Chương 11: Chờ Đợi Trong Tuyệt Vọng

Chạy Hay Chết

Chương 11: Chờ Đợi Trong Tuyệt Vọng

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Còn ngẩn người ra đấy à?” Tạ Trì An bước đi, “Về lớp.” Cậu chỉ có thể giúp được đến đây thôi. Đồng Dập Huy có thể đưa cô Đặng thoát thân hay không thì phải xem vận may của họ đến đâu. Lương Diệc Phi gật đầu rồi vội vàng đi theo.
Tạ Trì An đang đi thì khóe mắt chợt liếc thấy một cái cây gần đó. Có một thiếu nữ đứng sau thân cây, đầu hơi cúi, mái tóc dài xõa xuống. Không nhìn rõ mặt, chỉ thấy một góc nghiêng thanh tú. Đồng tử Tạ Trì An hơi co lại, sau đó cậu rời mắt đi.
Lớp 12-1.
Tạ Trì An bước vào phòng học trước. Chỉ một giây sau, cậu lập tức lùi lại, tiện tay đóng cửa. “Sao vậy anh Tạ?” Lương Diệc Phi khó hiểu. Tạ Trì An nhìn cậu ta một cách nghiêm túc: “Hứa với tao là dù mày thấy gì bên trong cũng đừng có hét lên hay gọi người tới, được không?” Lương Diệc Phi nghe mà rợn tóc gáy. Anh Tạ đã nói đến mức đó, cảnh tượng bên trong chắc hẳn phải kinh khủng đến mức nào? Lương Diệc Phi bắt đầu sợ: “Tao, tao sẽ cố.” Chờ có thế, Tạ Trì An liền đẩy cửa ra.
Cả phòng học nằm trọn vẹn trong tầm mắt Lương Diệc Phi, sau ba giây sửng sốt ngắn ngủi, cậu ta định hét lên. Tạ Trì An đã sớm chuẩn bị, nhanh tay bịt miệng cậu ta lại. “Ô, ô…” Lương Diệc Phi trừng mắt nhìn. “Im nào.” Tạ Trì An nói. Lương Diệc Phi gật đầu liên tục. Lúc này Tạ Trì An mới buông tay. Lương Diệc Phi chạy ngược ra hành lang để nôn. Sự chuẩn bị tâm lý lúc trước hoàn toàn vô ích. Cảnh tượng đó căn bản không nằm trong phạm vi chịu đựng của người bình thường. Lương Diệc Phi không tài nào hiểu nổi tại sao Tạ Trì An vẫn có thể giữ được bình tĩnh.
Bảy, tám thi thể nằm la liệt khắp phòng học, ngổn ngang như cây đổ. Lý Tĩnh Văn nằm gục trên bàn, trên cổ hằn rõ năm dấu ngón tay, chết không nhắm mắt. Lớp trưởng giết người xong nhưng không thoát được, nằm đè lên Lý Tĩnh Văn, trái tim bị cán chổi đâm xuyên từ phía sau. Bút chì đâm xuyên một bên mắt của Cao Hạc, nhãn cầu còn lại lăn lóc dưới đất. Trương Thụy Phong nằm ngửa mặt dưới đất, cũng chịu chung số phận bị cán chổi đâm vào giữa bụng, lộ rõ cả đoạn ruột đỏ lòm bên trong. Còn Tiền Phục, đầu như đã bị người ta nắm đập vào tường vô số lần, trán cậu đầy máu tươi, lồi lõm dị thường. Kẻ đã giết Tôn Toàn Dũng để cướp trái cây cũng không sống sót, hắn ta nằm úp mặt xuống đất, chết ngạt trong chậu nước tăng độ ẩm đặt ở góc lớp. Mùi máu trong phòng tanh nồng nặc, khiến người bình thường chỉ cần nán lại đây một giây cũng phải ói ra mật xanh mật vàng. Đây còn là nhân gian sao? Lương Diệc Phi hoảng hốt nghĩ. Đúng là dọc đường cậu đã thấy không ít thi thể, nhưng cái chết của người xa lạ so với những người bạn học cùng nhau ba năm... có thể giống nhau được sao?
