Tỉnh Giấc Sau Cơn Mê: Xuyên Không Rồi!

Chấp Kiếm Ôm Đi Sư Tỷ

Tỉnh Giấc Sau Cơn Mê: Xuyên Không Rồi!

Chấp Kiếm Ôm Đi Sư Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hắt xì!”
Phục Nhan tỉnh giấc sau một giấc mơ màng, không khỏi hắt hơi liền ba cái. Động tác này khiến nàng cảm thấy toàn bộ thân thể rung lên bần bật.
Nàng đưa tay sờ sờ mũi. Lúc này Phục Nhan mới cảm nhận được cơ thể mình lạnh buốt, cứ như vừa chui ra từ tủ đá.
“Sao lại lạnh thế này, chăn của ta đâu?”
Chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, Phục Nhan vội vàng xoa xoa tay chân để làm ấm cơ thể mình một chút.
Xoa mãi một lúc Phục Nhan mới ý thức được có gì đó không ổn. Nơi này không giống phòng của nàng. Vội vàng nhìn quanh bốn phía, cảnh tượng đập vào mắt khiến nàng giật mình kinh hãi.
“Trời đất ơi, đây là đâu vậy?”
Xung quanh là một căn nhà đổ nát với những dấu vết bị phá hủy, đồ đạc vỡ vụn nằm la liệt. Chính giữa phòng đặt một bức tượng Phật đã bị chặt đứt một cánh tay. Trần nhà giăng đầy mạng nhện, nhìn thế nào cũng giống một ngôi miếu hoang.
Mà Phục Nhan giờ phút này đang nằm dưới chân tượng Phật, phía trước có một đống tro tàn, chắc là trước đó có người đã đốt lửa sưởi ấm.
Phục Nhan nhìn hoàn cảnh lạ lẫm, phản ứng đầu tiên của nàng là —— mình bị bắt cóc sao?
Nàng rõ ràng nhớ tối qua mình đã đi ngủ trên giường ở nhà, sao ngủ một giấc dậy lại bị bắt cóc, còn bị ném đến cái nơi hoang vu hẻo lánh này? Đã bắt cóc rồi ném đến đây thì cũng nên có chút nhân tình mà cho nàng cái chăn đắp chứ?
Khiến nàng suýt nữa chết cóng thật rồi.
Phục Nhan thật sự có chút muốn chửi thề thì đầu nàng bỗng truyền đến một trận đau nhức, sau đó một luồng ký ức lạ ùa vào tâm trí.
Nàng ngồi ngẩn người mất nửa canh giờ, Phục Nhan mới sực tỉnh, nàng không phải bị bắt cóc, mà là —— Xuyên thư!!!
Gần đây nàng vừa đọc một bộ tiểu thuyết tu tiên tên 《Tu Tiên Vấn Đạo》. Cuốn tiểu thuyết này vừa ra mắt đã nhanh chóng càn quét các bảng xếp hạng, liên tục tranh giành vị trí top 1, top 2 hàng tuần, hàng tháng. Phục Nhan cũng vào đọc thử, nàng đọc lướt qua hai trăm chương. Phục Nhan không thể phủ nhận tác giả viết cốt truyện có tiết tấu cực kỳ tốt, lại rất nhiệt huyết, làm say đắm biết bao độc giả trẻ.
Đọc đến gần một nửa, khi người vợ thứ hai của nam chính xuất hiện, Phục Nhan mới sực tỉnh nhận ra, hóa ra đây là một bộ truyện hậu cung, nam chính có bàn tay vàng!
Đột nhiên Phục Nhan cảm thấy ghê tởm, trong lòng thầm mắng tác giả và nam chính một trận, tức giận bỏ dở không đọc nữa.
Thế nhưng giờ đây, không biết là xui xẻo hay may mắn, Phục Nhan lại xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết tu chân 《Tu Tiên Vấn Đạo》 này.
Phục Nhan: “Trời ơi ——”
Điều duy nhất khiến nàng may mắn là Phục Nhan không có tên trong dàn hậu cung của nam chính, nếu không nàng chắc chắn sẽ đâm đầu vào tường chết mất. Dù vậy, nàng cũng không muốn xuyên thành nhân vật phản diện hay nữ phụ độc ác gì cả.
