Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không?

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 6: Chúng ta gặp nhau một chút được không?

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai tiếng đó đáng lẽ phải mang theo chút dịu dàng, nhưng khi thốt ra từ miệng người đàn ông này lại chẳng có chút lãng mạn nào, ngược lại còn đầy áp lực.
Nó giống hệt thái độ của một phụ huynh nghiêm khắc đang đối mặt với đứa con nghịch ngợm.
Kiều Dĩ Miên sững sờ trong hai giây, rồi không hiểu sao cô lại buột miệng đáp "Vâng" một tiếng, ngoan ngoãn mở cửa xuống xe.
Y tá lập tức đẩy xe lăn tiến lên đón cô.
Lúc này, Kiều Dĩ Miên mới nhận ra y tá đã chờ sẵn ở đây, chắc hẳn đã nhận được thông báo từ trước.
Cô không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại người đàn ông trong xe lần nữa.
Ánh sáng trong xe lờ mờ khiến đường nét khuôn mặt anh trở nên mờ nhạt, nhưng đôi mắt kia lại sáng rực lạ thường.
Đối phương gật đầu với cô, vẻ mặt không chút biểu cảm khác lạ.
Kiều Dĩ Miên vẫy tay chào anh với tâm trạng phức tạp.
Đợi xe khuất hẳn, cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi lên xe lăn để y tá đẩy vào bệnh viện.
Chu Hằng rõ ràng đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, nên cả chặng đường đều thuận lợi, không gặp trở ngại nào.
Cô cứ thế được đẩy đi kiểm tra, chụp chiếu, kê đơn và tận hưởng đãi ngộ VVIP có một không hai trong đời.
Trong lúc đợi kết quả chụp phim, Kiều Dĩ Miên không nhịn được nói với Chu Hằng:
“Anh Chu này, anh cứ đi làm việc trước đi, đồng nghiệp của tôi lát nữa sẽ tới ngay thôi.”
Chu Hằng cười lắc đầu: “Không sao đâu, làm việc thì phải có đầu có đuôi chứ.”
Thấy anh ta không có ý định rời đi nên Kiều Dĩ Miên đành thôi.
Một lúc sau, Tống Nam Tinh vội vã đến và kết quả chụp phim cũng đã có rồi, may mắn là không bị tổn thương xương cốt.
Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Dĩ Miên chuyển tiền thuốc men cho Chu Hằng nhưng bị anh ta từ chối.
“Yên tâm đi, khoản tiền này tôi sẽ tìm kẻ đã đâm vào cô để thanh toán.”
Chu Hằng khẽ hừ một tiếng:
“Thằng nhóc đó đúng là gieo gió gặt bão, chạy xe trên cao tốc nhanh như thế nên vừa rồi bị tông gãy xương. Nếu không phải thấy nó bị đưa thẳng vào bệnh viện thì kiểu gì tôi cũng phải áp giải nó đến xin lỗi cô mới được. Nhưng sau khi xuất viện thì nó sẽ bị tạm giam và bằng lái cũng bị thu hồi, đời này coi như chấm dứt duyên với xe phân khối lớn rồi.”
Kiều Dĩ Miên cảm thấy kinh ngạc.
Chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà anh ta đã nắm rõ tình hình đến thế.
“Anh Chu, hôm nay anh đã giúp tôi nhiều như vậy mà tôi còn chưa biết tên đầy đủ của anh? Để tôi còn tiện lưu tên trên WeChat nữa.”
Chu Hằng cười đáp: “Chu Hằng, Hằng trong hằng tinh.”
Sau khi tạm biệt nhau, Kiều Dĩ Miên ngồi trên taxi gõ tên Chu Hằng vào thanh tìm kiếm nhưng lại hiện ra một loạt người trùng tên.
Cô lướt xem vài người nhưng chẳng tìm thấy thông tin của anh ta, nên không biết rốt cuộc anh ta có thân phận như thế nào.
Tắt màn hình điện thoại, Kiều Dĩ Miên nhìn bầu trời đang dần sáng lên ngoài cửa sổ mà trong đầu bỗng hiện lên dáng vẻ người đàn ông trong chiếc xe đó, cô cứ cảm thấy... dường như đã gặp anh ở đâu đó rồi.
Hai người bắt xe đến thẳng chỗ ở do đài truyền hình sắp xếp, đó là một khách sạn cách đài một con phố.
Tống Nam Tinh mượn một chiếc xe lăn để đẩy Kiều Dĩ Miên đi làm thủ tục nhận phòng rồi vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Hôm nay muộn rồi, bên đài bảo sáng mai chúng ta đến báo danh cũng không sao, họ còn dặn nếu chân chị bất tiện thì có thể nghỉ ngơi vài ngày chứ không cần vội đâu.”
Tống Nam Tinh sờ mũi rồi ngượng ngùng xin lỗi lần nữa:
“Xin lỗi chị nhé, em làm hỏng xe của chị rồi, bên xưởng sửa chữa bảo ít nhất phải một tuần mới xong... Tiền sửa em đã đóng rồi nhưng dù sao thì xe cũng không còn nguyên vẹn như ban đầu nữa, haiz, em đúng là... ngốc quá mà.”
