Chất Dị Ứng Đáng Yêu
Chương 50: "Phản ứng xúc tác"
Chất Dị Ứng Đáng Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhớ đến sách của bọn họ vẫn còn trên xe, Tống Dục đề nghị đổi xe và đưa chìa khóa cho Lâm Dung, sau đó rời khỏi Dương Hòa Khải Trập.
Nhạc Tri Thời vội vàng đuổi theo anh.
Tống Dục đã khởi động xe, nhưng khi nhìn thấy Nhạc Tri Thời thì anh kéo cửa kính xuống đợi cậu chạy tới.
Nhạc Tri Thời vì chạy nhanh mà thở hổn hển, cậu cúi xuống nhìn qua cửa xe hỏi Tống Dục: "Anh có chuyện gì không vui sao?"
Tống Dục chống cùi chỏ lên mép cửa sổ, nhướng mày: "Sao em lại hỏi vậy?"
"Em cũng không biết nữa." Nhạc Tri Thời mím môi: "Em cứ thấy anh và Thẩm Mật không hợp nhau, có thể do em đa nghi nhưng em không thích cậu ấy nói chuyện với anh như thế."
Tống Dục nhìn vẻ phiền muộn hiện rõ trên mặt cậu, có chút buồn cười: "Bạn bè đến nhà ăn cơm mà em bỏ mặc cậu ấy chạy ra đây, còn nói xấu người ta nữa, vậy mà gọi là tốt à?"
Anh như cố ý nói thêm: "Thẩm Mật rất quan tâm em, chuyện gì cũng nhiệt tình giúp đỡ. Không giống anh, vừa về đã đi họp nhóm."
Nhạc Tri Thời cảm thấy từ trưa đến giờ cách anh nói chuyện cứ sao sao ý, buồn cười bảo: "Anh nói gì kì vậy." Cậu đưa tay điều chỉnh đồng hồ cho Tống Dục, chỉnh mặt đồng hồ lại đúng vị trí: "Anh lái xe chậm thôi nhé, muộn chút thì có sao đâu, anh đâu định học lên nghiên cứu sinh phải không, sao bây giờ cứ tự ép mình vậy chứ…"
"Em có muốn đi theo anh không?" Tống Dục đột nhiên hỏi.
Nhạc Tri Thời sững sờ, còn tưởng mình nghe nhầm nên nhìn thẳng Tống Dục, bàn tay đang nắm lấy cổ tay anh cũng dần buông lỏng.
"Đùa thôi." Khuôn mặt Tống Dục mang theo ý cười, nhéo gáy Nhạc Tri Thời: "Em vào ăn cơm cho xong đi."
Cuối cùng anh vẫn đi một mình, như bừng tỉnh sau một thoáng yếu lòng.
Nhạc Tri Thời cũng hoàn hồn, quay trở vào Dương Hòa Khải Trập.
Trước khi vào cửa, Nhạc Tri Thời mang vẻ lạ lẫm sờ phía sau gáy, Tống Dục chưa bao giờ làm动作 như vậy với cậu.
Một mặt cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng mặt khác lại thầm hưởng thụ sự thân mật này.
Nhạc Tri Thời đã hy vọng Tống Dục sẽ nói rằng: anh không đùa, anh muốn đưa em đi cùng.
Nhưng hôm nay Tống Dục thật sự rất kỳ lạ, thân mật hơn bình thường rất nhiều.
Những mâu thuẫn và nghi ngờ khiến Nhạc Tri Thời sau khi trở về vẫn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, gần như không nói chuyện với Thẩm Mật.
Cậu cũng quên dặn Thẩm Mật, không được nói chuyện với anh trai cậu như vậy nữa.
Cơm nước xong, Lâm Dung đưa hai người về.
Trên đường đi, Thẩm Mật gần như không nói câu nào, hoàn toàn khác hẳn lúc cậu ta mới đến.
Nhạc Tri Thời thấy bầu không khí có hơi lạ, nhưng cũng không biết lạ ở chỗ nào.
