Chương 13: Lần đầu bị thách đấu

Chấp Kiếm Ôm Đi Sư Tỷ

Chương 13: Lần đầu bị thách đấu

Chấp Kiếm Ôm Đi Sư Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi rời lầu hai của Vũ Kỹ Các, Phục Nhan hoàn toàn không hay biết mình đã vô tình trở thành mục tiêu đánh cược của người khác. Nàng cầm lấy bộ công pháp vừa chọn xong, lập tức đến chỗ trưởng lão phụ trách để ghi danh, rồi thong thả quay về căn nhà gỗ nhỏ của mình.
Thời gian đến đại hội tranh tài xếp hạng nội môn không còn nhiều. Phục Nhan đương nhiên cần phải mau chóng nâng cao thực lực.
Nàng còn nhớ, chẳng bao lâu nữa sẽ đến kỳ đại hội ba năm một lần giữa các tông môn tại Bắc Vực, chỉ có mười người đứng đầu bảng xếp hạng mới được tham dự. Phục Nhan quyết không muốn bỏ lỡ cơ hội này. Trên con đường tu hành, cần phải không ngừng trao đổi, chiến đấu thực tế thì mới nhanh chóng tiến bộ.
Vừa đặt chân vào căn nhà gỗ, Phục Nhan lập tức bắt tay ngay vào việc, không dám chểnh mảng. Nàng cẩn thận ôn lại bí quyết Băng Sương Thôi Thân Quyết trong đầu. Nhờ tu luyện công pháp này, thể chất của nàng đã cải thiện rõ rệt từng ngày.
Hiện tại, dù không vận dụng chân nguyên, Phục Nhan vẫn có thể dễ dàng vung tay phá nát căn nhà gỗ nhỏ này.
Với tu vi vừa mới nhập môn, Phục Nhan đã có thể phần nào đoán được sự tinh xảo của Linh Lung đoạn kiếm, phỏng chừng phẩm chất của nó cũng không dưới cấp ba. Nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, e rằng không biết bao nhiêu người và tông môn sẽ đỏ mắt vì ghen tỵ.
Sau khi hoàn thành việc luyện thể, Phục Nhan lấy ra bộ khinh công Phong Ảnh Bộ vừa mới nhận được, chuẩn bị bắt đầu học.
Phong Ảnh Bộ — thân pháp nhẹ tựa gió, không lưu lại dấu vết. Nếu luyện đến tiểu thành đã có thể một bước đi vài trượng; nếu đạt đại thành thì như quỷ mị, thoắt ẩn thoắt hiện, không để lại dấu vết.
Đọc qua giới thiệu, trong lòng Phục Nhan khẽ động, lập tức không kìm được mà mở ra xem xét, nghiên cứu. Bộ pháp này tuy không phức tạp, nhưng cũng có hai điểm then chốt: một là vận khí điều hòa hơi thở, hai là ẩn mình theo gió.
Khi tu luyện, cần cảm nhận tốc độ và chiều gió, thân ảnh hòa vào gió, như một làn gió thoảng qua, thân pháp cực nhanh, tựa như dịch chuyển tức thời.
Nói thì dễ, làm mới khó khăn. Nhưng Phục Nhan vốn không phải người dễ dàng bỏ cuộc. Rất nhanh, nàng ra sân, vừa vận khí, vừa cảm nhận gió trời.
Từ đó, ngày đầu tiên tu luyện bắt đầu.
Thời gian trôi vội, chẳng mấy chốc đã đến giờ ngọ. Phục Nhan luyện tập Phong Ảnh Bộ không ngừng nghỉ, đến khi mệt mỏi mới dừng lại, lau mồ hôi, ngồi nghỉ một lát rồi lại lấy Vô Huyễn Kiếm ra.
Vô Huyễn Kiếm gồm ba chiêu: Ảo Ảnh, Huyễn Hình và Vô Huyễn. Đây là một bộ kiếm pháp huyền ảo và khó lĩnh hội. Phục Nhan xem đi xem lại nhiều lần mà vẫn thấy có chỗ khó hiểu.
"Nghĩ gì xa xôi, trước hết cứ lĩnh hội chiêu đầu đã rồi tính sau." Phục Nhan khẽ lắc đầu, cười khổ, quyết định tập trung nghiên cứu chiêu thứ nhất.
Sau đó, nàng rút Linh Lung Đoạn Kiếm, bắt đầu luyện chiêu đầu tiên – Ảo Ảnh.
Từ khi rời khỏi dãy núi Xích Hắc, Phục Nhan chưa từng nghĩ đến việc đổi kiếm mới. Dù Linh Lung Kiếm chỉ là một đoạn kiếm, nhưng lại vô cùng thuận tay, cũng chẳng cần thay đổi.
