Chạy Hay Chết
Đơn thuốc, bí ẩn Z và điểm yếu chí mạng
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm thứ ba, không rõ đơn thuốc còn nằm trong tay kẻ tóc bạch kim hay đã bị người khác đoạt đi. Đơn thuốc vẫn đang di chuyển và hiện đang ở khoa khám bệnh.
Khoa nội trú quá nguy hiểm. Vì sự hiện diện của ngài Z, khiến tất cả người chơi khỏe mạnh đều chọn hoạt động ở khoa khám bệnh, những người chơi khác cũng không có lý do gì để nán lại khoa nội trú.
Đêm đó Giang Khoát và Tạ Trì An ở khoa nội trú.
Vì hầu hết người chơi đều tập trung ở khoa khám bệnh nên lẽ ra họ có thể trải qua một đêm yên bình ở khoa nội trú... nếu không phải gặp Z.
Nhưng mục đích của Tạ Trì An là tìm Z.
Có một điều cậu cần xác nhận lần cuối.
Phòng của Z nằm ở tầng 4 khoa nội trú.
Sáu người dừng lại ở đầu cầu thang, Tạ Trì An nhẹ giọng nói: "Mọi người chờ ở đây, để ta đi xem xét."
Một người khỏe mạnh không thể nào lộ diện trước mặt Z, bằng không Z sẽ lập tức truy đuổi, và dĩ nhiên sẽ chẳng có cuộc đối thoại nào.
Giang Khoát dặn dò: "Cẩn thận một chút."
Trước ngày thứ năm, Tạ Trì An vẫn chưa bị bệnh tình chuyển nặng. Nếu bị Z chạm vào sẽ chết ngay lập tức.
Mặc dù Z sẽ không chủ động tấn công người bệnh.
Thẩm Phù Bạch nói: "Tôi đi cùng cậu, đôi mắt của cậu ban đêm nhìn không rõ."
Tạ Trì An nghiêng đầu, cam chịu.
Thẩm Phù Bạch và Tạ Trì An lặng lẽ đi đến phòng 409. Cánh cửa phòng đóng chặt, bọn họ nghe thấy một cuộc đối thoại ở ngoài cửa.
Tình cờ họ bắt gặp bác sĩ J đang kiểm tra phòng bệnh của Z.
Cả hai đều không hành động lỗ mãng, lặng lẽ lắng nghe cuộc đối thoại ngoài cửa.
-
"Anh Z, tôi rất vui vì đêm nay anh ở lại phòng bệnh, anh thường xuyên chạy lung tung." Đây là giọng của bác sĩ J, trong trẻo như giọng của một chàng trai trẻ.
"Bác sĩ J, anh không thấy cuộc sống như thế này thật vô vị sao?" Z hơi khàn giọng, như thể dây thanh quản bị tổn thương, ép ra những âm thanh trầm đục.
Bác sĩ J nghiêm túc nói: "Không được, anh phải sống."
Tạ Trì An và Thẩm Phù Bạch ở ngoài cửa đều cảm nhận được vẻ trịnh trọng trong lời nói. Bác sĩ J kiên quyết muốn Z sống. Khi Tạ Trì An lần đầu tiên nghe được cuộc đối thoại của NPC này, ngài Z căm ghét việc bản thân sống không ra người, chết không ra ma. Bác sĩ J hỏi Z: "Sống không phải tốt sao?"
Bên kia cánh cửa ngài Z nói: "Bác sĩ J, anh không thấy nỗi đau của tôi lúc này ư? Tôi chỉ muốn chết đi và kết thúc mọi chuyện ngay bây giờ."
Bác sĩ J lẩm bẩm: "Không... Không thể kết thúc được... Dù có chết cũng không thể kết thúc được. Anh Z, nếu muốn tự do thì anh phải sống cho thật tốt, tôi biết anh rất muốn chết, nếu không phải tôi phát hiện anh ở sân thượng, anh đã nhảy xuống rồi... Nhưng Z, cái chết không thể nào chấm dứt chuyện này được đâu."
