Vị lãnh đạo tối cao giận rồi sao...

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Vị lãnh đạo tối cao giận rồi sao...

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lê Diệu đương nhiên không tin vào chuyện ma quỷ, biết cô gái nhỏ đang ám chỉ điều gì nên thuận miệng hỏi tiếp:
“Ý là sao?”
Bàn tay Kiều Dĩ Miên siết chặt vô lăng.
“Vì khu nhà đó không có điện, người sống trong đó chỉ có thể thắp nến hoặc dùng đèn sạc. Ánh sáng vốn đã yếu ớt, khi có người đi qua, bóng của họ in lên tường lay động chập chờn như ma trơi nên mọi người gọi là 'nhà ma'.”
Lê Diệu không nói gì, ánh mắt vẫn dán chặt vào khu nhà phía ngoài cửa sổ cho đến khi chúng khuất hẳn tầm mắt anh mới thu hồi ánh nhìn.
“Khu nhà bỏ hoang phải không?”
“Vâng.” Cô gái nhỏ khẽ đáp một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Trong xe chìm vào im lặng ngắn ngủi.
Chiếc xe sedan màu đen chạy trên đường vành đai, tốc độ trở lại bình thường.
Trời bắt đầu lất phất mưa phùn, rơi xuống kính chắn gió làm nhòe tầm nhìn, rồi lại bị cần gạt nước gạt đi, cứ thế lặp đi lặp lại.
Có lẽ do không khí trong xe quá yên tĩnh nên Kiều Dĩ Miên cảm thấy căng thẳng và có chút bất an.
Cô thầm nghĩ: Có phải mình để lộ suy nghĩ của mình, bị vị lãnh đạo tối cao phát hiện nên anh ấy giận rồi sao?
Nhưng cô chỉ là...
Kiều Dĩ Miên cắn môi.
Nhân lúc phía trước không có xe, cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.
Thấy anh tựa đầu vào gối cổ, mắt nhắm nghiền.
Là ngủ rồi hay không muốn để ý đến cô?
Kiều Dĩ Miên muốn nói với anh một câu nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
Phải thừa nhận là khi người đàn ông này im lặng, áp lực tỏa ra vô cùng lớn...
Xe chạy vào cổng khách sạn, nhân viên an ninh kiểm tra xong rồi cho xe đi qua.
Mưa dần nặng hạt, Kiều Dĩ Miên lái xe xuống hầm để xe.
Vừa dừng xe xong thì nghe người đàn ông bên cạnh bất ngờ cất tiếng nói: “Lúc đi chỉ mất hơn 20 phút, lúc về lại mất 50 phút, vậy ra cô cố tình đi đường vòng để đưa tôi đi tham quan khu nhà bỏ hoang đó sao?”
Kiều Dĩ Miên há miệng, đáp lại với giọng thiếu tự tin: “Vâng.”
Lê Diệu thở dài, rồi quay sang nhìn cô:
“Những gì cô muốn cho tôi thấy tôi đều biết cả rồi, cô không cần phải vòng vo với tôi như vậy.”
Kiều Dĩ Miên biết mình đuối lý nhưng vẫn muốn cố gắng thử một lần nữa, chân thành giải thích:
“Khu nhà đó bị bỏ hoang gần mười năm rồi, sau khi cất nóc, chủ đầu tư đã ôm tiền bỏ trốn, công nhân bỏ việc, nhà cũng mãi không được bàn giao. Người dân nhiều lần tìm đến các cấp nhưng các bộ phận lại đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, mãi chẳng có tiến triển gì...”
Ánh mắt Kiều Dĩ Miên ảm đạm:
“Những hộ dân đó, có người mua nhà để cưới nhưng giờ con cái đã học hết tiểu học rồi mà vẫn chưa được vào ở; có cụ già vất vả tích cóp cả đời dồn hết tiền cho con cái mua nhà nhưng cuối cùng nhà mãi chưa thấy đâu thì người đã khuất rồi...
