847. Chương 847: Thế giới quái vật (4)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta

Chương 847: Thế giới quái vật (4)

Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 847 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“...”
Những lời này khiến Ngân Tô trầm mặc.
A Y Hạ tựa người vào cửa, nghe được cuộc đối thoại của hai người liền rơi vào trầm tư.
Dị tộc… tội phạm truy nã…
Rốt cuộc cô có tài đức gì…
Ngôi miếu nhỏ của cô, lại thu hút đến hai vị đại thần như vậy… Nếu có thể bắt được họ thì tốt, cô sẽ phát tài.
Quái vật xi măng quay đầu nhìn A Y Hạ đang ôm đầu thầm khóc: “Cô ta là ai?”
“À, nhân viên mới của tôi.”
Quái vật xi măng có vẻ mặt kỳ lạ, trong lòng có chút sợ hãi, có phải cô đã sớm biết mình ở đâu, nếu bản thân không đến, cô thực sự sẽ tìm đến để giết mình…
Quái vật xi măng thăm dò: “Cô tới đây bao lâu rồi?”
“Vừa tới.”
“??” Quái vật xi măng không kìm được mà lớn tiếng: “Cô vừa tới đã có nhân viên?”
Lúc cô ta vừa mới tới, bị truy đuổi chạy khắp nơi.
Làm sao mà cô ấy lại có thể có cư dân bản địa làm nhân viên cho mình trong khi vừa mới đến?
A Y Hạ mím môi, cho rằng cô ấy cam tâm tình nguyện hay sao?
“Đừng kích động, cô chính là nhân viên mới thứ hai của tôi ở thế giới này.” Ngân Tô xoa xoa tai an ủi cô: “Nhưng tôi sẽ thiên vị cô hơn, cho phép cô làm nhân viên đầu tiên.”
Bị giáng chức – A Y Hạ: “…”
Nhân viên mới đầu tiên – quái vật xi măng: “…”
Ai thèm chứ.
Ngân Tô lấy con dấu, yêu cầu quái vật xi măng giơ tay ra.
Quái vật xi măng không biết Ngân Tô muốn làm gì, không quá tình nguyện, nhưng sau khi thấy một chòm tóc xuất hiện sau lưng cô, cô ta không thể không đưa tay ra.
Chết tiệt…
Sớm muộn gì mình cũng giết chết cô ta.
Ngân Tô ‘ba’ một cái đóng dấu lên mu bàn tay quái vật xi măng, ra dáng cấp trên: “Chúc mừng cô đã nhậm chức, làm cho tốt, tôi rất xem trọng cô.”
“Nhà Xưởng Đồng Nhân?” Quái vật xi măng chà xát, phát hiện con dấu kia không thể chùi sạch: “Đây là thứ gì? Cô ở nơi này mở nhà xưởng?”
Cô không phải vừa mới tới sao?
“Vẫn chưa, chuẩn bị mở.” Ngân Tô thu con dấu lại: “Đây không phải là đang tuyển nhân viên sao. Các cô gia nhập sớm, về sau sẽ là nhân viên kỳ cựu. Nhà xưởng của chúng ta không có nhiều quy định, chỉ cần nhớ kỹ hai điều quan trọng nhất là đủ rồi – 1. làm việc chăm chỉ, 2. giữ kín bí mật.”
Ha ha?
Cô đang nói nhảm cái gì thế?
Làm việc ở nơi này?
Cô là dị tộc, không chịu an phận, còn muốn ở chỗ này mở nhà xưởng? Điên rồi sao?
Quái vật xi măng phát hiện con dấu ngoại trừ không thể xóa sạch, tạm thời không ảnh hưởng gì đến cô ta, cũng không để ý, hỏi: “Cô tới đây bằng cách nào?”
Ngân Tô lập tức thay đổi sắc mặt, lạnh nhạt nói: “Việc của giám đốc nhà xưởng nên hỏi ít thôi.”
Quái vật xi măng trợn mắt nhìn, như muốn hỏi: “Cô kêu tôi đến để làm việc này?”
Bản thân đã bận rộn muốn chết, cô vừa đến đã phá hỏng kế hoạch của mình, phiền chết đi được….
“Dĩ nhiên không phải.” Ngân Tô ra hiệu cô ngồi xuống trước: “A Quái à … cô đã ở nơi này một thời gian, nói cho tôi nghe những gì cô biết đi.”
Quái vật xi măng nhớ lần trước trò chuyện, Ngân Tô giao nhiệm vụ cho mình, nghiến răng nghiến lợi, nói ra mấy chữ: “A Quái là cái gì?”
“Cô đó…”
Quái vật xi măng cáu kỉnh: “Tôi không phải gọi như vậy. Gọi linh tinh cái gì.”
Ngân Tô ra vẻ nghe lời: “Vậy bây giờ cô tên gì? Ozawa Hayo?”
“Hừ, ai gọi cái tên đó.” Quái vật xi măng khinh thường: “Gọi tôi là Vô Hình.”
“Tên rất hay.” Ngân Tô nói một câu khoa trương, sau đó quay về bộ dạng ban đầu: “A Quái của chúng ta vẫn có chút văn hóa.”
“…”
Quái vật xi măng không muốn tranh chấp với Ngân Tô về vấn đề tên gọi, dù sao cô cũng không nghe, luyên thuyên kể cho cô nghe về những tin tức mình nắm được.
