Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 59: Trường Lý Quang (12)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống A Manh ngủ không yên, toàn gặp ác mộng.
Lúc thì cô mơ thấy mình bị quái vật truy sát, chúng cứ mỗi giây lại biến hóa một lần, càng biến đổi càng trở nên đáng sợ. Lúc khác lại mơ thấy mình đang thi, vô số bài thi ùn ùn kéo đến bao phủ lấy cô. Vừa làm bài xong, chưa kịp nộp thì tất cả đáp án đột nhiên biến mất.
Khi tỉnh dậy, Tống A Manh cảm thấy vô cùng mệt mỏi, đầu óc quay cuồng, phải nằm nghỉ một lúc mới đỡ hơn.
“A!”
Tống A Manh vẫn còn uể oải, vừa định bước xuống giường thì bị thứ nằm trên sàn ký túc xá dọa cho giật mình, cô theo bản năng thốt lên một tiếng hét.
Tống A Manh vội che miệng, chợt nhận ra thứ nằm dưới đất chính là lớp trưởng.
Cả người lớp trưởng trông rất lộn xộn, như thể vừa trải qua chuyện gì đó kinh hoàng… Chiếc áo sơ mi trắng nhuốm máu đỏ tươi, cô ta nằm bất động trên sàn, bên dưới là cả một vũng máu lớn…
Nhìn những vết máu đỏ tươi đó khiến Tống A Manh đau mắt. Nhưng dù sao cô cũng là một người chơi có kinh nghiệm, từng chứng kiến cái chết của NPC và cả những người chơi khác. Cô vội che lại trái tim đang đập loạn vì sợ hãi, nuốt khan, cẩn thận quan sát khắp ký túc xá.
Trên giường Ngân Tô không có ai, cũng không thấy cô ở trong ký túc xá.
La Hân Xảo vẫn đang ngủ say, chưa có dấu hiệu tỉnh giấc.
Tống A Manh vừa định bước xuống giường thì nghe thấy cánh cửa ‘tinh’ một tiếng, rồi bị đẩy ra.
Ngân Tô bước vào từ bên ngoài, cô đã thay chiếc áo khoác gió màu đen bằng một bộ đồng phục học sinh.
Bên ngoài là chiếc áo khoác kiểu quý tộc Anh màu nâu nhạt, bên trong là áo sơ mi trắng, chiếc váy xếp ly dài đến trên đầu gối làm nổi bật đôi chân thon dài của cô.
Chiếc áo sơ mi cô mặc hơi nhăn nhúm, khuy áo còn chưa cài cẩn thận, chiếc nơ thắt trên cổ thì xiêu vẹo, áo khoác ngoài cũng chỉ tùy tiện khoác lên vai, trông cô rất tùy hứng.
… Nhưng gương mặt xinh đẹp cùng khí chất đặc biệt đã tạo nên một vẻ đẹp tương phản, vừa thanh tao lại vừa có chút nổi loạn.
… Nhưng cô lấy đồng phục ở đâu ra vậy!? Chắc chắn trong ký túc xá không hề có!
Theo sau Ngân Tô là một người phụ nữ trông có vẻ lớn tuổi hơn một chút, hình như là quản lý ký túc xá.
Tối qua khi trở lại, cô đã nhìn thấy người quản lý ký túc xá này rồi.
“Cô quản lý, cô xem này, em đã nói là lớp trưởng tự sát rồi mà, cô còn không tin em. Một học sinh ngoan như em sao có thể nói dối được?” Ngân Tô đứng ở cửa phòng, chỉ vào lớp trưởng đang nằm trên sàn.
“Thật là…” Quản lý ký túc xá nhíu mày, vẻ mặt không kiên nhẫn: “Lần nào cũng vậy, cứ chuẩn bị thi cuối kỳ là lại xảy ra chuyện, chỉ giỏi gây thêm phiền phức cho tôi.”