Bàn của Lương Diệc Phi và Tạ Trì An nằm ở hàng thứ hai từ phía cuối đếm lên, ngụ ý rằng nếu họ muốn về chỗ lấy đồ ăn, thì phải đạp lên hoặc nhảy qua xác của tất cả những bạn học này. Gần bàn học nhất là Trương Thụy Phong với bụng bị toác toét và Tiền Phục đầu bê bết máu, tiếp đến là lớp trưởng, Lý Tĩnh Văn và Cao Hạc rơi mất một bên mắt, ngay phía trước là xác của Triệu Toàn Dũng vắt ngang lối đi. Lương Diệc Phi không có chỗ nào để đặt chân. Chân cậu run rẩy, không dám bước đi. Tạ Trì An đẩy xác Lý Tĩnh Văn sang một bên, dọn ra một lối đi, cứ thế bước qua. Suốt quá trình đó cậu cực kỳ bình tĩnh. Lương Diệc Phi há hốc miệng mà nhìn, cơn ớn lạnh như rắn rết trườn bò từ sâu thẳm tâm trí đến mọi ngóc ngách cơ thể cậu. Cảm giác rùng mình quỷ dị này lớn dần, lớn đến mức có thể đè nén tất cả nỗi sợ hãi khi đối diện với xác người trước đó. Không đúng, quá không đúng. Anh Tạ quá bình tĩnh. Trước đó, Lương Diệc Phi luôn cảm thấy anh Tạ là người "trong nóng ngoài lạnh", nhưng có thể "lạnh" đến mức này thật quá sức tưởng tượng của cậu. Bạn học bao năm chết thảm trước mắt mà mặt vẫn không đổi sắc, nội tâm người đó có thể thắp nổi ngọn lửa ấm nóng nhiệt thành thật ư? Dẫu có tỉnh táo đến mấy, ai nhìn thấy cảnh tượng này cũng sẽ sinh ra phản ứng tiêu cực. Nhưng anh Tạ cậu ấy... hoàn toàn bất thường. Tỉnh táo đến mức máu lạnh, dũng cảm đến mức tàn nhẫn. Nhưng anh Tạ rõ ràng là người thiện lương như vậy cơ mà. Là người mà trong lúc nguy cấp nhất vẫn muốn quay lại tìm Chu Nhất Ngạn, cứu Ngụy Dao, lên tiếng giúp cô Đặng tạm thời thoát khỏi sự truy lùng của đám người điên đó. Cậu ấy mâu thuẫn là thế. Làm bạn bè ba năm, Lương Diệc Phi không thể nhìn thấu Tạ Trì An.
Những ý nghĩ này loạn xạ trong đầu cậu, chợt sáng chợt tắt, thoáng chốc đã chẳng còn lại gì. Lương Diệc Phi bởi quá chăm chú mà cứ như vậy vô tri vô giác bước qua đống thi thể lộn xộn về chỗ ngồi của mình. Đợi cậu lấy lại tinh thần, mùi máu tươi bất ngờ xộc thẳng vào mũi, phản ứng đầu tiên vẫn là buồn nôn. Cậu quyết định mở cửa sổ ra cho tản bớt mùi, chồm người qua định nôn thì hai mắt cậu co lại, bữa sáng lổn ngổn nghẹn lại ở họng, chỉ có thể nôn khan không ngừng. Cậu muốn gọi anh Tạ, nhưng nhận ra mình không thốt nên lời. Dưới tầng là thi thể của Triệu Hạo Kiệt. Cậu ấy bị người ta đẩy xuống từ cửa sổ này. Lương Diệc Phi nhìn chằm chằm, nhìn đến mức hai mắt đỏ hoe, lòng ứ đầy nỗi bất lực. Cậu bật khóc. Rồi gào khóc. Tất cả bi thương sợ hãi trước đó, cuối cùng bùng phát ngay thời khắc này. Ngoại trừ Lương Diệc Phi, Tạ Trì An, và Lâm Siêu Văn không biết đang ở đâu, cả lớp 12-1 đã bị xóa sổ. Những người bạn thân thiết đêm qua còn trò chuyện cùng nhau dưới một mái nhà, hôm nay đã thành ra thế này. Lương Diệc Phi không chấp nhận được, cậu thật sự không thể chấp nhận nổi.
