Chương 57: Trường trung học Lý Quang (10)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 57: Trường trung học Lý Quang (10)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ồ.” Ngân Tô đặt ấm nước lên bàn mình. Nữ nhân viên văn phòng thấy lạ, không hiểu cô lấy cái ấm đó từ đâu ra. Chẳng phải ký túc xá học sinh cấm dùng đồ điện sao?
Cô nhân viên văn phòng quan sát Ngân Tô vài giây, rồi do dự một lúc. Cuối cùng, cô ấy vẫn tò mò hỏi: “Tại sao hôm nay cô lại giết tài xế đó?” Cô ấy không rõ thực lực của tài xế xe buýt ra sao, nhưng người chơi bình thường sẽ không tự dưng ra tay giết người như vậy.
Mặc dù hành vi của cô có phần kỳ quái, nhưng rõ ràng cô vẫn còn lý trí, không hề giống một kẻ điên. Chẳng lẽ cô đã phát hiện ra điều gì đó...?
Tống A Manh đang vắt óc suy nghĩ lý do, chợt nghe cô gái kia thản nhiên, tùy ý đáp một câu: “Giết bừa thôi.”
“??”
“!!!”
Nữ nhân viên văn phòng rõ ràng bị sốc nặng trước câu trả lời của cô. Đây là lời người chơi nên nói sao? Ý của cô ta là: Chẳng có lý do gì cả, thích giết thì giết thôi ư?
Ký túc xá chìm vào im lặng một hồi lâu. Cuối cùng, nữ nhân viên văn phòng hít một hơi thật sâu, rồi chuyển chủ đề: “Có lẽ chúng ta sẽ phải ở trong ký túc xá này vài ngày. Chúng ta nên trao đổi họ tên chứ nhỉ? Tôi là Tống A Manh.”
Ngân Tô thuận miệng bịa bừa một cái tên: “Tô Thiện.”
Có những phó bản sẽ trực tiếp cung cấp tên của người chơi, ví dụ như phó bản trước đó, trên tờ giấy y tá cầm, đơn kiểm tra, hay các văn kiện hồ sơ đều có tên của họ. Nhưng trong phó bản này, thứ duy nhất đại diện cho thân phận của họ chỉ là mã học sinh. Vậy chẳng phải muốn đặt tên gì cũng được sao?
Hai bên rất ăn ý, không ai truy hỏi tên của đối phương có phải tên thật hay không.
Hai người tùy tiện nói chuyện vài câu, sau đó không trao đổi thêm gì nữa. Tống A Manh đi đến bàn học của mình lật xem, hẳn là muốn tìm xem có manh mối nào không.
Ngân Tô nhìn mã học sinh dán trên chiếc giường còn lại.
【404406】
Ô! Đây chẳng phải là mã học sinh của lớp trưởng thân yêu của cô sao?
Sắp đến mười hai giờ rồi mà lớp trưởng vẫn chưa về ư? [Hãy đốc thúc bạn cùng phòng về ký túc xá đúng giờ.] Đây là điều thứ ba trong nội quy ký túc xá. Nếu bạn cùng phòng chưa về thì sẽ xảy ra chuyện gì đây?
Ngân Tô quay đầu nhìn về phía cửa ký túc xá. Nếu không thì… khóa cửa lại nhỉ?
Tống A Manh nghe thấy tiếng khóa cửa, quay đầu lại đã thấy Ngân Tô đứng cạnh cửa. Cô ấy theo bản năng thốt lên: “Vẫn còn người chưa về mà.”
Ngân Tô quay đầu lại, trên mặt lộ ra nụ cười cổ quái. Tim Tống A Manh đập mạnh một cái. Cô ấy còn chưa kịp phản ứng thì bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng hét lớn.
“A——” Tiếng thét phát ra từ trong nhà tắm. Một giây sau, La Hân Xảo trùm khăn tắm chạy ra, hơi nước mang theo hương sữa tắm tràn từ trong đó ra ngoài.
“Có ma… Có ma!!” Gương mặt La Hân Xảo trắng bệch, cô ta chỉ vào trong nhà tắm: “Trong đó có ma!!”
“Có ma không phải là chuyện rất bình thường sao?” Ngân Tô thản nhiên nói, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc sợ hãi của La Hân Xảo.
Tống A Manh lại không giữ được bình tĩnh như Ngân Tô, cô ấy cẩn thận nhìn vào trong nhà tắm. Nhưng trong đó chỉ toàn hơi nước, không thấy rõ gì cả.
“Tinh…” Tay nắm cửa ký túc xá bị người khác vặn xuống từ bên ngoài, nhưng mãi cửa vẫn không đẩy ra được. Tay nắm cửa khôi phục lại nguyên trạng, rồi bên ngoài lại ‘Tinh’ một tiếng, có người đang quẹt thẻ học sinh.
Tay nắm cửa lại bị vặn xuống. Song, lần này vẫn không thể đẩy cửa ra.
“Tinh…”
“Tinh…”
Tiếng ‘Tinh tinh’ rõ ràng truyền khắp ký túc xá, tiếng tay nắm cửa bị vặn xuống càng lúc càng lớn hơn.
Ánh mắt của Tống A Manh và La Hân Xảo đều bị tiếng động từ phía cửa thu hút, dường như họ đã tạm thời quên mất chuyện trong nhà vệ sinh.
Vẻ mặt La Hân Xảo lại càng khó coi hơn, hai chân không được khăn tắm quấn quanh run cầm cập, cô ta e sợ nói: “Có… Có người đang mở cửa sao?”
