Chương 20: Chân tê, lòng ấm

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Dĩ Miên gượng gạo nở một nụ cười chào hỏi: “Chào ngài lãnh đạo ạ.”
Cửa xe đóng lại, cô còn chưa ngồi vững đã nghe vị lãnh đạo nhàn nhã hỏi: “Cũng đâu phải lần đầu ngồi, sợ cái gì chứ?”
Kiều Dĩ Miên cười gượng: “... Làm gì có ạ.”
Ai sợ chứ?
Sợ là sợ ngài lại giới thiệu đối tượng cho tôi, sợ hơn nữa là nếu tôi từ chối thì ngài sẽ trả đũa tôi...
Nhưng cô không dám phản bác, dù sao thân phận và địa vị của đối phương đã rõ ràng như vậy.
Nhân lúc thắt dây an toàn, Kiều Dĩ Miên lén lút liếc mắt một cái.
Nhưng cô cứ cảm thấy câu hỏi vừa rồi hơi kỳ lạ nên ngẫm nghĩ lại trong đầu một lần nữa.
Ừm, đúng là kỳ thật.
Nhưng vị lãnh đạo với gương mặt nghiêm túc thế kia chắc sẽ không cố ý nói những lời kỳ lạ đâu... nhỉ?
Trên đường đi, để tránh bị Chấp chính quan “hỏi han”, Kiều Dĩ Miên giả vờ nhắm mắt ngủ gật.
Dạo này cô ngủ muộn, hôm nay lại dậy sớm nên khi không gian yên tĩnh lại, cô thế là ngủ thiếp đi thật.
Xe chạy bon bon, Kiều Dĩ Miên ngủ càng lúc càng say.
Xe hơi xóc nhẹ khiến cái đầu đang dựa vào gối tựa đầu của cô cũng lắc lư theo rồi cuối cùng từ từ nghiêng sang một bên.
Lê Diệu nhìn cô gái đang dần dần nghiêng về phía mình thì tim đập lỡ mất một nhịp, vội vàng đưa tay đỡ lấy đầu cô.
Nhưng cô ngủ say quá nên theo đà gối đầu lên bàn tay to lớn của anh, dồn toàn bộ trọng lượng vào lòng bàn tay anh và tiếp tục ngủ say.
Lê Diệu bất lực lắc đầu, giữ đầu cô lơ lửng giữa không trung vài giây rồi mới từ từ hạ tay xuống, cẩn thận đặt đầu cô lên đùi mình.
Khoảng cách gần khiến mùi hương thoang thoảng quanh chóp mũi, không giống nước hoa nhưng lại rất dễ chịu.
Hơi thở cô thở ra dường như xuyên qua lớp vải mỏng manh, khiến nhiệt độ da thịt trên đùi anh cũng tăng lên vài độ.
Lê Diệu cúi mắt ngắm nhìn gương mặt nghiêng của cô, ánh mắt dần trở nên dịu dàng.
Làn da trắng nõn nà, hàng mi đen dày cong vút, đôi môi hồng nhuận, mềm mại... tất cả tạo thành một bức tranh tinh tế và tươi đẹp.
Mái tóc đuôi ngựa buộc cao bị cô cọ xát đến rối bù, vài sợi tóc con lòa xòa trên gò má tạo nên một vẻ đẹp có chút lộn xộn.
Lê Diệu do dự một lát rồi đưa tay vén mấy sợi tóc con nghịch ngợm về chỗ cũ.
Đôi mắt đen dài phản chiếu gương mặt ngủ yên bình của cô, khóe môi anh khẽ cong lên.
Ngô Tùng ngồi ghế phụ liếc thấy cảnh tượng này qua khóe mắt thì kinh ngạc trợn tròn mắt nhưng không dám quay đầu lại.
Anh ta do dự mãi rồi cuối cùng không nhịn được lén nhắn tin WeChat hỏi Chu Hằng: “Thư ký Chu, Chấp chính quan và phóng viên Kiều có phải là...”
Chu Hằng gửi lại một sticker “im lặng” kèm theo một câu: “Biết vậy là được, tinh ý một chút đi.”
Ngô Tùng lập tức gửi sticker “đứng nghiêm chào” để thể hiện sự nghiêm túc của mình.
Lúc Kiều Dĩ Miên tỉnh lại thì vẫn còn ngơ ngác, mơ màng mở mắt ra, đập vào mắt cô là lưng ghế màu đen.
Cô lim dim nhìn ngắm vài giây mới sực nhớ ra: Cô đang ở trên xe của Chấp chính quan.
Giật mình tỉnh giấc.
Kiều Dĩ Miên ngồi dậy phát hiện mình vừa nằm trên ghế sau nhưng trong xe lại không có ai.
Nhìn qua cửa sổ thấy xe đang dừng ở một trạm nghỉ.
Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm mở cửa xuống xe.
Không khí mát lạnh ùa vào mặt quét sạch cơn buồn ngủ còn sót lại.
Kiều Dĩ Miên vươn vai một cái sảng khoái, vừa hạ tay xuống thì nhìn thấy Lê Diệu đang đứng chếch về phía đầu xe.
