Chất Dị Ứng Đáng Yêu
Chương 33: Chỉ Cần Có Lòng Thành, Mọi Điều Ước Sẽ Trở Thành Hiện Thực
Chất Dị Ứng Đáng Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu chuyện của Hứa Kỳ Sâm lan rộng đến Bồi Nhã, nơi này cũng xôn xao không kém trung tâm drama Tĩnh Kiệm.
Tin đồn càng ngày càng thêu dệt quá trớn, không biết bao nhiêu phiên bản đã xuất hiện, mỗi phiên bản sau lại tô vẽ thêm những chi tiết đen tối hơn phiên trước.
Những lời đồn nhảm này xuyên tạc nhân phẩm của Hứa Kỳ Sâm một cách trắng trợn. Đa số người tung tin đều chưa từng tiếp xúc với nạn nhân, nhưng khi kể chuyện cứ như thể họ đã sống dưới gầm giường của người ta vậy.
“Ê, nghe nói…”
“Người ta bảo thế này…”
“Nhìn mặt là biết thừa…”
“Giờ ai cũng biết rồi…”
Chỉ với những lời vô căn cứ như vậy, người ta đã hủy hoại cả một đời người.
Ngày thứ hai kết thúc khóa huấn luyện, Tống Dục quay về trường.
Trong căn tin, nhóm bạn cùng bàn cũng nhắc đến vụ việc.
“Vụ ở Tĩnh Kiệm ấy, tụi bây biết chưa? Vụ nam sinh và thầy giáo chủ nhiệm đó.” Dựa vào dư luận đang nghiêng về một phía, cậu ta lên giọng đạo đức: “Ghê quá, nam mà lại thích nam, may mà chuyện này không xảy ra ở trường mình, không thì tao ở nhà luôn.” Bọn học sinh xung quanh cười hô hố.
Tần Ngạn bỏ đũa xuống, nhạo báng: “Nói xàm quá, con gái thích con trai đầy phố kia, họ thích không phải con trai à? Thế nam thích nam có gì lạ?”
Người kia bị Tần Ngạn chặn họng liền nổi giận: “Mày bị điên hả? So sánh cái gì vậy? Chẳng lẽ mày cũng thích con trai?”
Tần Ngạn quẳng đũa: “Tao thích mấy cô gái chân dài xinh đẹp, nhưng nếu chẳng may ngày nào đó bị ‘bẻ cong’, tao cũng chẳng kỳ thị giống như mấy kẻ kia.”
Tống Dục im lặng từ nãy giờ, bỗng đứng dậy mang khay cơm còn nguyên đi ra.
Tần Ngạn thấy thế cũng cầm khay theo.
Sau kỳ huấn luyện bốn ngày, cuối cùng Tống Dục cũng nhận được tin nhắn của Hạ Tri Hứa trên WeChat.
[Hạ Tri Hứa: Tớ vẫn ổn.]
Tống Dục không cảm thấy vậy. Xung quanh anh rất ít người, bạn cùng bàn đang ngủ gật, anh trả lời:
[Tống Dục: Nếu muốn đá bóng, cuối tuần tìm mình cũng được.]
Anh ít khi quan tâm đến người khác, nhưng với chuyện của Hạ Tri Hứa, Tống Dục không thể nhắm mắt làm ngơ.
Có thể bởi anh đã chứng kiến sự việc, hoặc bởi anh cảm thấy Hạ Tri Hứa như tấm gương phản chiếu chính mình.
Khi gương vỡ, bóng phản chiếu bên trong cũng méo mó không còn rõ ràng.
Bầu trời u ám, mưa phùn lất phất rơi xuống thành phố, tiếng mưa như kim châm xé da.
Tống Dục ngồi im lặng nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, hình ảnh cổng trường Bồi Nhã khi anh trở về hiện lên trong tâm trí.
Thật khó tả cảm giác khoảnh khắc được Nhạc Tri Thời ôm vào lòng sau khi bản thân trải qua một thất bại đau đớn.
Nếu phải ví von, có lẽ giống như uống rượu độc để giải khát.