Ngài Z: "Làm thế nào mà anh biết?"
Bác sĩ J: "...Tôi cũng không biết, không biết tại sao tôi lại nói ra những lời này, có thể là tôi chưa nghỉ ngơi đủ..."
Tạ Trì An không nghe nữa, xoay người đi về đường cũ.
Thẩm Phù Bạch chạy theo sau thấp giọng hỏi: "Cậu không muốn nghe nữa sao?"
Tạ Trì An nói: "Tôi đã biết được câu trả lời."
-
Trước khi mặt trời mọc, Tạ Trì An và nhóm của cậu trở lại phòng khám.
Vừa tới tầng một Thẩm Phù Bạch liền ngã xuống, dựa vào quầy lễ tân ngửa đầu, co một chân lên, ánh mắt tối sầm lại.
Anh ta mang một chiếc khẩu trang, có thể thấy những hoa văn uốn lượn trong khóe mắt lặng lẽ bò lên trán.
Nhưng vết sẹo ở khắp cơ thể không thể nào che lại được. Thẩm Phù Bạch cởi khẩu trang ra, khuôn mặt đẹp đã bị những vết sẹo hủy hoại, không còn chút vẻ đẹp nào. Cái cổ mảnh khảnh của Thẩm Phù Bạch hơi ngửa, lộ rõ gân xanh trên trán, anh ta đang cố chịu đựng điều gì đó. Bất ngờ anh ta cúi đầu dùng hàm răng sắc nhọn cắn vào tay mình cho đến khi đổ máu.
Cảnh tượng này thực sự... quá khó chịu.
Quý Thanh Lâm và Bạch Bất Nhiễm giật mình quay đầu đi, không đành lòng nhìn. Vương Tiểu Nhiễm che miệng nước mắt trào ra.
Thẩm Phù Bạch chịu đựng quá giỏi, nếu không phải ở tình huống hiện tại, bọn họ thậm chí cũng không nhận ra Thẩm Phù Bạch phải chịu đựng đau đớn từng khắc một.
"Đại minh tinh." Giang Khoát đi tới quan tâm hỏi: "Are you ok?"
Thẩm Phù Bạch rên rỉ, buông cánh tay có dấu răng và vết máu xuống, kéo khẩu trang lên: "Không sao." Kỳ thực, chút máu này đối với anh như muối bỏ biển, chẳng những không thỏa mãn mà còn khiến anh thêm khát khao. Thẩm Phù Bạch lại cắn vào lưỡi, miệng đầy máu.
Tạ Trì An vươn tay ra: "Anh vẫn có thể đứng dậy chứ?"
Thẩm Phù Bạch dựa vào sức Tạ Trì An đứng dậy, tựa vào quầy lễ tân. Thở hổn hển một lúc mới bình tĩnh lại: "Không sao đâu."
Khẩu trang đã che gần hết khuôn mặt bị hủy hoại, chỉ còn lộ ra đôi mắt cười xinh đẹp khi anh ngước nhìn.
"Những người học múa như tôi xương cốt mềm hơn bất kỳ ai mà."
-
"Địa điểm đơn thuốc hiện tại là khoa nhi."
Khoa nhi ở tầng 5, cùng tầng với khoa sản.
Cân nhắc đến tình trạng hiện tại của Thẩm Phù Bạch không ổn, tất cả đều lựa chọn đi thang máy.
Thang máy lên đến tầng 3 thì dừng lại và từ từ mở cửa ra, đứng bên ngoài thang máy là ba nam một nữ.
Đội thứ tám.
Giang Khoát đã ghi nhớ các đội trong đầu nên khi nhìn thấy họ liền có thể nhận ra.
Nhìn thấy sáu người trong thang máy, bốn người kia nhớ lại trận chiến chiều hôm qua ở căng tin nhân viên, tất cả không hẹn mà cùng rút lui, lập tức biến mất khỏi tầm mắt của sáu con người trong thang máy.
