Chương 75: Anh không rành chuyện này, cứ nghe em

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 75: Anh không rành chuyện này, cứ nghe em

Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Dĩ Miên cúi đầu nhìn, ánh mắt rơi vào chú mèo con nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn của anh, bắt gặp đôi mắt đen láy, tròn xoe của nó.
Cục bông nhỏ nghiêng đầu, kêu một tiếng “meo~” lanh lảnh với cô.
“A! Là mèo con!” Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên sán lại gần: “Là mèo mướp! Bé tí teo thế này chắc chưa cai sữa nhỉ?”
Cô vươn ngón tay trỏ khẽ chọc vào đầu chú mèo con, nó liền ngẩng đầu đuổi theo ngón tay cô, cứ ngỡ cô đang đùa giỡn với nó.
Lê Diệu cúi đầu nhìn Kiều Dĩ Miên với đôi mắt sáng long lanh, không nhịn được đưa tay còn lại khẽ chọc vào đầu cô.
“Anh cũng không rõ, anh vừa tìm thấy nó trong bụi cây.”
Thấy Kiều Dĩ Miên ngơ ngác, đại lãnh đạo giải thích: “Vừa nãy anh ngồi trong xe nghe tiếng mèo kêu, đi đến xem thì thấy nó đang đứng trong bụi cây, có vẻ đang tìm mẹ.”
“A, bé con tội nghiệp quá ~”
Kiều Dĩ Miên hoàn toàn bỏ qua ngón tay đại lãnh đạo vừa chọc vào đầu mình, toàn bộ tâm trí đều dồn vào chú mèo con.
“Mẹ con đi đâu rồi? Bao giờ mới về tìm con đây?”
Mèo con sao mà trả lời được, chỉ ngẩng đầu nhìn cô kêu meo meo.
Kiều Dĩ Miên thấy thương cảm cho chú mèo con này: “Anh nói xem, liệu mẹ nó có quay lại không?”
“Bình thường, nếu là mèo mẹ, nghe tiếng con kêu lâu như vậy đã xuất hiện từ lâu rồi.” Lê Diệu trầm giọng phân tích: “Anh đã bế nó đi tìm quanh đây hai ba vòng rồi mà vẫn không thấy mèo mẹ đâu cả.”
Kiều Dĩ Miên vô cùng thất vọng, nhìn lại mèo con, rồi đón lấy từ tay Lê Diệu, ôm vào lòng.
“Làm sao đây, con cũng không có mẹ rồi...”
Cô nói bâng quơ, mí mắt Lê Diệu khẽ giật, nét dịu dàng trong mắt anh thoáng chốc chuyển thành thương cảm, lòng anh cũng chùng xuống.
“Anh định làm thế nào?” Kiều Dĩ Miên ngẩng đầu hỏi anh.
Lê Diệu thoáng giật mình, giọng nói hiếm khi ngập ngừng: “Nếu ban quản lý đồng ý thì có thể đặt một cái ổ mèo trong rừng cây, cho nó ở tạm. Lỡ ngày nào đó mèo mẹ về cũng không đến nỗi không tìm thấy con nó.”
“Sao mà được, nó còn bé thế này, chắc chắn sẽ không chịu ngoan ngoãn nằm trong ổ đợi đâu. Hơn nữa, mèo con dính hơi người rồi thì có khi mèo mẹ sẽ không nhận nữa ấy chứ.”
Kiều Dĩ Miên bỗng thấy không nỡ, cúi đầu nhìn mèo con, thấy nó cứ rúc vào khuỷu tay mình thì bật cười.
Lê Diệu nhìn cảnh một người một mèo tương tác, vẻ mặt ôn hòa, đề nghị: “Thế em mang về nuôi đi?”
“Không được không được!” Kiều Dĩ Miên lắc đầu nguầy nguậy: “Cô của em dị ứng lông mèo, nhà em không nuôi được đâu.”
Nói xong, Kiều Dĩ Miên khẽ thở dài, cẩn thận liếc nhìn Lê Diệu một cái, thực ra rất muốn hỏi: Hay anh mang về nuôi đi?
Nhưng ý nghĩ này vừa nhen nhóm đã bị cô dập tắt ngay lập tức.
Đưa ra yêu cầu này thì hơi quá phận rồi.
“Cùng lắm thì chỉ còn cách đưa nó đến trạm cứu hộ thôi...” Kiều Dĩ Miên thất vọng đề nghị.
