Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 155: Có Phải Thích Cậu Rồi Không?
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế nhưng, Thời Diên lại hướng về phía ống kính, nói với giọng điệu trìu mến: “Phóng viên Kiều Dĩ Miên là bạn gái của tôi.”
Kiều Dĩ Miên lập tức chau mày, sải bước ra đến cửa.
Nhưng người quay phim kia đã tắt máy và rời đi.
“Thời Diên! Anh nói linh tinh gì thế! Anh bị bệnh à!”
Kiều Dĩ Miên chẳng thèm để ý bên ngoài có bao nhiêu người, tức giận chất vấn: “Chúng ta chia tay lâu rồi, anh không hiểu tiếng người sao? Anh nói thế sẽ gây rắc rối cho tôi đó!”
Sắc mặt Thời Diên tái đi một chút, lạnh lùng liếc nhìn đám đông đang chờ đợi ở hành lang, trầm giọng ra lệnh: “Đi hết đi.”
Mọi người như được ân xá, lập tức tan tác như chim vỡ tổ.
Trời biết họ đã phải chịu đựng khuôn mặt khó chịu của Tiểu Thời tổng suốt hai ngày nay rồi!
Đợi mọi người đi hết, Thời Diên mới nhìn đôi mắt đầy giận dữ trước mặt, dịu giọng dỗ ngọt: “Anh nói thế chẳng qua là để đánh lạc hướng sự chú ý của mọi người thôi, em cứ coi như giúp anh đi mà!
Hai ngày nay vì bài báo của em, anh đã bị bố mắng đến mấy bận rồi! Khu nhà đó cũng không phải do tay anh xây dựng, giờ lại đổ hết tội lỗi lên đầu anh, đúng là tai bay vạ gió!”
Kiều Dĩ Miên không muốn nghe anh ta lải nhải, cũng chẳng còn tâm trí để nghe nữa, trực tiếp đuổi khéo:
“Mời anh đừng đến quấy rầy bạn thân tôi nữa, cũng đừng quấy rầy tôi nữa, cái thông cáo anh đã phát đi cũng làm ơn xóa nhanh giùm. Tôi không phải bạn gái anh, bây giờ không phải, sau này cũng sẽ không phải.”
Nói xong, cô nhìn Thời Diên với ánh mắt chán ghét, đóng sập cửa phòng lại, nhốt anh ta ở bên ngoài.
Vừa định quay lại giường bệnh thì điện thoại reo lên, Kiều Dĩ Miên lấy ra xem, tâm trạng bực bội bỗng chốc như bị ấn nút 'tạm dừng', mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất.
“Lê Diệu ~”
Cô thay đổi hẳn vẻ sắc sảo vừa rồi, gọi tên anh với giọng điệu mềm mại.
Đại lãnh đạo vẫn bình thản ung dung, vững như bàn thạch: “Chẳng phải bảo cuối tuần về Sở Thành thăm bạn sao? Sao lại gây ra động tĩnh lớn đến thế này?”
“Anh biết rồi ạ?” Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng gãi mũi.
Lúc đi, cô không nói thật với vị đại lãnh đạo này, chỉ bảo bạn bị thương, cô tranh thủ cuối tuần về thăm.
Không ngờ trên đường đi lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy.
“Phóng viên Tiểu Kiều oai phong ghê, tin độc quyền lại tự biên tập, nội dung bài viết đi sâu vào lòng người, giờ đến cả Chấp chính sảnh cũng có người bàn tán chuyện này, anh mà không biết mới lạ.”
Kiều Dĩ Miên cẩn thận hỏi lại: “Anh không vui ạ?”
“Không hẳn.” Lê Diệu khẽ thở dài: “Chỉ là hơi cảm thán, bạn gái còn bận hơn cả anh. Đêm trước còn quấn quýt bên anh, sáng hôm sau người đã biến mất, khiến anh cứ ngỡ mình nằm mơ.”
Kiều Dĩ Miên bị anh chọc cười, nhớ đến lời Ngô Tùng vừa nói, cô lại hỏi: “Chuyện lần này, anh cũng nhúng tay vào phải không?”
Tổ trưởng tuy bảo chỉ cần làm tin nghiêm túc, tòa soạn sẽ tự khắc chống lưng cho cô.
Nhưng cô cũng biết, những bài báo tràn lan kia không thể nào đều do tòa soạn liên kết với các phương tiện truyền thông khác mà làm, cảm giác như có người đứng sau thao túng.
Người đó, e rằng đang ở đầu dây bên kia.
Quả nhiên, đại lãnh đạo khẽ 'ừ' một tiếng: “Áp lực dư luận là cọng rơm cuối cùng đè chết đối phương, chỉ dựa vào một tờ báo thì chưa đủ để khiến họ hoảng sợ.”
“Lê Diệu, cảm ơn anh đã giúp đỡ.” Kiều Dĩ Miên không tiếc lời cảm ơn.
Đại lãnh đạo không buông tha: “Chỉ nói miệng 'cảm ơn' thôi sao? Thế thì thiếu thành ý quá nhỉ?”
“Thế anh muốn gì?” Phóng viên Tiểu Kiều đỏ mặt.