Tạ Trì An cho một số vật dụng cần thiết vào túi, nghiêng tai nghe thấy tiếng khóc của Lương Diệc Phi. Cậu quay đầu lại, nhìn Lương Diệc Phi tựa vào bệ cửa sổ mà khóc nấc lên từng tiếng. Tạ Trì An ghé đầu, nhìn xuống tầng dưới, trong lòng hiểu ra. Cảm xúc của Lương Diệc Phi lại rối loạn rồi. Đây là cách người bình thường phản ứng. Bên tai vẫn văng vẳng tiếng Lương Diệc Phi thút thít đau đớn, Tạ Trì An chầm chậm đưa tay lên xoa ngực mình. Rõ ràng cậu cũng cảm thấy khó chịu như vậy, mà sao nhịp tim vẫn bình thản như trước. Cậu đưa tay còn lại lên áp vào mắt. Khô khốc, không một giọt nước mắt nào. Tạ Trì An giữ vững lý trí tuyệt đối, bình thản nói: “Mày còn khóc nữa sẽ có người tới đấy.”
“Tạ Trì An, rốt cuộc mày có trái tim không vậy!” Lương Diệc Phi đột nhiên bộc phát, cậu ta quát trong tiếng nức nở, “Triệu Hạo Kiệt và những người khác đã chết rồi, mà mày không rơi nổi một giọt nước mắt nào sao?” Ngón tay Tạ Trì An bỗng nhúc nhích. Thật lâu sau, cậu mới mở miệng: “Thật xin lỗi, tao không thể.” Lương Diệc Phi ngẩng phắt đầu dậy, nhìn cậu như nhìn một người xa lạ. “Tạ Trì An, mày thật đáng sợ.” Cậu ta thều thào. Bọn họ kết bè chơi với nhau, luôn cảm thấy Tạ Trì An rất hiền, bởi cậu chẳng bao giờ giận ai. Nhưng bọn họ cũng quên mất, Tạ Trì An cũng sẽ không vì ai mà vui vẻ, vì ai mà khóc lóc. Mãi mãi là khuôn mặt đó, lạnh tanh như thể không hề có cảm xúc. Lương Diệc Phi chà mạnh tay lên mặt, lau sạch nước mắt: “Tạ Trì An, coi như tao nhìn lầm mày! Mày căn bản chính là một kẻ vô tình vô nghĩa! Tao với mày, từ bây giờ mỗi đứa một ngả!” Nói rồi, cậu ta hung hăng dốc hết đồ ăn vào túi, tông cửa xông ra ngoài. Tạ Trì An lẻ loi đứng giữa lớp học đầy xác người, cậu khép hờ mắt, hàng mi dài run rẩy. Đáng sợ sao? Nếu như mày đã từng dạo qua Địa ngục chân chính, nào sẽ vì đứng giữa một cái nhà xác mà sợ sệt chứ?
***
Siêu thị nhỏ.
Phần lớn các học sinh đã bị Tạ Trì An lừa đi, chỉ còn lại một nhóm giáo viên. Một cô giáo họ Vương bước đến trước mặt Phó hiệu trưởng, thấp giọng hỏi: “Thật sự anh không có chìa khóa sao?” Phó hiệu trưởng vội vàng kêu lên: “Ôi trời ơi, tôi làm gì có! Cả cái siêu thị này đều do một tay mụ vợ kia quản, cô không biết sao? Vả lại bên trong cũng chẳng có gì nhiều nhặn cả, tất cả là do bà ta rảnh rỗi sinh nông nổi mà phát cho đám học sinh dở hơi, bây giờ chỉ đủ cho hai người ăn thôi!” Cô Vương chọc đầu ngón tay lên lớp mỡ nục nịch trước ngực gã Phó hiệu trưởng, khẽ quơ tay: “Vậy anh lừa lấy chìa khóa về đây. Bà ta là vợ anh, chắc chắn sẽ nghe lời anh.” Gã cảnh giác hẳn lên: “Cô muốn làm gì?” Cô Vương cười nói: “Không phải chỉ đủ cho hai người ăn sao? Em muốn phần của bà ta.” Lúc thốt ra những lời đáng ghê tởm này, vẻ õng ẹo đầy mưu mô toan tính của ả đã hoàn toàn xóa nhòa hình tượng chỉn chu của một giáo viên chủ nhiệm. Phó hiệu trưởng chần chờ: “Cái này…” “Nếu ông không cho, tôi sẽ la um lên cho mọi người cùng biết, la rằng ông ngủ với tôi mà không chịu trách nhiệm.” Ả giở trò uy hiếp, “Dù sao tôi đói đến tối cả mắt rồi, chẳng cần liêm sỉ, nhưng ông có cần hay không thì vẫn chưa biết đâu nhỉ?” Gã trừng mắt: “Cô đừng có mà ăn nói lung tung!” “Tôi ăn nói lung tung? Dám làm mà không dám chịu à?” Cô Vương khịt mũi coi thường. Phó hiệu trưởng dùng tiền của cô Đặng kham khổ buôn bán để nuôi tình nhân, số người biết chuyện này không có mấy đã đủ thấy gã giữ kẽ đến mức nào. Ngay cả thời khắc mấu chốt này, Phó hiệu trưởng vẫn muốn giữ thể diện, chẳng dám để ai biết cái đuôi chuột xấu xa bẩn thỉu của gã. Mặt Phó hiệu trưởng dài thườn thượt: “Được rồi được rồi, để tôi nghĩ cách đã.” Tình cảm của gã với người vợ đầu ấp tay gối bao năm đã sớm cạn kiệt, dẫu có làm chuyện đoạt đường sống của bà cũng sẽ không có bất kỳ áy náy nào. Loài người, chính là ích kỷ như vậy.