Nàng vung kiếm vài lần, càng dùng càng thấy vừa ý. Chiêu Ảo Ảnh – kiếm quang hư ảo như bóng. Phục Nhan tung người xoay một vòng, nhanh chóng xuất chiêu, để lại từng vệt kiếm ảnh lấp loáng giữa không trung.
Trời dần tối. Sau một ngày tu luyện vất vả, Phục Nhan ăn uống qua loa, rồi quay về phòng ngồi tĩnh tọa, tiếp tục tu luyện Tịnh Nguyên Công, để tinh luyện ra nguyên khí càng tinh thuần hơn.
Liên tiếp ba ngày, Phục Nhan sáng luyện Phong Ảnh Bộ, chiều luyện Vô Huyễn Kiếm, tối tinh luyện chân nguyên, không hề có chút lười nhác nào.
Cho đến buổi trưa ngày thứ tư, khi nàng vừa cầm Linh Lung Đoạn Kiếm chuẩn bị luyện tiếp kiếm pháp, một bóng thiếu nữ bỗng xông thẳng vào sân nhỏ.
"Ngươi là Phục Nhan?"
Người tới là một cô gái trạc tuổi nàng, mặc trường y màu xanh lá. Vừa xuất hiện đã mang vẻ giận dữ, nhìn chằm chằm Phục Nhan mà lớn tiếng chất vấn.
Phục Nhan hơi ngạc nhiên. Nàng không hề quen biết cô gái này.
"Ta là Phục Nhan, còn ngươi là ai?" nàng thu kiếm, ngẩng đầu hỏi lại.
"Hừ! Còn giả ngây giả dại? Mới vào nội môn mấy ngày đã không chịu tu luyện đàng hoàng, lại mưu đồ quyến rũ nam nhân, ngươi còn biết xấu hổ hay không?" Cô gái vẫn tức giận mắng mỏ, ánh mắt nhìn Phục Nhan đầy vẻ oán hận.
Phục Nhan khẽ cau mày. Nàng vốn là người hiền hòa, nhưng cũng không thể dung thứ việc kẻ khác vô cớ lăng mạ mình:
"Ngươi có ý gì?"
"Ta nói cho ngươi biết, người Chu sư huynh thích là ta, người huynh ấy theo đuổi cũng là ta – Tần Tâm Nhị. Ngươi đừng có vọng tưởng!"
Phục Nhan còn chưa kịp phản ứng, thì Chu Trấn Liệt đã theo sau bước vào.
Hắn vội vàng chạy đến, nhìn thấy hai người đối đầu thì thở hổn hển, nói:
"Tâm Nhị sư muội, sao muội lại tự tiện xông vào sân của người khác?"
Nói đoạn, hắn quay sang Phục Nhan, hơi áy náy:
"Xin lỗi Phục sư muội, đây chỉ là hiểu lầm thôi. Ta và Tâm Nhị sư muội không như muội nghĩ."
Lời vừa dứt, quả nhiên như đổ thêm dầu vào lửa.
Quả nhiên, Tần Tâm Nhị lập tức rút kiếm, chỉ thẳng vào Phục Nhan, phẫn nộ hét lên:
"Phục Nhan, ngươi có dám tiếp chiêu của ta không?"
Phục Nhan nhìn hai người trước mặt mà cảm thấy nực cười. Nàng đâu còn là thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi dễ bị lay động. Cảnh tượng trước mắt quá rõ ràng – chỉ là một màn tranh giành tình cảm ngây ngô.
Chu Trấn Liệt có vẻ bị hành động của Tần Tâm Nhị làm hoảng hốt, vội nói nhỏ:
"Phục sư muội, đừng manh động. Tâm Nhị sư muội chỉ hiểu lầm thôi. Nàng chỉ xếp hạng sáu trăm bốn mươi ba, ngàn vạn lần đừng chấp nhận lời thách đấu."
Theo quy củ nội môn, Phục Nhan không được phép thách đấu người cao hơn mình quá ba mươi hạng, nhưng kẻ khác lại có thể thách đấu nàng.
Nhìn thấy Chu Trấn Liệt có vẻ lo lắng cho mình, ánh mắt Phục Nhan chợt lạnh đi vài phần. Nàng quá quen với loại nam nhân như hắn – thích nhìn phụ nữ vì mình mà tranh giành, để thỏa mãn lòng hư vinh.
Chu Trấn Liệt tuy ở cảnh giới Khai Quang trung kỳ, xếp hạng mười tám, nhưng Phục Nhan không sợ. Dù sao, nàng cũng từng giết một người ở cảnh giới đó rồi.
Nghĩ đến đây, khóe môi Phục Nhan khẽ cong lên. Nàng nhìn Tần Tâm Nhị, cười nhẹ:
"Ngươi muốn thách đấu ta?"
"Đúng vậy, ngươi có dám không?" Tần Tâm Nhị giận dữ đáp.
"Được."