Lê Diệu rũ mắt nhìn cô, im lặng một lát rồi đưa tay túm lấy gáy con mèo con đang rúc vào lòng cô, xách ra đối diện với mình.
Mèo con căng thẳng nhìn đại lãnh đạo, đôi mắt mở to tròn xoe, cái đuôi nhỏ kẹp chặt giữa hai chân.
Trông nó sợ hãi vô cùng.
“Được rồi, để anh xử lý.” Nói xong, anh đặt mèo con trở lại vào lòng bàn tay, rồi nhét vào trong áo khoác.
“Ơ?” Kiều Dĩ Miên thấy anh không nói thêm lời nào đã định đi luôn, vội kéo tay áo anh lại: “Trước khi đi cho nó ăn chút gì đã chứ? Em đi siêu thị xem có thể mua được gì không.”
Ánh mắt Lê Diệu hạ xuống, dừng lại trên ngón tay trắng nõn đang nắm lấy tay áo mình, khóe môi cong lên một nụ cười.
“Được, cùng đi đi.”
Kiều Dĩ Miên để ý đến ánh mắt anh, lúc này mới nhận ra hành động của mình, vội vàng rụt tay về.
Ngoài dự đoán của cô, đại lãnh đạo không trêu cô, mà đi đến bên xe, tạm thời đặt mèo con ở ghế sau, kéo kính xe lên rồi khóa cửa xe lại.
Sau đó quay đầu nhìn cô: “Đi thôi.”
Ý là cùng đi siêu thị.
Kiều Dĩ Miên sững sờ, cảm thấy sự việc hơi chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
Nhưng nghĩ đến việc mèo con có thể chưa được ăn uống gì, cô lại vội gạt bỏ mọi suy nghĩ lung tung, đi theo sau anh, bước nhanh về phía siêu thị.
Kiều Dĩ Miên vừa đi vừa nói với anh: “Giờ chắc nó chỉ uống được sữa dê thôi, mấy thứ khác hình như chưa ăn được.”
“Ừ, anh không rành chuyện này, cứ nghe em.” Lê Diệu đi theo sau cô, tâm trạng có vẻ rất tốt.
Siêu thị trước cửa có bán sữa bột dê, Kiều Dĩ Miên chọn một hộp, lúc đi thanh toán thì Lê Diệu đã nhanh hơn một bước, nhanh tay quét mã thanh toán.
Bắt gặp ánh mắt bất lực của cô, Lê Diệu nhướng mày, thản nhiên nói: “Anh nhặt được mà, tiền này phải do anh trả chứ.”
Haiz, được rồi.
Kiều Dĩ Miên không tranh với anh, xin siêu thị một cái hộp các tông rồi cùng anh rời đi.
Hai người sóng vai đi cùng nhau, Lê Diệu bỗng đề nghị: “Em đặt tên cho nó đi.”
Kiều Dĩ Miên tuy không biết tại sao phải đặt tên cho mèo con bây giờ, nhưng vì anh đã nói vậy, cô cũng thấy hào hứng.
“Gọi là 'Tiểu Mễ' (Gạo Nhỏ) đi, anh thấy thế nào?”
Lê Diệu nhìn cô khó hiểu: “Mèo đen mà em gọi là Tiểu Mễ?”
“Nó bé tí teo như hạt gạo vậy.” Kiều Dĩ Miên không cho là thế: “Thế gọi là Tiểu Hắc Mễ (Gạo Đen Nhỏ) thì sao?”
Lê Diệu: “... Còn chẳng bằng Tiểu Mễ.”
Kiều Dĩ Miên xoay người lại, đối mặt với Lê Diệu, vừa đi lùi chậm rãi, vẻ mặt tinh quái: “Tên đầy đủ là: Lê Tiểu Mễ.”
Mí mắt Lê Diệu giật giật: “... Tại sao lại lấy họ của anh?”
“Vì anh nhặt được mà!” Kiều Dĩ Miên lấy gậy ông đập lưng ông: “Họ này phải theo anh chứ.”
Lê Diệu bất lực, thở dài thườn thượt một hơi, không muốn tranh cãi với cô nhóc mồm mép tép nhảy này nữa.
Thấy đã sắp đến chỗ đỗ xe rồi.
Từ khúc cua con đường nhỏ bỗng lao ra một người đàn ông đi xe máy điện, lao thẳng về phía họ.
Lê Diệu gần như không chút suy nghĩ, một tay ôm lấy eo Kiều Dĩ Miên, ấn cô vào lòng, xoay người nhanh nhẹn tránh chiếc xe máy điện đang lao tới.