Hôm ấy, Nhạc Tri Thời không hỏi han gì, chỉ an ủi: “Về nhà đi, sau đó chúng ta cùng xem phim tài liệu nhé?”
Lúc đó, anh trông như đứa trẻ, còn Nhạc Tri Thời lại là người trưởng thành.
Lần đầu tiên họ đi bộ từ trường về nhà dọc theo con phố dài, Nhạc Tri Thời sát bên anh, kể đủ thứ chuyện vui ở trường, chuyện cậu đến nhà bạn xem đàn dê con mới sinh dễ thương.
Để truyền tải năng lượng ấm áp cho Tống Dục, Nhạc Tri Thời chẳng biết mệt là gì.
Chẳng qua Tống Dục không hưởng ứng mấy.
Lúc ấy, Tống Dục cảm thấy muốn lùi bước.
Anh nghĩ nên thôi vậy, chuyện này quá nguy hiểm, ngay cả ông trời cũng đang cảnh báo anh.
Nhưng khi đối mặt với Nhạc Tri Thời, anh lại không thể dứt khoát rút lui như thế được.
Rốt cuộc, anh vẫn chưa đủ trưởng thành.
Tống Dục không đưa cuốn sổ mình tự tay làm tặng Nhạc Tri Thời, anh để nó trong túi. Đôi khi mang ra xem, bị trợ giảng nhìn thấy, anh giả vờ không biết, sau đó cất vào ngăn kéo, lấy sách khác che phía trên.
Tan học, Tống Dục nằm trên bàn chợp mắt thì điện thoại rung lên.
[Hạ Tri Hứa: Lỡ việc học của cậu rồi, thi xong đi chơi nhé.]
Chưa kịp trả lời, khung chat hiện lên tin nhắn mới:
[Hạ Tri Hứa: Tớ khó khăn lắm mới gặp được cậu ấy, nhưng hình như cậu ấy không muốn gặp tớ nữa.
Cậu ấy nói mình không phải là gay, cũng không muốn làm bạn với tớ nữa.]
[Hạ Tri Hứa: Cậu bảo tớ thử, nhưng có lẽ không còn cơ hội nữa rồi.]
Đêm ấy mất điện, phép ẩn dụ chim bồ câu vô nghĩa cùng trí tưởng tượng bảo thủ của Hạ Tri Hứa, tất cả như một điềm báo trước.
Tống Dục nghĩ, trước khi chuyện này xảy ra, mỗi lần Hạ Tri Hứa chùn bước, anh đều có thể vỗ vai cậu ấy nói: “Tao không nghĩ vậy đâu.”
Bây giờ, anh chẳng dám khuyên nữa rồi.
Một phép thử tưởng chừng xác suất thành công cao, lại rơi vào kết cục đau thương như thế.
Tống Dục luôn nghĩ mình đã đủ trưởng thành, thậm chí còn giúp người giống mình ‘liều thuốc trợ tim’, với hy vọng sẽ gặt hái thành quả ngọt ngào.
Bạn nghĩ Tống Dục vĩ đại đến mức đi vun đắp tình yêu dùm người khác sao? Không hẳn!
Anh chỉ đang tìm kiếm một trường hợp thành công ngay cạnh mình để lấy chút động lực mà thôi.
Rốt cuộc, anh vẫn còn quá trẻ.
Không thể lường trước ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.
…
Thỉnh thoảng, Nhạc Tri Thời lại nhớ đến dáng vẻ ngày hôm đó của Tống Dục.
Sự mệt mỏi của anh dường như không kéo dài quá lâu.
Về đến nhà, Tống Dục không cùng cậu xem phim tài liệu, chỉ nhốt mình trong phòng. Khi bước ra, anh trở lại vẻ mặt lạnh lùng điềm tĩnh quen thuộc.
Tuy nhiên, cách nói chuyện vẫn như cũ, nhưng Nhạc Tri Thời cảm thấy Tống Dục đã thay đổi.
Anh trầm lặng, gương mặt cũng ít biểu cảm hơn trước.