Có người dốc hết gia sản mua căn nhà này, cuối cùng công dã tràng xe cát, đành trắng tay. Họ chỉ đành dọn vào ở tạm, dùng ni lông bịt cửa sổ, ngày ngày phải giẫm lên rác thải xây dựng và nước đọng để đi lại.
Không điện, không nước, dù ở tầng 20 cũng chỉ biết cõng từng chút nước và thức ăn lên lầu...”
Kiều Dĩ Miên không nói tiếp được nữa.
Trước đây cô từng đến tận nơi khảo sát và viết bài, thực tế còn tàn khốc hơn nhiều so với những gì cô kể.
Nhưng sau khi bài báo được đăng lên lại chẳng nhận được sự quan tâm nào, thậm chí Tổng biên tập còn đích thân tìm cô nói chuyện, và bảo cô đừng viết những bài phóng sự liên quan đến vấn đề này nữa.
Nhưng sự tồn tại của khu nhà đó như cái gai đâm vào tim cô.
Không nhổ ra được mà cũng không thể lờ đi.
Mỗi lần đi qua con đường đó, cô luôn vô thức nhớ đến những đứa trẻ rón rén bước đi trên đống rác xây dựng; cũng nhớ đến những cụ già ngồi dưới lầu ngước nhìn lên trong vô vọng.
Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi, cuối cùng cũng dám nói hết suy nghĩ của mình.
“Tôi biết chuyện này rất nan giải, dù sao cũng bao nhiêu năm rồi, nếu có thể giải quyết được thì đã có người giải quyết từ lâu rồi. Nhưng tôi vẫn muốn để ngài biết, vẫn có một nhóm người như vậy đang chờ được về nhà.”
Lê Diệu đặt một tay lên môi từ từ thở hắt ra.
“Chuyện này không dễ giải quyết đâu.”
Anh nhìn Kiều Dĩ Miên, phân tích nghiêm túc:
“Cấp trên giám sát lỏng lẻo, chủ đầu tư bỏ trốn, ai muốn tiếp nhận cái đống hỗn độn lịch sử để lại này chứ? Nếu tôi đoán không lầm thì những người phụ trách dự án này năm xưa đều đã không còn ở vị trí cũ nữa rồi.”
Kiều Dĩ Miên gật đầu.
Lê Diệu nhếch môi: “Chuyện như thế này nhiều lắm.”
Không chỉ ở Sở Thành, ở đâu cũng có.
“Nhưng nó không giống vấn đề ở cơ sở trồng cam sành, liên quan đến dự án nông nghiệp trọng điểm và tham nhũng từ trên xuống dưới, bên trên lại đích thân chỉ đạo phải nhổ tận gốc... Còn nhà bỏ hoang thì khác, nó liên quan đến quá nhiều thứ, ngay cả tôi cũng không dám đảm bảo có thể xử lý ổn thỏa được.”
Thấy trong mắt cô gái nhỏ tràn đầy thất vọng, Lê Diệu cuối cùng cũng không nỡ.
“Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Anh từng chứng kiến nỗi khổ nhân gian, đương nhiên hiểu hết những gì cô nói.
Về phòng, Kiều Dĩ Miên nằm sấp trên giường, càng nghĩ càng thấy tự trách.
Hình như cô đòi hỏi hơi quá nhiều, cảm giác hơi... được đằng chân lân đằng đầu.
Chấp chính quan đã vô cùng bận rộn rồi, quy hoạch khu vực Bắc Giang, sự phát triển của các thành phố trực thuộc, từng việc một đều cần anh đích thân xử lý.
Anh bận rộn liên tục mấy ngày nay, hôm nay rõ ràng muốn cô đi cùng để khuây khỏa, thế mà cô lại vòng vo tam quốc, lôi chuyện khu nhà đó ra làm anh phiền lòng...
Kiều Dĩ Miên vùi đầu vào gối, than thở một tiếng, càng thêm hối hận.
Cầm điện thoại lên xem, đã gần 11 giờ rồi, không biết vị lãnh đạo tối cao đã ngủ chưa.
Cô nghiêm túc kiểm điểm lại bản thân, vẫn quyết định xin lỗi Chấp chính quan đại nhân.
