Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 781: Thực tại · Cảnh giác quái vật
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 781 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chung Đạt quay đầu nhìn Ngân Tô, Ngân Tô cũng nhìn lại anh ta nhưng không nói gì. Thấy đồng đội im lặng, Chung Đạt đành phải nhận trọng trách này: “Có thể trong tòa nhà này có người đồng.”
“Ừ.”
Ngân Tô lấy bé gấu từ trong túi ra, ném vào màn sương mù, để bé đi lên các tầng dò xét trước.
Chung Đạt dường như nhận ra điều gì đó, đột nhiên rọi đèn về hướng ấy, trầm giọng nói: “Dường như có thứ gì đó… Có thể sẽ có quái vật xuất hiện, cẩn thận.”
Kẻ đầu sỏ · Ngân Tô: “Được.”
Hai người nhanh chóng tìm thấy thang máy, nhưng tiếc là cả hai chiếc đều không hoạt động được nữa.
“Thang máy hỏng rồi, đi thang bộ thôi.” Chung Đạt rọi đèn vào vết máu dưới đất, đi về một hướng khác: “Bên này.”
Có người dẫn đường, Ngân Tô cảm thấy rất thoải mái, đi theo sau Chung Đạt lên các tầng.
Thỉnh thoảng, giọng nói của người chỉ huy trời chọn lại vang lên từ thiết bị liên lạc cài trên cổ áo, anh ta thông báo về tình hình xung quanh họ, đôi khi còn xen lẫn tiếng trao đổi của những người khác.
Đến tầng 2, Chung Đạt mở cửa thoát hiểm ra, xác định xem có an toàn hay không.
Mỗi tầng có sáu căn hộ, thang máy và lối thoát hiểm nằm ở giữa, mỗi bên trái phải ba căn.
Chung Đạt không phát hiện thấy nguy hiểm, ra hiệu anh ta đi bên phải: “Tôi đi bên này, cô đi bên kia.”
Ngân Tô đi về phía bên trái, cô cũng không cần phải tự gõ cửa. Cứ để quái vật tóc chui từ khe cửa vào xem là được rồi. Nếu không có người, cô sẽ trực tiếp trở về chỗ thang bộ.
Chung Đạt cũng trở về rất nhanh.
Bảy tầng phía dưới đều không tìm thấy người may mắn sống sót, cũng không hề phát hiện người đồng.
Nhưng thỉnh thoảng lại có tầng có vết máu, rõ ràng đã xảy ra một trận giao tranh hoặc là rượt đuổi…
Bọn họ vừa lên đến tầng tám, trong thiết bị liên lạc đột nhiên truyền tới tiếng đánh nhau.
“Chúng tôi gặp phải người đồng rồi!!”
“Chết tiệt… Nó có kỹ năng!!”
“Cẩn thận ——”
Người chỉ huy trời chọn: “Các vật sống ở tầng đó đều đang xáp lại gần các cậu.”
Trong một tòa nhà, chỉ cần không di chuyển lên xuống ở cùng một vị trí, với trường hợp vật sống di chuyển trái phải, người chỉ huy trời chọn vẫn có thể phát hiện hướng đi của chúng.
“Toàn là người đồng… Má nó…”
Tiếng người chơi chửi thề truyền từ bên đó tới, có thể nghe thấy tiếng bọn họ đánh nhau, nhưng nghe chừng bọn họ vẫn có thể ứng phó một cách thành thạo.
“Tôi cũng gặp phải người đồng rồi!”
“Sao toàn người đồng thế này, mọi người có gặp được ai may mắn sống sót không?”
“Không, tôi chưa nhìn thấy ai cả.”
Ngân Tô và Chung Đạt đã lên tới tầng 12.
Đại Lăng báo lại rằng cô bé không thấy bé gấu nào trên tầng, nhưng lại nhìn thấy mấy “cục sắt” bất động ở tầng 15.
Những “cục sắt” mà Đại Lăng nói không phải thứ gì khác, chính là người đồng.
Những người đồng này đứng im ở sảnh thang máy tầng 15. Khi bọn họ lên tới nơi, những người đồng này đột nhiên tấn công bọn họ giống như có cảm ứng, được kích hoạt lập trình vậy.
Da của người đồng rất cứng chắc. Đối với người bình thường không phải người chơi, chỉ dựa vào sức mạnh và vũ khí thô sơ thì rất khó chống lại, gặp phải chúng quả thực là không còn đường sống.
Nhưng đối với người chơi mà nói, những người đồng này cũng chẳng khó đối phó đến vậy.
Chỉ có người đồng có kỹ năng như những người kia vừa gặp phải thì chắc là sẽ khó đối phó hơn một chút.
Ngân Tô và Chung Đạt giải quyết mấy người đồng này, nhanh chóng kiểm tra những tầng còn lại. Ngoại trừ việc gặp phải thêm hai người đồng nữa ra thì không có chút thu hoạch nào.
Bọn họ ra ngoài khu chung cư, có một vài người đã lên xe khách.
Trong xe không có khuôn mặt lạ lẫm nào, hiển nhiên là không ai tìm thấy người may mắn sống sót.
Mọi người im lặng lên xe, ngồi vào vị trí của mình. Đợi tất cả mọi người trở về, tài xế khởi động xe, lái về phía khu chung cư tiếp theo.