Cậu không thích đoán mò tâm trạng của người khác, hơn nữa tâm trạng Thẩm Mật luôn thay đổi bất ngờ, bình thường thì ôn hòa dễ chịu nhưng gặp phải anh trai cậu lại trở thành một người khác, bây giờ lại thay đổi thêm lần nữa.
Những điều này làm cho Nhạc Tri Thời không thể nào hiểu nổi, nhưng cậu không muốn bạn bè và anh trai mình bất hòa với nhau.
Nhà của Thẩm Mật và nhà họ Tống ở cùng một khu dân cư, rất gần nhau, Lâm Dung đưa Thẩm Mật về trước, bảo Nhạc Tri Thời giúp cậu ta mang mấy cuốn sách lên lầu.
Trong thang máy rất yên tĩnh, Nhạc Tri Thời nhìn chằm chằm vào những con số liên tục thay đổi trên màn hình, chợt nghe Thẩm Mật cất lời.
"Nhạc Nhạc, cậu cảm thấy mối quan hệ giữa mình và anh trai thế nào?"
"Rất tốt chứ, anh ấy là người tốt nhất mà tớ biết." Nhạc Tri Thời không chút do dự trả lời, cánh tay hơi mỏi nên cậu tựa sách vào tường thang máy: "Không phải tớ đã nói với cậu nhiều lần rồi sao?"
Thẩm Mật im lặng: "Đúng vậy."
Nhạc Tri Thời đã nói nhiều lần rồi, nhưng vì chưa chạm mặt nên trong lòng cậu ta rốt cuộc vẫn còn chút may mắn.
Sau đó Nhạc Tri Thời nhớ lại chuyện sau bữa cơm, cảm thấy Thẩm Mật như có thành kiến với anh trai mình nên giải thích: "Anh ấy thật sự rất tốt, tốt đến mức cậu không thể tưởng tượng nổi."
Nghe cậu nói vậy, Thẩm Mật vừa cười vừa ôm sách nhìn Nhạc Tri Thời: "Cậu có biết đôi khi cậu nói chuyện giống một đứa trẻ lắm không? Kiểu như vốn từ vựng hạn hẹp, có mỗi chữ 'tốt' thôi mà cứ xào đi xào lại mãi vậy."
"Vì tớ không biết phải hình dung thế nào." Nhạc Tri Thời đi theo Thẩm Mật ra khỏi thang máy, câu nào cũng thật thà.
Thẩm Mật mở cửa, cậu ta tháo bọc sách nặng nề xuống, bỏ tất cả đồ trong tay vào tủ giày rồi cầm lấy đống sách trên tay Nhạc Tri Thời: "Cảm ơn cậu nhé."
Nhạc Tri Thời chợt nhớ ra: "À, bóng rổ của cậu hình như bỏ quên ở tiệm rồi."
"Không sao đâu, hôm nay tớ cũng chẳng có tâm trạng đánh bóng rổ nữa." Thẩm Mật cử động cánh tay một chút: "Tớ mệt quá, mới di chuyển bấy nhiêu sách mà đã thấy đau lưng mỏi cơ rồi."
Nhạc Tri Thời gật đầu: "Được rồi, dù sao cậu cũng để ở Dương Hòa Khải Trập, cứ đặt ở đó là được, lần sau chúng ta lại chơi." Vừa nhắc đến bóng rổ, cậu lập tức liên tưởng đến việc mình lén chơi bóng rổ với Tống Dục ở trường đêm hôm đó, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên.
Như thường ngày, cậu chia sẻ chuyện này với Thẩm Mật: "Tớ kể cậu nghe nhé, tối qua anh trai đưa tớ đi chơi bóng rổ, tớ còn úp rổ nữa đó."
Nhưng rất nhanh sau đó, cậu đã thành thật thừa nhận: "Mặc dù là kết quả của việc ăn gian."
Thẩm Mật cũng cười: "Thảo nào."