Cái ngáp còn dang dở lập tức bị nuốt ngược trở lại, Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng sờ mũi.
Không biết có phải ảo giác không mà cô cảm thấy ánh mắt Lê Diệu nhìn cô hơi kỳ lạ, anh tránh ánh mắt cô vài giây rồi mới hỏi:
“Tỉnh rồi à?”
“Vâng.” Kiều Dĩ Miên gật đầu nhìn tên trạm nghỉ rồi cảm thán: “Đã đến trạm nghỉ Sở Thành rồi ạ! Em ngủ lâu đến vậy sao!”
Lê Diệu cười bất lực.
Chứ còn gì nữa, ngủ một mạch ba tiếng đồng hồ...
Chân tê hết cả rồi.
Nhưng Kiều Dĩ Miên lại thấy tinh thần sảng khoái, cô hít sâu một hơi cảm thấy không khí ở đây trong lành hơn Lâm Xuyên nhiều.
Nhanh chóng đi vệ sinh xong quay lại thấy vị lãnh đạo vẫn đứng ngoài xe, cô buột miệng hỏi: “Ngài không lên xe ạ?”
Hỏi xong cô mới muộn màng nhận ra: Có phải vừa rồi vì cô nằm chiếm hết chỗ của anh nên anh mới không lên xe không?
Ngại chết đi được...
Trong mắt Lê Diệu lóe lên một tia sáng khác lạ, anh lảng tránh đáp:
“Trong xe hơi nóng nên ra ngoài hít thở chút.”
Kiều Dĩ Miên thầm nghĩ xe chưa tắt máy, điều hòa cũng chưa tắt, bên trong đúng là khá ấm.
Đang suy nghĩ thì Ngô Tùng xách một túi đồ ăn nhanh chóng đi tới, cười và đưa cho Kiều Dĩ Miên.
“Phóng viên Kiều đói chưa? Ở đây có bánh mì và đồ ăn vặt, ăn tạm chút nhé? Chúng ta còn phải đi thị trấn Tây Sở, cách thành phố một đoạn nữa đấy.”
Nói rồi anh ta nhét túi đồ vào tay cô.
“Tôi ăn không hết nhiều thế này đâu.” Kiều Dĩ Miên định chia cho anh ta một ít nhưng Ngô Tùng vội vàng xua tay: “Tôi không đói, sáng ăn nhiều rồi, chỗ này đều là Chấp chính quan bảo mua cho cô đấy.”
Anh ta cố tình nhấn mạnh ba chữ “Chấp chính quan” khiến vành tai Kiều Dĩ Miên nóng lên, cô liếc nhanh Lê Diệu.
Đối phương với vẻ mặt không đổi, gật đầu với cô: “Lên xe ăn đi, ngoài trời lạnh.”
Sáng nay Kiều Dĩ Miên vội đi nên chưa kịp ăn sáng ở khách sạn, chỉ uống một túi sữa, giờ đúng là đói thật.
Nhưng cái túi trên tay nặng trĩu, giống như tảng đá đè trong lòng cô, rất có sức nặng.
Cô suy nghĩ một chút rồi quyết định đến đâu thì đến, cự tuyệt quá mức lại thành ra tỏ vẻ kiêu căng, thế là cô cung kính nói với Lê Diệu: “Cảm ơn lãnh đạo ạ!”
Sau đó cô ôm đồ ăn nhanh chóng lên xe, lần này ngoan ngoãn ngồi đúng vị trí của mình.
Lê Diệu nhìn dáng vẻ cung kính của cô lại nghe từng câu từng chữ “lãnh đạo” kia mà cảm thấy giữa hai người như cách xa vạn dặm.
Thầm thở dài trong lòng anh cũng lên xe theo.
Trên xe, Kiều Dĩ Miên ngại ăn bim bim và các loại đồ ăn vặt nên chỉ lấy một cái bánh mì cắn từng miếng nhỏ.
Lê Diệu nhàn nhã nhìn cô, thấy cô hai tay cầm túi bánh mì, ngậm miệng nhai kỹ, trông y hệt con sóc nhỏ mà anh từng cho ăn trước đây.
Vừa thú vị vừa đáng yêu.
Kiều Dĩ Miên cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông bên cạnh nên lập tức quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt dịu dàng chưa kịp thu lại của anh.
Cô cúi nhìn túi đồ trong lòng, ngập ngừng hỏi: “Ngài có muốn ăn chút gì không ạ?”
Hai chữ “Không cần” lởn vởn nơi đầu lưỡi một vòng, nhưng không hiểu sao lại đổi thành: “Cho tôi một cái bánh mì.”
Kiều Dĩ Miên cúi đầu lục lọi tìm kiếm, trong túi chỉ còn bim bim, cơm cháy, sữa chua các thứ.
“Hết bánh mì rồi ạ.”
Hình như chỉ mua có một cái này thôi.
Kiều Dĩ Miên suy nghĩ một chút rồi xé một miếng lớn từ đầu chiếc bánh mì cô chưa ăn, do dự đưa cho anh:
“Hay là... chia cho ngài một nửa nhé?”