Chương 27: Không còn Chấp chính quan, chỉ còn Lê Diệu

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 27: Không còn Chấp chính quan, chỉ còn Lê Diệu

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe chạy thêm vài trăm mét trên con đường nhỏ, cổng vườn cây ăn quả dần hiện ra trước mắt.
Lê Diệu đỗ xe sát lề đường, rồi xuống xe vòng qua đầu xe, mở cửa ghế phụ.
Kiều Dĩ Miên sững người, buột miệng: “Cảm ơn Chấp chính quan.”
Lê Diệu nghe vậy thì nhướng mày, vẫn đứng im chắn ngang cửa xe.
Anh một tay đặt trên nóc xe, cúi xuống nhìn Kiều Dĩ Miên, nói: “Từ giờ trở đi, ở đây không có Chấp chính quan, chỉ có Lê Diệu.”
Kiều Dĩ Miên hơi ngạc nhiên, thấy vị đại lãnh đạo đã tránh đường, liền mở cửa ghế sau lấy túi máy ảnh của mình ra.
“Đi thôi, phóng viên Tiểu Kiều.”
Kiều Dĩ Miên nghe tiếng “phóng viên Tiểu Kiều” này thì thấy hơi ngượng ngùng, cứ cảm giác danh xưng đó thốt ra từ miệng anh nghe là lạ thế nào ấy.
Nhưng ngẫm lại, cũng chẳng khác gì trước đây cả.
Cô hít sâu một hơi, không nghĩ nhiều nữa, nhanh nhẹn bước xuống xe.
Ở cổng vườn cây, một đôi vợ chồng trung niên đang ngồi đó, thấy họ đi tới, người phụ nữ vội đứng dậy nhiệt tình chào hỏi.
“Hai vị đến hái quả hay đến nhập hàng thế?”
Kiều Dĩ Miên cười và bước tới, thân thiện nói: “Chị ơi, bọn em là phóng viên đài truyền hình. Dạo này đang mùa cam sành chín rộ, bọn em muốn đến phỏng vấn vườn nhà mình, chị thấy có được không ạ?”
Người phụ nữ ngạc nhiên nhìn chồng mình, nói: “Chỗ mình có gì mà phỏng vấn chứ?”
Người đàn ông cũng ngơ ngác nhưng vẫn vui vẻ gật đầu: “Thì cứ phỏng vấn đi, tiện thể quảng cáo cho nhà mình luôn.”
Người phụ nữ cũng vui lên: “Đúng đúng, nói chí phải, các em ở đài nào thế? Chương trình có được phát sóng không?”
“Bọn em ở đài truyền hình Lâm Xuyên ạ.” Kiều Dĩ Miên thành thật trả lời: “Em tên Kiều Dĩ Miên, chị cứ gọi em là Tiểu Kiều là được.”
“Ôi chao, từ thành phố lớn về cơ đấy!” Người phụ nữ cảm thán: “Đi đường xa lắm nhỉ?”
“Vâng cũng xa ạ.” Kiều Dĩ Miên cười giải thích: “Em chỉ là tạm thời được điều chuyển đến đó làm việc thôi, thực ra em cũng là người Sở Thành, trước đây từng đến thị trấn mình phỏng vấn rồi.”
Cô gái nhỏ xinh xắn nói chuyện lại dễ nghe, lúc nào cũng khiến người ta yêu mến.
Kiều Dĩ Miên biết người phụ nữ tên là “Vệ Hồng” thì lập tức thân thiết gọi “chị Hồng”, còn người đàn ông họ “Vương”, cô gọi thẳng là “anh rể”.
Vệ Hồng nghe cách xưng hô này thì vui ra mặt.
Rõ ràng là coi cô như người nhà rồi.
Lê Diệu đứng bên cạnh thấy Kiều Dĩ Miên chỉ vài ba câu đã làm quen được với hai vợ chồng, không khỏi thầm khâm phục khả năng giao tiếp của cô.