"Thảo nào cái gì?" Nhạc Tri Thời hỏi.
Thẩm Mật lắc đầu, như chợt nhớ ra điều gì, cậu ta bảo Nhạc Tri Thời đợi một lát rồi chạy vào phòng khách, lấy một thứ từ ngăn kéo dưới bàn uống trà, vội vàng quay lại hành lang: "Đây là vé xem triển lãm truyện tranh." Thẩm Mật đưa vé cho Nhạc Tri Thời: "Lần này tớ sẽ nhắc cậu trước một ngày."
"Cậu mua vé rồi hả?" Nhạc Tri Thời nhận lấy, thích thú nhìn chằm chằm tấm vé: "Tớ sẽ chuyển tiền lại cho cậu."
Thẩm Mật sờ gáy mình: "Cái này có bao nhiêu tiền đâu, nhưng nhờ phúc của cậu, tớ đã tìm được chỗ làm." Nói xong, cậu ta mím môi: "À đúng rồi, hôm nay tớ đến nhà tìm cậu, cảm thấy anh trai cậu không được hoan nghênh tớ cho lắm, ảnh cũng không tin rằng tớ là bạn của cậu, vì vậy tớ có chút không vui. Cho nên, tớ đã nói dối ảnh rằng tớ không biết ảnh là anh cậu, thật ra tớ đoán được đó là anh trai của cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi. Ảnh giống hệt như cậu mô tả vậy."
Chỉ là hơi không phục mà thôi.
Sau khi thẳng thắn thú nhận, Thẩm Mật nhìn Nhạc Tri Thời: "Ngược lại là cậu, chưa từng nhắc đến tớ trước mặt ảnh."
"Cậu không nên nói dối ảnh." Nếu chăm chú nghe thì có thể nhận ra ở điểm này Nhạc Tri Thời hơi thiên vị, nhưng đối mặt với câu nói tiếp theo, cậu cũng trả lời thật thà: "Tớ cũng có nhắc tới cậu với ảnh, nhưng không quá nhiều."
Không quá nhiều, nghĩa là gần như không đề cập tới.
Trong lòng Thẩm Mật hiểu rõ, gật đầu: "Dù sao hôm nay tớ nói chuyện cũng không biết điểm dừng, ngoài miệng thì thế nhưng vài chỗ tớ nói sai, cậu đừng để bụng nhé. Nếu không có việc gì thì tớ sẽ không đến nhà cậu nữa đâu. Bây giờ ngẫm lại, tớ tự ý đến nhà cậu mà không báo trước đúng là thiếu lịch sự. Hơn nữa, tớ cũng thấy anh trai cậu rất giỏi, tớ rất ngưỡng mộ ảnh."
Thẩm Mật nói nhanh đến mức Nhạc Tri Thời nghĩ cậu ta đã nói nhầm câu cuối cùng, từ "ngưỡng mộ cậu" trở thành "ngưỡng mộ ảnh", cậu cũng tự hiểu đó là lỡ lời.
"Không sao, tớ thật sự không chấp nhận được khi người khác nói anh tớ không tốt, từ trước đến nay vẫn vậy. Tính tình ảnh không gần gũi với người lạ, lúc đầu tiếp xúc cũng hơi lạnh nhạt với những người không quen, nhưng ảnh thực sự rất tốt, sau này cậu sẽ biết thôi. Cho nên cậu cũng đừng nhắm vào anh trai tớ nữa, được không?"
"Tớ đã nhìn ra rồi nhé, cậu đấy, chính là một người siêu siêu cấp cuồng anh trai." Nụ cười trên mặt Thẩm Mật dần tắt: "Nhưng trên đời này, ngoài ảnh ra vẫn còn rất nhiều người mà."
Nhạc Tri Thời nhíu mày, khó hiểu nhìn vào mắt Thẩm Mật, nhưng thứ cậu nhận được là Thẩm Mật giục cậu mau xuống lầu chứ không phải lời giải thích.
