Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 69: Trường Trung học Lý Quang (22)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ồ, các người vẫn còn tâm trí mà tán gẫu với nhau à? Đã tìm được đồng phục chưa? Gần bảy giờ rồi đấy, đến lúc đó mà không có đồng phục… Chậc chậc, tôi không biết các người có dám nghĩ đến hậu quả không, chứ tôi thì chẳng dám đâu.”
Ngân Tô lướt qua họ, không rõ là cô đang nhắc nhở hay chế giễu.
“!!!”
Đồng phục!
Họ muốn đoạt đồng phục của các NPC, nhưng hầu như không có học sinh NPC nào rời khỏi lớp một mình. Hơn nữa, nếu ra tay trong khuôn viên trường, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của giáo viên tuần tra. Việc cấm đánh nhau trong trường học là điều hiển nhiên.
Nhưng tại sao Ngân Tô động thủ lại không thu hút giáo viên tuần tra?
Có vẻ như hành động đơn lẻ sẽ không thu hút giáo viên tuần tra. Hơn nữa, nếu suy xét kỹ lại, lúc đó cô hoàn toàn không hề động thủ. Khi cô đi tìm lớp trưởng, trên tay chỉ cầm một tờ đề bài, lấy cớ là đến hỏi bài, suốt quá trình cô hoàn toàn không đánh đấm gì cả. Sau đó, cô ấn học sinh bàn số hai xuống, nhưng cô chỉ khống chế cậu ta chứ cậu ta không hề chống cự. Tiếp theo, nhóm Lương Thiên Dậu chế ngự lớp trưởng cũ rất nhanh mà không cần đánh nhau. Tất cả đều là hành động đơn phương từ một phía, nên không thu hút giáo viên tuần tra.
Nhưng họ có khả năng đó không? Họ thì không có!! Lúc ấy Ngân Tô chế ngự NPC kia rất dễ dàng, khiến họ lầm tưởng rằng các NPC này dễ dàng bị bắt nạt. Nhưng làm gì có chuyện đám NPC này dễ bắt nạt đến thế! Một số người chơi may mắn lấy được đồng phục một phần là nhờ hoàn thành nhiệm vụ phụ… Đúng vậy, trò chơi vẫn để lại cho họ một con đường sống. Trong trường học có thể nhận được đồng phục thông qua nhiệm vụ phụ, dù rất khó để hoàn thành. Một số người có can đảm và thực lực sẽ cướp thẳng rồi tẩu thoát trước khi giáo viên tuần tra kịp đến.
Buổi chiều vẫn còn một tiết học kéo dài 30 phút. Sau khi tiết học này kết thúc, họ không còn tiết học nào khác. Tính cả thời gian ăn cơm, họ cũng chỉ còn khoảng hai tiếng đồng hồ. Sau giờ học, các người chơi bắt đầu lùng sục khắp trường tìm đồng phục.
…
Ngân Tô đã có đồng phục, nên lúc này cô đến nhà ăn đợi nhóm bạn của mình. Nhóm bạn kia tan học muộn hơn, đến khi cô đã ăn cơm xong xuôi, họ mới lục tục kéo đến.
“Sao rồi, cậu có phát hiện ra được gì không?” Ngân Tô mong chờ nhìn cô bạn. “Đương nhiên, tớ mà đã nhúng tay vào thì không có gì là không tra ra được.” Cô học sinh NPC kiêu ngạo, không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: “Chính là Hứa Đỉnh Đỉnh lớp 4011.”
“Tên mọt sách đó à? Trông cậu ta hiền lành thế mà, làm sao có thể hạ độc được chứ?”
“Tớ nghe nói cha cậu ta đang làm nghiên cứu sinh học gì đó, cậu ta có thuốc trong tay chẳng phải là điều rất bình thường sao?”
“Các cậu đừng thấy cậu ta hiền lành mà lầm, thực ra cậu ta đáng sợ lắm, lần trước tớ từng thấy cậu ta hành hạ một con chó rất tàn độc.”
“Thật sao!”
“Cậu có chụp ảnh không? Mau cho tớ xem với.”
Thấy nhóm NPC này bắt đầu lạc đề, Ngân Tô đành phải kéo họ trở lại: “Hứa Đỉnh Đỉnh thật sự có thuốc trong tay sao? Vậy thì khi nào cậu ta ở một mình?”
“Không thể ra tay trong khuôn viên trường được, gặp phải giáo viên tuần tra thì xui xẻo thật.”
“Tớ ghét giáo viên tuần tra.”
“Ước gì ông ta chết sớm.”
Tuy rằng họ cứ nói chuyện lộn xộn, mỗi người một ý, nhưng may mà lần này không lạc đề nữa. Một NPC nói: “Hôm nay vừa hay lại là Đại hội tuyên truyền học tập, thế nào cũng có cơ hội. Cậu ta là đại diện học sinh xuất sắc, phải lên sân khấu phát biểu, chắc chắn trước đó cậu ta sẽ ra hậu trường để chuẩn bị.” Ngân Tô nhíu mày, lúc này mới cất lời: “Chúng ta có thể tranh thủ bắt cậu ta vào lúc đó.” “He he he, nếu cậu ta không phát biểu, chắc chắn giáo viên của cậu ta sẽ tức giận, biết đâu còn phạt cậu ta nữa.” “Cứ thế mà làm!” “Đúng vậy, đúng vậy…”
…
[18:50]
Ngân Tô đứng trước cửa hội trường. Thật ra cô có thể không cần đợi, dù sao thì chủ nhiệm lớp cũng chỉ dặn cô thông báo với các bạn trong lớp phải tập trung đúng giờ thôi. Nhưng thân là lớp trưởng, cô vẫn quyết định chờ đợi những người bạn học thân yêu của mình.
