy y tá mặc áo màu xanh kia à?" Thật ra Ngân Tô từng gặp hai y tá áo xanh, một người là cựu y tá trưởng, một người chính là y tá đến gọi bọn họ tối qua.
Nhắc mới nhớ... Đêm qua, dù là lúc đi hay lúc về, cô đều không nhìn thấy y tá trực khu nội trú.
Y tá trưởng gật đầu lia lịa: "Đúng vậy."
Y tá trưởng nghe thấy âm thanh cách chỗ cô ta không xa, đó là tiếng vật gì đó cọ xát vào tường. Âm thanh đó vô cùng chói tai và sắc lạnh, hơn nữa còn càng ngày càng gần.
Cô ta đã lùi tới bên cạnh cánh cửa sắt, nhưng cánh cửa đã bị khóa, không có chìa khóa thì không thể mở được.
Hơi thở lạnh tanh từ phía trước mặt cô ta ập tới...
[Lạch cạch --]
Một chùm ánh sáng lóe lên.
Y tá trưởng trông thấy hình dáng tiều tụy của bệnh nhân tâm thần ngay trước mặt, có thể lờ mờ nhìn thấy xung quanh không gian toàn là người. Tứ chi bọn họ trông rất quái dị, vặn vẹo một cách không còn hình người.
Khi chùm sáng kia lướt qua Ngân Tô rồi chiếu đến chỗ bệnh nhân tâm thần, bọn họ dường như đã bị một nỗi kinh hãi nào đó, gầm gừ rồi lùi lại vào trong bóng tối.
Y tá trưởng: "..."
Sao cô ta lại có đèn pin của y tá trực ca đêm? Ngân Tô chiếu một vòng xung quanh, buộc mấy bệnh nhân kia phải trở về phòng của mình: "Đã bị bệnh thì ngoan ngoãn ở trong phòng chứ, ra ngoài lượn lờ lung tung hù dọa người khác như thế là không đúng."
Bệnh nhân tâm thần gào thét trong bóng tối.
Ngân Tô dọn dẹp xong một khoảng không gian an toàn, rồi quay sang vẫy tay với y tá trưởng.
Tuy rằng y tá trưởng không muốn lại gần Ngân Tô chút nào, nhưng hiện tại cô ta không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể ôm lấy cổ tay bị chém đứt, di chuyển qua.
Ngân Tô cúi đầu, kéo vạt áo của y tá trưởng, tìm một chỗ sạch sẽ để lau tay.
Trên đôi bàn tay trắng trẻo dính máu đỏ tươi... À, là máu của cô ta. Có vài vết máu đã khô, cô lau mấy lần vẫn không sạch, bực mình 'chậc' một cái.
Y tá trưởng giật mình khó hiểu, chỉ sợ cô buột miệng nói: Máu của chị y tá thật sự ghê tởm.
May mà Ngân Tô không nói gì cả, thấy lau không sạch thì cũng từ bỏ ý định lau nữa. Cô chìa bàn tay dính đầy vết máu ra trước mặt y tá trưởng, mỉm cười nói: "Chị y tá, chúng ta đi thôi."
Y tá trưởng: "..."
Cô ta không cần!
Cô ta tự đi được!
* * *
* * *
Tuy có đèn pin sẽ khiến bệnh nhân tâm thần phải kiêng dè, nhưng phạm vi ánh sáng đèn pin chiếu tới có hạn, không ít bệnh nhân tâm thần trốn trong bóng tối, chỉ cần tìm được cơ hội là lập tức lao tới.
Ngân Tô chỉ có vừa đi vừa chém, trên hành lang nhanh chóng chất đầy xác chết cùng với tay chân bị chém đứt.
Y tá trưởng bị Ngân Tô kéo run lẩy bẩy, đồng thời bắt đầu hoài nghi nhân sinh, con dao kia sắc bén đến vậy sao?
Ngân Tô khó khăn lắm mới đi tới được trước cửa phòng cuối hành lang.
Cô nhìn y tá trưởng, y tá trưởng mặt xám như tro, cứng ngắc gật đầu, tỏ vẻ người cô muốn tìm đang ở trong căn phòng này.
Ngân Tô dùng đèn pin chiếu vào ô cửa sổ quan sát, căn phòng trống rỗng, dường như không có người ở.
Ngân Tô thử đẩy cửa, cửa không khóa, đẩy nhẹ là mở ra.
Ngân Tô lên tiếng đầy ẩn ý: "Khu vực toàn bệnh nhân nghiêm trọng như vậy mà cửa phòng lại không khóa, có phải các cô làm việc không cẩn thận hay không?"
Y tá trưởng yếu ớt trả lời: "Khóa cánh cửa bên ngoài lại là được, làm vậy là để bệnh nhân có nhiều không gian hoạt động hơn."
Ngân Tô cười châm biếm: "Nói như vậy nghĩa là do các cô tốt bụng lắm sao?"
Y tá trưởng: "..."
Đúng vậy!
Đáy lòng y tá trưởng đáp lại một cách hùng hồn, nhưng thực tế lại không dám lên tiếng.
Ngân Tô đoán trạm này hẳn là được chuẩn bị cho người chơi, muốn gặp được NPC trong phòng này thì bắt buộc phải vượt qua cửa ải này.
Phó bản này quả thật ở đâu cũng tăng thêm độ khó cho người chơi.
Ngân Tô chiếu đèn pin vào bên trong, căn phòng trống rỗng, chỉ có một tấm đệm bẩn thỉu được đặt trên sàn sát tường, nhưng trên đệm không có người.
Ánh sáng từ đèn pin chiếu sáng hơn nửa căn phòng, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng người ngồi xổm co ro trong góc tường.
Trên người cô ta mặc quần áo bệnh nhân kẻ sọc giống những bệnh nhân tâm thần khác, mái tóc khô xơ vì không được gội trong thời gian dài mà dính bết vào nhau. Ngân Tô đột nhiên thốt ra một câu: "Tôi mà là người nhà bệnh nhân thì kiểu gì cái viện điều dưỡng này của các người cũng phải bồi thường đến táng gia bại sản."
Y tá trưởng: "..."
Nghe không hiểu, nghe không hiểu.
"Tiểu Miêu?" Ngân Tô thử gọi một tiếng nhưng đối phương hoàn toàn không phản ứng.
Ngân Tô bất mãn nhìn y tá trưởng: "Sao cô ta không phản ứng gì thế?"
".. Điên rồi mà." Y tá trưởng yếu ớt trả lời: "Lúc người điên không muốn để ý tới người khác thì đến bác sĩ cũng đành chịu..."
Y tá trưởng còn chưa nói xong, Tiểu Miêu đang ngồi xổm dưới đất đột nhiên đứng dậy, xông ra ngoài cửa. Ngân Tô nhanh tay lẹ mắt túm lấy cổ áo Tiểu Miêu, kéo cô ta lại.
Tiểu Miêu giãy giụa, gào lên: "Thả tôi ra, tôi sắp trở nên hoàn mỹ rồi! A Phong sẽ thích tôi! Ha ha ha... Sẽ thích tôi, thích tôi..."
"A Phong kết hôn với người khác rồi."