Sau kỳ nghỉ, Nhạc Tri Thời trở lại trường mới biết tin đồn về Hứa Kỳ Sâm. Mọi người đều mang những lời ác ý châm chọc Hứa Kỳ Sâm trước mặt cậu, Nhạc Tri Thời lập tức phản bác ngay tại chỗ.
Trong mắt cậu, Hứa Kỳ Sâm không phải loại người như lời bọn họ nói, nhưng chuyện này cũng để lại dấu chấm hỏi lớn trong lòng Nhạc Tri Thời.
Hóa ra con trai cũng có thể thích nhau.
Nền giáo dục truyền thống dạy họ chỉ có hai người khác giới mới thu hút nhau, trường hợp ngoại lệ rất ít, nên khi cậu đủ tuổi hiểu chuyện, lối suy nghĩ đó đã ăn sâu vào tâm trí.
Đối mặt với cảm giác ‘bừng nắng hạ’ hiện tại, nó chỉ có thể nảy mầm từ sự nghi ngờ xen lẫn tò mò.
Nhạc Tri Thời chợt nhớ đến buổi chiều mưa lần đầu tiên họ gặp nhau, nghĩ giữa Hạ Tri Hứa và Hứa Kỳ Sâm có quan hệ gì đó, cậu cảm giác mình đã nắm bắt được thứ gì đó nhưng nó quá mờ nhạt không rõ ràng.
Vốn dĩ Nhạc Tri Thời sắp lăn ra ngủ, nhưng trong người cứ bức bối nên trở mình bật điện thoại, tìm câu trả lời trên Baidu.
Sáng hôm sau, Nhạc Tri Thời suýt ngủ quên, nghe tiếng Lâm Dung gõ cửa phòng mới tỉnh dậy, điện thoại trên tay cũng đã hết pin.
Cậu vội vã rửa mặt rồi chạy xuống lầu, đúng lúc nhìn thấy Tống Dục đang cởi áo sơ mi đồng phục ở phòng khách, cơ bắp đẹp đẽ lộ ra theo từng động tác của anh.
Nhạc Tri Thời ngây dại, cảm thấy trong tim mình nảy sinh cảm giác kỳ lạ.
Lâm Dung cầm chiếc áo sơ mi học sinh khác: “Đáng lẽ phải khô rồi, chắc lúc nãy mẹ lấy nhầm, hèn chi bị ẩm, con mặc cái này đi.” Bà đưa áo sơ mi cho Tống Dục, ngẩng đầu thấy Nhạc Tri Thời đứng im một chỗ, liền hối thúc: “Nhạc Nhạc sao con đứng ngơ ra vậy, mau ăn sáng rồi còn đi học. Hôm nay dì lái xe đưa tụi con đến trường.”
Tống Dục mặc xong áo sơ mi cũng quay đầu, ánh mắt chạm với Nhạc Tri Thời trong vài giây ngắn ngủi.
Đầu ngón tay như có dòng điện chạy qua, Nhạc Tri Thời vội cụp mắt chạy nhanh xuống lầu.
Chiếc xe hạng A của Lâm Dung không gian hơi chật, Nhạc Tri Thời và Tống Dục chui vào xe, người ngồi cạnh cửa sổ, người còn lại dán sát cửa xe.
Khoảng cách khá xa nhau.
Lâm Dung nhìn kiếng chiếu hậu rồi ghẹo: “Nhạc Nhạc nhà chúng ta lớn rồi!”
Nhạc Tri Thời chưa hiểu: “Dạ?”
“Trước kia con chỉ thích dính lấy anh.” Bà cười rất đẹp, bông tai ngọc trai cũng đung đưa: “Giống y chang món trang sức nhỏ vậy.”
Nghe thế, Tống Dục và Nhạc Tri Thời đều quay lại nhìn khoảng cách giữa hai người, nhưng hai giây sau, Tống Dục nghiêng đầu ngắm phong cảnh ngoài kính xe, còn Nhạc Tri Thời thì cụp mắt ngó cái cặp trên đùi.