Nàng xuyên thành một người trùng tên trùng họ với mình, nhưng trong nguyên tác chỉ là một nhân vật qua đường Giáp...
Đúng vậy, nàng xuyên thành một nhân vật qua đường Giáp chưa từng xuất hiện trong cốt truyện của 《Tu Tiên Vấn Đạo》, Phục Nhan, một ngoại môn đệ tử của Thủy Linh Tông.
Hơn nữa, theo những gì nàng biết, Thủy Linh Tông cuối cùng sẽ bị nam chính dùng toàn lực tiêu diệt.
Cái này……
Trong chốc lát, Phục Nhan không biết nên vui hay nên buồn.
Sau khi tiêu hóa được sự thật xuyên không này, nàng không khỏi đau khổ thở dài một hơi. Việc xuyên không này đã là định mệnh, nàng cũng chỉ có thể mang tâm thế “tới đâu hay tới đó” mà đối mặt.
Sau khi đã hạ quyết tâm, Phục Nhan từ từ sắp xếp lại toàn bộ ký ức của Nguyên Chủ.
Nói tóm lại, nàng —— Phục Nhan, năm nay mười sáu tuổi, xuất thân bình thường, tư chất tu luyện cũng bình thường, đã nhập môn Thủy Linh Tông được 5 năm, hai năm trước mới chính thức trở thành ngoại môn đệ tử của tông môn.
Về tu vi, nàng đã dừng lại ở tầng chín Trúc Cơ kỳ được hơn nửa năm mà không có chút tiến triển nào. Quả nhiên là... tư chất bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa.
Trong thế giới tiểu thuyết này, bước đầu tiên của tu tiên là Trúc Cơ kỳ, gồm chín tầng. Tiếp theo là tự sáng lập khí hải để bước vào Khai Quang Kỳ, cảnh giới này lại được chia thành Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ và Đại viên mãn.
Nhưng thực ra, tu vi ở Trúc Cơ kỳ về cơ bản vẫn chưa được tính là thật sự bước lên con đường tu luyện. Từ xưa đến nay, tu tiên đối với phàm nhân mà nói, vốn là nghịch thiên mà hành, khó khăn đến tột cùng.
Đối với người tu tiên, chỉ khi dẫn linh khí thiên địa nhập thể, sau đó tự mình điều động linh lực chuyển hóa thành chân nguyên tích tụ tại đan điền, tu luyện để tăng thêm sức mạnh, và sáng lập khí hải bước vào Khai Quang Kỳ, mới thật sự trở thành một tu sĩ.
Sáng lập khí hải, nói thì dễ hơn làm.
Vô số tu sĩ có tư chất bình thường, suốt đời cũng không thể thành công sáng lập khí hải, bước vào Khai Quang Kỳ, tu vi vĩnh viễn dừng lại ở tầng chín Trúc Cơ kỳ.
Có thể nói, sáng lập khí hải là cánh cửa sàng lọc những người tu tiên bước vào một con đường tu luyện mới, chặn vô số người có tư chất bình thường lại bên ngoài, khiến họ nhìn thấy nhưng không thể chạm tới.
Tu vi của nguyên chủ đã kẹt ở tầng chín Trúc Cơ kỳ hơn nửa năm, chậm chạp không có dấu hiệu đột phá. Đương nhiên nguyên chủ có chút không cam lòng, vì thế nàng đã nhận nhiệm vụ của tông môn để xuống núi rèn luyện.
Ngoài việc ngộ đạo, kinh nghiệm chiến đấu thực tế cũng đặc biệt quan trọng đối với tu vi.
Không rõ vì lý do gì, nguyên chủ đang trên đường xuống núi thì cảm thấy toàn thân rét run, cuối cùng đã chết cóng trong ngôi miếu hoang tàn vắng vẻ này, từ đó Phục Nhan mới có thể xuyên vào cơ thể nàng.
“……”
Sau khi sơ bộ lý giải ký ức của nguyên chủ, nàng hồi tưởng lại nội dung của 《Tu Tiên Vấn Đạo》. Phục Nhan ước chừng tính toán mình đã xuất hiện vào một thời điểm quan trọng.
Hiện tại nam chính hẳn là vừa mới được tác giả ban cho “bàn tay vàng” không lâu, lúc này vẫn chưa bắt đầu tỏa sáng rực rỡ. Khả năng tu vi của hắn cũng không chênh lệch mấy so với nàng. Còn chuyện Thủy Linh Tông bị diệt tông, đó đã là chuyện của rất nhiều năm sau.
