39. Chương 39: Chẳng Đòi Hẹn Mà Gặp

Chất Dị Ứng Đáng Yêu

Chương 39: Chẳng Đòi Hẹn Mà Gặp

Chất Dị Ứng Đáng Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc trường phát bảng tin, Nhạc Tri Thời vẫn còn ngồi trong lớp. Nghe nói được nghỉ sớm, lòng cậu hứng khởi vô cùng, lần đầu tiên thấy thầy giáo còn đang đứng trên bục giảng lén gửi tin nhắn cho anh trai, nên cậu đã quên mất lý do được nghỉ.
Các học sinh vui mừng hô vang, thầy chủ nhiệm nhấn mạnh thêm: “Trận mưa lần này cấp độ báo động đỏ, đây là trận mưa lớn nhất trong năm từ trước đến nay. Học sinh nội trú hạn chế tối đa ra ngoài, an toàn là trên hết…”
Nhạc Tri Thời chăm chú vào WeChat, tưởng phải chờ lâu nhưng không ngờ Tống Dục rep lại quá nhanh.
[Anh Tiểu Dục: Hôm nay mưa to, thôi em đừng đến nữa.]
Nhạc Tri Thời nhíu mày, không vui.
[Nhạc Tri Thời: Khôngggggg, em đã chuẩn bị suốt tối qua rồi, anh không đến gặp em, vậy em sẽ đến phòng thí nghiệm tìm anh.]
Vừa gửi xong, cậu ngẩng đầu thấy các bạn đang thu dọn sách vở chuẩn bị ra về.
Nhạc Tri Thời vội vàng nhét điện thoại vào túi quần, thu sách vào cặp.
Điện thoại để chế độ im lặng, đến khi ra khỏi lớp và lên xe buýt rồi, cậu mới nhớ đến tin nhắn.
Mở ra xem, quả nhiên dưới tin nhắn cuối cùng sau hai phút đã có lượt rep.
[Anh Tiểu Dục: Mấy giờ?]
Bên dưới còn có một tin nhắn khác, gửi sau đó một phút.
[Anh Tiểu Dục: Giờ anh phải đến phòng thí nghiệm rồi, có nhóm số liệu mới thu thập cần xử lý và xây dựng mẫu.
Khi em đến thì nhắn anh để anh ra đón, nhớ mang theo ô nhé, đi đường cẩn thận.]
Tống Dục ít nói nhưng đôi khi lại quan tâm quá mức, mặc dù Nhạc Tri Thời có hiểu hay không.
Cậu lẩm bẩm đọc tin nhắn, thấy khô khan quá, liền gửi cho Tống Dục một sticker chó con gật đầu.
[Nhạc Tri Thời: Em sẽ đến lúc sáu giờ chiều ạ!]
Cậu không nói với Tống Dục mình về sớm, muốn tạo bất ngờ cho anh.
Dù Tống Dục bận học, cậu cũng không muốn làm phiền, chỉ cần ngồi bên cạnh anh là được.
Được gặp anh sớm hơn là tốt rồi.
Về đến nhà, Lâm Dung đang rót canh hâm vào bình giữ ấm. Nghe nói trường nghỉ sớm hơn dự kiến, bà vừa than trường học có lương tâm nhưng lòng vẫn không yên khi để Nhạc Tri Thời một mình đến đại học W.
Đợi cậu thay xong quần áo, Lâm Dung nói: “Chiều nay con qua đó, lỡ đường mưa to thì sao? Ngồi xe bus nguy hiểm lắm.”
Nhạc Tri Thời mặc áo ngắn tay xanh xám, quần jean đen, càng tôn lên vẻ cao ráo năng động.
Cậu ngồi vào bàn ăn, dùng nĩa xiên một miếng dưa lưới Hami bỏ vào miệng: “Vậy con sẽ ngồi tàu điện ngầm, cũng đi thẳng tới đó nhưng chậm hơn xíu thôi.”
“Hay để dì đưa đi cho.” Lâm Dung vẫn lo: “Dì lái xe đưa con qua đó trước, rồi dì chạy tàu cao tốc sau cũng được.”
“Dạ thôiiiiii, như vậy phiền dì lắm á.