Ngân Tô gật đầu phụ họa: “Đúng vậy ạ, dù sao thì kỳ thi cạnh tranh rất khốc liệt, có một số người sẽ không chịu nổi áp lực.”
Quản lý ký túc xá không biết lấy đâu ra một chiếc túi đan không lớn, đi tới bên cạnh lớp trưởng, nhanh chóng gấp cô ta lại như gấp chăn.
Tiếng xương gãy rắc rắc phát ra khiến Tống A Manh nghĩ rằng đó là một con búp bê chứ không phải con người…
Máu chảy ra từ chỗ xương bị gãy, khiến nền đất vốn đã đỏ giờ càng đỏ hơn, khắp nơi đều có vết máu bắn tung tóe.
Ngân Tô đứng ở ngoài cửa, có vẻ như cô rất ghét bỏ cảnh tượng này nhưng vẫn khen: “Cô quản lý làm việc không tệ nha.”
Quản lý ký túc xá nghe vậy thì đắc ý: “Đương nhiên rồi, dù sao thì tôi cũng phải thường xuyên xử lý những thứ rác rưởi này…”
Quản lý ký túc xá hơi dừng lại, không nói tiếp. Cô ta đem thứ ‘rác rưởi’ này bỏ vào trong túi, xách ra ngoài: “Bây giờ sức chịu đựng của đám học sinh các em kém quá rồi, ai chẳng phải đối mặt với những chuyện này? Chỉ có thành tích tốt mới là con đường duy nhất của các em, nên cố gắng học tập đi.”
Ngân Tô “Vâng” một tiếng, sau đó hỏi: “Vậy không lẽ bây giờ ký túc xá của em thiếu mất một người sao?”
“Bây giờ cũng không còn nhiều học sinh… Tạm thời sẽ để trống, tôi sẽ nói với giáo viên kiểm tra phòng.” Cuối cùng quản lý ký túc xá còn không quên nhắc nhở: “Nhớ dọn dẹp phòng cho sạch sẽ đấy.”
“…”
Ngân Tô im lặng nhìn đống hỗn độn trong phòng.
Tống A Manh phải đợi đến khi quản lý ký túc xá đi khỏi mới dám xuống giường.
“Lớp trưởng… chết như thế nào vậy?”
“Cô ta muốn chết.”
“???” Tối hôm qua sau khi cô ngủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Lớp trưởng đã làm gì? Đêm qua nhìn cô không hề có vẻ gì là muốn giết lớp trưởng…
Ngân Tô nói xong liền đi ra ngoài, khi trở về còn dẫn theo một nữ sinh khác, ‘nhờ’ nữ sinh đó giúp dọn dẹp sạch sẽ phòng ký túc xá.
Tống A Manh: “…”
Vậy mà không bắt cô dọn dẹp…
Tống A Manh ngập ngừng hỏi: “Sao cô lại mặc đồng phục?” Bộ đồng phục này chắc không phải là của… lớp trưởng đấy chứ?
Ngân Tô trả lời như một lẽ đương nhiên: “Ở trường học không mặc đồng phục thì mặc cái gì? Đã là học sinh thì phải có dáng vẻ của học sinh chứ.”
Tống A Manh chợt nhớ đến điều thứ tư trong quy tắc thông dụng của trò chơi: Hãy cố gắng tuân theo các quy tắc thông thường (Nhận thức chung hằng ngày của xã hội đối với sự tồn tại phổ biến của cùng một sự vật).
Việc học sinh phải mặc đồng phục đến trường là một điều rất bình thường.
Nhưng bây giờ trong ký túc xá không có đồng phục, cũng không có giáo viên nào chỉ dẫn họ nơi nhận đồng phục.
Đồng phục quan trọng đến vậy sao?
Tống A Manh nhớ lại những học sinh cô gặp hôm qua, mọi người… ai cũng mặc đồng phục.
…
[8:45]
Lương Thiên Dậu dẫn những người chơi khác vào phòng học. Sắc mặt của những người chơi mới đều rất tệ, uể oải đến mức có thể nhận thấy rõ ràng, còn người chơi bên đội Lương Thiên Dậu thì khá hơn nhiều.