“Dù sao ta xuất hiện cũng sẽ không làm hỏng chuyện tốt của nam chính, vậy thì không có gì phải lo lắng.” Phục Nhan vừa nghĩ vừa lầm bầm.
Nếu đã xuyên vào tiểu thuyết tu chân, đương nhiên là phải tu tiên. Ở nơi mà mạng người như cỏ rác này, Phục Nhan hiểu rõ, muốn bảo toàn tính mạng thì chỉ có thể có thực lực mạnh hơn người khác. Đây là định lý bất biến và vĩnh hằng.
Còn về nam chính, Phục Nhan cũng lười quan tâm đến hắn. Nam chính có hào quang vai chính, lại được tác giả ban cho bàn tay vàng, nàng khẳng định sẽ không chạy đến làm pháo hôi.
Hay thừa lúc nam chính chưa trưởng thành mà chạy đến ôm đùi gì đó, Phục Nhan cũng không có ý tưởng này. Bộ truyện này là kiểu nam chính muốn thu thập hậu cung không chỉ một hai người, nàng mà chạy đến ôm đùi khẳng định sẽ bị cuốn vào hậu cung của hắn.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Phục Nhan liền cảm thấy toàn thân nổi da gà.
Đã quyết định, Phục Nhan cuối cùng cũng thả lỏng không ít. Nàng chậm rãi bò dậy, cơ thể vốn lạnh buốt giờ đây cũng bắt đầu ấm áp dần.
Ngoài cửa sổ, chân trời đã hửng sáng, xem ra trời đã bắt đầu sáng. Đống lửa trong ngôi miếu đổ nát do nàng nhóm lên cũng dần tàn, không khí càng trở nên lạnh hơn.
Có lẽ vì nàng vừa mới xuyên vào nên cảm thấy tay chân có chút cứng đờ. Để nhanh chóng thích ứng với cơ thể này, nàng đã nhảy một bài thể dục theo đài mà mình học được ở công viên, ngay trong ngôi miếu đổ nát.
“Một hai ba bốn……”
“Hai hai ba bốn……”
“……”
Vừa nhảy vừa thở hổn hển, Phục Nhan đương nhiên sẽ không chú ý đến có người đang ngự kiếm bay ngang qua ngôi miếu, rồi chậm rãi dừng lại quan sát nàng tập thể dục.
Người này không ai khác, chính là Bạch Nguyệt Li, một nội môn đệ tử của Thủy Linh Tông.
Bạch Nguyệt Li đã bế quan tu luyện hai tháng, nàng vừa mới xuất quan, muốn xuống núi rèn luyện một chút. Vừa lúc bay ngang qua, nàng đã nhìn thấy cảnh tượng này trong ngôi miếu đổ nát.
Với tu vi đã đạt đến Khai Quang hậu kỳ, nàng thực sự không cố tình rình trộm, nhưng hình ảnh Phục Nhan tập thể dục trong miếu cứ tự động lọt vào tầm mắt nàng. Đó chính là một trong những sức mạnh của Khai Quang hậu kỳ.
Điệu nhảy mà Phục Nhan đang thực hiện, nàng chưa từng thấy bao giờ, không khỏi cảm thấy lạ lẫm nên đã dừng lại quan sát kỹ hơn một chút.
“Điệu nhảy này... rất thú vị.” Bạch Nguyệt Li nhìn xuống ngôi miếu đổ nát mà không khỏi bật cười.
Nàng nhìn kỹ thân phận của người bên dưới, tấm mộc bài đập vào mắt nàng: “Phục…… Nhan? Hóa ra là ngoại môn đệ tử Thủy Linh Tông, tiếc là tư chất hơi bình thường một chút.”
Nói rồi, Bạch Nguyệt Li không khỏi lắc đầu.
Tu vi của Phục Nhan, nàng liếc mắt một cái là có thể nhìn ra. Tuy đã đạt đến tầng chín Trúc Cơ, nhưng lại không có bất kỳ dấu hiệu đột phá nào. Nếu không gặp may mắn hay kỳ ngộ, e rằng rất khó để thành công sáng lập khí hải, bước vào Khai Quang Kỳ.