Vì chuyến bay bị hủy nên dì mới đổi tàu cao tốc, nếu lỡ dì trễ chuyến tàu thì sao?” Nhạc Tri Thời xiên miếng dưa to, đút tới miệng Lâm Dung: “Dì Dung, dì yên tâm đi, không có việc gì đâu.”
Cậu bổ sung: “Hơn nữa con cũng định đi sớm, giờ mới mười giờ, qua đó vừa kịp ăn trưa với anh Tống Dục, con muốn thử đồ ăn ở căn tin đại học W.”
Lâm Dung thấy cách này cũng ổn, đặt bình giữ ấm vào túi: “Con đã nói với anh con rồi hả?”
Nhạc Tri Thời gật đầu, nhưng không nói mình đi sớm để gây bất ngờ: “Anh ấy nói sẽ ra cổng đón con.”
“Anh con cũng thật là, về nhà thì tốt biết mấy.” Lâm Dung ngồi xuống, kéo cửa lò nướng, giọng hơi trách: “Năm ngoái còn ba tháng về một lần, mà năm nay từ khai giảng đến nghỉ đông vẫn chưa về nhà lần nào.” Bánh bao nhân trứng muối là món bà cố tình chuẩn bị cho bạn cùng phòng của Tống Dục.
“Chắc do bận quá đấy ạ, ai cũng nói học chuyên ngành ở đại học còn kinh khủng hơn cả lớp 12.” Nhạc Tri Thời giúp bà đóng gói, bỏ vào túi.
Hai loại bánh ngọt đều làm từ bột mì không chứa gluten, cậu nếm thử một miếng, siêu ngon, lòng đỏ trứng nóng hổi tan chảy dậy lên mùi thơm.
Chia xong bánh, Lâm Dung thả búi tóc xoăn xuống: “Dì thấy cũng chưa chắc đâu, biết đâu thằng nhóc này có bạn gái rồi nên mới mượn cớ ở lại trường thôi, không thèm về nhà luôn ấy chứ.”
Nhạc Tri Thời đang quải túi, nghe vậy sửng sốt.
Lâm Dung thích trêu chọc nhưng xưa nay không để bụng, nói xong quên ngay, đổi chủ đề nhanh hơn ai hết: “Đến trường ăn cơm cũng được, nhưng con phải cẩn thận, đừng ăn phải thứ không nên ăn.” Bà bỏ thêm vài món dinh dưỡng vào túi: “Có nặng không con? Hay lấy bớt ra nhé?”
“Không nặng ạ.” Nhạc Tri Thời ngẩng đầu nhìn đồng hồ, không còn sớm nữa, thúc giục Lâm Dung nhanh đến trạm tàu cao tốc.
Cuối cùng hai người ra khỏi cửa, Lâm Dung đưa Nhạc Tri Thời đến ga tàu điện ngầm, đặt chiếc dù vào tay cậu.
Bà nhắc nhở liên tục như thể cậu vẫn còn trẻ, Nhạc Tri Thời cười: “Hay dì đi với con đi, đừng đi tìm chú nữa, hai dì cháu mình cùng đến đại học W chơi.”
Lâm Dung yên tâm, bật cười: “Vậy thì chú của con tội nghiệp quá.
Được rồi, xuống ga tàu lẹ lên.”
“Vâng, đến nơi nhớ gọi video cho con nha.” Nhạc Tri Thời bước lên thang cuốn đi xuống, quay đầu vẫy tay với Lâm Dung.
Trong ga tàu điện ngầm đông người, phần lớn là học sinh và người đi chơi cuối tuần. Nhạc Tri Thời lên tàu, may mắn tìm được chỗ trống ngồi xuống.
Trước mặt cậu có cặp tình nhân đứng, chàng trai cao, tay phải nắm cột, tay trái ôm eo cô gái.
Cô gái đứng không vững, tay quấn eo chàng trai, dáng quấn quýt không muốn rời xa, vùi đầu vào ngực người yêu.
Khoảng cách quá gần, Nhạc Tri Thời cảm thấy mở to mắt nhìn người ta hơi mất lịch sự, huống chi cô gái còn liếc mắt nhìn cậu, thế là cậu kéo vành mũ xuống rồi nhắm mắt giả vờ ngủ.
