Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 13: Nói nghe ấm lòng thật đấy

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Em đừng nghe cô ta nói bậy!” Thời Diên vội vàng giải thích: “Cô ta chỉ ghen tị với em và tìm mọi cách để chúng ta hiểu lầm nhau thôi! Mấy năm trước chẳng phải cũng thế sao, em chẳng phải cũng biết rõ đó sao!”
Kiều Dĩ Miên nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, vài giây sau mới dời mắt đi.
Cô không rõ anh ta có đang nói dối hay không nhưng những chuyện này cũng chẳng còn quan trọng nữa.
“Thôi bỏ đi, dù thế nào thì cũng không thay đổi được chuyện ngày hôm nay. Tôi phải về tăng ca đây, đi trước nhé.”
“Miên Miên!” Thời Diên định đưa tay kéo cô lại nhưng bị Kiều Dĩ Miên hất mạnh ra, sắc mặt cô lạnh tanh ngay lập tức.
“Thời Diên, đừng ép tôi phải đánh anh giữa chốn đông người!”
Cô chưa bao giờ nghiêm khắc và giận dữ với anh ta như vậy, nói chính xác hơn là cô luôn hòa nhã với bất kỳ ai.
Ngay cả năm xưa khi Dư Uyển nhảy dựng lên trước mặt cô, cô cũng chỉ dùng lời lẽ đáp trả, sau đó dùng thực lực để áp đảo, chứ chưa bao giờ động tay động chân hay làm mọi chuyện trở nên khó coi.
Giờ đây cô lại đe dọa anh ta như vậy, chắc chắn là tức giận thật rồi.
Trong lòng Thời Diên vừa áy náy vừa khó chịu, anh ta đứng đó với vẻ mặt tủi thân nhưng không dám chạm vào cô nữa.
Đúng lúc này Kiều Dĩ Miên liếc nhìn bên đường rồi nhíu mày nói: “Mau đi chuyển xe đi.”
Thời Diên không hiểu ra sao nên nhìn theo ánh mắt cô về phía lề đường thì phát hiện một chiếc xe cứu hộ đang chuẩn bị kéo chiếc xe thể thao nổi bật của anh ta đi.
“Hả?” Anh ta trợn tròn mắt rồi vội vàng chạy nhanh về phía đó.
Kiều Dĩ Miên nhìn vạch kẻ đường màu vàng trên mặt đất rồi thầm thở dài.
Chỗ này vừa vặn là lối ra vào hầm để xe, cách đó không xa lại là trạm xe buýt, vốn dĩ xe cộ qua lại tấp nập, anh ta lại ngang nhiên đỗ xe ở đây thì không bị kéo đi mới là lạ.
Chỉ là vừa rồi họ tranh cãi quá lâu nên chẳng ai quan tâm đến tình hình bên đường và cũng không biết xe cứu hộ đến từ bao giờ.
Thời Diên bực bội đi được vài bước thì sực nhớ ra điều gì đó rồi quay đầu nhìn lại nhưng phát hiện Kiều Dĩ Miên đã đi mất rồi.
“Miên Miên!” Anh ta gọi với theo nhưng Kiều Dĩ Miên hoàn toàn không quay đầu lại.
“Phiền chết đi được!”
Thời Diên vò đầu bứt tai vì bực dọc, đúng là họa vô đơn chí mà.
Anh ta dứt khoát mặc kệ chiếc xe cứu hộ mà đuổi theo hướng Kiều Dĩ Miên, nhưng điện thoại trong túi lại vang lên lúc này, từng hồi chuông như tiếng đòi mạng.
Anh ta vừa chạy vừa lấy điện thoại ra, liếc nhìn người gọi đến, dù tâm trạng đang bực bội nhưng vẫn nghe máy với giọng điệu thiếu kiên nhẫn.
Chưa đợi anh ta mở miệng thì tiếng gầm giận dữ của bố anh ta đã vang lên bên tai:
“Mẹ mày nghe nói mày lại đi tìm con đàn bà kia nên tức đến phát bệnh tim rồi! Bây giờ đang cấp cứu trong bệnh viện, mày còn không mau cút về đây ngay! Bà ấy mà có mệnh hệ gì thì xem tao xử lý mày thế nào!”
Điện thoại cúp máy, Thời Diên sững sờ tại chỗ.
Anh ta siết chặt điện thoại, thẫn thờ nhìn bóng lưng Kiều Dĩ Miên ngày càng xa, bước chân vừa nhấc lên lại trở nên nặng trĩu, rồi cuối cùng từ từ dừng lại.
Lồng ngực như bị ai đó dùng búa tạ đập mạnh vào khiến cơn đau ập đến dữ dội, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Cánh tay từ từ buông thõng, tiếng tút tút báo hiệu kết thúc cuộc gọi từ ống nghe truyền đến dần hòa vào cái lạnh của ngày đông đang buông xuống, rồi cùng hòa vào sâu thẳm tâm trí, ong ong vang vọng.
Thời Diên nghiến răng, trong lòng đấu tranh dữ dội rồi cuối cùng đột ngột quay người sải bước rời đi.
Liên tiếp ba ngày, Kiều Dĩ Miên đều ở đài biên tập bản thảo. Chân cô cũng đã khỏi hẳn nên đi lại bình thường không thành vấn đề.
Sắp tan làm thì cô nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Đối phương nói Thời Diên từng nhờ anh ta xử lý vụ đỗ xe trái phép, giờ xe đã lấy về rồi nhưng không liên lạc được với Thời Diên. May mà lúc đó anh ta có để lại số điện thoại liên lạc khẩn cấp, chính là số của Kiều Dĩ Miên.