Kiều Dĩ Miên nghiêng đầu nhìn cậu cười an ủi:
“Không sao đâu, đằng nào cũng có bảo hiểm lo mà, không cần em bỏ tiền túi đâu. Hơn nữa hễ lái xe là sẽ có rủi ro, mình không đâm người khác thì người khác cũng đâm mình, chuyện này ai mà nói trước được.”
Thấy vẻ mặt Tống Nam Tinh vẫn còn ỉu xìu nên cô đành nói thêm: “Nếu em thực sự thấy áy náy thì tối nay mời chị ăn cơm đi.”
Tống Nam Tinh mắt sáng bừng lên, gật đầu lia lịa: “Được luôn! Chị muốn ăn gì cứ gọi thoải mái! Không chỉ tối nay mà ngày nào chị muốn ăn gì cứ gọi! Em bao hết!”
Kiều Dĩ Miên cười lắc đầu.
Tuy chưa từng hỏi kỹ nhưng cô có thể nhận ra gia cảnh Tống Nam Tinh rất tốt, chỉ cần nhìn cách ăn mặc thường ngày và khu chung cư cậu ở là đủ biết.
Cậu nhóc này tiêu tiền cũng rất hào phóng, từ lúc vào làm đến giờ thường xuyên mời đồng nghiệp trà chiều, nên cô có lý do nghi ngờ chi tiêu hàng ngày của cậu còn cao hơn cả thu nhập của mình.
Kiều Dĩ Miên đi lại bất tiện nên Tống Nam Tinh đích thân đến nhà hàng đồ Hồng Kông nổi tiếng gần đó mua vài món mang về phòng khách sạn ăn cùng cô.
Đợi cậu đi rồi, Kiều Dĩ Miên mới chậm chạp đi rửa mặt, thu dọn đồ đạc.
Xong xuôi mọi thứ, cô nằm lên giường và mở điện thoại.
Không ngờ điện thoại ting ting liên hồi, vì hàng loạt tin nhắn ùa tới.
Mấy tin nhắn SMS đều từ một số lạ, không cần nghĩ cũng biết là của Thời Diên.
Kiều Dĩ Miên thở dài mệt mỏi, chẳng buồn bấm vào xem. Cô mở thẳng WeChat thì phát hiện người đàn ông mà cô kết bạn lúc trước cũng nhắn tin cho mình.
Lúc ấy cô quên hỏi tên đối phương nên ghi chú đơn giản mà dễ hiểu: Chủ xe Hồng Kỳ.
[Chủ xe Hồng Kỳ: Nghe nói không bị tổn thương xương cốt, mấy hôm nay nhớ cẩn thận nhé.]
Sự quan tâm ngoài mong đợi khiến Kiều Dĩ Miên bất ngờ, cô cân nhắc rồi trả lời:
[Vâng, cảm ơn anh đã quan tâm.]
Vừa thoát khỏi WeChat thì số lạ kia lại gọi tới.
Kiều Dĩ Miên nghĩ cứ từ chối mãi cũng không phải là cách hay nên quyết định nói chuyện rõ ràng một lần cho xong.
Điện thoại vừa kết nối, giọng nói nôn nóng của Thời Diên đã vang lên bên tai.
“Miên Miên, anh đến Lâm Xuyên rồi, đang ở ngay cổng đài truyền hình đây, chúng ta gặp nhau một chút được không?”
“Tôi không ở đài truyền hình, hơn nữa cũng chẳng cần thiết phải gặp mặt nữa.” Kiều Dĩ Miên hít nhẹ một hơi, kiên nhẫn nói:
“Thời Diên, chúng ta thực sự không hợp nhau đâu, dừng lại đúng lúc đi thôi.”
“Tại sao lại không hợp? Chúng ta bên nhau một năm rồi chưa từng cãi nhau, sao có thể không hợp chứ? Anh biết em giận anh lén lút đính hôn với người khác nhưng anh giải thích rồi mà, đó chỉ là kế hoãn binh để trấn an bố mẹ anh mà thôi... Chuyện này đúng là anh ngu ngốc, anh tưởng giấu em là được, nhưng không ngờ mẹ anh lại đoán được tâm tư của anh. Bà ấy đã giấu điện thoại của anh rồi cố tình nhắn tin để em chứng kiến màn kịch đó...”
Thời Diên sụt sịt mũi, càng nói càng thêm khó chịu:
“Miên Miên, anh thực sự sai rồi, sai hoàn toàn rồi... Anh không cầu xin em tha thứ, nhưng em ra gặp anh một chút được không? Trong lòng anh khó chịu lắm, suốt cả chặng đường tay anh run rẩy, không thể cầm chắc vô lăng nữa.”
Kiều Dĩ Miên thở dài, im lặng vài giây rồi bỗng cất tiếng hỏi:
“Hôm nay anh đến Lâm Xuyên bố mẹ anh có biết không?”
“Không biết, tối qua anh cãi nhau với họ một trận, sau đó về phòng bày tỏ thái độ... Nhưng lần này anh sẽ không do dự nữa đâu, dù thế nào đi nữa, anh cũng muốn ở bên em.”
“Sau đó thì sao?” Kiều Dĩ Miên bình tĩnh hỏi tiếp: “Bố mẹ anh đuổi anh ra khỏi nhà, cắt đứt quan hệ, anh sẽ mất quyền thừa kế công ty, anh cũng không bận tâm sao?”