Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 863: Thế giới quái vật · Cô đói đến mức đó sao?
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 863 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu đây là lần đầu tiên, thân phận của cô ấy đơn giản hơn nhiều.
Khi đã chắc chắn điều này, Thái Bạch biết mình nên nói gì tiếp theo.
Chút máu chảy ra từ vết thương không đáng kể, Thái Bạch gần như không có tổn thất gì, hắn tìm thứ gì đó để băng bó vết thương lại.
A Y Hạ hơi choáng váng, lúc này cũng chẳng còn tâm trí nào để quan tâm đến Thái Bạch, càng không thể nào mà chăm sóc được… cô nhẹ nhàng di chuyển ra xa.
“Biểu cảm của cô ghê tởm quá.”
Một giọng nói lạ lẫm vang lên, Thái Bạch nhìn về phía đó.
Cô gái bước đến từ phía bên kia, chiếc kimono trên người vừa bẩn vừa rách nát, cô ta đang nhíu mày khinh thường nhìn A Y Hạ.
A Y Hạ vẫn đang đắm chìm trong hương vị tuyệt vời: “Mùi của hắn ngon thật đấy.”
Vẻ mặt cô gái càng thêm ghê tởm: “Hắn sắp chết rồi mà cô cũng không chê, cô đói đến mức đó sao?”
Thái Bạch cảm thấy có lẽ cô ta đang hiểu lầm gì đó.
A Y Hạ bĩu môi: “Cô nghĩ gì thế, tôi nói máu của hắn cơ. À… Cô có muốn thử chút không? Dị tộc đúng là quá tuyệt vời, nếu có thể ăn sạch thì tốt rồi…”
Nói đến đây, khuôn mặt ửng hồng của A Y Hạ lộ vẻ say đắm và tham lam.
Cô gái phì cười, vô cùng khinh thường: “Ai thèm ăn cái thứ đó, đồ phế vật không có chí tiến thủ.”
Phế vật · A Y Hạ: “…”
Cái thứ đó · Thái Bạch: “…”
Quái vật xi măng liếc Thái Bạch một cái, trong mắt cô ta cũng ánh lên vẻ tham lam, nhưng không giống A Y Hạ, cô ta muốn giết Thái Bạch…
Quái vật xi măng chỉ nhìn một cái rồi thôi: “Con điên kia đâu?”
“Xuống dưới rồi.” A Y Hạ nhìn xuống tầng dưới: “Cô không nhìn thấy cô ta à?”
Quái vật xi măng chửi đổng: “Tôi mà nhìn thấy thì còn phải hỏi đứa phế vật như cô chắc.”
A Y Hạ: “…” Cũng không cần phải câu nào cũng có chữ phế vật đâu.
***
***
Nửa tiếng sau, Ngân Tô quay về, vừa về liền bảo quái vật xi măng và A Y Hạ chuẩn bị rời đi.
Bọn họ vừa trưng dụng nơi này, thậm chí còn chưa bắt đầu dọn dẹp, vốn dĩ cũng chẳng có gì để thu dọn, nhiều nhất là phải kiểm kê di vật của tổ chức Hồng Tước.
“Tại sao phải rời khỏi đây? Không phải cô bảo tạm thời coi nơi này là cứ điểm sao?” A Y Hạ không hiểu.
Ngân Tô không nói gì, sải bước đi ra ngoài.
A Y Hạ sờ mũi, nhìn Thái Bạch một cái, gã này cũng cần được ‘kiểm kê’ nhỉ…
“Anh tự đi được không?”
“… Chắc là được.”
Thuốc Tô Nhân Từ đưa cho hắn đã phát huy tác dụng hoàn toàn, tự đi cũng không thành vấn đề.
“Thế thì đi mau thôi.” A Y Hạ giục một câu.
Ngân Tô và quái vật xi măng đi phía trước, Thái Bạch ở giữa, A Y Hạ đi cuối cùng.
Bốn người nhanh chóng rời khỏi nhà máy bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm xung quanh, không còn dấu vết của bất kỳ sinh vật sống nào khác.
Thỉnh thoảng có thể trông thấy một vài tòa nhà cũ kỹ không còn ai sinh sống, đồ đạc lộn xộn chất đống, và những đường ống khổng lồ không rõ mục đích.
Bọn họ chưa đi được bao xa thì nghe thấy phía trước có tiếng xe ầm ầm đang tiến về phía này.
Ngân Tô lập tức đi về phía lùm cỏ um tùm, chui vào một đường ống trong đống chất chồng, những người còn lại cũng đi vào đường ống theo cô.
Đường ống rất to, mọi người gần như có thể đứng thẳng trong đó.
Không ai lên tiếng, chỉ lắng nghe tiếng xe bên ngoài đang đến gần.
Quái vật tóc ló đầu ra ngoài quan sát, rồi báo lại thông tin cho Ngân Tô.
Đó là những chiếc xe bọc thép hạng nặng màu trắng bạc mà cô đã thấy trước đó, tổng cộng có ba chiếc đang lao nhanh về phía trụ sở Hồng Tước.
Là quân canh phòng.
Hai chiếc xe đã đi qua, nhưng chiếc thứ ba tự nhiên lại đi chậm dần rồi dừng lại.
Có người xuống xe, nhìn ngó về phía này.
