775. Chương 775: Thực tại · Nó không ăn thịt người đâu

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 775: Thực tại · Nó không ăn thịt người đâu

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 775 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu Lật Nghi Niên chủ động lấy đi, Tư Thu Chi Thần hẳn sẽ biết một vài chuyện nội tình.
Nếu không phải, có lẽ người lấy cây sáo thần cũng biết một số thông tin, và Tư Thu Chi Thần biết người đó là ai.
Nhưng dù là trường hợp nào, Tư Thu Chi Thần cũng sẽ không bán rẻ thông tin của khách hàng, nên bọn họ không thể có được manh mối hữu ích.
Khang Mại cảm thấy việc trực tiếp tìm đến hội Lê Minh sẽ đáng tin cậy hơn.
【Tô – người tốt siêu cấp: Anh biết số hiệu của Lật Nghi Niên không?】
【Km: Không biết, người chơi như Lật Nghi Niên sẽ không dễ dàng để lộ số hiệu.】
Không phải người chơi nào cũng có thực lực như Giang Kỳ, cũng không phải ai cũng kiêu ngạo như Thịnh Thải Y.
Đa số người chơi đều sẽ giấu kín số hiệu của mình, dù là người thân cận hay đồng đội kề vai sát cánh thì tốt nhất cũng không nên nói ra.
Không phải vì không tín nhiệm, mà là do một số kỹ năng có thể tìm kiếm ký ức của người khác.
Tên thật là thân phận trong thế giới hiện thực, số hiệu là thân phận trong trò chơi. Chỉ biết tên mà không có số hiệu thì rất nhiều kỹ năng/đạo cụ sẽ không thể sử dụng.
Nếu biết được số hiệu, cô có thể dùng máy chỉnh sửa số hiệu của mình để xác định xem Lật Nghi Niên đã chết thật hay chưa.
Ngân Tô lại gửi một tin nhắn cho Nghiêm Nguyên Thanh.
Tiếc rằng Nghiêm Nguyên Thanh cũng không biết.
【Tô – người tốt siêu cấp: Anh hỏi Lật Tân Nguyệt xem.】
【Thanh Điểu Truyền Tin: Tô tiểu thư cho rằng em ấy biết?】
【Tô – người tốt siêu cấp: Nhỡ đâu.】
Nghiêm Nguyên Thanh không biết Ngân Tô hỏi số hiệu của Lật Nghi Niên để làm gì, nhưng anh ta vẫn hỏi giúp cô ấy.
Một lát sau Nghiêm Nguyên Thanh mới trả lời.
【Thanh Điểu Truyền Tin: Trông phản ứng của em ấy thì chắc hẳn là biết nhưng không nói, tôi nhờ Liễu Liễu nghĩ cách để hỏi rồi.】
【Tô – người tốt siêu cấp: Ừ, đã hỏi được mẹ của cô bé là ai chưa?】
【Thanh Điểu Truyền Tin: Em ấy đã nói ra một cái tên, nhưng không tra được đối tượng nào phù hợp.】
Cơ sở dữ liệu của Cục Điều tra cũng không có người này, nếu không phải cái tên này là giả thì tức là đã bị người khác sửa đổi rồi.
【Tô – người tốt siêu cấp: Tên là gì?】
【Thanh Điểu Truyền Tin: Sở Phong Lan.】
Ngân Tô kết thúc cuộc trò chuyện với Nghiêm Nguyên Thanh, ngồi bất động trên sofa, không biết đang nghĩ gì.
Tại sao Lật Tân Nguyệt lại có thể nhắm trúng vị trí của cô?
Ngẫu nhiên? Trùng hợp?
Hay là có một thế lực khác đang lôi kéo cô bé.
Ngân Tô cảm thấy mình vẫn phải đi gặp Lật Tân Nguyệt.
Ngân Tô còn chưa kịp đến gặp Lật Tân Nguyệt thì vào buổi tối một ngày sau đó, Lật Tân Nguyệt lại xuất hiện ngoài cửa nhà cô.
Vẫn là Đại Lăng phát hiện đầu tiên, nó chảy nước miếng, khóc lóc om sòm, lăn lộn, cào cửa.
Lúc đó Ngân Tô đã định đi ngủ, đang khó hiểu tại sao Đại Lăng đang bình thường lại phát điên thì con quái vật tóc bò từ trên trần nhà xuống mách lẻo rằng cô bé Lật Tân Nguyệt lại đến rồi.
Ngân Tô kéo Lật Tân Nguyệt vào trong nhà, rồi nhắn một tiếng cho Nghiêm Nguyên Thanh để bọn họ đỡ phải đi tìm khắp nơi.
Sau đó mới nhìn đứa trẻ loài người đang ngoan ngoãn ngồi trên sofa, vừa bất lực vừa cạn lời: “Sao nhóc lại tới chỗ chị thế?”
Lật Tân Nguyệt đã thay một bộ quần áo xinh đẹp, tóc cũng được tết một cách gọn gàng, khuôn mặt hồng hào, có thể thấy cô bé được Cục Điều tra chăm sóc rất tốt.
Lật Tân Nguyệt hơi sợ chị gái nhỏ váy đỏ đang lượn qua lượn lại bên cạnh mình, trông nhỏ bé và cô đơn: “Chỉ là em muốn gặp chị, nên… nên tới đây.”
Ngân Tô chống nạnh: “Tại sao lại muốn gặp chị?”
“Em không biết…” Lật Tân Nguyệt miết ngón tay, nói nhỏ: “Chỉ là cảm thấy ở bên chị khá an toàn.”