Trở vào trong xe, Lâm Dung không biết lấy đâu ra một thanh sô-cô-la cực lớn, bà bẻ một miếng cho vào miệng.
Thấy Nhạc Tri Thời, Lâm Dung bẻ thêm một miếng cho cậu.
"Dì đưa con về nhà trước nha, lát nữa dì lại qua Dương Hòa Khải Trập."
"Con cũng có thể qua đó giúp đỡ ạ." Nhạc Tri Thời nói.
"Đừng đừng nhé, anh con vừa nhắn cho dì là con ngủ không ngon, để dì đưa con về nhà nghỉ ngơi." Lâm Dung khởi động xe, bà ngậm sô-cô-la trong miệng, lời nói có chút không rõ ràng: "Hôm nay Thẩm Mật kỳ lạ thật, đây là lần đầu thằng bé gặp Tiểu Dục à?"
"Vâng ạ."
"Tiểu Dục chỉ là không thích nói chuyện, con nhớ giải thích với Thẩm Mật nhé."
"Con nói rồi ạ, Thẩm Mật cũng hiểu."
Lâm Dung đưa nguyên thanh sô-cô-la cho Nhạc Tri Thời, bà xoay vô-lăng rẽ ra ngoài: "Đứa trẻ Thẩm Mật này thực sự rất quan tâm đến con, mang lại cảm giác của một người bạn thân. Lúc bưng thức ăn giùm dì, dì hỏi nó mấy ngày nay có thư giãn hay đi chơi gì không, nhưng chủ đề nó nói đều là những thứ con thích."
"Con biết cậu ấy đối xử với con rất tốt." Nhạc Tri Thời cúi đầu, tìm giá vé của buổi triển lãm truyện tranh, mở WeChat để chuyển khoản cho Thẩm Mật: "Bạn bè nào của con cũng tốt cả."
"Có điều… dì cảm thấy đôi khi Thẩm Mật quá vội vàng, nên không thể che giấu được ý muốn chiếm bạn thân làm của riêng. Nhưng nếu con thấy ổn thì cũng không sao, chỉ là mục đích quá rõ ràng." Lâm Dung bật cười: "Quả nhiên vẫn còn là một đứa trẻ, thiếu kiên nhẫn…"
Lâm Dung cũng thấy hơi lạ, bình thường Thẩm Mật rất tốt nhưng khi gặp Tống Dục lại thay đổi 180 độ, dáng vẻ giống như nóng lòng muốn chứng minh mối quan hệ thân thiết giữa mình và Nhạc Tri Thời vậy.
Nhạc Tri Thời nghe những lời của Lâm Dung, cậu suy nghĩ một lúc: "Tưởng Vũ Phàm đâu có như thế."
"Thằng bé Tiểu Tưởng kia, lòng dạ cũng thật thà y chang con. À, gần đây chẳng thấy nó đâu, không phải có người yêu rồi đấy chứ?"
"Ơ sao dì biết ạ?" Nhạc Tri Thời quay sang nhìn Lâm Dung, vẻ mặt tựa như trông thấy thần tiên vậy.
Lâm Dung cười toe: "Mấy đứa nhóc ở tuổi này, thật sự rất dễ nhìn thấu. Ngoại trừ hai anh em con ra, rõ ràng hoa đào bay đầy trời mà vẫn chưa thích ai hết."
Nhạc Tri Thời bẻ một miếng sô-cô-la đưa cho Lâm Dung: "Con đã có người mình thích rồi, con thích dì Lâm đó."
Lâm Dung bị nhét sô-cô-la đầy miệng, lời thốt ra không rõ: "Mấy đứa nhóc các con, chỉ giỏi nói lời ngon tiếng ngọt."
"Sao dì lại châm biếm sự chân thành của con vậy?" Nhạc Tri Thời học theo giọng Lâm Dung, khiến bà cũng hết cách.
Về tới nhà, cậu gửi một tin nhắn siêu dài kể đầu đuôi ngọn ngành chuyện hôm nay của Thẩm Mật cho Tống Dục.