Đã dặn làm bộ ngủ nhưng không ngờ ngủ thật, khi tỉnh dậy thì cặp tình nhân đã không còn đứng đó nữa, toa tàu vẫn đông như cũ.
Máy phát trạm dừng vang lên, đúng nơi cậu muốn xuống.
Người đông như cá mòi đóng hộp, Nhạc Tri Thời vội đứng dậy quải túi chứa bình giữ ấm chen khỏi toa tàu.
Cậu chạy xuống ngay giây cuối cùng, cửa tàu đóng, phút chốc toàn thân mát mẻ thoải mái như cá bơi ra biển.
Bước vào thang máy, cậu cảm thán hôm nay mình đúng là may mắn, vừa khéo có chỗ trống vừa tỉnh dậy đúng lúc tới trạm.
Nhưng khi ra khỏi cửa ga tàu, nhìn trận mưa như thác đổ ngoài trời, cậu đơ mất mấy giây.
Bà cụ bán hàng rong ở cổng ga ngẩng đầu nhìn cậu trai xinh xắn như bị mất đồ, lục lọi khắp người, chán nản chạy lên hai bước rồi quay lại, ngơ ngác nhìn đất trời mù mịt.
Bà hỏi: “Cậu đẹp trai nhỏ ơi, mua dù không? Rẻ lắm, chỉ mười lăm đồng một cây thôi, đây là cây cuối cùng.”
Quả nhiên đúng y như mong đợi của bà.
Nhạc Tri Thời mua cây dù trong suốt cuối cùng không giảm giá, vừa căng dù chuẩn bị rời đi thì thấy bà cụ cúi đầu sửa sang gian hàng vừa thoáng bị mưa xối, phía trên có vài nhánh hoa Dành Dành và Ngọc Lan bày ra ngay ngắn.
Nhìn trời mưa to, cậu dừng bước, ngồi xổm hỏi: “Bà ơi, hoa này bán thế nào ạ?”
“Cháu mua hoa hả?” Bà cụ thoáng kinh ngạc nhưng nhanh chóng giới thiệu giá cả, trên vành tai bà cài nhành ngọc lan tươi, rung nhẹ khi nói chuyện, tỏa hương thơm nhàn nhạt.
Trước cổng ga là dòng người hối hả ngược xuôi, ai cũng bận rộn bước chân vội vàng, không ai quan tâm hương hoa nhạt nhòa nơi góc nhỏ.
“Cháu mua hết ạ.”
Bà cụ cười toe toét, cẩn thận gói hoa: “Cháu tặng bạn gái đúng không, bà quấn lại vầy cầm dễ lắm, về treo lên thơm nức nhà.”
Nhạc Tri Thời trả tiền, thật thà: “Cháu không có bạn gái ạ.”
“Ôi chao, bây đẹp trai vậy mà chưa có bạn gái hả?” Bà cụ bỏ hoa vào túi nilon, đưa cho cậu: “Mỗi ngày bà đều ngồi đây, con là đẹp trai nhất bà từng gặp đó.”
Nhạc Tri Thời được khen xấu hổ, giúp bà dọn dẹp quầy hàng, thúc giục bà về sớm vì mưa sẽ kéo dài.
Thấy bà cụ che cái dù ca-ro cũ đi xa, Nhạc Tri Thời mới rời khỏi ga tàu điện ngầm, bung chiếc dù trong suốt mà bản thân vốn không cần mua chạy đến đại học W.
Lên cấp 3, Nhạc Tri Thời thỉnh thoảng đề nghị đến thăm Tống Dục vào ngày nghỉ, nhưng đa phần bị từ chối. Cậu biết Tống Dục bận không có thời gian, nên sau này cũng không chủ động làm phiền anh.
Có lần Lâm Dung dẫn cậu đến thăm Tống Dục, nhưng không vào ký túc xá.
Sau đó lịch học dày lên, ngày nghỉ hẹp dần, càng không có lý do thích hợp đến đại học W.
Mưa rơi tầm tã không ngừng, từng hạt mưa to rơi lộp bộp xuống chiếc ô trong suốt, dưới đất ngập nước khiến đôi giày Vans của Nhạc Tri Thời ướt nhem.