Cửa thang máy đóng lại, Thẩm Phù Bạch nói đùa: "Chỉ cần đi cùng mấy người là tránh được bao nhiêu phiền toái."
Ưu điểm của việc có thực lực là, dù trong nhóm họ có bốn người khỏe mạnh, cũng không ai dám gây sự.
Giang Khoát: "Cậu nên chữa khỏi khuôn mặt cậu đã."
Thẩm Phù Bạch bật cười: "Cuộc sống gian nan có một số việc đừng có nói ra ha." Anh ta cười cười rồi lại ho khan hai tiếng, chiếc khẩu trang đã bị nhuốm màu đỏ như hoa mai nở rộ.
Tạ Trì An không nhìn nổi nữa: "Đừng nói nữa."
Cổ họng Thẩm Phù Bạch đau rát, anh ta cũng thật sự không nói nữa.
-
Hệ thống thông báo đơn thuốc nằm ở khoa nhi, nhưng không ai mong đợi sẽ tìm thấy nó ở đó. Người chơi lấy được đơn thuốc sẽ thay đổi vị trí của mình bất cứ lúc nào, cơ bản sẽ không đứng yên một chỗ chờ người khác đến tìm.
Họ đi lên tầng năm với tâm lý thử vận may, không ngờ họ lại thấy tên tóc bạch kim ở khoa nhi.
Kẻ tóc bạch kim đang trốn dưới gầm bàn hướng ra cửa sổ, chỗ này tương đối khuất khi nhìn từ cửa ra vào.
Thế nhưng vừa bước vào cửa đã bị phát hiện.
"Cái tên này có vấn đề về não bộ sao? Không chạy đi mà ở chỗ này trốn, cẩn thận tìm kiếm một chút là sẽ tìm ra ngay." Ban đầu Bạch Bất Nhiễm còn tưởng dưới gầm bàn là một cây lau nhà, nhưng nhìn kỹ mới nhận ra đó là một con người.
Thẩm Phù Bạch khàn giọng nói: "Không phải anh ta không muốn chạy trốn--"
Tạ Trì An tiếp lời: "Là anh ta không thể chạy trốn."
Giang Khoát: "Anh ta là ngốc thật, bị sốt đến ngốc."
Bạch Bất Nhiễm: "Anh ta không có dấu vết bị cháy sém mà?"
Giang Khoát liếc anh ta một cái: "Tôi cảm thấy anh đúng là đồ ngốc, không nhìn thấy sao? Anh ta đang phát sốt."
Bệnh của tóc bạch kim là cảm lạnh và một trong những triệu chứng là sốt.
Ngày đầu tiên chỉ đơn giản là hắt hơi và sổ mũi, đến ngày thứ tư thì bị cảm nặng và sốt cao.
Tên tóc bạch kim này có lẽ đã bị sốt đến bất tỉnh, tối hôm qua lại bôn ba suốt một ngày trời, bây giờ thì nằm bất tỉnh ngay dưới gầm bàn trong tay còn nắm chặt đơn thuốc.
Bạch Bất Nhiễm tiến tới sờ trán tóc bạch kim, lập tức rụt tay về: "Ôi, nhiệt độ này chắc phải hơn 40°C. Tôi không đành lòng lấy đơn thuốc của anh ta."
Bạch Bất Nhiễm vừa nói vừa lấy đơn thuốc trong tay anh ta mà không chút do dự.
Giang Khoát nhìn anh ta và nói: "Anh cũng là một kẻ máu lạnh nha."
"Tôi cũng cần nó mà. Tất nhiên tôi vẫn quan tâm đến người của mình hơn." Bạch Bất Nhiễm nhìn Tạ Trì An rồi nhìn Thẩm Phù Bạch, "Đơn thuốc này...chữa cho ai?"
Tạ Trì An nói: "Đưa cho anh ta."