Nhưng đợi thật lâu, cuối cùng cậu chỉ nhận được một câu trả lời chẳng mấy liên quan.
[Anh trai: Anh không thích xen vào chuyện bạn bè của em, nếu em cảm thấy đối phương thật lòng thì cứ coi là thật đi.]
—
Trước kỳ tuyển sinh đại học, Nhạc Tri Thời luôn nghĩ sẽ ngủ thật nhiều để bù đắp những tháng ngày ôn thi vất vả, nhưng giờ mới thấy đâu có dễ vậy.
Đồng hồ sinh học đã khắc sâu vào trí nhớ cơ thể, nếu chưa đến thời gian nhất định thì cậu sẽ không ngủ được.
Cho nên về sau Nhạc Tri Thời giống như Tống Dục hồi đó, ngày nào cũng đạp xe đến thư viện đọc sách.
Cậu biết kiến thức của bản thân đối với ngành Luật cực kỳ nông cạn, rất dễ mất hết hứng thú sau khi đọc xong một cuốn bộ luật dân sự.
Cho nên cậu dành rất nhiều thời gian để đọc sách, gặp được mấy vụ án thú vị thì sẽ ở lì trong thư viện cả ngày.
Mười mấy năm qua Nhạc Tri Thời vẫn luôn như thế, cậu men theo con đường mà Tống Dục đã đi, bước lên từng dấu chân của anh để sống cuộc đời của riêng mình.
Thẩm Mật không còn mỗi ngày đến hẹn Nhạc Tri Thời ra ngoài như đã nói trước đó, sau khi gặp Tống Dục, cậu ta phát hiện tình cảm giữa hai người thân thiết hơn cả tưởng tượng, khó mà lay chuyển được nên dứt khoát lấy lùi làm tiến.
Mỗi ngày cậu ta đến giúp Lâm Dung ở Dương Hòa Khải Trập, lúc nhàn rỗi thì ngồi đọc sách trong nhà hàng.
Thỉnh thoảng Nhạc Tri Thời cũng đến nhà hàng, bọn họ ăn cơm với nhau rồi thuận đường về nhà, cậu ta xem tất cả những bộ anime mà Nhạc Tri Thời đang theo dõi nên lúc nào bọn họ cũng có chủ đề để nói chuyện.
Kỳ nghỉ hè của Tống Dục đến muộn hơn dự kiến, trở về ngày đầu tiên đã bị Lâm Dung gọi đến Dương Hòa Khải Trập.
Trong khoảng thời gian này, Lâm Dung nhận đặt tiệc đính hôn, người đặt là con của bạn thân bà nên Lâm Dung dành rất nhiều thời gian để thiết kế các món ăn, sắp xếp địa điểm, đồng thời mang về hoa tử đằng tươi, hoa linh lan và hoa hồng trắng, như muốn biến Dương Hòa Khải Trập thành tiên cảnh nhân gian.
Lúc Tống Dục bước vào, nhân viên của Dương Hòa Khải Trập đang sửa sang chỗ ngồi, anh thoáng trông thấy Thẩm Mật mặc đồng phục đang giúp một nữ phục vụ dọn ghế, mỗi người cầm bốn cái.
Thẩm Mật cũng thấy anh, cách mấy mét cười gọi: "Anh Tống Dục."
Mặc dù ấn tượng của Tống Dục với cậu ta chẳng mấy tốt lành nhưng anh vẫn gật đầu, vòng qua họ đi thẳng vào nhà hàng.
Vừa bước vào thì thấy Nhạc Tri Thời ôm một chuỗi hoa tử đằng dài leo lên bàn, cố gắng treo nó lên trần nhà, nhưng đám hoa tử đằng đang treo lủng lẳng cứ chắn ngay tầm nhìn của cậu.
Ngay lúc Nhạc Tri Thời đang loay hoay, Tống Dục đã bước lên bàn, thay cậu vén những bông hoa tử đằng trước mặt rồi lồng chúng vào nhau.