Đại học W thật sự quá lớn, vừa vào đã lạc đường. Cậu dựa theo app bản đồ đi loanh quanh, hỏi thăm một chị sinh viên mới tìm được khu giảng đường vô cùng kín đáo.
Lúc này đã hơn mười hai giờ trưa, sắc trời tối om.
Tới sớm thế này chắc sẽ được ăn cơm chung với anh trai. Nhạc Tri Thời biết Tống Dục chẳng coi trọng chuyện ăn uống, anh bận thì bỏ bữa như chơi, giờ này nếu không có người nhắc thì xác suất anh ăn rồi là rất nhỏ.
Cậu tưởng tượng dáng vẻ Tống Dục khi nhìn thấy mình, anh nhất định sẽ trách cậu không nói trước làm lộn xộn kế hoạch, sau đó tỏ vẻ không hài lòng bảo cậu lần sau không được như vậy, cuối cùng dẫn cậu đi kiếm đồ ăn.
Chạy lẹ đến khu giảng đường, cậu đổi tay cầm túi bình giữ ấm, dùng tay kia bung dù, cổ tay hơi mỏi. Đúng lúc đổi thì một trận gió thổi tới, suýt chút nữa thổi lật dù. Nhạc Tri Thời nhanh tay giữ cán dù nhưng mũ cậu bị thổi bay rơi xuống đất, hòa vào nước mưa ướt đẫm.
Cậu muốn quay người nhặt mũ, nhưng cán dù trong tay với cái túi khiến cậu di chuyển bất tiện, quá mệt mỏi, đứng tại chỗ ngửa đầu thở dài, bỗng nhìn thấy dưới tòa nhà kia xuất hiện dáng người quen thuộc.
Là anh Tống Dục.
Không có chuyện nào trùng hợp hơn thế. Nhạc Tri Thời đang định gọi thì thấy bên cạnh anh có cô gái nhỏ nhắn xinh xắn.
Hai người đi rất gần nhau, Tống Dục cầm dù màu đen, cô gái liên tục ngẩng đầu nhìn anh, đôi khi nhón chân hỏi anh điều gì đó.
Tống Dục thỉnh thoảng gật đầu, trả lời vài câu ngắn gọn.
Không biết vì sao, nhưng lúc trông thấy anh gật đầu, trong lòng Nhạc Tri Thời cảm thấy vô cùng khó chịu, vội vã rời khỏi đây.
Mưa rơi xối xả, những hạt mưa nặng trĩu đập xuống dù rồi rơi xuống đất, không nơi nào tránh khỏi.
Một giây trước cậu còn quan tâm tới cái mũ, giờ chẳng để ý nữa mà quay người, dùng dù che nửa hình bóng của mình.
Bước chân cậu ngày một nhanh, thậm chí chạy để rời khỏi chỗ này.
Nhạc Tri Thời có thể cảm nhận nước mưa trên mặt đất đã dâng cao, ống quần ngập trong nước mưa. Mặc dù nửa người trên chưa bị xối ướt nhưng cảm giác buốt lạnh ấy như đang cuốn lấy cậu, khiến cậu run rẩy.
Dưới sự hoảng hốt chạy bừa, cậu dọc theo con đường mòn xuyên ra ngoài, định tìm chỗ trú mưa sẵn tiện ngồi nghỉ, bởi hiện tại cậu rất mệt.
Lúc chạy trốn, bọt nước tóe lên dưới chân phát ra tiếng lộp bộp, nhưng nhanh chóng bị mưa to lấn át.
Dưới mái hiên tòa giảng đường, nhiều sinh viên đang bàn luận trưa nay ăn gì.
“Tống Dục? Cậu có đang nghe không vậy?”
Ánh mắt Tống Dục chợt thu về, nhưng lông mày vẫn nhíu chặt, anh xin lỗi qua loa vì mất tập trung.
“Không sao.” Cô gái nở nụ cười hồn nhiên, không để ý lắm nói: “Còn lại để buổi chiều thảo luận tiếp nhé, đi ăn cơm trước đã.” Cô tự cảm thấy lời mời vô cùng tự nhiên, chắc sẽ không bị từ chối.
Nhưng không ngờ Tống Dục lấy điện thoại, cúi đầu gọi cho ai đó, không yên lòng nói: “Mình có chút chuyện, không ăn được.”
