Chương 41: Viện Dưỡng Lão Hạnh Phúc Vĩnh Cửu (Kết thúc)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 41: Viện Dưỡng Lão Hạnh Phúc Vĩnh Cửu (Kết thúc)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà ăn.
Nhân viên nhà ăn nghe thấy tiếng động bên ngoài, vội vàng tụ tập lại một chỗ, xì xào bàn tán.
"Viện trưởng cuối cùng cũng chết rồi, hay là chúng ta cũng ra ngoài thôi?"
"Bên ngoài cũng hỗn loạn lắm, ra ngoài làm gì chứ."
"Nhưng bây giờ không ra ngoài, đợi lát nữa bọn chúng đã chia địa bàn xong hết rồi, vậy chúng ta biết làm sao? Chẳng lẽ chúng ta vẫn phải giúp bọn chúng xử lý rác thải sao?"
"Tôi không muốn tiếp tục sống cái kiểu này nữa!"
"Đúng vậy, chúng ta phải ra ngoài... Chúng ta cũng có thể trở thành đại ca của viện dưỡng lão!"
Một nửa nhân viên nhà ăn ủng hộ việc ra ngoài chiếm địa bàn, nửa còn lại ủng hộ ở lại nhà ăn.
Họ bàn tán mãi mà vẫn chưa đi đến đâu, đột nhiên một nhân viên phát hiện ngoài cửa sổ có ánh lửa.
"Cháy... cháy rồi!" Một nhân viên nhà ăn gọi đồng nghiệp còn đang tranh cãi: "Vườn hoa cháy rồi!"
Lửa cháy rất mạnh, những cây đại thụ che kín cả bầu trời kia nhanh chóng bị ngọn lửa tấn công, chúng vặn vẹo cành cây, dường như muốn dập tắt lửa trên người.
Nhưng không hiểu sao ngọn lửa ấy càng lúc càng bùng lớn, hoàn toàn không thể dập tắt.
Đám thực vật trong vườn hoa cũng bắt đầu điên cuồng vặn vẹo, những cành dính phải đốm lửa quơ loạn xạ trong không trung, đốm lửa từ trên không rơi xuống, nhanh chóng đốt cháy những nơi khác.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy... Chắc không cháy đến chỗ chúng ta đâu nhỉ?"
"Á! Tôi không muốn bị thiêu cháy!"
"Ghét thật ghét thật! Cái thứ đáng ghét này..."
"Hình như có thứ gì đó đang đến đây?"
"Là cái gì? Là cái gì?"
"Không phải là đám nguyên liệu nấu ăn chết tiệt ấy chứ?"
"Chạy! Chạy mau!" Không biết là nhân viên nhà ăn nào kinh hãi hét lên một tiếng, sau đó quay người chạy, vừa chạy vừa kêu: "Người phụ nữ đáng sợ kia đến rồi!"
* * *
* * *
Ngân Tô đạp tung cửa nhà ăn, phát hiện bên trong rất sạch sẽ, không có bất cứ thứ gì kỳ lạ, ngay cả nhân viên nhà ăn cũng chẳng thấy bóng dáng.
Ngân Tô lập tức lách người vào cửa, đợi người phía sau chạy vào liền đóng sập cửa nhà ăn lại.
"Phù.."
"Phù phù.."
Khang Mại chống tay lên đầu gối, thở dốc.
Ngân Tô đã đi ra sau bếp xem một vòng, bên trong là một đống máu thịt bầy nhầy, nhưng lại không thấy đám nhân viên nhà ăn kia, chẳng biết đã chạy đi đâu mất rồi.
Trong tay Ngân Tô vẫn còn cầm một chiếc bật lửa có dấu 'khách sạn XX'.
【Bật lửa của bé gái: Một cái bật lửa bình thường không có gì đặc biệt, có thể dùng để châm lửa. Nếu như may mắn, có lẽ sẽ đốt cháy ngọn lửa thù hận của cô bé. Cơn thịnh nộ của lòng thù hận sẽ thiêu rụi tất cả. 】
【Giới hạn sử dụng: Chỉ phái nữ mới dùng được. 】
【Số lần sử dụng: Đạo cụ dùng một lần. 】
Cái này là lúc bọn họ thu dọn đồ đạc cho Phó Kỳ Kỳ, Phó Kỳ Kỳ mò từ trong túi ra đưa cho họ. Cô ta không thể có đạo cụ được nên chắc chắn là Mạc Đông đã để lại cho cô ta.