Lương Thiên Dậu vừa bước vào phòng học đã thấy mấy người chơi có kinh nghiệm ở đó. Những người chơi mới do Trần Phong dẫn đầu cũng đang từ từ đi vào lớp học.
Xem ra tất cả mọi người đều đã lấy được thời khóa biểu.
Thời gian vào học của các lớp trong trường này khác nhau.
Hôm qua vì có bài kiểm tra nên tất cả học sinh đều ở lại phòng học, nên chỉ cần làm theo bọn họ hẳn là sẽ không sai.
Nhưng hôm nay không thể dùng cách này được nữa.
Hiện giờ bên ngoài lúc nào cũng có thể thấy những học sinh không cần đi học, không thể tham khảo được gì.
Ánh mắt Lương Thiên Dậu khẽ dừng trên người Trần Phong một thoáng, sau đó lại nhìn về vị trí số 33.
Cô gái kỳ quái kia vẫn chưa đến…
…
Sau khi trải qua những chuyện ngày hôm qua, hôm nay các người chơi đã tụ tập theo nhóm của mình.
Một vài người chơi có kinh nghiệm đang đứng trong góc thảo luận điều gì đó, trong khi Trần Phong lại đang ở cùng với hai người chơi mới khác.
Ranh giới ba nhóm rất rõ ràng.
“Anh Trần, hình như bọn họ đã thiếu mất vài người rồi.” Hồng Bằng là người chơi mập mạp đứng bên cạnh Trần Phong, anh ta đã âm thầm đếm số người chơi ở phía đối diện.
Trần Phong nhìn nhóm Lương Thiên Dậu, lúc trước đội của anh ta có tổng cộng 14 người, bây giờ chỉ còn 12 người.
Thiếu mất hai người.
“Cũng có thể là bọn họ chưa đến.” Trần Phong không lập tức đưa ra kết luận: “Cứ đợi một chút xem sao.”
Tối hôm qua các người chơi đã bị phân tán, trong ký túc xá của anh ta có hai người chơi ở bên đội Lương Thiên Dậu.
Những người chơi ở đội Lương Thiên Dậu chắc hẳn cũng bị chia tới các nhóm khác, vì thế họ mới không đi cùng nhau.
“Cô gái bị tâm thần kia cũng chưa thấy đến.” Hồng Bằng nhìn về phía bàn học số 33. “Cả cái tên tiểu bạch kiểm kỳ quái kia cũng không thấy đâu.”
Tiểu bạch kiểm kia chính là Vu Uẩn.
Hồng Bằng vừa nói xong thì đã thấy có người đang bước vào từ phía cửa sau của lớp.
Người này không phải ai khác mà chính là người bọn họ đang thảo luận.
Ngân Tô đi đằng trước, cô mặc một bộ đồng phục giống y hệt với bộ của NPC học sinh, thoạt nhìn còn tưởng cô chính là một NPC.
“Sao cô ta lại mặc đồng phục?”
“Đồng phục…”
“Vấn đề là cô ta lấy đồng phục từ đâu ra? Hình như trong ký túc xá không có, phải không?”
“Không có, tôi tìm thử trong ký túc xá rồi nhưng không thấy.”
“Hôm qua giáo viên cũng không đưa chúng ta đi lấy đồng phục, phải không…”
“Trò chơi có quy định nào về trang phục đối với người chơi không?”
“Chỉ cần NPC không cố ý đề cập đến thì chắc là không có đâu nhỉ? Chúng ta đến đây là để vượt ải, không phải để chơi game nhập vai. Nếu cốt truyện không đặc biệt yêu cầu thì trò chơi không nhất thiết phải làm khó chúng ta trong chuyện này.”
“Nhưng tôi nhớ là hôm qua… Tất cả học sinh đều mặc đồng phục, phải không?”
“Vậy chúng ta có cần phải tìm đồng phục không…”