Anh Vương thấy Lê Diệu cứ đứng đó xách máy quay liền hỏi: “Vị này là...”
Lê Diệu nhìn sang Kiều Dĩ Miên.
Kiều Dĩ Miên hiểu ý liền giới thiệu:
“Anh ấy là đồng nghiệp của em, phóng viên quay phim... Lê Diệu.”
Giọng nói trong trẻo ngọt ngào của cô gái nhỏ vang lên bên tai, Lê Diệu nhất thời ngẩn ngơ.
Hình như đã lâu lắm rồi anh không nghe ai gọi tên mình.
Lại còn gọi hay đến thế này nữa.
Dưới ba ánh mắt nhìn chằm chằm, Lê Diệu thu lại tâm trí, cũng chào hỏi hai vợ chồng.
Kiều Dĩ Miên nói tiếp: “Lần này bọn em đến là muốn quay một số tư liệu về vườn trồng cam sành, đến lúc đó có thể sẽ làm một bài phóng sự kết hợp với các vườn khác...”
“Các em cứ quay thoải mái, cần anh chị phối hợp gì cứ nói thẳng.” Chị Hồng tính tình xởi lởi, vừa nói vừa dẫn hai người đi vào trong vườn, để chồng mình ở lại trông cổng.
“Giờ đang là lúc cam chín nhưng ở Sở Thành hai năm nay mùa đông lạnh, quả nhỏ hơn mọi năm nhiều nhưng độ ngọt thì cũng được. Này, chị hái hai quả cho các em nếm thử nhé!”
Nói rồi chị hái ngay hai quả cam tròn vo trên cây gần đó đưa cho họ.
Hai người vội vàng cảm ơn, Kiều Dĩ Miên bóc vỏ cam ra ngay, mùi thơm thanh mát lập tức nồng nàn tỏa ra.
“Ngửi thôi đã thấy ngọt rồi!” Cô tách một múi nếm thử, mắt sáng lên, khen ngon tấm tắc.
Thấy Lê Diệu không động tĩnh, cô thuận tay tách một múi đưa cho anh, nhưng tay vừa đưa ra thì chợt nhớ đến câu “tôi không thích đồ ngọt lắm” của anh lúc trước, bàn tay cô lại theo bản năng rụt về.
Nào ngờ Lê Diệu đón lấy miếng cam cô đang đưa, tự nhiên bỏ vào miệng.
Nhai hai cái rồi gật đầu: “Ừ, ngọt thật.”
“Đúng không đúng không!”
Chị Hồng cười tít mắt:
“Mấy vườn trong trấn này, vườn nhà chị là ngọt nhất đấy! Năm xưa chuyên gia trồng trọt đến chọn giống cũng tìm được một cây mẹ trong vườn này. Sau đó, vừa nghiên cứu vừa thử nghiệm, ghép được mấy trăm cây ở mấy vườn lân cận đấy!”
Kiều Dĩ Miên và Lê Diệu nhìn nhau, cân nhắc hỏi tiếp: “Thế sau đó thì sao ạ?”
Nụ cười của chị Hồng gượng gạo hơn: “Sau đó chẳng biết thế nào mà không ai quản lý nữa, cây ghép hai năm không ra quả, nhiều người chặt bỏ luôn.”
Chị chỉ vào một khu vực cách đó không xa: “Chỗ nhà chị còn giữ lại vài cây, sau này tuy có ra quả nhưng quả bé, bên trên cũng chẳng ai quản lý nữa, dần dà cứ để chúng tự sinh tự diệt thôi.”
Kiều Dĩ Miên nhìn về phía khu vực đó, quay sang hỏi chị Vệ Hồng:
“Chị Hồng, bọn em có thể đến gần quay chút tư liệu không ạ?”
“Được chứ, nhưng vừa mới mưa xong đường hơi khó đi, các em đi cẩn thận nhé.”