“Hả? Không ăn sao?” Cô gái kinh ngạc nhích đến gần, phát hiện sự chú ý của anh hoàn toàn không ở mình, thậm chí còn đứng hơi xa ra.
Cô ta thử đổi cách nói, mặt toát vẻ cầu xin, giọng nhỏ: “Vậy cậu có thể đưa mình về ký túc xá không? Mình không mang dù.
Rất gần, ngay kia thôi.”
Mưa thực sự quá lớn, xung quanh vài sinh viên che chung dù chạy thẳng xuống căn tin.
Cô gái nhìn chăm chú Tống Dục, nhưng anh vẫn bận gọi điện, dường như chẳng nghe thấy lời cô.
“Mình cho mượn.” Tống Dục đưa dù cho cô gái, sau đó hòa mình vào màn mưa.
Cô gái cầm dù đứng tại chỗ, không rõ vì sao đang êm đẹp bỗng nhiên Tống Dục gấp gáp đến thế, gấp đến nỗi thà đưa cây dù duy nhất cho cô chứ không chịu tiễn cô về.
Cô gái không bao giờ đoán được, tất cả chuyện này chỉ vì một bóng dáng quen thuộc với xác suất cực nhỏ.
Nhạc Tri Thời che dù, bước chân nặng nề đi trong màn mưa, cảm giác mình như chú chó nhỏ không nhà lưu lạc đầu đường xó chợ bị mưa xối ướt đẫm.
Trong lúc vô tình, cậu đã đi tới căn tin nào đó, đại sảnh ở lầu một ốp cửa sổ trong suốt gần sát đất, bên trong vô cùng sạch sẽ.
Cậu bước lên bậc thang, gấp dù rồi đi vào.
Chọn bàn gần cửa sổ, ngồi xuống buông tất cả đồ đạc ra, sờ bàn tay đã in hằn vết đỏ, dùng khăn giấy lau cho bớt ướt, sau đó móc điện thoại trong túi quần.
Màn hình sáng lên, hiện thị bốn cuộc gọi nhỡ của Tống Dục.
Nhạc Tri Thời giật nảy mình, chợt nhớ mình thường để chế độ im lặng khi ở trong lớp, đến giờ vẫn chưa chuyển lại.
Cậu lo lắng cầm điện thoại muốn gọi cho anh trai, ai ngờ người kia còn nhanh hơn, chưa gì đã gọi tới rồi.
Nhạc Tri Thời rối bời, nơm nớp nhấn nghe máy.
“Bây giờ em đang ở đâu? Tại sao không nghe máy?” Giọng Tống Dục gấp gáp xen lẫn tức giận, không hề giống anh ngày thường.
Nhạc Tri Thời muốn trả lời nhưng cậu không biết mình đang ở đâu, hốt hoảng muốn thoát giao diện trò chuyện để tra bản đồ, lại lo cuộc gọi của Tống Dục bị cắt ngang, đành đứng dậy hỏi một người gần đó: “Xin lỗi, cho hỏi đây là căn tin nào ạ?”
Tống Dục ở đầu bên kia nghe thoáng địa điểm người nọ chỉ, lập tức nói: “Chờ anh.”
Nhạc Tri Thời ngồi lại chỗ cũ, cúi đầu nhìn cuộc gọi đã tắt, bỏ điện thoại xuống bàn nhưng chưa tới hai giây đã cầm lên, chuyển sang chế độ rung.
Đầu óc đang ngu ngơ, cậu cúi đầu dòm chỗ tay bị hằn đỏ và cái túi nilon ướt dầm dề.
Cậu mở túi xem thử, hoa bên trong vẫn rất đẹp, hơn nữa còn tỏa hương bát ngát.
Trước khi đến đây, cậu không nghĩ mình sẽ nhếch nhác thế này, cảm giác vận may của mình lại biến mất tiêu rồi.
Lát sau điện thoại rung lên lần nữa, Nhạc Tri Thời lập tức bắt máy, áp sát bên tai.
“Em ở lầu mấy?”
