Chạy Hay Chết
Chương 122: Tổng kết màn chơi thứ tư
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Màn chơi thứ tư
Kết quả là số hai. Đây đúng là ý trời.
Đáp án cuối cùng sẽ được công bố sau. Trước đó, ta sẽ cung cấp tất cả manh mối để các bạn có thể tự mình suy luận và phán đoán.
Vậy thì, trò chơi chính thức bắt đầu!
---
*
Ngay khi bắt đầu trò chơi, mỗi người chơi sẽ nhận được một tờ giấy nhỏ, ghi thông tin về vai diễn mà họ sẽ nhập vai. Nếu tinh ý quan sát, họ cũng có thể tìm thấy những manh mối được giấu kín trong phòng.
---
Phòng của Thôi Cẩm Sắt
Giấy ghi chú:
Ngươi tên Thôi Cẩm Sắt, là con gái cưng của tài phiệt giàu nhất thành phố A – xinh đẹp, dịu dàng, đơn thuần. Năm nay ngươi mười bảy tuổi, mơ ước trở thành diễn viên. Ngươi có một người anh trai tên Thôi Cẩm Niên. Suốt mười bảy năm cuộc đời, ngươi sống trong yên bình và hạnh phúc, cho đến chiều nay – khi đang trên đường tan học về nhà, ngươi bị đánh thuốc mê. Tỉnh dậy, ngươi đã thấy mình trong căn phòng này.
Manh mối trong phòng:
1. Một tờ báo cũ từ năm 2013, tiêu đề là: "Một nữ minh tinh bí mật kết hôn với đại gia suốt nhiều năm", trên tiêu đề mơ hồ có thể nhận ra bộ thủ "三点水" (ba chấm nước - gợi ý họ có thể là Thủy).
2. Khung ảnh đặt trên tủ đầu giường – là ảnh tốt nghiệp trung học của Thôi Cẩm Niên. Trong ảnh, ánh mắt anh ta dường như đang nhìn về phía hai cô gái ở hàng ghế đầu: một xinh đẹp, một bình thường.
---
Phòng của Hầu Đông Tử
Giấy ghi chú:
Ngươi tên Hầu Đông Tử, là một kẻ lêu lổng, vô công rồi nghề, tính cách vô lại và nóng nảy, năm nay hai mươi chín tuổi. Năm năm trước, ngươi từng được thuê để hủy hoại dung mạo một nữ sinh trung học. Giờ đây, ngươi phải trả giá cho tội ác của mình.
Manh mối trong phòng:
1. Trong ngăn kéo bàn có 1.000 tệ tiền mặt.
---
Phòng của Mã Kiến Hoa
Giấy ghi chú:
Ngươi tên Mã Kiến Hoa, là thị trưởng thành phố A, khí chất điềm tĩnh của người từng trải, năm nay bốn mươi sáu tuổi. Ngươi từng làm một chuyện trái với lương tâm: vì mê đắm sắc đẹp mà hủy hoại gia đình một người phụ nữ. Mong ngươi tự biết ăn năn.
Manh mối trong phòng:
1. Một bức ảnh chụp người phụ nữ xinh đẹp.
2. Một bản ghi nhận chuyển khoản, người nhận là Phùng Vi.
---
Phòng của Phùng Vi
Giấy ghi chú:
Ngươi tên Phùng Vi, từng là một kế toán, nhưng đã bị tước bằng hành nghề, hiện tại thất nghiệp, năm nay hai mươi tám tuổi. Từ nhỏ ngươi đã sống nội tâm, ít nói, tính tình có phần cực đoan và u ám, luôn cảm thấy xã hội bất công, vừa đố kỵ người giàu vừa không biết ơn người giúp đỡ mình. Vì sao ngươi bị tước bằng? Bởi ngươi từng làm giả sổ sách, khiến cấp trên từng cất nhắc ngươi phải thân bại danh liệt.