Ngân Tô: “???”
Cục Điều tra lớn như vậy cũng không mang lại cảm giác an toàn cho nhóc ư?
“Tại sao nhóc lại cảm thấy ở bên chị khá an toàn?”
Lật Tân Nguyệt cau mày nghĩ mãi, cuối cùng cũng chỉ lắc đầu: “Không biết, chỉ là… chỉ là cảm giác. Là nó dẫn em tới đây, nó luôn dẫn em tới những nơi an toàn.”
“Nó?”
“Thứ sức mạnh trong cơ thể em.” Hai ngày nay Lật Tân Nguyệt đã học được một vài từ mới ở Cục Điều tra: “Là kỹ năng mà các chú với các chị nói.”
“Thứ sức mạnh này ở trong cơ thể nhóc từ nhỏ à?”
Lật Tân Nguyệt nghĩ một lát, cái đầu nhỏ gật gật.
“Thế nhóc biết thứ sức mạnh này tới từ đâu không?”
Lật Tân Nguyệt chớp mắt, trong giọng nói ngây thơ có sự chắc chắn như một lẽ tự nhiên: “Nó vẫn luôn tồn tại mà.”
Hiển nhiên Lật Tân Nguyệt không rõ nó tới từ đâu, tại sao lại ở trong cơ thể cô bé, cô bé chỉ biết đây là thứ thuộc về cô bé, vẫn luôn ở trong cơ thể cô bé.
Ít nhất là trong ký ức của cô bé là như vậy.
“Nhóc nói ba mẹ của nhóc đều đã chết, sao họ lại chết?” Ngân Tô hỏi thẳng thừng, không vòng vo như Cục Điều tra, nghĩ tới điều gì liền trực tiếp hỏi.
Nhắc tới chuyện này, cơ thể Lật Tân Nguyệt lại run nhẹ, cánh môi cũng bị cô bé cắn đến mức mất đi sắc máu.
Nhưng Lật Tân Nguyệt chưa hề trả lời vấn đề này.
“Không muốn trả lời thì thôi.” Ngân Tô cũng khá đồng cảm, không tiếp tục ép cô bé: “Nhóc biết số hiệu của ba nhóc là gì không?”
Dường như Lật Tân Nguyệt vẫn đang đắm chìm trong vấn đề trước đó, cho đến khi Ngân Tô hỏi lần thứ hai, cô bé mới gật gật đầu: “Có.”
“Có thể nói cho chị không?”
Lật Tân Nguyệt không trả lời mà đưa ra điều kiện: “Chị có thể để em ở lại đây không?”
“Không thể.” Ngân Tô từ chối một cách dứt khoát: “Chỗ của chị không thích hợp cho trẻ con ở.”
Lật Tân Nguyệt quay đầu nhìn chị gái đang nằm bò bên cạnh, nhìn chằm chằm cô bé không chớp mắt, thầm nghĩ chị này không phải trẻ con sao? Tuy trông chị ấy không thân thiện lắm…
Nghĩ tới đây, Lật Tân Nguyệt lại rụt cổ lại.
Đại Lăng bắt gặp ánh mắt của Lật Tân Nguyệt, nhếch miệng cười hi hi, nói: “Em gái, muốn ở lại đây rất đơn giản, chỉ cần em bằng lòng… Hu hu hu!!”
Vèo một cái, Đại Lăng bị kéo ra, cả người bị con quái vật tóc treo lên trên trần nhà.
Mớ tóc đột nhiên xuất hiện dọa Lật Tân Nguyệt run rẩy, nhưng cũng chỉ có vậy.
Cô bé không hề la hét, càng không hề khóc lóc khi thấy con quái vật tóc.
Chắc là kiểu dù tôi sợ nhưng tôi không khóc, tôi phải duy trì sự bình tĩnh, tôi phải cố gắng chống đỡ.
Hơi kỳ quặc mà cũng hơi buồn cười.
Rất nhanh Lật Tân Nguyệt đã dời ánh mắt đi, chắc là cảm thấy mình không nhìn thì sẽ không sợ nữa.
Nếu cô bé không gắt gao túm lấy áo mình thì thoạt nhìn biểu hiện của đứa trẻ này chính là sự bình tĩnh không hợp với độ tuổi.
“Yên tâm, nó không ăn thịt người đâu.” Ngân Tô an ủi qua loa một câu, rồi tiếp tục vấn đề vừa nãy: “Thế nên nhóc có bằng lòng nói số hiệu của ba em cho chị không?”
“Chị… tại sao lại muốn biết thế?”
Ngân Tô nói như một lẽ đương nhiên: “Chị giúp nhóc xem thử ba nhóc còn sống hay không.”
Lật Tân Nguyệt dùng biểu cảm không thể hiểu nổi nhìn Ngân Tô, nói lại: “Ba của em đã chết rồi.”
Lúc Lật Tân Nguyệt nói câu này, giọng điệu vô cùng chắc chắn.
Ngân Tô lười tranh luận với trẻ con, gật đầu đồng tình: “Nếu đã chết rồi thì số hiệu cũng không quan trọng, nhóc nói cho chị cũng có sao đâu.”
Lật Tân Nguyệt: “…”
Không biết Lật Tân Nguyệt bị cách nói này dắt mũi hay là cô bé cho rằng nói cho chị gái mà mình cảm thấy an toàn quả thực không sao, cuối cùng cô bé cũng nói ra một dãy số.
“10330011.”