Đạo cụ của Mạc Đông cũng nhiều thật đấy...
Ông ấy nói mình mới chỉ vượt qua một phó bản, nhưng nhìn số lượng đạo cụ này thì có vẻ ông ấy vẫn còn giữ lại kha khá.
Có lẽ vì chiếc bật lửa này chỉ giới hạn phái nữ mới dùng được, nên dù Mạc Đông có giữ cũng không dùng được mới giao cho Phó Kỳ Kỳ phòng thân.
Cái đạo cụ này muốn dùng phải hoàn toàn dựa vào may mắn, có lẽ nó thật sự chỉ là một cái bật lửa bình thường, cũng có thể sẽ kích hoạt sự thù hận của cô bé.
Ngân Tô vốn không ôm bất kỳ hy vọng nào, dù sao cô cũng đã gặp vô số chuyện xui xẻo rồi.
Chỉ cần vẫn còn một cô gái ở đó thì không nên để cô dùng...
Nhưng không ngờ lần này vận may lại tốt đến thế.
Nhưng..
"Bụp!"
Cái quạt trần trên trần nhà đột nhiên rơi xuống, nếu không phải Ngân Tô tránh kịp thì nó đã rơi thẳng xuống đầu cô rồi.
"..."
Sau sự may mắn ngắn ngủi, cô nhanh chóng rơi vào chế độ xui xẻo cấp độ tối đa.
Tiếp sau đây Ngân Tô sẽ biểu diễn cho Khang Mại thấy cái gọi là xui xẻo cấp độ tối đa, con đường chỉ ngắn có mười mấy mét thôi mà cô hết vấp ngã lại bị cửa đập, rồi còn đủ thứ chuyện khác nữa...
Đương nhiên, Ngân Tô đều tránh được hết.
Trông vẻ thuần thục của cô, Khang Mại tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.
"Cô không sao... chứ?"
"Quen rồi." Ngân Tô đá vật nhọn bên cạnh ra, nói một cách bình thản.
Khang Mại: "..."
Phóng viên ở bên cạnh chỉ đường: "Gian phòng phía trước. Dưới cái bàn có một lối đi, cơ thể cung cấp ở bên dưới."
Ngân Tô nhanh chóng nhìn thấy cái bàn mà phóng viên nhắc đến.
Trông cái bàn có vẻ rất nặng, bên trên chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh, xung quanh toàn là bụi như thể đã rất lâu rồi không ai đụng vào.
Thứ đang truy đuổi họ tạm thời bị lửa cản lại, nhưng ngọn lửa càng lúc càng bùng lớn, bên ngoài nhà ăn cũng đã cháy rồi, sẽ nhanh chóng lan vào trong, thời gian của họ không còn nhiều.
* * *
* * *
Khang Mại bắt đầu kiệt sức, đi đường cũng phải vịn vào tường, không giúp được gì nhiều nên Ngân Tô chỉ có thể tự mình dịch chuyển cái bàn sang một bên.
Bên dưới cái bàn có một lối vào vừa đủ cho một người đi qua.
Lối đi bên dưới rất chật hẹp, người trưởng thành phải khom lưng mới đi qua được, nhưng sau khi đi một đoạn lối đi đã dần trở nên rộng rãi hơn.
Trên đất và trên tường lối đi có một ít rễ cây khô héo, mặt đất ẩm ướt, hòa lẫn với một mùi hương kỳ lạ khó ngửi.
Đám rễ cây khô héo này giống hệt đám dây leo của viện trưởng.
Bác sĩ Chu nói trực tiếp giết viện trưởng không có tác dụng, có lẽ là vì lợi dụng đám rễ cây mọc khắp nơi này mà hắn vẫn có thể sống lại được.
Giọng nói của phóng viên từ bên cạnh truyền đến: "Bên dưới vẫn còn vài con quái vật..."
"Quái vật là gì?"
"Là những cơ thể cung cấp thất bại."
Tuy là cơ thể cung cấp thất bại nhưng chúng vẫn nghe lệnh viện trưởng, bình thường giúp viện trưởng canh gác ở đây.
Bây giờ viện trưởng không còn nữa, có lẽ chúng đã không còn chịu sự khống chế của viện trưởng nhưng chắc chắn vẫn sẽ tấn công những kẻ xâm nhập.
Quả nhiên, chưa đi được hai phút đã gặp phải con quái vật đầu tiên.
