95. Chương 95: Thêm một lần đột phá

Chấp Kiếm Ôm Đi Sư Tỷ

Chương 95: Thêm một lần đột phá

Chấp Kiếm Ôm Đi Sư Tỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khi Thủy Nhuận Thần Quang xuất hiện, cả bầu trời lập tức náo động. Đám đông tu sĩ đồng loạt bộc phát chân khí, không chút do dự, từng người lao nhanh xuống biển sâu bên dưới.
"Bùm! Bùm!"
Từ xa nhìn lại, cả vùng biển rộng lớn như bị mưa rào đổ xuống, vô số thân ảnh lao vào mặt biển như bánh chẻo rơi vào chảo dầu, khiến khung cảnh thêm phần sôi động mà cũng trở nên nhỏ bé lạ thường.
Phục Nhan nghiêng người nhìn sang Bạch Nguyệt Ly, khẽ cất tiếng:
"Sư tỷ, chúng ta cũng xuống thôi."
Nghe vậy, Bạch Nguyệt Ly gật đầu, nhưng vẫn không quên căn dặn:
"Dưới đáy biển tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Các ngươi phải luôn duy trì trạng thái tốt nhất, rõ chưa?"
"Rõ, Bạch sư tỷ!"
"Yên tâm đi, chúng ta sẽ cẩn thận."
Những tiếng đáp dồn dập vang lên từ phía sau, các đệ tử của Thủy Linh Tông đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Thấy vậy, Bạch Nguyệt Ly không nói thêm gì, chỉ nhẹ giọng:
"Đi!"
Ngay sau đó, mấy người dẫn đầu đồng loạt lao xuống. Phục Nhan khẽ nhếch môi, liếc nhìn bóng người bên cạnh với khí chất trong trẻo như gió mát trăng thanh, rồi cũng lao theo.
Gió biển lướt ngang tai. Khi thân thể chạm nước, Phục Nhan điều động chân nguyên để ổn định hơi thở. "Tõm" một tiếng, nàng vững vàng chìm xuống đáy biển.
Mặt nước dập dềnh tạo sóng theo làn năng lượng tỏa ra từ cơ thể nàng. Bọt khí cuối cùng thoát ra từ mũi nàng vỡ tan, hòa vào làn nước.
Tu sĩ vốn có thể dùng chân nguyên để hít thở dưới nước, nên đối với họ, lặn sâu không phải việc gì khó khăn. Phục Nhan như cá gặp nước, linh hoạt bơi xuống đáy biển, bên cạnh Bạch Nguyệt Ly. Cả hai im lặng lướt đi.
Bầy cá dưới đáy biển bị đoàn tu sĩ tràn vào làm kinh động, vội vàng tản đi khắp nơi, không dám đến gần.
Tiếng nước lướt qua bên tai, Phục Nhan nhìn xuống phía dưới. Từ đáy biển, vài cột sáng màu lam nhàn nhạt vươn lên, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Không nói một lời, nàng và Bạch Nguyệt Ly đồng loạt tăng tốc, xuyên qua tầng nước sâu, cùng nhau tiến lên.
Càng lặn sâu, áp lực càng đè nặng, nhưng hai người vẫn không dừng lại. Những tu sĩ khác đã sớm bị sức ép và yêu thú rình rập ngăn cản, buộc phải dừng lại gần mặt biển để tranh thủ hấp thụ thần quang.
Phục Nhan và Bạch Nguyệt Ly vẫn tiếp tục lặn sâu hơn.
Không biết đã trôi qua bao lâu, đến khi chân nguyên hộ thể của Phục Nhan bị áp lực nước ép đến mức hơi biến dạng, nàng mới dần thả chậm tốc độ.
"Sư tỷ, tỷ vẫn ổn chứ?" – Nàng nghiêng người sang, truyền âm hỏi.
Bạch Nguyệt Ly gật đầu: "Không sao."
Lúc này, hai người đã cách mặt biển không biết bao xa. Khi nhìn lại phía sau, đám tu sĩ đông đảo đã không còn nhìn rõ nữa. Xung quanh chỉ còn lác đác vài bóng người quen thuộc.
Phục Nhan nhận ra trong số này có cả Phương Vũ, Tư Dực Chi, và một vài yêu tộc bản địa – bao gồm cả Bách Mạo. Đa số đều là thiên tài của các tông môn lớn thuộc Bắc Vực, ai cũng có tu vi từ Hợp Thể kỳ trở lên.
Chỉ có Phục Nhan là Khai Quang kỳ đại viên mãn, trong mắt người khác, sự có mặt của nàng có phần... lạc lõng. Không ít ánh mắt tò mò đổ dồn vào nàng.
Phục Nhan không để tâm, chỉ quay sang Bạch Nguyệt Ly truyền âm:
"Sư tỷ, ta không lặn thêm nữa."
"Ừ." – Bạch Nguyệt Ly bình thản đáp.
Biết rằng tu vi hiện tại không đủ để xuống sâu hơn, Phục Nhan không cố chấp nữa, nhanh chóng quay đầu, tiến thẳng vào một trong sáu luồng thần quang dưới biển sâu.