Tầm mắt Nhạc Tri Thời đột nhiên trở nên rõ ràng, khuôn mặt Tống Dục xuất hiện sau đám hoa tử đằng khiến mắt cậu lập tức sáng lên: "Anh về rồi sao?"
"Ừ." Tống Dục dùng tay còn lại giúp cậu cố định cành hoa lên móc, sau đó kéo thẳng dây leo hoa tử đằng: "Có thể treo đoạn cuối cùng rồi."
Nhạc Tri Thời lùi lại, nhưng vì đứng treo hoa quá lâu nên quên mất mình đang ở sát mép bàn, vừa nhích chân đã mất thăng bằng, theo quán tính ngả ngửa ra phía sau.
May mắn thay, Tống Dục nhanh mắt kéo cậu vào lòng mình.
"Hù chết em rồi." Nhạc Tri Thời dựa vào vòng tay Tống Dục mà mồ hôi nhễ nhại, cậu ngẩng đầu thì thấy Thẩm Mật cầm theo cái ghế dư đi vào, khi đụng phải cảnh này vẻ mặt cậu ta hơi kỳ lạ.
"Em cẩn thận chút đi." Tống Dục vừa quay đầu cũng vừa vặn nhìn thấy Thẩm Mật, anh thả lỏng bàn tay đang ôm eo Nhạc Tri Thời: "Em xuống được rồi, phần còn lại để anh treo."
Nhưng Nhạc Tri Thời không chịu, cậu lăng xăng tới lui quanh cái bàn như sợ Tống Dục cũng phạm sai lầm giống mình.
Thẩm Mật im lặng vòng qua bọn họ, mang tất cả lẵng hoa đặt dựa vào tường phía ngoài, sắp xếp theo lời Lâm Dung dặn, cuối cùng gọi Nhạc Tri Thời ra ngoài xem chữ cậu ta dán đúng chưa.
Treo hoa tử đằng xong, Tống Dục dựa vào cạnh bàn nhìn chằm chằm vào hai người qua cửa kính sát đất.
Nhạc Tri Thời hướng dẫn Thẩm Mật nên dán bên trái hay bên phải, bọn họ ra hiệu qua lại với nhau, không biết Thẩm Mật làm gì mà chọc cho cậu cười to sau khung cửa kính.
Bận rộn đến chín giờ tối, toàn bộ địa điểm gần như đã bố trí xong.
Lâm Dung muốn đưa ba nữ nhân viên về, nên nhờ Tống Dục đưa Nhạc Tri Thời và Thẩm Mật về nhà.
Trên đường đi, Nhạc Tri Thời và Thẩm Mật rất hào hứng bàn về triển lãm truyện tranh sắp tới: "Ngày mốt hẳn sẽ có rất nhiều người cosplay nhân vật tớ thích, tớ phải mang theo máy ảnh SLR."
Thẩm Mật ngồi sát cửa xe, nhìn rõ từng đường nét trên gò má của Nhạc Tri Thời: "Cậu cũng cosplay được luôn chứ, còn đẹp hơn họ nữa, khuôn mặt nét nào ra nét nấy. Có vài nhân vật nếu cậu muốn cosplay thì không cần đội tóc giả đâu."
Nhạc Tri Thời lắc đầu: "Thôi thôi, tớ thích đi xem là được rồi, không thích bị người khác xem."
Tống Dục dừng xe trước đèn đỏ, thuận miệng chen vào một câu: "Nếu em ở đó, vẫn sẽ có người nhìn em thôi."
"Đúng vậy." Thẩm Mật rất tự nhiên mà đồng tình.
Lần này dường như cậu ta đã rút ra bài học, khi nói chuyện trên trời dưới đất với Nhạc Tri Thời, thỉnh thoảng cũng sẽ giao tiếp với Tống Dục, chẳng hạn như hỏi Tống Dục rằng căn tin của trường đại học W như thế nào, phòng ngủ chứa mấy người.