***
Tạ Trì An một mình xuống tầng, cậu bước đi một cách vô định. Trường học bây giờ, giống như không thể đi bất cứ nơi nào. Cậu nhớ tới Ngụy Dao còn đang chờ trong phòng mĩ thuật, liền đi qua. Lúc cậu đến, cửa phòng chỉ khép hờ. Tạ Trì An cảm thấy không ổn, bước vội tới đẩy cửa ra. Ngụy Dao vẫn còn ở trong… nhưng đã chết rồi. Cô bị trói trên ghế, trong miệng nhồi đầy vải chùi màu, động mạch ở cổ tay bị người ta cắt đứt, lượng máu nhỏ xuống đã đầy một thùng sơn. Tạ Trì An liếc mắt đã thấy bức tranh có thay đổi. Những bông hoa hướng dương đón nắng sớm vốn có nay đã bị xé nát, rơi lả tả dưới đất. Trên giá vẽ, từng đóa hoa bỉ ngạn đẫm máu tươi bung nở, vô cùng ngang tàng, diễm lệ. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng cảm thấy một luồng khí chết chóc cuồng loạn ập đến, chiếm lấy thị giác. Hoa bỉ ngạn, tục xưng là hoa của những người đã khuất, vốn chỉ nở trên con đường xuống Địa ngục tai ương. Tạ Trì An như đã mường tượng ra cảnh Ngụy Dao, cô gái xấu số, đã chết như thế nào -- cổ tay bị cắt sâu hoắm, nạn nhân không chết ngay, cô bị trói chặt, trơ mắt nhìn hung thủ dùng máu của mình để vẽ tranh. Thậm chí có thể đến tận khi hung thủ rời đi, cô vẫn chưa chết. Sau đó, cô bắt đầu liều mạng giãy giụa vô ích, miệng không thể kêu cứu, chỉ có thể mặc cho máu tươi nhỏ xuống, sinh mệnh chậm rãi tiêu tan. Cô tuyệt vọng nhìn hoa bỉ ngạn trong tranh nở rộ đón cô đi về phía Địa ngục, lẳng lặng chờ đợi khoảnh khắc tử vong. Hoa mạn châu sa, sự tuyệt vọng chờ đợi. Dùng máu tươi vẽ nên hoa bỉ ngạn sống động như thật, chỉ có cái chết mới có thể nuôi dưỡng được nó. Một bông hoa chết chóc nở rộ, sẽ có một "đóa hoa" sinh mệnh lụi tàn. Tạ Trì An hoàn toàn hiểu được ý nghĩa của bức tranh. Từ một góc độ nào đó, tư duy của cậu và kẻ vẽ tranh lại trùng khớp với nhau…! Tạ Trì An nhìn chằm chằm bức họa kia, siết chặt tay. Cậu cảm thấy hơi ngứa tay. Dưới hoàn cảnh khắc nghiệt này, giết người trở nên quá đỗi dễ dàng và phổ biến. Ai cũng có thể giết người vì cướp đoạt đồ ăn, vì không muốn bị hành quyết, hoặc ngộ sát nhất thời…! Nhưng không nên có kiểu giết người như thế này. Cái kiểu giết chóc lành nghề, còn thảnh thơi ngồi vẽ trước mặt người bị hại, tay cầm bút chẳng hề run rẩy. Biến một sinh mạng thành bức tranh nhạo báng, hoàn toàn xem giết người như một niềm vui thú. Đây là chuyện chỉ những kẻ sát nhân biến thái mới làm ra được. Điều Tạ Trì An lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra. Ở cái nơi ngư long hỗn tạp này, hóa ra vẫn còn ẩn giấu một kẻ phản xã hội đáng sợ.