“Ngồi sát quá thì nóng lắm ạ.” Nhạc Tri Thời khẽ giải thích.
Trước kỳ thi tuyển sinh Đại học hai tuần, Nhạc Tri Thời bị bệnh, ngoài đau bụng còn sốt.
Cậu sợ gia đình lo lắng, nên lặng lẽ đến phòng khám gần nhà.
Bác sĩ thấy cậu thì nói mấy bữa nay có rất nhiều học sinh tuổi cậu đến đây khám, hầu hết do căng thẳng trước khi thi.
“Đừng căng thẳng, càng căng thẳng sẽ càng khó chịu.” Bác sĩ kiểm tra sơ qua, sau khi ngồi xuống, lấy cuốn hồ sơ trong ngăn kéo rồi ngó tờ lịch: “Ồ, nay là mùng hai, mấy ngày nữa là đến kỳ thi tuyển sinh Đại học rồi.”
Bút trong tay bác sĩ quẹt nhanh trên hồ sơ, không ngẩng đầu hỏi: “Cháu tên gì, bao nhiêu tuổi?”
Nhạc Tri Thời trả lời: “Cháu 15 tuổi ạ.” Cậu ngồi xuống ghế đối diện, thành thật giải thích: “Cháu không thi Đại học đâu ạ.”
“Cháu mới 15 tuổi hả?” Bác sĩ đẩy gọng kính: “Hèn chi trông nhỏ xíu, nhìn đâu giống sắp thi Đại học.
Vậy cháu căng thẳng vì sắp thi lên cấp 3 đúng không?”
“Cũng không phải ạ.” Nhạc Tri Thời nói: “Cháu quả thật có hơi căng thẳng, tối ngủ không ngon giấc.”
Cậu còn bổ sung: “Anh trai cháu sắp thi Đại học rồi.”
“Cháu lo lắng cho cậu ấy à?” Bác sĩ cảm thấy chuyện này buồn cười: “Đứa trẻ ngốc này, cháu nên lo lắng cho mình thì hơn.”
Sau đó, Nhạc Tri Thời mang thuốc về nhà, uống hai ngày thì bệnh tình đỡ hơn.
Nhà trường thông báo sẽ trưng dụng lớp học bên khu trung học cơ sở để làm phòng thi tuyển sinh Đại học.
Mọi người bắt đầu thu dọn sách vở, quét lớp sạch sẽ để chờ bố trí. Từ ngày diễn ra kỳ thi đến lúc kết thúc, học sinh cấp 2 được nghỉ ở nhà. Nhạc Tri Thời cũng ở nhà tự ôn tập.
Học bài lâu cảm thấy đói, cậu xuống lầu tìm đồ ăn, vừa hay Lâm Dung đang gọi video với bạn mình.
Lâm Dung gọi cậu qua chào hỏi, Nhạc Tri Thời cầm bánh pudding ngồi xuống, lễ phép chào cô.
“Đã ngoan mà còn đẹp trai nữa chứ.
Này Tiểu Dung, hai đứa con trai nhà cậu chuẩn bị thi tuyển sinh rồi đúng không?”
“Ừm, đúng rồi!” Vẻ mặt Lâm Dung bất chợt thay đổi, bà để tay ngang ngực: “Mong là mấy ngày này tụi nó đều khỏe mạnh, thi xong nhà mình sẽ đi du lịch.”
“Cậu cũng thật là, ba mẹ người ta lo con thi không tốt, bỏ dỡ tương lai, còn cậu chỉ biết chơi.
Mà cậu biết bác sĩ Trần Tiểu Mỹ không? Mấy hôm trước cô ấy vào chùa Quy Nguyên để thắp nhang cầu nguyện cho con gái đó.”
Lâm Dung cười: “Linh thật không?”
“Người khác giới thiệu vậy thôi, ai cũng bảo linh lắm, làm mình cũng muốn đi thắp thử xem sao.”
“Nhưng sau đó tự nhiên thấy lười quá.
Mà ông tướng con nhà mình, nó cũng chả thèm tin đâu.”