Manh mối trong phòng:
1. Một cuốn sổ kế toán - công ty trong đó là công ty bất động sản thuộc sở hữu của nhà tài phiệt thành phố A.
2. Một bản ghi nhận chuyển khoản - người chuyển tiền là Mã Kiến Hoa.
---
Phòng của Hạ Thiển
Giấy ghi chú:
Ngươi tên Hạ Thiển... hay nên gọi ngươi là Chu Lệ Đồng? Phải, ngươi từng đổi tên, cũng từng phẫu thuật thẩm mỹ, bởi vì trước kia ngươi rất bình thường – thậm chí ngu ngốc và khờ dại, mê mệt một chàng "nam thần" trong trường. Nhưng tất cả chỉ là quá khứ. Giờ đây ngươi đã là một nữ minh tinh nổi tiếng, hai mươi hai tuổi.
Dẫu lớp da giả có đẹp đến đâu, cũng không che giấu được bản chất xấu xí bên trong ngươi. Ngươi còn nhớ không – người con gái mà ngươi từng thuê người hủy hoại dung mạo?
Manh mối trong phòng:
1. Một tấm ảnh tốt nghiệp trung học - giống hệt tấm ảnh đặt trên tủ đầu giường trong phòng Thôi Cẩm Sắt.
---
Phòng của Tô Trạch
Giấy ghi chú:
Ngươi tên Tô Trạch, mười lăm tuổi, là một học sinh trung học cơ sở. Ngươi thực ra không phạm phải tội lỗi nào quá lớn, nhưng sự lạnh lùng lại chính là tội ác lớn nhất.
Hồi tiểu học, ngươi từng chứng kiến một vụ bạo lực. Chỉ cần bước lên, chỉ cần chạy đi tìm người lớn giúp đỡ, tất cả bi kịch đều có thể tránh được. Nhưng ngươi đã không làm gì cả. Ngươi đứng ngoài mọi chuyện, khoanh tay đứng nhìn như một người qua đường lạnh lùng.
Ngươi tưởng mình có thể mãi mãi đứng ngoài cuộc ư?
Manh mối trong phòng:
Không có.
---
Phòng của Hugh
Giấy ghi chú:
Ngươi tên Hugh, năm nay hai mươi ba tuổi, đang học tiến sĩ Y khoa tại Mỹ. Ngươi là kẻ được vận mệnh ưu ái – từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, là "nam thần" trong mắt mọi người, từng là hotboy trong trường. Rất nhiều cô gái thích ngươi, nhưng ngươi chưa từng để tâm.
Manh mối trong phòng:
1. Một bức thư tình - người ký tên: Thôi Cẩm Sắt.
2. Một bức thư tình khác - người ký tên: Chu Lệ Đồng.
---
Phòng của Thôi Cẩm Niên
Giấy ghi chú:
Ngươi tên Thôi Cẩm Niên, hai mươi hai tuổi, có một em gái sinh đôi tên là Thôi Cẩm Sắt. Trò chơi này là kế hoạch báo thù mà ngươi bày ra vì em gái. Bởi vì em ngươi từng trải qua cú sốc nặng, trí nhớ mãi mãi dừng lại ở tuổi mười bảy.
Ngươi muốn tất cả những kẻ từng trực tiếp hoặc gián tiếp làm tổn thương em gái đều phải chết – kể cả chính ngươi.
Đây là một trò chơi chuộc tội.
Ngươi là [KẺ BẮT CÓC].
Ngươi biết hết mọi tội lỗi và nguyên nhân liên quan đến từng người. Ngươi có thể giấu đi thân phận và không cần lộ ra bất cứ "tội danh" cụ thể nào.
Nghe có vẻ dễ dàng đúng không? Nhưng chỉ cần bất kỳ ai, kể cả đồng bọn của ngươi, nêu ra thân phận thật sự của ngươi và vạch trần sự thật năm xưa một cách có lý lẽ thuyết phục, ngươi sẽ lập tức bị loại khỏi trò chơi.
Ngươi không được chủ động tiết lộ thân phận của mình.
Mục tiêu của ngươi là báo thù, nên nếu còn bất kỳ kẻ có tội nào sống sót, trò chơi sẽ không được tính là thắng lợi.
Nói cách khác – muốn giành chiến thắng, ngươi phải khiến bảy kẻ có tội chết hoặc bị loại hết, bao gồm cả chính ngươi.
Chúc may mắn, ngài kẻ bắt cóc.
Manh mối trong phòng:
1. