Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 48: Trường Trung học Lý Quang (1)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Ngân Tô xuất hiện trước trạm xe buýt, đã có ba người chơi ở đó.
H
Họ đứng tách biệt, cảnh giác lẫn nhau. Trông họ khá bình tĩnh, rõ ràng không phải lần đầu tham gia trò chơi.
Thấy Ngân Tô xuất hiện, họ đồng loạt liếc nhìn cô. Khi thấy cô không hề la hét, họ hiểu cô cũng không phải tân thủ lần đầu vào phó bản, liền dời tầm mắt đi.
Ngân Tô khép áo khoác gió, đi đến một góc đứng. Ban đầu cô định lướt diễn đàn giết thời gian, nhưng không ngờ diễn đàn lại bị khóa (hiển thị màu xám), không thể mở được.
Ánh mắt liếc qua nội dung trên bảng giao diện cá nhân, Ngân Tô có chút câm lặng.
【Cung điện bụi gai: Đây là một tòa cung điện rộng lớn và hoang vắng, nó vô cùng mong đợi có người ghé thăm. Ngươi có thể đặt những vật phẩm mình thích hoặc không thích vào đây, nhưng cũng cần phải trả một cái giá rất rất nhỏ.】
【Giới hạn sử dụng: Cứ mỗi 48 tiếng cần hiến tế một lần. Nếu không hoàn thành việc hiến tế, cung điện sẽ ở trạng thái đóng cửa và không thể sử dụng. Nếu trạng thái đóng cửa kéo dài quá 48 tiếng mà chưa hoàn thành hiến tế, cung điện sẽ tự động tìm kiếm tế phẩm. Mong ngươi đừng quên hiến tế.】
【Trạng thái hiện tại: Đóng cửa】
【Đếm ngược thời gian hiến tế: 47:56】
Thứ này không hề tạm dừng trong thế giới thực.
Dù cô có điểm tích lũy để đổi thời gian tạm dừng trong thế giới thực, thì tối đa cũng chỉ đổi được bốn ngày, hoàn toàn không có lựa chọn nào khác.
Cô cũng không thể hiến tế những đồng loại 'tươi mới, sống động' của mình trong thế giới thực, đúng không?
Tuy cái cung điện nát này không ngại, nhưng cô thì ngại!
Ngân Tô nhìn thấy phiền phức, liền tắt phăng giao diện cá nhân đi.
Những người chơi khác lần lượt xuất hiện. Ngân Tô cảm thấy máy chủ trò chơi này hơi kém, không thể một lần kéo hết người chơi vào sao?
Tuy người chơi cứ thế xuất hiện từng người một, nhưng chỉ vài phút sau, trước trạm xe buýt đã nhanh chóng có hơn mười người, khiến âm thanh xung quanh cũng ồn ào hơn.
Hầu hết những âm thanh này đều đến từ những người chơi mới: tiếng gào khóc cùng với những lời chất vấn, họ đều không thể tin được mình lại bị trò chơi chọn trúng.
“Sao tôi… tôi lại đột nhiên tới đây?”
“Đây là nơi nào?”
“Trò chơi cấm kỵ.”
“Trò chơi cấm kỵ? Sao có thể… Tôi không muốn tham gia trò chơi, tôi phải về nhà.”
“Đã vào rồi thì, không tham gia trò chơi thì về nhà kiểu gì? Tỉnh táo lại đi, chấp nhận sự thật đi.”
“Sắp chết rồi mà anh còn không cho tôi khóc à? Huhuhu…”
“Huhuhu…”
Tiếng khóc hòa lẫn vào nhau, hiện trường ồn ào như một cái chợ rau.
Ngân Tô khoanh tay nhìn đám đông. Lúc này không còn người chơi nào xuất hiện nữa, khắp trạm xe buýt đã chật kín người.
24 người chơi.
Phó bản này nhiều người vậy sao?
Ngân Tô phát hiện trong nhóm người này có bốn người đứng chung một chỗ. Họ không nói chuyện, nhưng từ bầu không khí quanh họ, có thể thấy rõ họ quen biết nhau.
May mắn vậy sao, bị trò chơi kéo vào cùng? Hay là… tổ đội? Nhưng làm thế nào để tổ đội được?
Trừ đội bốn người này ra thì những người chơi còn lại đều không quen nhau.
Ngân Tô đang quan sát say sưa thì đột nhiên cảm thấy vai mình bị chọc nhẹ một cái.
“Cái đó…”
Ngân Tô quay đầu nhìn người chọc mình.
Là một chàng trai trẻ gương mặt rất đáng yêu, cậu ta hơi xấu hổ cười với Ngân Tô một cái: “Chị gái, xin hỏi chị là người chơi có kinh nghiệm đúng không ạ?”
“Đây là phó bản tân thủ.” Cô vẫn còn là một tân thủ đáng yêu đang trong thời gian bảo vệ đấy.
Chàng trai trẻ gật đầu liên tục: “Em biết em biết, ý của em là chị đã từng qua phó bản rồi đúng chứ?”
Ngân Tô nhếch môi cười khẽ, nói với vẻ nguy hiểm: “Đừng đi thăm dò lung tung, cẩn thận…”
Cô giơ tay lên cổ làm động tác cứa cổ. Quả nhiên, chàng trai trẻ bị dọa sợ, cả người co rúm lại.