Nhạc Tri Thời ngồi hóng đến khi hết bánh pudding thì lên lầu, mở máy tính tìm kiếm chùa Quy Nguyên, không ngờ ai cũng khen cả.
Từ nhỏ, cậu được dạy theo thuyết vô thần và không mê tín dị đoan, nhưng khi đọc bình luận, cậu thấy rất có lý: Nếu tin thì sẽ được, có lòng thành ắt sẽ linh nghiệm.
Hơn nữa, nghĩ đến bạn chung phòng thi của Tống Dục được người nhà đi thắp nhang cầu trời, trên người đeo bùa hộ mệnh, còn Tống Dục không có gì cả.
Nhạc Tri Thời thấy không vui.
Người khác có, anh mình cũng phải có.
Nhạc Tri Thời là người hành động, sáng sớm cậu đã mang tiền chạy ra ngoài với lý do đi KFC để ôn bài với bạn.
Chùa Quy Nguyên cách nhà rất xa, cậu phải ngồi tàu điện ngầm rồi chuyển xe bus, cuối cùng còn đạp xe công cộng thêm đoạn nữa mới đến.
Kỳ thi đang đến gần nên khách viếng chùa rất đông, Nhạc Tri Thời lẻ loi bước vào, phát hiện bên trong không có hướng dẫn viên, cậu đành theo sau những người thắp nhang khác.
Chùa Quy Nguyên lớn hơn cậu tưởng, kiến trúc na ná những ngôi chùa khác. Nhạc Tri Thời lượn tới lượn lui mấy vòng, suốt đường đi đều phải hỏi thăm.
Ở đây thờ rất nhiều Bồ Tát và tượng Phật, năm trăm vị La Hán khiến cậu choáng váng, mất cả buổi sáng mới xin được thứ mình muốn.
Lúc thắp nhang, Nhạc Tri Thời cẩn thận quan sát những người khác, đến lượt mình thì vô cùng nghiêm túc và thành kính mà lạy.
“Con xin thành tâm khấn vái các ngài, phù hộ độ trì cho anh trai con mọi chuyện đều thuận lợi.”
Cậu chân thành niệm cầu trước Bồ Tát uy nghiêm.
Trước khi đi, Nhạc Tri Thời còn rút xăm, chú thắp nhang đứng bên cạnh ghẹo: “Mới nhỏ xíu mà đã xin xăm, có biết đọc thẻ xăm không?”
Trên thẻ xăm cậu xin được in một bài thơ cổ, Nhạc Tri Thời thành thật nói không hiểu, mong chú ấy giải giúp.
“Bây rút xăm cho bây à? Xin gì vậy?”
“Con không xin cho con, mà xin cho anh trai ạ.” Nhạc Tri Thời sợ quên lời giải nghĩa xăm, bèn móc điện thoại ra gõ.
Chú kia đẩy gọng kính nói: “Quẻ này…”
Sau khi giải xong, ông chú trả quẻ cho cậu: “Bây không xin cho mình một quẻ sao? Đi xa vậy cực thấy mồ.”
Nhạc Tri Thời nghĩ cũng đúng, nên rút thử một quẻ rồi nhờ thầy giải giúp, sau đó đem về nhà.
Ngồi trên xe buýt, Nhạc Tri Thời mệt quá nên ngủ quên lỡ mất trạm dừng, đành phải xuống ở trạm khác, bắt tàu điện ngầm đi ngược trở về với cái bụng đói meo, tâm trạng lẫn thể xác đều mệt mỏi y như mới đi thỉnh kinh từ Tây Thiên về.
Trên tàu điện, Nhạc Tri Thời lấy hai quẻ xăm và lời giải ra xem. Quẻ xin cho Tống Dục là vị La Hán thứ 169 trong Năm Trăm La Hán tên Quan Thân Tôn Giả, còn của cậu là vị La Hán 15 tên Phật Đà Mật Đa Tôn Giả.
So sánh hai quẻ, cậu cảm thấy quẻ của mình dường như tốt hơn một chút.
Tối đến, Tống Dục từ trường trở về nhà. Hôm nay là ngày cuối cùng trước kỳ thi nên được tan sớm.