“Sao thế?”
“Không biết, hình như vừa nãy bị thứ gì đó gây nhiễu, có vẻ kỳ quái.”
“Kiểm tra một chút…”
“Tôi qua bên kia.”
Tiếng đối thoại loáng thoáng truyền tới.
“Soạt soạt soạt ——”
Có người đang đi về phía này.
Quái vật xi măng lập tức nở một nụ cười kỳ dị, rất muốn xông ra ngoài đánh nhau.
Tiếc rằng cô ta bị Ngân Tô kéo lại, không thể xông ra, chỉ có thể khó chịu ngồi xổm bên cạnh Ngân Tô, bất mãn nhìn chằm chằm bên ngoài đường ống.
Thái Bạch sờ chiếc vòng trên cổ tay, sau khi hắn nhấn vào một chỗ, một dao động nhẹ nhàng khuếch tán ra trong không khí.
Ngân Tô nhìn hắn một cái.
Thái Bạch không nói, chỉ ra hiệu bằng tay, đại khái là có thể che chắn một vài thiết bị kiểm tra.
“Soạt soạt soạt ——”
Tiếng động càng ngày càng gần.
Ngân Tô liếc quái vật tóc đang nằm trên vai, quái vật tóc lập tức hiểu ý của Ngân Tô, nó lặng lẽ thò ra ngoài đường ống, di chuyển áp sát mặt đất.
“Bên đó có phát hiện gì không?”
“Không.”
“Thế đi mau, bọn họ đang giục rồi.”
“Đến đây.”
Người đó nhìn những đường ống chất chồng ở phía trước rồi nhìn thiết bị đeo trên cổ tay, không phát hiện điều gì khác thường, quay người rời đi.
Trong bụi cỏ, một cọng tóc dựng thẳng lên, ‘nhìn chằm chằm’ bóng lưng người đó, nhìn bọn họ lên xe và rời đi.
Quái vật tóc lui về đường ống, co vào trong tóc Ngân Tô.
“Đi rồi.”
Ngân Tô buông quái vật xi măng ra.
Quái vật xi măng hừ một tiếng: “Giết sạch bọn họ là xong, việc gì phải trốn.”
A Y Hạ cảm thấy đồng nghiệp này hơi tàn bạo và khát máu: “Đó là quân canh phòng đấy, giết một người sẽ dẫn cả đám đến.”
Quái vật xi măng nghiến răng: “Thế thì giết cả đám.”
Ngân Tô không quan tâm đến quái vật xi măng mà nhìn Thái Bạch: “Không phải anh nói bọn họ sẽ không tìm thấy dấu vết của anh sao?”
Tuy Thái Bạch nói hắn đã dùng thuốc, mùi thuộc về dị tộc sẽ nhanh chóng tiêu tan.
Nhưng Ngân Tô vẫn ra ngoài đi một vòng.
Kết quả là phát hiện có xe của quân canh phòng đang chạy về phía này.
Bọn họ không dừng lại chút nào, lao thẳng về phía trụ sở Hồng Tước.
Bất kể bọn họ muốn đi nơi khác hay là có phát hiện gì, bọn họ cũng không thể dừng ở đó.
“Theo lý mà nói thì không thể tìm thấy được.” Thái Bạch xoa mặt: “Nhưng cũng không thể đảm bảo 100%, có thể tôi đã để lại dấu vết sinh trắc học nào đó, cũng có thể là bọn họ điều động dị năng giả giỏi truy tìm dấu vết.”
Thái Bạch dừng một lát, giọng điệu thành khẩn: “Vả lại cũng chưa chắc đã là nhằm vào tôi.”
Tổ chức Hồng Tước đã bị tiêu diệt.
Biết đâu có con cá lọt lưới?
Hoặc biết đâu lúc đó có người gửi tín hiệu ra ngoài thì sao?
Tổ chức như Hồng Tước chắc chắn có quan hệ với người ở khu Quang Minh, quân canh phòng xuất hiện cũng không lạ.
“Cô chắc chắn đã giết sạch người của Hồng Tước rồi chứ?”
“Đương nhiên.” Quái vật xi măng bị nghi ngờ năng lực, không vui nói: “Tôi dựa theo số lượng, vừa đếm vừa giết đấy, không thiếu một ai.”
Ngân Tô trầm ngâm một lát: “Rời khỏi đây trước đã.” Dù là nhắm vào ai, ở lại đây cũng không an toàn.
Tập đoàn Toàn Tri là một sự hiện hữu khổng lồ.
Ngân Tô, người đang thiếu thốn thông tin nghiêm trọng, không muốn mạo hiểm ở lại đó.
“Còn nơi nào an toàn không?” Ngân Tô hỏi quái vật xi măng.
“Hắc Lang đi, chỗ bọn chúng cũng không tệ, ở dưới lòng đất, rất kín đáo, lần trước tôi lẻn vào giết con chuột thối kia, suýt nữa không thoát ra được, chết tiệt… Sói thì nên sống trong rừng núi, chui rúc dưới đất như chuột thì sao gọi là Hắc Lang được, gọi là Hắc Thử thì đúng hơn.” Quái vật xi măng chửi đổng rồi nhếch miệng cười: “Hehe, chúng ta đi giết chúng đi. À, bọn chúng giàu lắm đấy.”