Ai gọi điện đấy?

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, người đàn ông mới hỏi tiếp:
“Nghe nói, em và Thời Diên đã chia tay rồi phải không? Vân Phỉ chỉ nhắc sơ qua chứ không nói cụ thể.”
“Vâng, chúng em đã chia tay rồi ạ.”
Kiều Dĩ Miên không bận tâm việc Hạ Vân Phỉ kể chuyện này cho Từ Dật Châu, cũng chẳng có gì to tát.
“Không còn khả năng quay lại nữa sao?” Từ Dật Châu vừa hỏi xong đã cảm thấy không ổn: “Xin lỗi, anh không có ý gì khác, chỉ là thấy cậu ta theo đuổi em lâu như vậy, chắc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.”
“Bỏ cuộc hay không là chuyện của anh ta.” Kiều Dĩ Miên thẳng thắn đáp: “Còn em thì đã hết ý định rồi.”
Chuyện nhà Thời Diên, cô không chủ động kể với Từ Dật Châu, dù sao đối phương cũng là con trai lại như đóa hoa cao lãnh, cô hoàn toàn không có hứng thú buôn chuyện.
Nhưng cô nói chuyện với Hạ Vân Phỉ thì không bao giờ kiêng dè, nên Từ Dật Châu ít nhiều cũng đoán được vài phần.
Tuy nhiên, Từ Dật Châu rất biết chừng mực, cô không nói thì anh không hỏi, càng không bao giờ nói xấu Thời Diên sau lưng.
“Em luôn là một cô gái rất có chủ kiến, điều này rất tốt.” Từ Dật Châu dường như thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười, rồi đổi chủ đề:
“Lần này anh gọi cho em là có tin tốt muốn báo đây.”
“Tin tốt gì vậy ạ?”
“Dạo trước anh có quen một bác sĩ ngoại thần kinh, ông ấy làm việc ở viện nghiên cứu nước ngoài, gần đây cả ê-kíp đã về nước, hiện đang ở Lâm Xuyên.
Anh có nhắc với ông ấy về bệnh tình của chú, muốn nhờ ông ấy xem giúp. Em xem có nên gửi bệnh án và phác đồ điều trị mấy năm nay của chú cho anh một bản không, để anh đưa ông ấy xem trước?”
Hơi thở Kiều Dĩ Miên như ngừng lại, mắt cô sáng lên ngay lập tức: “Thật ạ? Tốt quá! Để em sắp xếp tài liệu rồi gửi cho anh sau nhé!”
“Ừ, em đừng vội, ê-kíp của họ còn ở Lâm Xuyên một thời gian nữa.”
Giọng Từ Dật Châu càng thêm dịu dàng: “Anh chỉ nghĩ là đã có cách khác thì cứ thử xem sao. Nhưng kết quả cụ thể thế nào anh cũng không rõ, nếu kết quả không như ý muốn thì em cũng đừng thất vọng quá, chúng ta sẽ lại tìm cơ hội khác.”
“Vâng! Em biết rồi! Anh nhớ giúp em chuyện này là em đã cảm ơn anh lắm rồi.”
Lồng ngực Kiều Dĩ Miên phập phồng, gió đêm theo hơi thở len lỏi vào tâm trí, dường như cuốn trôi mọi u ám trong khoảng thời gian vừa qua.
“Cảm ơn anh Dật Châu!”
“Khách sáo với anh như vậy không hay lắm đâu nhỉ?” Giọng Từ Dật Châu trong trẻo dịu dàng: “Thay vì nói cảm ơn, chi bằng mời anh ăn đồ ngọt đi.”
“Vậy đợi anh về Sở Thành, em mời anh ăn đồ ngọt đắt nhất, ngon nhất luôn!”
Tiếng cười của Từ Dật Châu càng rõ ràng hơn: “Đừng đợi anh về, ngay trước mắt đã có cơ hội cho em bày tỏ lòng biết ơn đấy.”
Anh nói rất tự nhiên: “Lâm Xuyên sắp có một hội chợ việc làm lớn, mấy đơn vị nhà nước và công ty niêm yết đều tuyển người, bao gồm cả nhân sự xã hội. Dạo này anh đang phụ trách mảng này, thấy có nhiều vị trí rất phù hợp với em.”
