Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Nhà máy người đồng: Bí mật của Chủ nhiệm
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 809 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tất nhiên, chẳng ai muốn hy sinh thân mình vì nhà máy. Công việc tuy quý thật, nhưng mạng sống còn quý hơn nhiều. Bởi vậy, tất cả công nhân đều đồng loạt quay đi chỗ khác, tiếp tục làm việc như thể không có chuyện gì xảy ra.
NPC tức giận gào thét: “A ô! Ô ô…!”
Thấy chậu đồng nóng đang tiến đến gần, ánh mắt NPC cuối cùng cũng biến từ tức giận thành nỗi sợ hãi tột cùng, cơ thể anh ta bắt đầu run rẩy không ngừng.
Khi Ngân Tô sắp đổ đồng lỏng vào, nỗi sợ hãi trong mắt NPC gần như tuôn trào. Anh ta hoảng loạn gật đầu lia lịa, trong cổ họng phát ra những âm thanh mơ hồ, không ngừng cố gắng truyền đạt một điều.
Ngân Tô đặt chậu đồng nóng xuống, ra hiệu cho đàn em tháo bịt miệng anh ta ra.
“Tôi nói, tôi nói, tôi nói…”
Ngân Tô ngồi xuống ghế, nói: “Đáng lẽ nên nói sớm có phải tốt hơn không, cứ phải đợi tôi làm đến nước này.”
“…”
NPC hối hận đến mức muốn chết, tại sao vừa rồi mình lại lắm lời xen vào chuyện này làm gì chứ!
“Nói đi.”
“Công nhân… Công nhân bình thường của nhà máy đều không biết quy trình chế tạo chi tiết. Mọi người chỉ cần làm tốt phần việc của mình, cuối cùng sẽ tạo ra một người đồng hoàn chỉnh.”
Ngân Tô bật cười thành tiếng: “Cậu đang đùa tôi đấy à?”
“Không, không có!” NPC vội vàng phủ nhận: “Tuy nhân viên bình thường không biết quy trình chế tạo chi tiết, nhưng trong tay chủ nhiệm có bản quy trình chế tạo hoàn chỉnh!”
“…”
Quả nhiên, vẫn phải làm chủ nhiệm mới được.
“Thật sự chỉ có chủ nhiệm mới biết, tôi không lừa cô.” NPC tưởng Ngân Tô không tin, liền lặp lại một lần nữa.
“Ừm, tôi tin cậu.”
“…” NPC cụp mắt, che giấu vẻ ngoan độc vặn vẹo trong đáy mắt, hạ giọng nhỏ nhẹ, hèn mọn hỏi: “Vậy cô có thể thả tôi đi không?”
“Đương nhiên là…” Ngân Tô nhìn NPC đang ngẩng đầu, cố gắng che giấu nét độc ác nơi đáy mắt. Khi niềm vui còn chưa kịp hiện rõ trên khuôn mặt anh ta, Ngân Tô liền lạnh lùng nhấn rõ từng chữ: “Không được.”
Gương mặt NPC cứng đờ lại.
“Nguyên liệu của tôi hỏng rồi, vừa hay lấy cậu bù đắp vào.”
Nhà máy vật liệu chỉ cho phép lấy nguyên liệu trong hai ngày, bây giờ đã quá thời hạn, nên chỉ có thể tự mình đi tìm ‘nguyên liệu’ khác mà thôi.
***
***
Ngân Tô rời khỏi nhà máy sản xuất thì vừa lúc gặp được nhóm Ninh Phồn.
Cả bốn người trong nhóm Ninh Phồn đều có mặt, còn có cả Liễu Nhạn Lai cùng mấy người chơi khác. Bọn họ đang chạy thục mạng từ phía đối diện tới đây, trông vô cùng chật vật.
Ngân Tô nhanh chóng hiểu được tại sao họ lại chạy.
Phía sau họ có hơn chục người đồng đang đuổi theo.
“…” Thật là quá đáng! Đây là đi nhập hàng à? Ngân Tô hít sâu một hơi, vẫn còn tâm trạng cảm thán: “Nhiều người đồng thật đó.”
Ngân Tô xoay người bỏ chạy, còn không quên kéo theo bao nguyên liệu mà đàn em đang vác.
Hai tên đàn em ngẩn ra một lúc, “Người đồng?”
Chốc lát sau, sắc mặt họ thay đổi rõ rệt: “Người… người đồng sống dậy rồi!”
Ngay giây tiếp theo, bọn họ bị nhóm Ninh Phồn đụng phải, lảo đảo vài bước rồi mới kịp phản ứng, vội vàng quay đầu bỏ chạy.
Khốn kiếp thật!!
Đại ma vương vậy mà lại tự mình chạy trước!!
***
***
Tiếng bước chân dày đặc liên tục tiến đến rồi lại rời xa, lặp đi lặp lại mấy lần cuối cùng cũng biến mất hẳn.
Mọi người đang nín thở lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm.
“Phù ——”
“Shh, đau quá…”
“Tách!”
Một đốm lửa bùng lên.
Đây là một phòng chứa đồ không lớn lắm, cộng thêm Ngân Tô cùng hai đàn em của cô, tổng cộng có 12 người đang chen chúc trong đó, quả thật là có phần chật chội.
Liễu Nhạn Lai đảo mắt nhìn mọi người: “Mọi người không sao chứ?”
“Bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại.”
“Tôi không sao.”
“Tôi cũng không sao.”
“Vậy thì tạm nghỉ ngơi ở đây một lát.” Nơi này cách ký túc xá của bọn họ quá xa, ra ngoài vẫn có thể va phải người đồng.
Ngân Tô đuổi hai đàn em ra ngoài. Hai người đó không mấy tình nguyện nhưng cuối cùng vẫn bị Ngân Tô thẳng tay ném ra ngoài.