"Xoạt!"
Ngay khi tiến vào Thủy Nhuận Thần Quang, mọi âm thanh đều biến mất. Tiếng sóng lẫn cảm giác áp lực đều tan biến. Tất cả như chìm vào một không gian tĩnh lặng hoàn toàn.
Ánh sáng màu lam dịu dàng bao trùm lấy cơ thể nàng, tựa ánh nắng cuối đông len lỏi qua lớp sương mờ, mang lại cảm giác dễ chịu lạ thường.
"Quả không hổ danh là thần quang có thể tẩy luyện chân nguyên." – Phục Nhan thầm nghĩ.
Nàng đưa mắt nhìn xuống, thấy Bạch Nguyệt Ly vẫn đang tiếp tục lặn sâu hơn nữa. Không do dự, Phục Nhan khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại, bắt đầu hấp thụ năng lượng từ thần quang.
Tất cả đều diễn ra vô cùng thuận lợi.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, khi mở mắt lần nữa, nàng thấy quầng sáng xung quanh đã trở nên mờ nhạt hơn. Kiểm tra khí hải trong cơ thể, nàng phát hiện chân nguyên rõ ràng đã tinh thuần hơn hẳn so với trước kia.
"Thành công rồi." – Nàng cười thầm, biết mình đã hoàn thành quá trình tẩy luyện của thần quang, thực lực lại được tăng cường thêm một bậc.
Nhưng đúng lúc nàng chuẩn bị rút thần thức ra khỏi khí hải, một luồng kim quang nhàn nhạt bất ngờ lọt vào mắt nàng.
"Đây là...?"
Nàng ngẩn người. Trong trung tâm khí hải, một đám hắc khí quen thuộc đang dần biến đổi màu sắc, xen lẫn bên trong là những tia kim quang mờ ảo.
Đây chính là thứ sát ý màu đen nàng từng hấp thụ từ Phong Lăng Tông, sau trận chiến kịch liệt. Nó đã im lìm từ lâu, khiến nàng gần như quên bẵng sự tồn tại của nó.
Phục Nhan nhớ lại, vào đêm ở Phong Lăng Tông, nàng từng thấy một tia kim quang xuất hiện trong đám hắc khí, nhưng khi ấy nàng cứ ngỡ mình nhìn nhầm. Giờ nghĩ lại, có lẽ đó chính là dấu hiệu cho một sự lột xác đang âm thầm diễn ra.
Có vẻ như dưới sự tác động của thần quang, hắc khí đã bắt đầu biến đổi, sắp sửa đạt đến một hình thái mới. Nhưng vẫn chưa hoàn tất.
Ngay khi nàng còn đang ngẫm nghĩ, chân nguyên trong cơ thể bỗng bắt đầu sôi trào. Khí tức phát ra cuồn cuộn, dòng nước xung quanh cũng vì thế mà chuyển động dữ dội.
Từ bốn phía, những dòng xoáy nước nhỏ bắt đầu hình thành, xoay quanh Thủy Nhuận Thần Quang nơi nàng đang ngồi.
"Cuối cùng cũng tới lúc rồi... Ta sắp đột phá!"
Phục Nhan biết, đây chính là dấu hiệu nàng chuẩn bị bước vào Hợp Thể kỳ!
Không dám chậm trễ, nàng lập tức lấy ra yêu đan và vài giọt Địa Tâm Tinh Nguyên Dịch quý giá mà nàng đã cất giữ từ trước.
Bước vào Hợp Thể kỳ là một bước ngoặt quan trọng, sống chết chỉ cách nhau một đường tơ kẽ tóc. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, không cho phép bản thân thất bại.
Hít sâu một hơi, nàng gạt bỏ mọi suy nghĩ trong đầu, ngồi xếp bằng, nhắm mắt, toàn tâm toàn ý hòa nhập vào quá trình đột phá.
Một lần nữa, không gian trở lại sự yên tĩnh tuyệt đối.
Sâu hơn hai mươi thước dưới luồng thần quang đó, một thân ảnh mặc y phục màu trắng vẫn lặng lẽ tu luyện. Khuôn mặt trắng nõn không hề biểu lộ chút cảm xúc nào.
Đó là Bạch Nguyệt Ly.
Sau khi được Thủy Nhuận Thần Quang tẩy rửa, nàng cảm nhận được khí tức trong cơ thể mình đang dần giãn ra, khí hải cũng xuất hiện biến động nhỏ, như đang báo hiệu một cánh cửa mới sắp sửa hé mở – Hợp Thể trung kỳ.
Cảm nhận được thời cơ đã đến, Bạch Nguyệt Ly khẽ thở ra một hơi, lập tức nhắm mắt lại, tiếp tục chìm sâu vào cảnh giới tu luyện.
Bốn phía vẫn tĩnh mịch như cũ, mãi cho đến khi một âm thanh rất nhỏ, gần như không thể phát hiện, vang lên.
Cùng lúc ấy, không gian trữ vật của Bạch Nguyệt Ly khẽ rung động...
Dường như... có thứ gì đó đã tự động lặng lẽ xông vào.