Bọn họ tưởng rằng khu chung cư này có người may mắn sống sót, ai ngờ lại không có một ai.
Không có người may mắn sống sót chứng tỏ bọn họ đều đã sơ tán, cũng coi như là chuyện tốt.
Nhưng bên trong có nhiều người đồng như vậy…
Một khu chung cư đã có nhiều đến thế, vậy có bao nhiêu cư dân vẫn chưa sơ tán trong huyện Sơn Lộc đã biến thành người đồng?
Mọi người càng nghĩ, trong lòng càng thêm lạnh lẽo.
“Kỹ năng của anh không có vấn đề thật sao? Không lẽ những người may mắn sống sót thực sự không hiển thị, họ đang ở trong những tòa nhà chúng ta chưa tìm kiếm đó chứ?” Có người chất vấn, lo lắng đã bỏ lỡ nạn nhân.
Người chỉ huy trời chọn không tức giận, giải thích: “Không có vấn đề gì cả. Bất kể là con người, quái vật hay quái vật phi nhân loại, kỹ năng của tôi đều có thể hiển thị. Điều này tôi đã kiểm nghiệm vô số lần trong các phó bản rồi.”
Người chơi vừa chất vấn cau mày không nói nữa.
Nếu kỹ năng của người chỉ huy trời chọn không có vấn đề thì sự thật lại càng thêm tàn nhẫn —— Khả năng những cư dân vẫn chưa sơ tán trong khu chung cư đều đã biến thành người đồng.
Trong mấy khu chung cư tiếp theo mà bọn họ đến, liệu có phải cũng…
Nghĩ tới đây, tâm trạng của mỗi người đều trở nên nặng nề.
“Nói về phát hiện vừa nãy đi.” Người chỉ huy trời chọn thoát ra khỏi tâm trạng nặng nề trước, trực tiếp nói về phát hiện của mình: “Dường như người đồng chỉ kích hoạt khi nhìn thấy người hoặc vật sống. Những người đồng mà mọi người đã gặp có dấu hiệu tương tự không?”
“Tôi cũng đã phát hiện, lúc chúng tôi nhìn thấy người đồng, nó đứng yên bất động. Nhưng chúng tôi vừa tiến lên, nó lập tức bắt đầu tấn công chúng tôi giống như có cảm ứng vậy.”
“Mọi người nói như vậy, hình như đúng thật…”
“Tôi không để ý lắm… Người đồng đó chủ động đi ra khỏi nhà cơ.”
Người chơi gặp phải người đồng đều nói về tình hình lúc đó. Ngân Tô nhìn Chung Đạt. Dường như Chung Đạt trầm tính ít nói không muốn lên tiếng, anh ta dịch sang vị trí xa nhất để ngồi.
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô chỉ đành tự lên tiếng.
“Đến khu chung cư tiếp theo thì quan sát tỉ mỉ một chút xem người đồng có đứng yên bất động hay không. Nếu có thì là do âm thanh, mùi hương hay là những thứ khác kích hoạt chúng.”
…
…
Khu chung cư thứ hai cũng không lớn. Người chỉ huy trời chọn đứng ngoài cửa xác định khu chung cư này không có người may mắn sống sót, cũng không có người đồng.
Nhưng bọn họ vẫn vào xem một lát.
Nhìn thấy tình trạng của một tòa nhà, bên trong cũng đã xảy ra một trận giao tranh, để lại không ít vết máu.
Có lẽ là người đồng đã xuất hiện, những cư dân còn lại trong khu chung cư đã chạy thoát hoặc là được cứu bởi những người chơi đi qua rồi.
Tiếp theo là khu chung cư thứ ba.
Khu chung cư này khá lớn, người chỉ huy trời chọn phát hiện bên trong có không ít vật sống.
Trong một vài tòa nhà, các vật sống ở rất gần nhau, hơn nữa một bộ phận có dấu hiệu di chuyển qua lại, tốc độ đó cũng không giống như đang chạy trốn vì bị tấn công.
Bây giờ so sánh với tình trạng ở khu chung cư Bát Tiên, các chấm đỏ xuất hiện trong não anh ta đều đứng im bất động.
Lúc đó anh ta tưởng là những cư dân này đang sợ hãi ẩn nấp, không dám tùy tiện di chuyển.
Nếu người đồng đứng im bất động thì dấu hiệu di chuyển với phạm vi nhỏ lúc này chắc hẳn chính là người may mắn sống sót.
Hai khu chung cư liên tiếp không tìm thấy người may mắn sống sót, trong lòng mọi người đều giống như bị một tảng đá lớn đè lên.
Lúc này phát hiện khả năng có người may mắn sống sót, bọn họ lập tức vực dậy tinh thần.
Ngân Tô vẫn đi cùng Chung Đạt – người bị nghi ngờ mắc chứng sợ xã hội.
Thiết bị liên lạc Ngân Tô cài ở cổ áo truyền đến giọng nói của người chỉ huy trời chọn: “Chu Tiểu Đa, gần cô có thứ gì đó đang di chuyển. Tốc độ rất nhanh, cẩn thận quái vật!”
Chung Đạt cũng đã nghe thấy, anh ta quay người cảnh giác quan sát xung quanh.
Ngân Tô: “…”
Ngân Tô không biết người chỉ huy trời chọn đã nhìn thấy cảnh tượng gì.