Lúc này, đa số học sinh đều đang tiến vào hội trường. Chỉ cần không ở trong lớp, trên mặt những học sinh này sẽ luôn nở một nụ cười hồn nhiên mà bất kỳ đứa trẻ vị thành niên nào cũng nên có. Họ cùng nhau bước vào hội trường, còn cười nói không ngớt, trông có vẻ rất vui vẻ. Đây chính là niềm vui khi không phải học!
Trong lúc Ngân Tô đang suy nghĩ, Trần Phong đã dẫn hai đàn em của mình vào. Cả ba người họ đều mặc đồng phục, hơn nữa, nhìn có vẻ không phải giành giật mà có được. Thôi Na thì đã có đồng phục từ trưa nay. Cô ta là một người mới, nếu không phải do may mắn, thì chắc chắn là Trần Phong đã lấy giúp cô. Trong trò chơi thì không cần chú ý đến phong độ hay ga lăng, nhưng cuối cùng bộ đồng phục duy nhất vẫn được nhường cho Thôi Na mặc. Gã đàn ông béo tên Hồng Bằng trông không có vẻ hào phóng, nên chắc chắn Trần Phong đã ra mặt. … Cũng có thể vì đó là đồng phục nữ.
Nhưng dù thế nào, Trần Phong cũng có vẻ rất tự tin vào việc mình có thể lấy được đồng phục. Ngân Tô không khỏi nhìn Trần Phong thêm một chút. “Tôi có một quy tắc chắc chắn đúng, cô có muốn trao đổi không?” Trần Phong đột nhiên lên tiếng hỏi Ngân Tô. “Nói thử xem.”
Hồng Bằng vô thức kéo tay Trần Phong một cái, nói nhỏ: “Anh Trần, lỡ cô ta không nói hoặc nói dối chúng ta thì sao?” Trần Phong suy nghĩ một chút, không để ý lời ngăn cản của Hồng Bằng, nói ra một quy tắc: “Sau khi quái vật giết người trong thư viện, sẽ có một khoảng thời gian an toàn, trong thời gian đó người chơi sẽ không bị quái vật tấn công.”
Ngân Tô nhìn về phía nữ sinh đang đứng cạnh Trần Phong, sắc mặt cô vẫn hơi nhợt nhạt, có vẻ như cô vẫn chưa thể quên được chuyện đã xảy ra chiều nay. Ngân Tô không nghe được cuộc trò chuyện giữa Thôi Na và người chơi có kinh nghiệm khác sau khi họ trở lại. Quy tắc này có lẽ là những lời cô gái tên Thôi Na kia kể lại sau những gì đã trải qua, còn Trần Phong thì tổng kết lại. Thực ra đó chỉ là một quy tắc có tính tham khảo, vì không có gì để so sánh nhằm chắc chắn rằng đây là một quy tắc hoàn toàn đúng. Nhưng Ngân Tô vẫn rất giữ chữ tín, nói với anh ta một quy tắc: “Không được tùy tiện vào văn phòng giáo viên khi chưa có sự cho phép.”
“Chị ơi.”
Vu Uẩn là nhóm thứ hai xuất hiện, cậu chạy thẳng đến chỗ Ngân Tô, mỉm cười ngại ngùng. Nhân lúc ba người Trần Phong còn đứng ở xa, cậu liền nhỏ giọng nói: “Trong trường học có một phòng y tế cũ, chị có thể thử đến đó tìm nhân viên y tế.” Cậu có chút phiền muộn: “Em muốn nói với chị từ trước rồi, nhưng giáo viên đến nên em không kịp nói.”
Ngân Tô có chút ngạc nhiên nhìn cậu. Trước đó Vu Uẩn không nói những manh mối này với nhóm người kia. Cô biết Vu Uẩn không hề ngây thơ dễ bắt nạt như vẻ bề ngoài, nhưng cô không ngờ cậu lại nói chuyện này cho mình biết. Điều này chắc chắn là đang ngụ ý rằng trước đây cậu giả vờ. Ngân Tô cảnh giác: “Rốt cuộc cậu đang muốn làm gì? Cứ bám lấy tôi không chịu rời… Cậu biết tôi sao?”
“Em không muốn làm gì cả…” Vu Uẩn tỏ vẻ vô tội: “Em chỉ muốn làm bạn với chị thôi.”
“…”
“Còn nữa, em đã tìm thấy người hạ độc rồi.” Vu Uẩn không đợi Ngân Tô kịp lên tiếng, đã tiếp tục nói: “Là Hứa Đỉnh Đỉnh lớp 4011. Chắc chắn cậu ta có thuốc giải trong tay, chúng ta có thể tìm cơ hội khống chế cậu ta…” Ngân Tô nói thẳng: “Cậu phiền phức lắm đấy.”
Cậu ta không biết mình, tại sao lại chạy đến lấy lòng mình? Muốn trao đổi thì cứ nói thẳng, đối với đồng loại hoạt bát, vui vẻ, hiểu chuyện, cô vẫn sẵn lòng giúp họ sống lâu thêm một chút. Nhưng cái kiểu lấy lòng khó hiểu như thế này, Ngân Tô bày tỏ mình không thích. Vu Uẩn: “….” Vu Uẩn có chút xấu hổ, cậu thấy Ngân Tô thật sự không thích, liền không nói thêm gì nữa, yên lặng lùi ra sau một bước… Cậu nhìn khoảng cách giữa hai người. Lùi thêm một bước nữa. Lại lùi thêm một chút nữa… Đến khi lùi ra sát mép bãi cỏ, cậu mới dừng lại, nhìn chằm chằm xuống đất, không biết đang nghĩ gì.