Dường như Ngân Tô bị phản ứng của cậu ta chọc cười, cười lên thành tiếng.
Nhưng vào đúng lúc này, trạm xe buýt đột nhiên yên tĩnh lại, tiếng cười của cô trở nên vô cùng rõ ràng.
Tiếng cười của cô gái rất nhẹ nhàng, nhưng dường như lại pha lẫn chút ác ý. Trong hoàn cảnh như vậy, đột nhiên nghe thấy tiếng cười khiến tất cả mọi người đều cảm thấy căng thẳng.
Tự nhiên cười cái gì?
Thần… Thần kinh à?
Ngay cả những người chơi đã có kinh nghiệm cũng phải ném ánh mắt dò xét đầy kỳ quái về phía cô vì tiếng cười đột ngột đó.
Ngân Tô đột nhiên bị nhìn chằm chằm: “…”
Nhưng tố chất tâm lý của Ngân Tô vô cùng tốt. Cô thản nhiên giơ tay lên, mỉm cười: “Chào mọi người, rất vui được gặp mọi người.” Ngay cả lời thoại cũng không thay đổi chút nào.
Mọi người: “…”
Cũng may, Ngân Tô nhanh chóng biết được nguyên nhân vì sao những người chơi kia vừa rồi không nói gì – tuyến xe buýt 1044 đã đến.
Vẫn là chiếc xe buýt màu đỏ sẫm y hệt lần trước dừng trước trạm, cửa xe kẽo kẹt mở ra.
Ngân Tô vẫn chọn ngồi ngay sau tài xế. Tài xế này không giống tài xế trong phó bản trước, nhưng cái khí chất của cõi âm kia thì vẫn giống hệt.
Có lẽ vì vị trí này quá gần với vị tài xế mang quỷ khí dày đặc kia, nên những người chơi còn lại đều vội vàng tránh ra phía sau.
Bọn họ đều không hiểu tại sao người chơi kỳ lạ kia lại dám ngồi sau tài xế.
Mãi cho đến khi những người chơi cuối cùng đi lên, chàng trai trẻ vừa nói chuyện với Ngân Tô hơi do dự nhưng vẫn đi tới bên cạnh cô, hít sâu một hơi, “Chị gái, em có thể…”
Ngân Tô ngồi ở phía ngoài, chặn mất lối đi, vô tình từ chối cậu ta: “Không thể.”
“…”
Ngân Tô còn bổ sung thêm một lý do: “Tôi xấu tính, thích chiếm hai vị trí.”
Chàng trai trẻ: “…”
Mọi người: “…”
Chàng trai trẻ không nói gì nữa, chỉ lộ vẻ mặt thất vọng đi về phía sau, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn cô.
…
Lần này xe buýt mở cửa lâu hơn lần trước.
Rõ ràng, nhóm người chơi lần này không may mắn, không gặp được người chơi tốt bụng như Mạc Đông. Họ ngồi trên chiếc xe buýt quỷ dị, âm trầm, run lẩy bẩy, mờ mịt và luống cuống.
Cho đến khi xe buýt dừng lại, hầu hết người chơi mới vẫn chưa nhập cuộc. Nhưng một vài người chơi có tố chất tâm lý tốt đã chấp nhận sự thật, dần tỉnh táo lại.
Cửa xe buýt mở ra. Những người chơi có kinh nghiệm, biết bên dưới không có gì nguy hiểm, liền xuống xe trước. Khi người đầu tiên bước xuống, sương mù tản ra, một kiến trúc trang nghiêm hùng vĩ hiện ra trước mặt họ.
Là trường học.
Cổng trường vô cùng khí thế, biển hiệu trên đó khắc bốn chữ rồng bay phượng múa ‘Trung học Lý Quang’.
Ngân Tô ngồi bất động, đợi những người chơi còn lại xuống xe.
Khi chàng trai trẻ kia đi qua Ngân Tô, cậu ta có nhìn cô vài lần, muốn nói lại thôi.
Ngân Tô thấy cậu ta mãi không chịu xuống, liền nói với ngữ khí không mấy thiện cảm: “Nhìn cái gì? Không cần mắt nữa à?”
“…”
Chàng trai trẻ mím môi, cúi đầu chạy xuống xe.
Ngân Tô đợi tất cả mọi người xuống xe xong, liền duỗi tay níu lấy tài xế, vẻ mặt vô cùng vui vẻ: “Cuối cùng cũng chỉ còn lại hai chúng ta.”
Tài xế cứng đờ quay đầu, đôi mắt âm u đầy tử khí nhìn chằm chằm cô, không hiểu tại sao cô vẫn chưa chịu xuống, còn nói chuyện với mình.
Ngân Tô cười rạng rỡ: “Dù sao phó bản sau cũng hết kỳ bảo vệ tân thủ, không còn được hưởng đãi ngộ này nữa rồi.”
Tài xế: “???”
…
…
“Bịch ——”
Một tiếng động rất lớn vang lên trong xe buýt, khiến những người chơi bên ngoài giật mình hoảng sợ, nhao nhao quay đầu lại nhìn.
Xe buýt vẫn còn dừng trong sương mù. Có lẽ do người chơi đã xuống hết, nên sương mù xung quanh đang từ từ bao phủ chiếc xe, khiến họ không thể nhìn rõ tình hình bên trong.