Con quái vật này vẫn còn miễn cưỡng nhận ra hình dạng con người, trên người có rất nhiều đặc điểm của thực vật, tiếc rằng đã mất đi năng lực nói chuyện, chỉ biết phát ra những tiếng kêu quái dị rồi xông đến.
Ngân Tô phát hiện thứ này không dễ giết, đầu rơi rồi mà nó vẫn còn đứng lên được.
"Chậc... Phiền phức thật."
Cô gái cầm dao rõ ràng đã mất hết kiên nhẫn.
* * *
* * *
Có rất nhiều cơ thể cung cấp thất bại ở bên dưới, không biết viện trưởng đã dùng bao nhiêu người làm thí nghiệm.
Ngân Tô một đường chém giết, cuối cùng cũng nhìn thấy một căn phòng sạch sẽ. Trong phòng xếp đầy những bình nuôi cấy hình tròn cao hơn người, bên trong có chất lỏng màu xanh lá cây nhạt.
Cái bệ bên dưới các bình nuôi cấy cũng rải rác những nhánh dây leo khô héo, những sợi dây leo chằng chịt xen kẽ liên kết các bình đó lại với nhau.
Đa phần trong bình đều chỉ có chất lỏng màu xanh lá cây nhạt, chỉ có đúng ba cái gần ở giữa là có người.
Ngân Tô đã nhìn thấy Tiểu Miêu, cô ta gầy hơn cả tối hôm trước, dường như chỉ còn lại da bọc xương. Lúc này cô ta như một đứa trẻ sơ sinh cuộn mình trong chất lỏng màu xanh nhạt, hai mắt khép chặt, không rõ sống chết.
Ngân Tô tìm thấy cơ thể cung cấp tương ứng với mình.
Tuy rằng gương mặt cô ta thay đổi rất nhiều vì gầy gò nhưng Ngân Tô nhớ mình từng nhìn thấy cô ta.
Quả nhiên, vào ngày đầu tiên, cơ thể cung cấp của người chơi đều ẩn nấp trong nhóm bệnh nhân.
Ngân Tô đập vỡ cái bình, kéo cơ thể cung cấp ra ngoài.
Cơ thể cung cấp yếu ớt nằm trên đất, không có bất kỳ phản ứng gì.
Ngân Tô không do dự đâm thẳng con dao vào tim của cơ thể cung cấp.
Nhưng cô lại không nhận được bất kỳ thông báo nào.
Không phải chìa khóa để vượt ải sao?
"Thế nào rồi?" Khang Mại vừa căng thẳng vừa mong chờ hỏi Ngân Tô, "Có phải chìa khóa vượt ải không?"
Ngân Tô rút dao ra, đổi sang vị trí khác.
Vẫn không có bất kỳ thông báo nào.
Sai rồi sao? Cơ thể cung cấp không phải chìa khóa ư?
Không đúng mà...
Khang Mại thấy động tác của cô, có lẽ đã đoán ra cô vẫn chưa nhận được chìa khóa vượt ải. Không có tác dụng, cơ thể cung cấp không có tác dụng...
Chìa khóa vượt ải không phải là cơ thể cung cấp tương ứng với họ sao?
Nếu không phải cơ thể cung cấp, vậy sẽ là thứ gì?
Ngân Tô nhìn chằm chằm dây leo khô héo trên đất, đột nhiên nói: "Viện trưởng có đặc tính của thực vật, cơ thể cung cấp hẳn là cũng vậy, dùng cách bình thường không thể giết chết họ, nên mới không lấy được chìa khóa. Có lẽ có cách đặc biệt nào đó để giết họ."
Khang Mại được gợi ý, bừng tỉnh, đúng rồi, giết chết viện trưởng cần biện pháp đặc biệt, vậy giết chết cơ thể cung cấp thì sao?
"Vậy đó là cách gì? Lửa chăng?"
Có lẽ thực vật đều sợ lửa.
Nhưng đạo cụ của họ đã dùng hết rồi, bây giờ phải tìm nguồn lửa... Đúng rồi, không phải bên ngoài đang cháy sao?
Ngân Tô lại có cảm giác không phải là lửa.
"Sột soạt!"
Bên ngoài phòng có âm thanh truyền đến, có thứ gì đó đang đuổi tới rồi.
Ngân Tô ngồi xổm trước cơ thể cung cấp suy tư, tiếng sột soạt càng lúc càng gần, khiến người nghe cảm thấy bực bội.