Thời gian này cô ta một mực luẩn quẩn trong các tổ chức lớn ở khu Sông Tối, ai khiến cô ta phật ý là cô ta giết người đó.
Tuy nhiên thông tin về biển sương mù chết chóc, khu vực bị xâm lấn, người dị tộc ở các tổ chức này rất mơ hồ.
Người dân Khu Sông Tối giống như những cây hẹ bị nuôi dưỡng ở Khu Quang Minh, mỗi khi thu hoạch xong lại có vụ khác. Những kẻ trồng hẹ không cần biết thêm thông tin, chỉ cần cung cấp nhân công giá rẻ cho Khu Quang Minh để đổi lấy cơ hội sống sót, hầu hết cư dân đều sống cả đời trong sự mơ hồ.
Người dị hóa?
Người dân mười tám khu đều là người dị hóa, người dị hóa cũng không có giá trị.
Mặc dù cùng một khởi điểm, có người mạnh kẻ yếu, người có thực lực không muốn làm 'hẹ' cho Khu Quang Minh, vì thế gia nhập vào các thế lực lớn, trở thành bá chủ một phương.
Kẻ yếu chỉ có thể bị ức hiếp.
Cho nên những kiến thức của cư dân ở đây đều do nghe qua, lời đồn đại, truyền thuyết các loại,… họ chỉ biết biển sương mù chết chóc cùng khu vực bị xâm lấn rất nguy hiểm, không thể đặt chân tới, còn những thứ khác thì hoàn toàn không biết.
Tin tức thực sự nằm trong tay những người giàu có của Khu Quang Minh.
Cô ta còn thăm dò được một tin tức, Khu Quang Minh sẽ đem người dân phạm tội đuổi vào biển sương mù chết chóc, nói với bên ngoài là lưu đày, nhưng có lẽ không đơn giản như thế.
Không có quái vật nào giống như cô ta ở Khu Sông Tối.
Người dân ở Khu Sông Tối đều sinh ra và lớn lên ở đây, ngoại trừ cuộc sống có chút khó khăn và nhiều trận tranh đấu, họ không có bất kỳ liên hệ nào đến biển sương mù chết chóc.
Cho nên cô ta không dám lộ ra thân phận thật của mình.
Dù sao mười tám khu đều thông với nhau nên những người đó đều tưởng cô ta là kẻ điên từ khu vực khác đến.
Về phần dị tộc…
Quái vật xi măng chưa từng thấy người dị tộc còn sống, nhưng cách đây một khoảng thời gian có lệnh truy nã ở Khu Sông Tối, người bị truy nã chính là một người dị tộc.
“Chỉ có một mật danh ‘Thái Bạch’, nam nữ không rõ, điểm đặc biệt duy nhất là anh ta có một bình rượu hồ lô đỏ, cũng không biết bị truy nã vì lí do gì. Thật lãng phí công sức.”
“Loại truy nã này thật ra là dành cho cư dân của chúng tôi.” A Y Hạ xem như có cơ hội chen vào được một câu: “Là để cảnh cáo chúng tôi đừng tiếp tay và giúp đỡ người dị tộc.”
“Các cô còn che chở và giúp đỡ dị tộc?”
“Trước đây từng có người che chở, xảy ra ở Hạc Thảo Vực, chuyện đó gây xôn xao rất lớn, người của mười tám khu đều biết, cũng từ sau sự kiện đó, pháp lệnh càng nghiêm khắc hơn được ban hành, không cho phép bất luận kẻ nào chứa chấp hay giúp đỡ dị tộc, một khi phát hiện, sẽ gánh chịu kết cục thê thảm.
Hạc Thảo Vực… cách Hắc Huỳnh Vực có chút xa, gần Đông Sơn Vực.
A Y Hạ là muốn nhắc nhở dị tộc trước mặt, cô ở chỗ này thật sự sẽ hại chết cô ấy…
Thế nhưng dị tộc ở đối diện giống như hoàn toàn không hiểu, cũng có thể là cô ấy vốn không quan tâm đến mạng sống của mình…
A Y Hạ: “…”
Nếu không thì tố cáo bọn họ.
Nhưng cô cần phải trốn thoát trước đã… A Y Hạ vạch vạch hình con dấu trên tay, thứ này ngoại trừ không gây hại cho cô, còn có tác dụng khác? Nếu cô ấy chết, mình có chết theo không?
A Y Hạ có chút không chắc chắn và quyết định xem xét lại.
A Y Hạ tiếp tục nói về tình huống của người dị tộc.
Dân bản địa nơi này mặc dù biết người dị tộc, nhưng cũng không rõ dị tộc rốt cuộc đến từ đâu, có mục đích gì, chỉ biết dị tộc ăn rất ngon và hấp dẫn.
Quái vật xi măng cũng chưa từng tận mắt thấy dị tộc ở đây, nhưng trước đó giết vài người của Khu Quang Minh đang đi ra ngoài, khi theo dõi bọn họ, nghe được một thông tin.
Dị tộc ở thế giới này có tổ chức.
Đoàn người đi ra kia hình như đến vì tìm manh mối của tổ chức dị tộc, nhưng bọn họ xui xẻo, xúc phạm cô trước nên cô ta đã giết bọn họ.