Nhạc Tri Thời biết anh đến rồi, quay người nhìn ra cửa, mô tả vị trí: “Em ở lầu một, gần cửa chính, anh đi vào rẽ phải là thấy em liền, em mặc…”
“Áo màu xanh.” Tống Dục trả lời trước.
Giọng nói trong điện thoại trở nên nặng nề: “Tìm được em rồi.”
Nhanh vậy sao? Nhạc Tri Thời dáo dác ngó xung quanh, tìm kiếm giọng Tống Dục, ai ngờ phía sau đột nhiên truyền tới tiếng như đánh vào cửa kính.
Bịch bịch…
Nhạc Tri Thời ngoảnh đầu đã thấy Tống Dục ở ngay bên ngoài, toàn thân anh ướt sũng, trên tay còn cầm điện thoại, khoảng cách giữ hai người là màn mưa mờ mịt như thủy tinh trong suốt.
Ngón tay anh đặt trên cửa sổ, chút tiếp xúc nho nhỏ kia cũng đọng đầy nước mưa.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Nhạc Tri Thời áp bàn tay mình vào che lên ngón tay Tống Dục.
Nhưng giây sau cảm thấy hành động ngốc nghếch, muốn rụt tay về.
Tống Dục lúc nào cũng nhanh hơn một bước, trở tay chụp lấy bàn tay Nhạc Tri Thời một cách vô cùng tự nhiên.
“Em chạy cái gì?”
Tống Dục đứng trước mặt cậu, nhưng giọng nói lại từ trong điện thoại truyền đến bên tai.
Giọng anh lúc này thả lỏng hơn nhiều, khiến Nhạc Tri Thời xuất hiện cảm giác mông lung khó hiểu.
Sau khi hỏi xong, anh thả tay cậu ra và rời khỏi chỗ đó, bước đến cửa chính đi vào căn tin.
Nhân lúc Tống Dục không để ý, Nhạc Tri Thời nhíu mày nhớ tới dáng vẻ mình chạy trối chết mới vừa nãy, không biết nên giải thích thế nào.
Cậu ôm hy vọng là khi ấy Tống Dục không trông thấy mình.
Không cho cậu quá nhiều thời gian suy nghĩ, Tống Dục cúp máy đi tới trước mặt cậu.
Mặt anh dính đầy nước mưa, tóc và lông mày đều ướt, trên lông mi còn đọng vài giọt nhỏ li ti, trông nhếch nhếch nhưng không hiểu sao vẫn toát ra sự hấp dẫn kỳ lạ, vô cùng thu hút người khác.
Gương mặt này ai mà nỡ ghét cho được, Nhạc Tri Thời nghĩ vẩn vơ hoàn toàn quên hỏi vì sao anh lại ướt như thế, rõ ràng anh có mang dù mà.
Tống Dục hỏi lần nữa: “Tại sao lúc nãy em chạy trốn?”
“Em có chạy đâu?” Nhạc Tri Thời mạnh miệng theo bản năng: “Anh xem em cầm nhiều đồ thế này, sao mà chạy được?” Cậu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em mới tới thôi.”
“Em cảm thấy, mình nói dối rất giỏi sao?” Tống Dục nhướng mày.
Mặc dù giọng anh không hề dịu dàng nhưng Nhạc Tri Thời cảm giác sau khi tìm thấy mình, Tống Dục không còn sốt ruột hay tức giận như lúc cậu vừa bắt máy.
Chỉ là đối với người kiệm lời như Tống Dục, chút thay đổi nhỏ ấy ngoại trừ Nhạc Tri Thời thì ít ai có thể phân biệt được.
Cậu nhìn chằm chú vào đôi mắt đen sâu thẳm của Tống Dục, trong bụng đấu tranh thật lâu, cuối cùng vẫn lựa chọn nhận thua: “Anh thấy em sao? Không thể nào, rõ ràng lúc anh chưa thấy em là em đã chạy đi rồi mà.” Điều này cậu rất chắc chắn, bởi cậu đã dùng dù che mình lại rồi.
Tống Dục đặt cái mũ mà cậu đánh rơi lên bàn.
Vì trong trận mưa như trút nước đó, xuất hiện một bóng hình quen thuộc.
Chẳng qua lý do này nghe vô lý quá, nên anh đừng bịa ra cái cớ khác.
“Vì dù của em trong suốt.”