Khang Mại thấy Ngân Tô không có ý định rời đi, anh ta đành nhìn ra phía cửa, cố gắng hết sức kéo dài thêm chút thời gian, đợi cô nghĩ ra biện pháp.
Dù sao bây giờ anh ta cũng không còn lựa chọn khác.
* * *
* * *
Ngân Tô nhớ lại một lượt những chuyện đã xảy ra trong ba ngày qua, cuối cùng nhớ đến chai thuốc mình chưa uống.
Nếu cách bình thường không thể giết chết cơ thể cung cấp, vậy thì khả năng lớn nhất chính là vật phẩm có liên quan chặt chẽ với bản thân cơ thể cung cấp.
Mà thuốc này là thứ duy nhất có liên quan chặt chẽ với cơ thể cung cấp trong phó bản.
Ngân Tô mò ra hai chai thuốc, mở nắp chai rồi đổ vào miệng cơ thể cung cấp.
Thuốc vừa tiếp xúc với cơ thể cung cấp liền giống như một loại hóa chất có tính ăn mòn cực mạnh, bắt đầu hòa tan cơ thể cung cấp từ bên trong.
【Chúc mừng người chơi 0101 giành được chìa khóa vượt ải Viện Dưỡng Lão Hạnh Phúc Vĩnh Cửu, cô có thể sử dụng chìa khóa để rời khỏi phó bản bất cứ lúc nào. 】
Trước mặt Ngân Tô hiện ra một dòng thông báo.
Sau khi lấy được chìa khóa vượt ải có thể tiếp tục ở lại phó bản, đợi thời hạn phó bản kết thúc rồi rời đi.
Ngân Tô đứng dậy, đánh bay một cánh tay gãy trước mặt Khang Mại, kéo anh ta ra phía sau, "Máu, dùng máu của anh."
Cô chưa uống thuốc, nên có thể trực tiếp dùng thuốc.
Nhưng trong tay những người chơi không có thuốc thì phải vượt ải thế nào?
Chỉ có thể là máu của họ.
Khang Mại lập tức hiểu ra, anh ta lao tới trước cơ thể cung cấp của mình, tự rạch tay mình.
【Chúc mừng người chơi 50760246 giành được chìa khóa vượt ải Viện Dưỡng Lão Hạnh Phúc Vĩnh Cửu, anh có thể sử dụng chìa khóa để rời khỏi phó bản bất cứ lúc nào. 】
Lấy được chìa khóa, Khang Mại thở phào nhẹ nhõm.
Chìa khóa ở đây, anh ta có thể rời khỏi phó bản bất cứ lúc nào, đã được đảm bảo an toàn.
Nhưng...
Anh ta nhìn qua cơ thể cung cấp cuối cùng: "Còn Phó Kỳ Kỳ?"
Họ không có máu của Phó Kỳ Kỳ!
Ngân Tô chặn cửa lại nhưng thứ bên ngoài vẫn đang đập cửa, có vẻ cái cửa này cũng chẳng thể trụ được bao lâu.
"Anh rời khỏi phó bản trước đi." Ngân Tô kéo Tiểu Miêu dậy.
Khang Mại kinh hãi: "Cô... cô muốn quay lại tìm cô ta sao?"
Bên ngoài không chỉ đang cháy mà còn có đám quái vật hỗn loạn.
Khang Mại hiểu rõ cơ thể của anh ta không thể chống đỡ được để đi qua vườn hoa, trở lại tòa kiểm tra.
Anh ta chỉ có thể nhìn Ngân Tô mở cửa, dẫn theo phóng viên và con quái vật đó xông vào giữa đám quái vật bên ngoài.
Cô thế mà lại thật sự sẵn lòng mạo hiểm quay về...
Trước khi quái vật bên ngoài xông vào, Khang Mại đã sử dụng chìa khóa, cơ thể anh ta biến mất trong căn phòng.
Bởi vì trong phó bản vẫn còn người chơi, chưa kết thúc nên chưa thể tính toán phần thưởng, Khang Mại được chuyển đến một không gian màu trắng để đợi.
Người chơi gọi không gian này là sảnh chờ.
Trở về sảnh chờ, cơ thể Khang Mại dần dần hồi phục lại, anh ta nhìn vào khoảng không, thực sự không thể hiểu nổi hành vi vừa phức tạp vừa mâu thuẫn của Ngân Tô.
* * *
Phó bản 1 - Hoàn thành.