Nhưng cô chân thành tha thiết, nắn nót soạn một tin nhắn dài gửi đi, lại chỉ nhận được một chữ trả lời từ đối phương.
[Ừ.]
Kiều Dĩ Miên nghĩ thầm: Thôi xong, vị lãnh đạo tối cao chắc chắn đã giận rồi...
Nhưng cô không đủ dũng khí nhắn tin tiếp nữa.
Cả đêm hôm đó Kiều Dĩ Miên trằn trọc, ngủ không ngon giấc.
Sáng sớm hôm sau, cô thức dậy rửa mặt với đôi mắt thâm quầng.
Nhìn bản thân khá tiều tụy trong gương, phóng viên Tiểu Kiều vỗ nước lạnh lên mặt, tự cổ vũ mình:
“Cố lên, lại là một ngày tốt đẹp!”
Xong việc hôm nay là cô có thể về nhà rồi!
Thu dọn xong xuôi, cô xuống lầu, Kiều Dĩ Miên ngồi đợi ở ghế sofa tại sảnh lớn rất lâu mà vẫn không thấy Chấp chính quan xuất hiện.
Lấy điện thoại định nhắn tin hỏi Ngô Tùng, thì phát hiện đối phương đã nhắn tin cho cô từ mười phút trước, bảo cô đợi thêm chút nữa, vì Chấp chính quan tối qua đã thức trắng đêm, trời sáng mới chợp mắt được một lúc nên anh ấy không nỡ gọi dậy.
Kiều Dĩ Miên trả lời tin nhắn của Ngô Tùng, rồi lại mở khung chat với Lê Diệu, nhìn chữ “Ừ” anh gửi tối qua, cảm xúc phức tạp lại bị một loại tình cảm khó tả khác lấn át.
Đợi khoảng hai mươi phút, cửa thang máy mở ra, nhóm Lê Diệu và Ngô Tùng bước ra.
Kiều Dĩ Miên lập tức đứng dậy đi tới.
Lê Diệu gật đầu với cô, vẻ mặt có chút lạnh nhạt và mệt mỏi, không giống vẻ ung dung thoải mái khi ở riêng với cô vào tối qua.
Kiều Dĩ Miên mím môi, đi theo sau họ như mấy ngày trước.
Vừa ra khỏi khách sạn, cô thấy trước chiếc xe của Lê Diệu có một người đàn ông trung niên đang đứng.
Thấy họ đi ra, người đó vội bước nhanh tới chào hỏi Lê Diệu, rồi mở cửa xe cho anh.
Lê Diệu lên xe, người đàn ông trung niên nhanh chóng vòng qua bên kia cũng lên xe anh.
Chiếc xe Hồng Kỳ đen rời khỏi khách sạn.
Kiều Dĩ Miên nhìn chiếc xe rời đi, trong lòng bỗng thấy khó chịu.
Bức bối như sương mù không tan.
“Phóng viên Kiều, cô đi xe này nhé?” Ngô Tùng ra hiệu cho cô sang chiếc xe khác.
Kiều Dĩ Miên thu lại tâm trạng, theo anh ta lên xe rời đi.
Kết thúc một ngày quay phim, Kiều Dĩ Miên ngồi trên xe trở về, lật xem từng tấm ảnh trong máy ảnh của mình, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ bình tĩnh, trầm ổn của Lê Diệu.
Cô mãi vẫn không có cơ hội nói chuyện với anh mà anh cũng chẳng cho cô bất kỳ cơ hội nào để đến gần.
Hai người giữ khoảng cách thích hợp, giống hệt lúc ban đầu.
Nhưng chẳng hiểu sao Kiều Dĩ Miên thấy trong lòng bứt rứt, như có ngọn lửa bùng lên trong lồng ngực, nung nóng lục phủ ngũ tạng.
Cô dứt khoát bỏ máy ảnh xuống, quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều rải một lớp ánh sáng dịu nhẹ nơi chân trời.
Ngay cả mấy đám mây trắng trôi lơ lửng cũng được viền vàng rực rỡ.
Ngô Tùng ngồi ghế trước bỗng quay đầu hỏi cô: “Phóng viên Kiều, lát nữa cô có về nhà không?”