“Ừm, thế để anh nghĩ kỹ đã.” Đầu dây bên kia, người đàn ông giả vờ trầm tư, vài giây sau lại nói: “Cứ nợ đấy đã, đợi khi nào nghĩ ra muốn gì thì nói sau.”
“Thế anh chơi xấu quá đấy!”
Hai người thì thầm trò chuyện, mãi đến khi thấy Ngô Tùng đi ra, Kiều Dĩ Miên mới vội che điện thoại và nói: “Không nói nữa nhé, bye bye.”
Ngô Tùng nhận ra cô đang gọi điện thoại, cười xin lỗi: “Tôi còn phải về cơ quan, bên này phiền cô lo liệu giúp nhé.”
“Vâng, không sao ạ, chào anh.” Kiều Dĩ Miên tiễn Ngô Tùng xong, quay lại phòng bệnh, thấy bạn thân đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tiến đến, trầm ngâm hỏi:
“Ngô Tùng có phải thích cậu rồi không?”
Hạ Vân Phỉ lập tức thu hồi tầm mắt, trừng mắt nhìn cô đầy kinh ngạc.
Cô ấy theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng dần dần, trước mắt lại hiện lên hình ảnh Ngô Tùng tất bật bên giường bệnh.
Cô ấy khẽ mím môi, tránh nặng tìm nhẹ: “Tớ không có ý gì với anh ấy.”
Kiều Dĩ Miên nhìn dáng vẻ hờ hững của bạn thân, nhớ ra rằng cô ấy vừa trải qua một cuộc tình tan vỡ.
Nói ra thì tình trường lẫn vận may đều thất bại, lại gặp phải chuyện nhà cửa đổ nát này cũng đủ xui xẻo rồi.
Kiều Dĩ Miên bước tới ôm cô ấy: “Cuộc đời là một biểu đồ hình sin lên xuống thất thường, khi cậu thấy mọi thứ đều không như ý, đâu đâu cũng tồi tệ thì đó chính là lúc chứng minh, tiếp theo đây, cuộc sống của cậu đều đang đi lên dốc.”
Hạ Vân Phỉ hít nhẹ một hơi, bỗng mỉm cười gật đầu.
“Ừ, nhất là sau khi cậu xuất hiện, mọi thứ đều phát triển theo hướng tốt đẹp.”
Hạ Vân Phỉ mắt ươn ướt nhìn cô, cảm thán: “Miên Miên, có cậu thật tốt.”
Khi hộ lý đến, Hạ Vân Phỉ giục Kiều Dĩ Miên mau về Lâm Xuyên.
“Cậu mới vào làm, lãnh đạo tòa soạn lại coi trọng cậu đến thế, cậu phải làm việc cho tốt vào, đừng vì tớ mà xin nghỉ nữa.”
Kiều Dĩ Miên vẫn hơi lo lắng: “Nhưng tớ không yên tâm về cậu.”
Hạ Vân Phỉ quan hệ với bố mẹ ruột rất nhạt nhòa, quan hệ với hai bên gia đình mới đương nhiên cũng lúng túng.
Bình thường sống một mình không sao nhưng giờ nằm viện, bên cạnh chẳng có người thân nào, trông thật cô độc và lẻ loi.
Hạ Vân Phỉ cười trấn an: “Có gì mà không yên tâm chứ? Bên tớ cũng không có việc gì nữa rồi, cứ nằm viện dưỡng thương thôi, đợi tháo bột là về nhà được rồi. Hơn nữa còn có chị Trần mà, thật sự không sao đâu, mau về đi.”
Chị Trần hộ lý cười nói: “Yên tâm đi cô Kiều, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc cô Hạ thật chu đáo.”
Chị Trần là do Ngô Tùng tìm đến, làm việc nhanh nhẹn, tính tình lại tốt, nói cười vui vẻ, hòa nhã, không chê vào đâu được.
Hai ngày nay Kiều Dĩ Miên quan sát thấy vậy, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều.
Bên cơ quan đã xin nghỉ mấy ngày rồi, không thể trì hoãn thêm được nữa, cô đành thở dài, nắm tay Hạ Vân Phỉ lắc nhẹ.
“Thế hôm nào rảnh tớ lại về thăm cậu.”
Hạ Vân Phỉ cười gật đầu: “Được ~ Mau đi đi, người bận rộn.”
Kiều Dĩ Miên lưu luyến rời khỏi phòng bệnh, vừa ngước mắt lên đã thấy Thời Diên đang ngồi nghịch điện thoại trên ghế dài ở hành lang.
Xem đồng hồ, tính ra, đã gần hai tiếng đồng hồ kể từ khi anh ta đến bệnh viện thăm hỏi rồi.
Thế mà anh ta vẫn đợi ở đây.
Thời Diên nghe tiếng cửa mở, ngẩng đầu lên, thấy Kiều Dĩ Miên liền đứng dậy ngay.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề, trong nháy mắt lại trùng khớp với chàng trai mặc áo hoodie cười rạng rỡ thời đại học.
Chỉ tiếc là đôi mắt kia không còn trong sáng như lần đầu gặp gỡ nữa.
Thời Diên thấp thỏm bước tới, dè dặt mở lời: “Miên Miên, chúng ta nói chuyện một chút được không?”