Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 16: Bạn trai cô đâu?
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm đó, quả nhiên Tống Nam Tinh đã mời Kiều Dĩ Miên dùng bữa thịnh soạn tại một nhà hàng năm sao, thuộc top đầu danh sách ẩm thực ở Lâm Xuyên.
Chưa kể đến giá cả đắt đỏ, chỉ riêng việc hai người bắt taxi đi hơn hai mươi cây số để đến đây ăn cơm đã đủ thấy thành ý của cậu ta rồi.
Tống Nam Tinh kể, mấy hôm trước cậu và một phóng viên khác đến phỏng vấn khách sạn này, nghe nói ở đây có đầu bếp chuyên món Bắc Kinh, tổ tiên là ngự trù trong cung đình nên tay nghề vô cùng tinh xảo. Rất nhiều người hâm mộ danh tiếng mà tìm đến đây.
Nếu không phải hôm đó có nhiệm vụ phỏng vấn, cậu đã muốn nếm thử ngay rồi.
Hai người gọi sáu món, nếu không phải Kiều Dĩ Miên ngăn cản, e là cái bàn bốn người này cũng không bày hết được.
Nhìn những món ăn đầy đủ sắc hương vị, Kiều Dĩ Miên không kìm được mà lấy điện thoại ra chụp ảnh.
“Không đăng lên vòng bạn bè (Moment) thì có lỗi với công sức lặn lội đường xa đến đây quá...”
Mỗi món ăn đều được chọn góc chụp đẹp nhất, chỉnh sửa ánh sáng kỹ càng. Khoảnh khắc đăng xong, Kiều Dĩ Miên hài lòng gật đầu:
“Ừm, thả thính đêm khuya để mấy ‘tiểu yêu tinh’ suốt ngày kêu gào giảm cân phải thèm chơi.”
Khóe miệng Tống Nam Tinh giật giật: “Chị Dĩ Miên, chị ngoài đời... với lúc làm việc đúng là khác nhau thật đấy.”
Kiều Dĩ Miên nhướng mày, đôi mắt sáng lấp lánh ý cười: “Ồ? Vậy chị có thể hiểu là em đang khen chị không?”
“Vâng vâng, là đang khen chị đấy ạ!” Tống Nam Tinh vò đầu cười ngây ngô: “Ăn thôi, ăn thôi! Lát nữa thức ăn nguội mất!”
Dù đã làm việc chung vài tháng, nhưng mỗi lần Kiều Dĩ Miên dùng đôi mắt trong veo sáng ngời ấy nhìn cậu, cậu lại không tránh khỏi hồi hộp.
Cậu luôn có cảm giác: người chị này trông có vẻ vô hại nhưng thực ra lại “có độc”, hơn nữa còn là loại độc khiến người ta không kìm lòng được mà chủ động dính vào, rồi rất khó cai nghiện.
Kiều Dĩ Miên đương nhiên không biết Tống Nam Tinh đánh giá mình như thế nào. Hai người quen nhau vài tháng và cùng đi ăn nhiều lần rồi, nên trước mặt cậu cô cũng không cần giữ hình tượng.
Giờ đây, đồ ngon trước mặt, cô cũng chẳng rảnh nói chuyện với cậu, mà lo lấp đầy cái bụng trước đã.
Điện thoại ting ting liên hồi báo tin nhắn đến, cô đoán ngay là do cái status kia gây ra.
Thế là, một tay lướt màn hình, quả nhiên cô thấy mấy đứa bạn thân đang nhắn tin trong nhóm nhỏ lên án cô “ác độc tột cùng”.
Kiều Dĩ Miên đắc ý trả lời lại vài câu.
Mục đích đã đạt được rồi.
Cùng lúc đó, trong phòng bao của nhà hàng, ngài Chấp chính quan đang chán nản nghe mấy người đàn ông trung niên đối diện nịnh nọt, tâng bốc.
“Thưa Chấp chính quan, mấy món này thế nào ạ? Người phụ trách khách sạn nói đầu bếp này được mời từ Bắc Kinh về với mức lương cao ngất ngưởng, tổ tiên còn là ngự trù đấy ạ!”
“Chúng tôi nghĩ ngài từ Bắc Kinh đến chắc chắn rất quen thuộc hương vị quê nhà, nên đặc biệt mời ngài đến đây để ngài cho chút nhận xét ạ.”
Ánh mắt Lê Diệu quét qua mấy món ăn trên bàn, gần như chưa động đũa.
Bày biện tinh tế, nguyên liệu thượng hạng, mùi vị cũng tàm tạm. Đặc biệt là món rau điêu khắc “song long hí châu” kia được khắc họa sống động như thật, chứng tỏ tay nghề dùng dao của đầu bếp này không hề tầm thường.
Nhưng nếu nói là truyền nhân ngự trù...
Xạo.
Lê Diệu cầm khăn ướt lau tay rồi ném lên bàn, ít nhiều cũng giữ cho họ chút thể diện.
“Cũng tàm tạm.”
Mấy người đối diện nhìn nhau, một người đàn ông trung niên cẩn trọng hỏi: “Là không hợp khẩu vị của ngài sao ạ?”
Lê Diệu nhìn ông ta với ánh mắt nhàn nhạt, giọng điệu pha chút châm biếm: “Thứ ăn từ nhỏ đến lớn rồi, dù có ngon đến mấy cũng thấy nhàm chán.”
Nói xong, anh ra hiệu bằng mắt cho Chu Hằng bên cạnh rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Chu Hằng lập tức hiểu ý, đứng dậy cười nói: “Chấp chính quan còn công vụ phải xử lý, hôm nay xin dừng ở đây thôi nhé. Các vị nếu muốn báo cáo công việc thì vui lòng tổng hợp tài liệu gửi cho tôi.”