-
Tạ Trì An trong lúc xuống cầu thang gặp Trì Thịnh. Hắn ta đi một mình không có cụt chân gãy tay, vừa nhìn thấy Tạ Trì An trong phút chốc kinh hãi lập tức quay đầu đi hướng khác.
Thẩm Phù Bạch nhíu mày: "Trì Thịnh đã giết Chúc Dung."
Vòng tay của Trì Thịnh đã biến mất, trên người còn có dấu vết đánh nhau, trên tay còn vương vài sợi tóc phụ nữ.
Tất cả đi theo hướng Trì Thịnh vừa rời đi, quả nhiên, bọn họ tìm thấy Chúc Dung ở trong góc tường trán chảy máu, chết cách đó không lâu.
Hiển nhiên Trì Thịnh đã túm tóc Chúc Dung, đập đầu cô ả cho đến chết.
"Thật đúng là......" Giang Khoát đánh giá một câu, "Lòng dạ của một tên cặn bã."
Thẩm Phù Bạch nhìn thi thể Chúc Dung. Anh và cô ta không có liên quan gì đến nhau nhưng trong giới cũng từng nghe qua tin đồn về đối phương, nhưng chẳng phải loại tin đồn tốt đẹp gì.
Trong trò chơi chạy hay chết, cho dù là cái chết của bất kỳ ai, dù là người lạ hay quen, bạn hay thù, đều khiến lòng người ớn lạnh.
Bởi vì bạn không biết liệu bạn có phải là người tiếp theo hay liệu những người xung quanh bạn có phải là người tiếp theo ngã xuống.
Cuối cùng anh nhàn nhạt thu ánh mắt lại: "Đi thôi."
-
Thẻ may mắn của Thẩm Phù Bạch đã được bổ sung đầy đủ xác suất gặp được bác sĩ J. Quả là may mắn họ đã tìm thấy bác sĩ J. Lần này bác sĩ J không cung cấp thêm thông tin gì, dù có nói bóng gió thế nào cũng không tiết lộ bất cứ điều gì về những chuyện ngoài trò chơi.
Có lẽ lời nhắc nhở cuối cùng đã là cuộc đấu tranh lớn nhất mà ý thức của bác sĩ J có thể thực hiện được.
Tạ Trì An cũng không thất vọng, bọn họ sớm đã cân nhắc kỹ, việc không lấy được tin tức gì cũng không có gì đáng ngại.
Đi đến nhà thuốc, đổi thuốc và uống thuốc.
"Đơn thuốc đã được cập nhật lần thứ 8. Địa điểm hiện tại của đơn thuốc, khoa nội trú."
Sau khi uống thuốc, vết sẹo trên cơ thể Thẩm Phù Bạch nhanh chóng biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Làn da nhợt nhạt dị thường cũng dần trở nên trắng trẻo.
Thẩm Phù Bạch tháo khẩu trang ra, đứng trước cửa kính nhà thuốc chụp ảnh: "A, mỹ nhân của tôi đã trở lại rồi."
Lời này người khác nói chính là tự luyến.
Nhưng Thẩm Phù Bạch nói chính là thực tế trên đời.
-
Từ khoa khám bệnh đến khoa nội trú có hai con đường. Một là cửa lớn tầng một, hai là cầu thang tầng sáu. Nhưng dù đi theo con đường nào cũng đều phải ra ngoài trời.
Cánh cửa nối hai tòa nhà ở tầng sáu đã bị khóa, chỉ có thể đi qua từ tầng một.
Tạ Trì An nhìn vào ánh nắng chói chang bên ngoài.
Cậu nên làm gì để vượt qua đây?
Ngày đầu tiên thì còn có thể thử. Ngày thứ tư rồi, Tạ Trì An không thể tiếp xúc với ánh mặt trời.
So với nỗi đau khi bệnh tình trở nặng của người khác thì chứng nhược thị của Tạ Trì An là nhẹ nhất. Nhưng điểm yếu lớn nhất của cậu không phải là chứng nhược thị.
Mà đó là mặt trời.