Người đàn ông đó có chút khó xử: “Thưa cô, tôi lái xe qua chỗ cô nhé? Cứ để xe chỗ tôi mãi cũng không được!”
Kiều Dĩ Miên đưa thẳng số điện thoại của Tưởng Mai cho người kia: “Anh gọi cho mẹ anh ta đi.”
Mấy phút sau người kia gọi lại:
“Thưa cô, số điện thoại mẹ anh ta cũng không gọi được. Chẳng phải cô quen họ sao? Hay là cứ để xe chỗ cô trước, đợi liên lạc được thì bảo anh ta đến lái đi? Tôi còn bao nhiêu việc phải làm, vì cái xe này mà mệt mỏi mấy ngày nay rồi...”
Kiều Dĩ Miên thầm thở dài đành phải đọc địa chỉ khách sạn: “Vậy lái đến đây đi để chìa khóa ở quầy lễ tân là được.”
Cúp điện thoại, cô nhắn ngay cho Thời Diên một tin nhắn kèm vị trí khách sạn.
[Xe để ở khách sạn rồi, nhớ đến lấy.]
Đáng tiếc là người mà bình thường hầu như trả lời tin nhắn của cô ngay lập tức, nay lại bặt vô âm tín, mãi vẫn không thấy hồi âm.
Thực ra Kiều Dĩ Miên cũng khá ngạc nhiên vì điều này không giống tính cách của Thời Diên.
Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, ít nhất anh ta không đến tiếp tục làm phiền cô, cứ thế nhạt dần cũng tốt.
Mấy ngày liền, Kiều Dĩ Miên đều trải qua trong bận rộn.
Sáng sớm đến đài, rồi theo phóng viên quay phim đi phỏng vấn. Nếu thuận lợi thì về trước buổi trưa, chiều viết bài, cắt dựng video, chỉnh sửa bản thảo của các phóng viên khác gửi về và thống kê tình hình đăng bài. Có thể nói là cô kiêm nhiệm nhiều chức vụ.
Miêu Dĩnh thấy cô nhanh chóng bắt nhịp với công việc như vậy thì không khỏi giơ ngón cái lên tán thưởng.
“Em giỏi thật đấy, quay phim, phỏng vấn, dẫn hiện trường, biên tập, viết bài cái gì cũng thạo. Em mới đúng là nhân tài truyền thông đa phương tiện toàn năng.”
Kiều Dĩ Miên cười cười chưa kịp nói gì thì Tống Nam Tinh đã thò đầu vào tiếp lời:
“Nhân tài truyền thông đa phương tiện, nói khó nghe thì chẳng khác gì con trâu con ngựa, việc gì cũng phải làm.”
Kiều Dĩ Miên bất lực liếc cậu một cái rồi giải thích với Miêu Dĩnh:
“Tòa soạn bên em nhỏ nên cái gì cũng phải gánh vác. Phân công không rõ ràng, một người thường xuyên kiêm nhiều việc. Làm lâu rồi cũng quen tay, nhưng được cái là học hỏi được nhiều kiến thức hơn.”
“Tuổi trẻ mà khiêm tốn, ham học hỏi.” Mạnh Trường Phong ngồi bên cạnh cười tiếp lời: “Mấy hôm nay Tiểu Kiều cứ rảnh là lại thảo luận về kỹ năng quay phim với tôi, làm tôi cảm thấy mình chẳng có chút chí tiến thủ nào cả.”
Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng cười: “Anh Mạnh làm việc ở đài truyền hình nhiều năm nên kỹ năng quay phim hay kinh nghiệm phỏng vấn đều vô cùng phong phú. Em mà học lỏm được vài phần thì chuyến đi này coi như không uổng công.”
Mạnh Trường Phong được khen đến nở mũi nên cười ha hả: “Cái miệng cô này, nói nghe ấm lòng thật đấy, đúng là có tố chất làm phóng viên.”
“Ô kìa, nói chuyện gì mà vui thế?” Dư Uyển nghênh ngang bước vào: “Kể tôi nghe với, để tôi cũng vui lây nào.”
Mạnh Trường Phong cố ý trêu chọc cô ta: “Đang nói hôm nay 'người đẹp Dư' rõ ràng trực ban biên tập, không cần ra ngoài phỏng vấn mà sao lại ăn diện đẹp thế này?”
Gương mặt xinh đẹp của Dư Uyển hơi ửng hồng, cô ta lườm anh một cái: “Nói thế không thật lòng rồi, có ngày nào tôi không đẹp đâu?”
Mạnh Trường Phong cười trừ rồi dừng chủ đề này lại.
Nhưng Dư Uyển lại dựa vào bàn làm việc của anh, khoanh tay trước ngực đầy vẻ đắc ý:
“Mọi người đấy còn không mau khen tôi nhiều vào, đợi mấy hôm nữa tôi đi khảo sát thực tế cùng Chấp chính quan thì các người cả tháng trời sẽ không gặp được tôi đâu nhé~”
Mọi người sững sờ rồi đồng loạt nhìn về phía cô ta, có người không nhịn được hỏi:
“Trước đây có nghe phong phanh Chấp chính quan sẽ đi khảo sát các thành phố, nhưng Chấp chính sảnh đã có nhân viên tuyên truyền rồi mà? Còn phải rút người từ đài truyền hình sang sao?”
Ánh mắt Dư Uyển đầy vẻ kiêu ngạo và hất hàm lên mặt: “Lần này là do Chấp chính quan đích thân chỉ thị đài truyền hình cử một phóng viên dẫn chương trình đi cùng để quay phim tuyên truyền đấy.”
Ngón tay sơn móng tinh xảo chỉ vào chóp mũi mình, Dư Uyển nhướng mày đắc ý:
“Thật không may, phóng viên dẫn chương trình đó chính là tôi đây!”