“Các người làm gì thế?” Ngân Tô tìm một chỗ ngồi xuống, tò mò hỏi: “Sao lại dẫn tới nhiều người đồng như vậy?”
Thẩm Thập Cửu ‘hừ’ một tiếng, lên tiếng trước: “Đại lão không biết đâu, cái phó bản này đúng là vô lý đến mức không thể nói nên lời…”
Thẩm Thập Cửu bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lại.
Lúc ăn trưa, bọn họ nghĩ cách để lấy được hai thẻ công tác của quản lý. Cũng đã làm rõ quy trình chế tạo người đồng nên tối nay mới định thử một lần.
“Ai mà ngờ điều kiện vào nhà máy lại không đơn giản như vậy.” Thẩm Thập Cửu càng kể càng kích động, tay chân bắt đầu khoa tay múa chân loạn xạ.
Muốn vào nhà máy đúng là cần thẻ công tác, nhưng không thể lấy thẻ của người khác, vì vậy họ mới nghĩ đến quản lý.
Thẻ của quản lý đúng là có thể vào, nhưng…
Bọn họ thất bại ở khâu phân ca.
Không phải ca làm của mình mà lại vào nhà máy sẽ khiến người đồng kéo đến.
Ví dụ, tối nay nhóm Ninh Phồn được phân công ca đêm nên cầm thẻ quản lý vào nhà máy là hợp lý.
Nhưng có người chơi tối nay không có ca làm, nếu vẫn vào nhà máy thì sẽ bị coi là sai quy định.
Kết quả là bị người đồng truy sát.
“Chị nói xem cái này ai mà ngờ được chứ!” Thẩm Thập Cửu thở dài, “Thật đúng là xui xẻo tám đời, cái phó bản này có để cho người ta sống không đây?”
Ngân Tô dành cho mấy người bạn nhỏ ánh mắt thương cảm và đồng tình: “Đúng là xui thật.”
Ngân Tô thấy may mắn vì mình biết nghe lời.
Nếu tối qua cô không nghe theo đề nghị của đàn em mà trực tiếp xông vào thì chắc cũng bị người đồng đuổi theo mất… Không đúng, rõ ràng là cô không đi nhưng vẫn bị người đồng tìm đến tận cửa cơ mà!
Đáng ghét!
Thẩm Thập Cửu kể xong chuyện bọn họ gặp phải, rồi bắt đầu tò mò về Ngân Tô: “Đại lão, vừa rồi sao chị lại ở chỗ đó?”
Chỗ cô đứng khi nãy là nhà máy sản xuất… Sao cô lại ở đó?
Ngân Tô thản nhiên đáp: “Tới nhà máy sản xuất thì còn có thể làm gì nữa, chẳng lẽ lại đi hẹn hò với người đồng chắc?”
“…”
Nhà máy sản xuất…
Mọi người lập tức nghĩ đến quy trình chế tạo người đồng.
“Cô… Cô đã thực hiện đến hai bước sau rồi sao?” Liễu Nhạn Lai có chút kinh ngạc.
“Ồ, chưa đâu.” Ngân Tô thở dài, “Giờ tôi quay lại từ con số không rồi.”
“…”
Vài chữ ngắn gọn lại ẩn chứa một lượng thông tin khổng lồ.
Cô đã từng thực hiện chế tạo người đồng nhưng vì một số lý do nào đó mà thất bại.
Trong không gian u tối, ánh lửa bập bùng là nguồn sáng duy nhất. Vẻ sững sờ kinh ngạc trên khuôn mặt mọi người cũng theo ánh sáng mà lúc ẩn lúc hiện.
Bọn họ còn chưa bắt đầu…
Liễu Nhạn Lai hít một hơi, hỏi điều mình thắc mắc trong lòng: “Vậy rốt cuộc là vì lý do gì mà cô thất bại?”
“Các người muốn biết à?”
“… Có thể chứ?”
“Tôi dựa vào cái gì mà phải nói không công cho các người?” Những gì bọn họ vừa nói ban nãy còn chưa đủ để đổi lấy manh mối này đâu.
“Tại sao lại không nói cho chúng tôi? Chúng ta bây giờ chẳng phải là đang cùng chung số phận sao?”
Ngân Tô nhìn người vừa nói, trông có vẻ là người mới.
Anh ta chạm phải ánh mắt của Ngân Tô, ấn đường giật liên hồi, trong lòng dâng lên cảm giác lạnh buốt.
Đó là một loại sợ hãi.
Tựa như khi đối mặt với những NPC kia vậy.
Ngân Tô không hề tức giận, ngược lại còn mỉm cười trả lời: “Vì tôi không có đạo đức nha.”
Câu nói vừa thốt ra, mặt người mới kia hơi đỏ lên, cúi đầu không dám nói thêm lời nào.
Liễu Nhạn Lai lại rất biết điều: “Chu tiểu thư, cô ra giá đi?”
Ngân Tô đưa tay ra, năm ngón xòe rộng vẫy vẫy trong không trung, “50.”
Năm mươi nghìn…
Một người thì có thể thấy hơi nhiều nhưng nếu gom lại thì mỗi người cũng không phải góp quá nhiều.
“Gom một chút nhé?” Liễu Nhạn Lai quả quyết hỏi Ninh Phồn.
“Được thôi.”
Lần trước manh mối của Thái Kỳ Văn cũng là Liễu Nhạn Lai góp cùng với bọn họ nên lần này Ninh Phồn cũng rất sảng khoái.
Ngân Tô nhanh chóng nhận được số điểm Ninh Phồn chuyển đến, cô nhếch môi cười khẽ: “Quy trình chế tạo chính xác nằm trong tay chủ nhiệm.”