“Vâng, có ạ.” Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Chấp chính quan bảo xong việc hôm nay tôi có thể về thăm nhà, ngày mai lại tập hợp.”
Ngô Tùng cười: “Được, thế lát nữa để bác tài Trương đưa cô về.”
Bác tài Trương chính là tài xế lái xe cho Lê Diệu.
Kiều Dĩ Miên vội xua tay: “Không cần phiền phức như vậy đâu ạ, tôi gọi xe là được, tiện lắm.”
“Khách sáo làm gì, đây là Chấp chính quan dặn dò đấy.” Ngô Tùng cười nói thêm: “Ngài ấy bảo phải đưa cô về nhà an toàn.”
Kiều Dĩ Miên nghẹn lời, chút khó chịu trong lòng lại chuyển thành cảm giác là lạ, không nói rõ được là vui hay là không vui.
Về đến khách sạn, cô thu dọn qua loa, rồi đeo ba lô máy ảnh và kéo vali ra ngoài.
Tình cờ gặp Ngô Tùng ở hành lang, thấy cô xách nhiều đồ như vậy anh ta cười hỏi: “Sao mang hết về thế? Ngày mai chẳng phải cô còn quay lại sao?”
“Vâng, tôi mua ít đặc sản ở Lâm Xuyên, đều ở trong vali cả.” Kiều Dĩ Miên cười: “Mang về cho người nhà.”
Ngô Tùng gật đầu: “Ừ được, cô có muốn qua chào Chấp chính quan một tiếng không? Vừa nãy ngài ấy còn hỏi cô đã đi chưa đấy.”
Kiều Dĩ Miên không hề nghĩ đến chuyện này, do dự một chút rồi gật đầu: “Vâng, vậy tôi đi tìm ngài ấy.”
Cô gửi hành lý và túi máy ảnh tại sảnh khách sạn, đi thang máy lên tầng mà Lê Diệu đang ở, tìm đến phòng anh theo số phòng Ngô Tùng đã cho.
Đây là lần đầu tiên cô đến phòng Lê Diệu sau mấy ngày nay.
Đứng trước cửa cẩn thận ấn chuông hai lần.
Lát sau cửa phòng mở ra từ bên trong.
Kiều Dĩ Miên sững sờ nhìn căn phòng chật kín người.
Cô tưởng chỉ có một mình Lê Diệu ở đó, sao lại đông người như vậy?
Hơn nữa nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của họ hình như đang họp...
Ngô Tùng đúng là... hại chết cô rồi.
Người mở cửa là người đàn ông trung niên ngồi xe của Lê Diệu lúc trước, Kiều Dĩ Miên nhớ ông ấy là Trưởng phòng Quy hoạch Sở Thành.
Thấy cô đứng ở cửa ông ấy cũng sững người hỏi: “Phóng viên Kiều có việc gì không?”
Đã đến nước này rồi, nếu cô bảo “không có gì” rồi quay đầu bỏ đi, thì chắc sẽ bị coi là có bệnh mất.
Kiều Dĩ Miên đành thành thật trả lời: “Tôi tìm Chấp chính quan.”
Người đàn ông trung niên gật đầu, nghiêng người nhường đường, Kiều Dĩ Miên đi vào hai bước liền nhìn thấy Lê Diệu đang ngồi trên ghế sofa đơn.
Anh đang rũ mắt xem tài liệu trên tay, mày hơi nhíu, sắc mặt nghiêm trọng.
Nghe tiếng động ở cửa, tất cả mọi người đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Kiều Dĩ Miên.
Kiều Dĩ Miên mím nhẹ môi.
Tuy cô không phải người hướng nội nhưng trong hoàn cảnh này, bị nhiều ánh mắt của các vị lãnh đạo lớn nhỏ nhìn chằm chằm như vậy, ít nhiều cũng cảm thấy không tự nhiên.
Đang lúc lúng túng thì Lê Diệu ngước mắt nhìn cô một cái, rồi vẻ mặt thản nhiên hỏi: “Có việc gì không?”