Sau khi kết thúc huấn luyện, anh bước vào giai đoạn chạy nước rút, không còn cùng Nhạc Tri Thời đến trường nữa. Tan học về, Tống Dục ở trong phòng ôn bài, chưa từng bước ra khỏi cửa.
Nhạc Tri Thời cũng đang trong giai đoạn quan trọng của kỳ thi chuyển cấp, bởi trong lòng mang cảm giác khó giải thích nên gần đây cậu không chủ động tìm Tống Dục.
Rõ ràng sống chung dưới một mái nhà, nhưng hai người cứ như vậy mà xa cách nhau.
Trời bắt đầu đổ mưa rả rích, mỗi năm đến kỳ thi là trời đều mưa, Nhạc Tri Thời bồn chồn bất an vì cảm thấy trời mưa chính là điềm xấu.
Nghe tiếng động dưới lầu, cậu mở cửa dòm thử có phải Tống Dục về rồi không. Nhạc Tri Thời rón rén chạy tới trước cửa phòng chờ anh.
Tống Dục bước đến bậc thang cuối cùng, trông thấy Nhạc Tri Thời thì ánh mắt chợt sáng lên, nhưng ngay sau đó anh cụp mắt xuống, để lông mi giấu đi tia sáng đó.
“Có chuyện gì sao?” Chân Tống Dục vẫn bước đều.
Hai tay Nhạc Tri Thời để ở sau lưng, ánh sáng dịu nhẹ ở hành lang rọi vào đôi mắt dại khờ, khiến Tống Dục nhớ đến tin nhắn mà cậu gửi cho anh trước đây.
Xem ra anh đã nhầm rồi, Nhạc Tri Thời sẽ không vì mấy câu như vậy mà giận dỗi.
“Anh ơi, em muốn tặng anh cái này.” Nhạc Tri Thời bước lại gần hơn.
Dường như Tống Dục không muốn mở cửa phòng, đứng yên tại chỗ hỏi: “Cái gì vậy?”
Nhạc Tri Thời sợ bị Lâm Dung phát hiện, nghĩ đến chuyện mình đến chùa xin bùa lại thấy mắc cỡ: “Em có thể vào trong không ạ? Chỉ một lát thôi, sẽ không tốn nhiều thời gian của anh đâu.”
“Đứng ở đây được rồi.” Tống Dục không nhúc nhích, tựa như đã đoán trước: “Mấy đồ thủ công hay gì đó em cứ đưa thẳng cho anh là được.”
Lâm Dung ở dưới lầu nhìn lên: “Hai đứa đứng ở hành lang làm gì vậy? Nhạc Nhạc, con muốn uống nước ép không?”
Nhạc Tri Thời vội lắc đầu: “Con không uống đâu ạ.” Rồi tội nghiệp nhìn Tống Dục, tuy không muốn bỏ cuộc nhưng lần này cậu không có kéo tay anh ăn vạ nữa.
Đôi mắt ngây thơ nhạt màu trong suốt đong đầy sự van nài.
Đôi khi Tống Dục nghi ngờ, phải chăng Nhạc Tri Thời biết anh luôn không thể từ chối cậu, nên cái chân nhỏ kia luôn vừa vặn giơ cao hơn điểm giới hạn của anh.
Tống Dục xoay người mở cửa trong bất lực, bước vào trước bật đèn, cân nhắc hồi lâu cuối cùng tự bác bỏ suy nghĩ trong lòng.
Sai rồi! Đối với Nhạc Tri Thời, anh không có điểm giới hạn nào cả!
Trời đã sang hè, tấm thảm lông màu trắng không còn để trong phòng nữa, trả lại không gian lạnh lẽo máy móc tựa như chẳng có người ở.
Nhạc Tri Thời đóng cửa sau đó vào thẳng vấn đề, đưa bùa hộ mệnh trong tay cho Tống Dục.