“Vừa hay em cũng đang tìm việc, hay là qua đây xem thử? Tháng ba, tháng tư là thời điểm vàng để tìm việc đấy. Hơn nữa, nhiều công ty lớn cùng tuyển dụng như vậy, đây là cơ hội hiếm có, em hiểu mà.”
Kiều Dĩ Miên đương nhiên hiểu giá trị của hội chợ việc làm này.
Lâm Xuyên và các thành phố lân cận tuy năm nào cũng tổ chức hội chợ việc làm nhưng đối tượng chủ yếu là sinh viên mới ra trường, hiếm khi có đợt tuyển dụng xã hội quy mô lớn như vậy.
Đặc biệt là những doanh nghiệp anh nhắc tới cùng tuyển dụng một lúc thì càng là cơ hội hiếm có.
Chỉ là...
“Lâm Xuyên ạ.” Kiều Dĩ Miên hơi do dự: “Xa nhà quá.”
“Đúng là hơi xa nhưng cơ hội hiếm có.” Tiếng cười của Từ Dật Châu truyền qua ống nghe, thêm vài phần cuốn hút.
“Vốn dĩ anh định mời em đến dự buổi họp báo, vừa hay chúng ta cũng lâu không gặp còn có thể cùng nhau ăn một bữa cơm.”
“Cảm ơn anh Dật Châu.” Kiều Dĩ Miên rất cảm kích vì anh luôn nhớ đến mình: “Em sẽ cân nhắc ạ.”
“Ừ, anh cũng đứng ở góc độ người ngoài nhìn nhận chuyện này thôi. Nếu em vẫn muốn theo nghề này thì ở Sở Thành, ngoài đài truyền hình và báo chiều ra cũng chẳng có chỗ nào thích hợp; cho dù muốn chuyển việc sang công ty khác thì Sở Thành chắc chắn không phát triển bằng Lâm Xuyên được.”
Từ Dật Châu ôn tồn phân tích cho cô: “Anh biết em lo cho chú, muốn ở bên cạnh chăm sóc chú nhưng em cũng phải nghĩ cho tương lai và sự phát triển của mình nữa.
Hai nơi tuy hơi xa nhưng giờ giao thông thuận tiện như thế này, cuối tuần đi về cũng chẳng vấn đề gì. Chú nếu biết hoàn cảnh khó khăn hiện tại của em chắc chắn cũng sẽ ủng hộ em đi ra ngoài thôi.”
Thấy Kiều Dĩ Miên còn do dự, Từ Dật Châu mỉm cười nói: “Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ của anh thôi, quyền quyết định vẫn nằm trong tay em. Em cứ gửi tài liệu cho anh trước đi, hội chợ việc làm còn mấy ngày nữa, em cứ cân nhắc thêm.”
Cúp điện thoại, Kiều Dĩ Miên quay lại phòng khách.
Hứa Vãn Phương hỏi: “Sao vậy? Ai gọi đấy?”
“Một anh khóa trên, anh ấy nói quen một bác sĩ thần kinh mới từ nước ngoài về, muốn nhờ xem giúp bố con có phác đồ điều trị mới nào không.”
Hứa Vãn Phương nghe xong vui mừng khôn xiết: “Tốt quá rồi! Bao nhiêu năm nay bác sĩ mình tìm dùng đủ mọi cách rồi mà bố con vẫn không có dấu hiệu chuyển biến tốt. Nếu người này giúp được thật thì đúng là đại ân nhân của nhà mình rồi!”
Kiều Dĩ Miên mỉm cười gật đầu: “Vâng ạ, cứ thử xem sao đã, ít nhất cũng có hướng đi mới.”
Tối hôm đó, Kiều Dĩ Miên sắp xếp tài liệu gửi cho Từ Dật Châu.
Hai người lại gọi điện thoại nói chuyện thêm một lúc mới kết thúc cuộc gọi.
Vừa cúp máy, cô thấy trên WeChat có mấy người lần lượt nhắn tin cho mình, nội dung đại khái đều giống nhau.
[Miên Miên, khu chung cư mình có thông báo thi công lại rồi!]
[Lần này là thật đấy! Có cả văn bản dấu đỏ rồi!]
[Chiều nay nhiều lãnh đạo cán bộ đến lắm, nói là đánh giá lại! Hai hôm nay họ bảo những người đang sống trong tòa nhà sơ tán đi đấy!]
[Miên Miên! Chúng ta sắp được về nhà rồi!]