Con đường tu luyện, kỳ ngộ vốn là thứ hữu duyên thì gặp, chứ khó mà cầu được.
Trong ngôi miếu đổ nát, Phục Nhan dường như đã nhảy mệt nên dừng lại nghỉ ngơi. Trên không trung, Bạch Nguyệt Li cũng không nghĩ nhiều nữa, nhanh chóng ngự kiếm bay đi.
“Hô, mệt chết ta!”
Phục Nhan cũng không biết mình vừa tập thể dục theo đài đã bị người khác nhìn trộm. Lúc này nàng đã mệt thở hổn hển.
Cũng may nàng cuối cùng cũng cảm thấy toàn thân tràn đầy sinh khí, tay chân hoạt động cũng thông thuận hơn rất nhiều, cả người đều trở nên phấn chấn hơn.
Để thích ứng tốt hơn với cơ thể, Phục Nhan nghỉ ngơi một lát rồi lại nhảy thêm lần nữa. Mãi cho đến khi mặt trời lên cao, nàng mới chuẩn bị rời khỏi ngôi miếu đổ nát.
Thu dọn xong, Phục Nhan mang theo thanh thiết kiếm của nguyên chủ bước ra khỏi miếu hoang.
“Để xem lần xuống núi rèn luyện này, nguyên chủ đã nhận nhiệm vụ gì.” Nói xong, Phục Nhan từ trong lòng ngực lấy ra tấm thẻ chỉ dẫn nhiệm vụ của tông môn.
Về phía đông, cách Thủy Linh Tông 1500 dặm là trấn Hắc Tuyền. Nơi đây vừa xuất hiện một tên hái hoa tặc có công phu cực kỳ cao cường, không ai có thể đối phó. Hắn trêu ghẹo tất cả phụ nữ trong trấn, khiến họ không dám ra khỏi nhà, sợ không cẩn thận sẽ bị tên hái hoa tặc đó bắt đi.
Vì tên hái hoa tặc vô lương tâm này mà hiện tại toàn bộ người dân trấn Hắc Tuyền đều hoảng sợ.
Vì vậy, họ đã phái người đến Thủy Linh Tông cầu cứu, hy vọng có người đến giúp họ trừ khử tên hái hoa tặc đó.
Phục Nhan không khỏi giật giật khóe miệng: “Tiểu thuyết tu chân thế này mà cũng có loại hái hoa tặc vô lương tâm sao.”
Dựa theo tin tức từ Thủy Linh Tông, tu vi của tên hái hoa tặc đại khái ở tầng chín Trúc Cơ, vẫn chưa sáng lập khí hải để bước vào Khai Quang Kỳ. Vì vậy, nhiệm vụ này được giao cho các đệ tử ngoại môn để rèn luyện.
Tu vi hiện tại của nguyên chủ cũng là tầng chín Trúc Cơ, vừa lúc nàng cũng có nhu cầu giao chiến trực diện với người cùng đẳng cấp, nên không chút do dự nhận nhiệm vụ này.
Nhiệm vụ này nhìn chung không có gì khó khăn, nên nguyên chủ đã không chọn cùng đồng môn hoàn thành mà một mình đảm nhận.
Hái hoa tặc, nếu dùng từ ngữ hiện đại, chính là một tên yêu râu xanh biến thái. Phục Nhan bình thường ghét nhất là loại người này.
“Hái hoa tặc à, vậy coi như ngươi là người đầu tiên mà ta, sau khi xuyên không, sẽ 'thu thập' vậy.” Phục Nhan cất tấm thẻ nhiệm vụ, khẽ cười nói.
-------------------
Giải thích tu vi một chút:
Khởi đầu tu tiên là Trúc Cơ kỳ, gồm 9 tầng. Sau khi đột phá, người tu luyện sẽ thành lập khí hải để vận chuyển chân nguyên, tiến vào Khai Quang kỳ.
Các kỳ cảnh giới bao gồm:
Khai Quang kỳ
Hợp Đạo kỳ
Hoá Hư kỳ
Mỗi kỳ gồm 4 giai đoạn: Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ và Đại viên mãn.
Đại Thừa kỳ có 3 lần Thiên kiếp.
Vượt qua Thiên kiếp sẽ phi thăng thành Tiên.
Vượt qua 7749 đạo Thiên kiếp sẽ phi thăng thành Thần.