Mặc dù không thích Thẩm Mật cho lắm nhưng vì nể mặt Nhạc Tri Thời, Tống Dục cũng đối đáp đầy đủ.
Bầu không khí của ba người trên xe hơi hơi gượng gạo, nhưng đã tốt hơn lần trước.
Tống Dục hiểu rõ tâm trạng của Thẩm Mật, cảm thấy cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ nên không muốn vạch trần.
Tuy anh không hy vọng bên cạnh Nhạc Tri Thời có người mang ý đồ xấu, nhưng anh không có tư cách can thiệp vào tình cảm của người khác. Hoặc là cản trở ý muốn của Nhạc Tri Thời.
Môi trường kín và hẹp như ô tô, rất thích hợp để quan sát.
Ánh mắt của Thẩm Mật luôn dõi theo Nhạc Tri Thời, cậu ta không giống như lúc ở trường, liên tục nhắc đến anh trai mình bằng giọng điệu ngưỡng mộ.
Bởi khi quan sát trực tiếp, Thẩm Mật còn thấy được nhiều hơn thế.
Khi tâm trạng vui vẻ, Nhạc Tri Thời luôn thích nắm lấy tay Tống Dục, ngay cả khi bàn tay kia đang đặt trên vô-lăng, cậu cũng vô thức chạm vào như một thói quen đã hình thành từ lâu.
Tống Dục cũng rất dung túng cho cậu, mặc cậu muốn làm gì thì làm.
Những hành động này đều rơi vào mắt Thẩm Mật, cậu ta muốn bảo Nhạc Tri Thời đừng làm phiền anh trai tập trung lái xe, nhưng nghĩ lại vẫn chọn im lặng.
Trải qua chuyện lần trước, Thẩm Mật biết rằng con đường này không dễ đi.
Đưa Thẩm Mật đến dưới lầu, Nhạc Tri Thời nhìn qua cửa xe, hẹn cậu ta ngày mai gặp.
Thẩm Mật cũng cười, trước khi đi còn nói cảm ơn Tống Dục.
Về đến nhà, Nhạc Tri Thời chạy tót qua phòng Tống Dục, giờ đây cậu đã quen với chuyện này, chỉ cần lấy cớ đưa nước trái cây hoặc sữa là có thể vào cửa, sau đó nhân lúc Tống Dục không để ý mà nán lại cho đến khi Tống Dục bừng tỉnh đuổi thì mới chịu ra.
Đôi khi Nhạc Tri Thời cảm thấy, phản xạ của Tống Dục là một vòng cung rất lớn, cậu hy vọng có thể giống như Kẹo Đường vậy, lăn lộn mãi trong phòng anh mà không bị phát hiện.
Tống Dục lười biếng tựa vào ghế sô-pha, trên tay cầm một cuốn sách.
Nhạc Tri Thời bưng đĩa nho đi vào, rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh anh: "Anh à, mình chơi game nha."
"Không phải Thẩm Mật chơi rất giỏi sao?" Tống Dục lật một trang sách, nhẹ giọng nói.
Nhạc Tri Thời cau mày: "Nhưng em chỉ muốn tổ đội với anh thôi."
"Bây giờ có lẽ cậu ta đang chờ em đó."
Cậu không thể hiểu nổi thái độ của Tống Dục.
Trước đây anh chưa bao giờ quan tâm đến bạn cùng lớp xung quanh cậu như thế, thậm chí còn gọi nhầm Tưởng Vũ Phàm thành Tưởng Dĩ Phàm.
Duy chỉ với lần gặp mặt Thẩm Mật, Tống Dục luôn làm những điều anh chưa từng làm, nói những câu anh chưa bao giờ nói.
Cậu đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm Tống Dục: "Sao tự dưng anh lại nhắc đến Thẩm Mật vậy?"
Tống Dục hết sức điềm tĩnh, nói rất phong thái: "Không có gì, anh chỉ thấy cậu ấy rất tốt."