Nói xong, anh ta gật đầu chào mọi người rồi quay người đuổi theo, bỏ lại mấy vị lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên nhìn nhau ngơ ngác.
Khó khăn lắm mới mời được Chấp chính quan đến dự tiệc tẩy trần tối nay, vốn định nịnh nọt vài câu để lấy lòng và tìm hiểu trước động thái của cấp trên.
Không ngờ vị Phật sống này từ lúc bước vào đến giờ, tổng cộng ngồi được năm phút thì đã mặt lạnh im lặng hết bốn phút rưỡi.
Cũng không biết là trời sinh đã lạnh lùng như thế, hay là mang theo cơn giận từ đâu đến mà không có chỗ phát tiết...
Lê Diệu chẳng buồn để ý xem đám người trong phòng kia thầm oán trách thế nào. Vừa ra khỏi cửa, anh đã tỏ vẻ không hài lòng với Chu Hằng:
“Sau này đừng sắp xếp mấy bữa tiệc tẩy trần vô bổ thế này nữa, lãng phí thời gian còn chẳng bằng mua vé xem xiếc thú.”
Khóe miệng Chu Hằng giật giật nhưng vẫn vui vẻ đáp: “Vâng ạ.”
Hai người một trước một sau bước vào thang máy. Lê Diệu lấy điện thoại ra nghịch ngợm.
Bạn bè trên WeChat của anh rất ít, ngoài người nhà ra thì chỉ có vài người bạn thân thiết. Danh bạ lướt hai cái là hết.
Ngón tay dừng lại phía trên khung chat của [Phóng viên Tiểu Kiều] vài giây nhưng không bấm vào, mà trượt xuống mở vòng bạn bè (Moment).
Vòng bạn bè của mẹ anh tiếp tục chiếm sóng. Không phải ảnh tự sướng xinh đẹp thì là hoa cỏ được chăm sóc tỉ mỉ trong nhà kính, lướt mãi không hết.
Đây đâu phải vòng bạn bè, rõ ràng là phim tài liệu về cuộc sống thì có.
Lê Diệu vừa thầm chê bai, vừa lơ đãng lướt xuống dưới nhưng ngón tay lại dừng lại ở một bức ảnh.
Cả bàn đầy ắp món ngon vật lạ, kèm theo dòng chú thích tinh nghịch đáng yêu.
[Phóng viên Tiểu Kiều]
Thả thính đêm khuya, tôi xin phép ăn trước đây.
Lê Diệu rũ mắt, hàng mi dày che khuất tia sáng vụn vặt nơi đáy mắt.
Dường như từ vài chữ ngắn ngủi này, anh có thể nhìn thấy đôi mắt quyến rũ tinh tế cùng biểu cảm có chút đắc ý như vừa làm chuyện xấu trót lọt của cô.
Rõ ràng trong công việc thì chín chắn chững chạc, nhưng ngoài đời lại là một cô gái nhỏ đáng yêu, thông minh.
Khóe môi Lê Diệu khẽ cong lên, nhưng ngay giây tiếp theo, hình ảnh chiếc xe thể thao màu vàng lại lóe lên trong đầu.
Ánh mắt rơi lại vào tấm ảnh kia, xem ra người cùng ăn tối này có thể đoán được là ai rồi.
Vẻ mặt vốn đã dịu đi đôi chút nay lại trở nên căng thẳng, lạnh lùng.
Lê Diệu tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi và bước ra khỏi thang máy với vẻ mặt vô cảm.
Vừa đi được vài bước thì nghe thấy Chu Hằng phía sau thốt lên “Ơ” một tiếng: “Đây chẳng phải là phóng viên Kiều và phóng viên Tống sao?”
Bước chân Lê Diệu khựng lại, ánh mắt như máy dò tìm chuẩn xác rơi vào một chỗ nào đó.
Ăn uống no nê xong, Kiều Dĩ Miên dựa vào lưng ghế thong thả uống trà.
Tống Nam Tinh gọi phục vụ đến thanh toán nhưng lại được thông báo là đã có người thanh toán rồi.
“Hả? Ai thanh toán vậy?” Tống Nam Tinh nhìn Kiều Dĩ Miên. Cô nhún vai: “Không phải chị.”
Tống Nam Tinh gãi đầu khó hiểu. Vừa ngẩng lên, cậu nhìn thấy hai người đàn ông đang đi về phía họ nên mắt sáng rực lên.
Cậu vội vẫy tay với họ nhưng ngại xung quanh đông người nên không dám gọi to. Đợi họ đến gần, cậu mới vui vẻ nói: “Chấp chính quan! Thư ký Chu! Hai người cũng đến đây ăn cơm ạ? Trùng hợp quá!”
Chu Hằng gật đầu: “Ừ, đúng lúc có bữa tiệc ở đây.”
Nói xong, anh ta nhìn sang Kiều Dĩ Miên cũng đang đứng dậy chào hỏi, rồi lén liếc nhìn Lê Diệu một cái và cười hỏi:
“Phóng viên Kiều lái xe đến à?”
Anh ta đi trước nên không biết chuyện sau đó Kiều Dĩ Miên không lấy được xe, vì thế mới hỏi câu này.
Kiều Dĩ Miên kể vắn tắt sự tình rồi có chút bất lực: “Mấy hôm nữa lại phải đi chuyến nữa ạ.”
Thực ra, cô muốn hỏi xem có phải hai người này thanh toán giúp họ không, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
Nếu phải thì tốt, nếu không phải thì hỏi thế lại thành ra ngại ngùng.
Đang suy nghĩ thì bỗng nghe thấy giọng trầm thấp của Chấp chính quan vang lên hỏi:
“Bạn trai cô đâu?”