“Bùa này em xin ở chùa Quy Nguyên, ai cũng nói nó rất linh.” Nhạc Tri Thời sợ anh không nhận, cậu nhanh nhảu giới thiệu y như nhân viên bán bảo hiểm: “Anh biết không, người ta đi thắp nhang nhiều lắm, ai cũng xin lá bùa này cả, hình như nó được khai quang rồi.
Chùa bự lắm, em đi lòng vòng cả buổi sáng mới tìm được á.
Mà người khác thắp nhang chỉ vái ba vái, dập đầu ba lần, còn em thì làm nhiều hơn họ một lần.
Bồ Tát nhất định sẽ nhìn thấy lòng thành của em.”
Tống Dục cúi đầu nhìn lá bùa đã được khai quang trong tay, lắng nghe cậu kể liền tù tì, trong đầu bỗng hiện ra cảnh bé ngốc này chạy lòng vòng trong chùa.
Cậu nói là lạy nhiều hơn người ta một lần, nhưng chắc chắn không chỉ một lần.
“Cảm ơn em.” Tống Dục đặt lá bùa lên bàn rồi không nói gì nữa.
Bằng sự thấu hiểu lâu nay, Nhạc Tri Thời biết hiện tại anh muốn mình ra ngoài, nghĩ đến Tống Dục cũng giống như dì Dung không tin vào những chuyện tâm linh mà cảm thấy chạnh lòng.
“Không cần cảm ơn đâu ạ.” Nhạc Tri Thời khịt mũi, chợt bật ra câu: “Mưa đêm nay sẽ dai dẳng đến sáng mai.”
Tống Dục nhìn cậu nhóc cứ nấn ná mãi không chịu đi, mà có chút mềm lòng.
Hai người im lặng giằng co khoảng năm giây, ngay lúc Nhạc Tri Thời lựa chọn quay lưng về phòng thì nghe Tống Dục hỏi.
“Em đã khấn vị Bồ Tát nào?” Anh cầm lá bùa trên bàn.
Nhạc Tri Thời xoắn xuýt, ngơ ngác dòm Tống Dục, cân nhắc trả lời thế nào.
Lúc đến chùa Quy Nguyên, cậu chỉ một lòng một dạ xin bùa, lòng vòng thật lâu mới tìm được chỗ xin, nhưng ở đó thật sự rất đông người xếp hàng chờ khấn vái.
Nên về chuyện đã lạy Bồ Tát nào thì… Cậu không nhớ nổi, Nhạc Tri Thời nhíu mày, đổ lỗi cho anh như thật: “Bồ Tát đều là thần tiên cả, sao anh có thể kén Bồ Tát được chứ?”
Tống Dục nén tiếng thở dài, bắt đầu hoài nghi Nhạc Tri Thời phải chăng mới là con ruột của Lâm Dung, còn mình là con rơi con rớt.
Lát sau, Nhạc Tri Thời chợt nói: “À, em nhớ ra rồi, em đã khấn Phật Bà Quan Âm Hai Mặt.” Dứt câu, hai mắt cậu sáng bừng lên, dáng vẻ y như rằng: ‘Có phải rất lợi hại không? Quan Âm mà còn hai mặt nữa đó.’
Tống Dục gật đầu, trước mặt Nhạc Tri Thời bỏ lá bùa cùng các giấy tờ cần thiết vào cặp để ngày mai đi thi.
Nhân lúc anh trai đang cúi đầu xuống kéo khóa cặp, Nhạc Tri Thời nhanh chóng lấy ra hai quẻ mà mình xin được. Đưa quẻ Phật Đà Mật Đa Tôn Giả cho Tống Dục, cậu nghiêm túc nói quẻ này là xin cho anh.
“Cho anh sao?” Tống Dục đọc thơ cổ trên quẻ.
[Tây phương hữu thử khoái nhạc Phật, thôi hướng nhân gian tẫn hoan tiếu.
Khang trạng tiền trình nhiệm quân hành, vạn sự khả thành vô phiền não.]
Chẳng giống anh chút nào cả.
Nhạc Tri Thời gật đầu: “Đúng vậy, lúc em rút quẻ, có chú kia bảo em quẻ này thượng thượng, vô cùng may mắn.