Sau một hồi bị vặn điên cuồng, tay nắm cửa đột nhiên im bặt.
“Cốc cốc ——” Tiếng gõ cửa vang lên, sau đó là một giọng nữ nghe khá quen thuộc.
“Tôi về rồi, phiền mọi người mở cửa giúp tôi.”
“Là NPC còn lại đó sao?” Tống A Manh cũng thấy giọng nói này nghe quen quen nhưng lại chưa thể lập tức nghĩ ra là ai. Cô ấy hỏi: “Không mở cửa sao?”
“Trong ký túc xá chỉ có ba người chúng ta thì không tốt sao?” Ngân Tô nghiêng đầu cười: “Có một thứ không biết là người hay ma đang ở trong ký túc xá, hai người còn ngủ được ư?”
“…”
La Hân Xảo bị dọa sợ đến mức đầu óc như bột nhão, chẳng nghĩ được gì. Không hiểu sao lúc này cô ta lại cảm thấy Ngân Tô nói rất có lý.
Tống A Manh bình tĩnh hơn La Hân Xảo rất nhiều, cô ấy nhắc nhở Ngân Tô: “Điều thứ ba trong nội quy ký túc xá là phải đảm bảo tất cả mọi người đều phải ở trong ký túc xá. Nếu không, có thể sẽ xảy ra chuyện gì đó không may.”
Ngân Tô: “Nếu nội quy này chính xác, vậy NPC bên ngoài đó chắc chắn sẽ cố ý không xuất hiện. Dù sao thì cũng phải trải qua thôi. Đúng lúc còn sớm, nhân dịp ngày đầu, cứ thử xem sẽ có chuyện gì không may xảy ra đi.”
“…”
Làm gì có người chơi nào chủ động nhốt NPC ở ngoài như cô chứ!! Cô đang làm cái quái gì thế này!!
“Cốc cốc ——” Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên.
“Mở cửa, mau mở cửa cho tôi.” Giọng nói bên ngoài bắt đầu trở nên vội vàng: “Mở cửa mau lên.”
Ngân Tô đứng cạnh cửa không có động tĩnh gì, thậm chí khóe miệng còn nhếch lên.
La Hân Xảo đang đơ người cuối cùng cũng phản ứng lại. Cô ta muốn nhốt NPC đó bên ngoài. Mà trong nội quy ký túc xá có một điều quy định rằng tất cả mọi người phải ở trong ký túc xá…
“Cô điên rồi sao?” La Hân Xảo muốn đi mở cửa, cô ta gắt lên: “Bây giờ còn chưa tới giờ, mau để cô ta vào đi, nhỡ kích hoạt điều kiện tử vong thì sao? Cô muốn chết nhưng tôi thì chưa!!”
Tay La Hân Xảo vừa chạm phải cánh cửa, đèn trong ký túc xá đã ‘Tách’ một tiếng rồi tắt ngấm.
Có tiếng chuông không biết truyền từ đâu tới, cảm giác rất mơ hồ, xa xôi. Ngoại trừ tiếng chuông, ký túc xá yên lặng đến mức tiếng kim rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ. Ngay cả một vài tạp âm bên ngoài cửa trước đó còn nghe thấy, lúc này cũng đã biến mất.
Yên tĩnh ——
Một sự yên tĩnh quỷ dị.
Dường như toàn bộ thế giới chỉ còn lại ba người bọn họ.
Tay La Hân Xảo bị kéo ra, một giọng nói chứa đầy ý cười truyền đến: “Không kịp rồi, đến giờ rồi này.”
Nghe cái giọng đầy ý cười đó, không hiểu sao lại khiến La Hân Xảo rùng mình, da gà da vịt nổi đầy người.
Cô ta cảm nhận được sự sợ hãi hệt như khi gặp quái vật vậy.
Tống A Manh cũng không khá hơn là bao, mãi một hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: “Cô làm như vậy thật sự không có vấn đề gì sao?”
Ngân Tô: “Đương nhiên là có vấn đề.”
“Thế sao cô còn làm như vậy!” La Hân Xảo sụp đổ gào lên: “Cô cố ý đúng không…?”
“Có vấn đề thì giải quyết thôi, sợ gì chứ?”
“…”
Nhưng bọn họ sợ chứ!!
Thế giới bên ngoài cánh cửa vô cùng yên tĩnh, hoàn toàn không nghe thấy một chút tiếng động nào.
Trong ký túc xá cũng rất yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của đối phương.
Lúc này, bọn họ đã quen với bóng tối. La Hân Xảo trừng mắt nhìn Ngân Tô, khuôn mặt tràn đầy oán niệm. Đều là do cô…
Sao cô ta lại xui xẻo như vậy chứ, lại bị chia vào cái phòng ký túc xá này!! Cô gái này ngay từ đầu đã bất thường rồi!!
La Hân Xảo sụp đổ, nhưng vừa nghĩ tới chuyện Ngân Tô ngay khi bắt đầu đã giết tài xế xe buýt thì lại không dám thốt ra lời trách móc cô, chỉ có thể chửi thầm trong lòng.
“Cốc cốc ——” Trong bóng đêm tĩnh mịch, tiếng gõ cửa rõ ràng như cây búa nện thẳng vào trái tim họ, làm cho linh hồn cũng phải run rẩy theo.
La Hân Xảo sợ hãi thiếu chút nữa đã hét ầm lên.
“Kiểm tra phòng, mở cửa.”
Tống A Manh hoảng sợ, bật thốt: “Không phải trong nội quy là kiểm tra vào thứ ba, thứ năm, thứ bảy sao?”