Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
Chương 93: Trường Trung học Lý Quang (46)
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chủ nhiệm lớp nghe thấy giọng nói của Ngân Tô, nụ cười trên mặt dần tắt, mọi người có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ xung quanh thay đổi.
Ngân Tô bước vào khoảng trống giữa các người chơi, phớt lờ vẻ mặt khó chịu của chủ nhiệm lớp, cười nói: “Thầy giáo nhìn em như vậy làm gì? Em là một trong mười học sinh xuất sắc nhất của lớp, đồng phục với sách giáo khoa em cũng có đủ. Thầy giáo lại có vẻ mặt như vậy là không muốn đổi cho em sao?”
“Em có phiếu dự thi rồi.”
Những người chơi khác: “…”
Cô ta có thật kìa!!
“Vậy thì sao? Làm gì có quy định một học sinh không được phép có hai phiếu dự thi đâu. Hơn nữa em làm vậy là để phòng ngừa tai nạn ngoài ý muốn có thể xảy ra trong kỳ thi cuối kỳ, không được sao? Chuẩn bị thêm một cái cũng đâu có sai?” Ngân Tô đặt sách vào tay chủ nhiệm lớp, ánh mắt lạnh lùng nhìn ông ta: “Mau đổi cho em đi, đừng nói nhảm nữa, không thì em đánh thầy đấy.”
“…”
Chủ nhiệm lớp suýt nữa thì ném sách vào mặt cô.
Nhưng nhớ lại những gì đã xảy ra với mình vào đêm hôm đó, chủ nhiệm lớp chỉ có thể nuốt cục tức này xuống. Dưới ánh mắt đe dọa của Ngân Tô, ông ta đành phải lấy ra một phiếu dự thi.
Khuôn mặt đang xị xuống của Ngân Tô lập tức tươi tỉnh hẳn lên: “Đúng rồi, thầy phải như vậy mới là một giáo viên tốt có phẩm hạnh chứ.”
Giáo viên tốt có phẩm hạnh trút sự bực bội của mình lên những người chơi khác: “Nếu trước khi ngày Cuồng Hoan bắt đầu mà các em không tìm thấy sách giáo khoa, vậy thì sẽ không thể đổi được phiếu dự thi. Nhưng nếu các em tham gia ngày Cuồng Hoan, có lẽ sẽ có cơ hội lấy được phiếu dự thi.”
Ngân Tô bất chợt thốt ra một câu: “Không cướp của thầy được sao?”
Chủ nhiệm lớp nghe thấy Ngân Tô nói vậy cũng không hề tức giận mà ngược lại còn khẽ nhếch mép cười, giọng điệu như rất mong chờ: “Các em có thể thử.”
Ngân Tô nhướng mày, có vẻ như hành động ‘cướp’ sẽ dẫn tới một hậu quả xấu nào đó.
Hậu quả này có thể khiến cho chủ nhiệm lớp bỏ qua những lời đe dọa của cô… Vậy thì chắc là rất nghiêm trọng.
Ngân Tô, người giàu có với hai tấm phiếu dự thi trên tay, mỉm cười: “Em là một học sinh ngoan biết tôn sư trọng đạo mà, sao em có thể làm điều đó được chứ.”
Sau đó cô lui ra ngoài, nhường lại “chiến trường” cho những người chơi còn lại.
Chủ nhiệm lớp cười như không cười nhìn bọn họ, thậm chí trong lời nói còn có chút mê hoặc: “Các em có muốn nghe theo lời đề nghị của lớp trưởng, trực tiếp cướp phiếu dự thi từ tay thầy không? Đây là cách đơn giản nhất, có thể giúp các em an toàn nhận được phiếu dự thi trước ngày Cuồng Hoan.”
Lương Thiên Dậu và Trần Phong đều đang suy nghĩ, không lên tiếng, những người chơi còn lại thì xì xào bàn tán.
“Có nên ra tay không?”
“Cảm giác chủ nhiệm lớp đang rất mong chờ chúng ta đi cướp… Tôi cảm thấy chúng ta không thể cướp được.”
“Nhỡ đâu cướp phiếu dự thi là bị loại thì sao?”
“Đúng đấy, thế này có khác gì lao vào phòng thi để cướp bài thi đâu?”
Hai phút trôi qua, không ai hành động.
Chủ nhiệm lớp thất vọng nói: “Nếu không muốn trực tiếp lấy phiếu dự thi, vậy thì các em phải nhanh lên đi. Các em vẫn còn thời gian đấy.”
“À đúng rồi, có thể tìm được sách các em cần trong thư viện nha.”
“Thầy sẽ ở đây đợi các em cho đến khi ngày Cuồng Hoan bắt đầu.”
***
***
[20:07]
Thư viện.
Trong thư viện u ám, một bóng đen lướt đi giữa các giá sách, như một con chó săn đang tìm kiếm con mồi, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.
Thôi Na trốn sâu trong giá sách, dù sợ đến mức toàn thân run rẩy cũng không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Cô ta nhìn bóng đen bên ngoài giá sách càng lúc càng đến gần, tay chân lạnh toát vì quá sợ hãi, cả người như mất hết cảm giác.
Cô ta nhìn chằm chằm vào bóng đen đang di chuyển, nhìn nó đến gần, cuối cùng dừng lại ở một nơi cách cô ta không xa.
Tại sao nó không di chuyển tiếp?
Nó đang làm cái gì?
“Hì hì hì… Học muội, tôi tìm được cô rồi nè!”
Một tiếng nói đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu khiến Thôi Na giật mình ngẩng đầu lên, rồi sau đó cô ta nhanh chóng chạm mặt với bóng đen đó.
“A!”
Mặc dù Thôi Na vô cùng sợ hãi nhưng vẫn lấy hết can đảm đứng dậy, dùng cả tay và chân mà bò ra, rồi lao hết sức khỏi góc tường. Ai ngờ chưa chạy được bao xa đã va phải một người ở chỗ rẽ.