Chú ấy còn nói người rút được quẻ này là người có tâm địa thiện lương hiền lành cả đời khôn lo không nghĩ, tương lai rộng mở, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió.
Chỉ cần trong lòng tin tưởng, sẽ cầu gì được nấy.”
Chỉ cần trong lòng tin tưởng, là cầu gì được nấy sao?
Càng giải thích càng không giống anh.
Tống Dục liếc thấy trong tay cậu còn một quẻ nữa, chưa kịp nói gì Nhạc Tri Thời đã nhạy cảm chặn trước: “Đây là của em.”
Tống Dục đưa tay: “Cho anh xem chút.”
Quẻ này tốt hơn Tống Dục nghĩ, là Quan Thân Tôn Giả.
Anh tưởng Nhạc Tri Thời bốc trúng thẻ hạ hạ chứ.
[Sát kiến uyên ngư nãi bất tường, trí liệu ẩn nặc tất hữu ương.
Thả phao phiền ưu thiên địa khoát, thuận kỳ tự nhiên uyên nguyên trường.]
‘Tuy không phải quẻ thượng thượng, nhưng cũng không xấu lắm.” Nhạc Tri Thời tính lấy lại nhưng Tống Dục không cho, còn muốn cậu giải thích.
Nhạc Tri Thời đành nói qua loa: “Chính là thuận theo tự nhiên ạ.”
Để chứng minh thẻ này đáng đồng tiền bát gạo, cậu còn bổ sung thêm: “Đúng xỉu luôn đó anh, dạo này việc học của em giống như rơi vào giai đoạn bão hòa kiến thức, áp lực lắm.
Xem ra ý Bồ Tát là muốn em đừng quá căng thẳng, nên để thuận theo tự nhiên.”
Nghe cậu giải thích, môi Tống Dục khẽ nhếch giống như đang cười vậy.
Anh trả lại quẻ cho Nhạc Tri Thời, tiện thể để cậu nghe theo ý trời mà quay về phòng ngủ.
Lần này Nhạc Tri Thời không nán lại nữa, cậu biết mình không nên tiếp tục làm phiền anh, cũng sợ bản thân lòi đuôi nên nhanh chóng chạy về phòng.
Tống Dục đóng cửa, đến bàn học ngồi xuống, liếc nhìn lá bùa đỏ trong bìa nút f4 cùng mấy đề thi, sau đó chăm chú xem quẻ xăm trong tay.
Dòng chữ trên đó tựa như đang nhắc nhở, hay đang báo trước điều gì đó vậy.
Trông thấy cá bơi dưới vực sâu là điềm gỡ, kẻ nhìn thấu chuyện riêng tư của người khác sẽ dễ mang tai họa, càng thông minh càng dễ sa vào vũng bùn.
Đôi khi phải buông tha bản thân, vứt bỏ những phiền phức không đâu, thuận theo tự nhiên, thì mới được lâu dài.
Tống Dục bỗng nhận ra, người đi chùa là Nhạc Tri Thời nhưng kẻ tin vào đạo lý huyền diệu ấy lại là anh, người rút quẻ là Nhạc Tri Thời, nhưng nghĩa trên quẻ lại đang ám chỉ anh.
Bởi vì Nhạc Tri Thời không ở trong trạng thái mù mịt hay phiền muộn, càng không phải tín đồ đang vật lộn trong biển khổ cần phải tỉnh ngộ.
Cái cậu quan tâm chính là làm sao rút được quẻ thượng thượng cho Tống Dục mà thôi.
Dù chỉ có một, Nhạc Tri Thời cũng sẽ vui vẻ đem hết những điều tốt đẹp nhất trên đời này đổi cho anh.
Sau khi hiểu rõ chuyện này, Tống Dục càng cảm thấy bản thân hết thuốc chữa rồi.
_____________________
Tác giả có lời muốn nói: Bảo bối Nhạc Nhạc là bé cún con ngoan nhất trên đời.
HẾT CHƯƠNG THỨ BA MƯƠI BA.