"Tốt thì đã sao?" Điện thoại Nhạc Tri Thời tắt màn hình, cậu mở khóa và quay lại giao diện trang chủ trò chơi.
Tống Dục nói cũng chẳng sao cả, nhưng chốc lát sau anh vẫn tiếp tục bằng giọng điệu hờ hững: "Thẩm Mật biết úp rổ không?"
"Biết chứ." Nhạc Tri Thời đang đổi màu áo nhân vật của mình trong trò chơi.
Là màu xanh lam mà Tống Dục thích.
Cậu cố ý mua bộ trang phục đó: "Cậu ấy là tiền đạo của lớp chúng em đó."
Tống Dục ừ một tiếng, lật trang sách mà mình vốn chưa đọc xong, thờ ơ liệt kê hàng loạt ưu điểm của Thẩm Mật: "Vừa biết chơi bóng rổ vừa biết chơi game, người thì sáng sủa hoạt bát, biết ăn nói, vóc dáng cũng cao ráo."
"Em cũng không thấp mà." Nhạc Tri Thời nghe thấy câu này thì lập tức đặt chân lên đùi Tống Dục: "Em một mét tám lận, anh xem chân em dài chưa này."
"Vẫn kém một cm." Tống Dục liếc Nhạc Tri Thời, cố tình làm vẻ ghét bỏ đẩy chân cậu xuống: "Anh đã xem báo cáo sức khỏe đại học của em rồi."
"Bây giờ đã qua một tháng, em cao thêm 1 cm rồi." Nhạc Tri Thời không phục: "Hơn nữa em cũng sáng sủa mà, chơi bóng rổ và chơi game có thể không bằng cậu ấy, nhưng em…"
Tống Dục quay sang nhìn Nhạc Tri Thời: "Em thì thế nào?"
"Em cũng đẹp trai chứ bộ." Nhạc Tri Thời nói xong thì thấy xấu hổ, cúi đầu nhét một quả nho vào miệng, kết quả chua đến mức co rúm mặt mày: "Quả nho này có độc, không ăn được."
Tống Dục nhếch khóe miệng, trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt thờ ơ, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Nhạc Tri Thời: "Vậy theo em, Thẩm Mật đẹp trai không?"
Vị chua của nho vẫn còn đọng lại trong miệng, ảnh hưởng cả đầu óc Nhạc Tri Thời, cậu ngơ ngác nhìn Tống Dục như muốn tìm tòi điều gì đó từ vẻ mặt anh.
Trong phòng đang rất yên tĩnh thì điện thoại Tống Dục bất ngờ đổ chuông, không biết ai gọi.
Anh vừa cúi đầu nhìn, một bàn tay trắng nõn mảnh khảnh xuất hiện trong tầm mắt Tống Dục, tắt luôn điện thoại của anh.
Tống Dục ngẩng đầu, định mở miệng thì bị Nhạc Tri Thời giành trước.
Hóa ra những tâm tư khó đoán của anh rơi vào tai Nhạc Tri Thời lại thành ông nói gà bà nói vịt, hoàn toàn trật đường ray.
"Em cảm thấy, cậu ấy không đẹp trai bằng em." Những lời này nếu nói từ miệng người khác có vẻ như tự tin thái quá, nhưng Nhạc Tri Thời từ trước đến nay vẫn luôn thẳng thắn như vậy.
Cậu hiếm khi tức giận nhưng bây giờ thì thực sự cáu rồi, cầm điện thoại của Tống Dục không chịu trả lại.
"Nếu anh không đồng ý với quan điểm của em, thì em có lý do để tin rằng khiếu thẩm mỹ của anh có vấn đề."
_____________
Tác giả có lời muốn nói:
Hệ thống nhắc nhở: Người chơi Tống Dục tung skill [tính tình kỳ lạ khác thường], kèm skill phụ trợ [giấm chua nồng nàn].
Thẩm Mật: Trời ơi, tự nhiên tui bị ghim kìa quý zị!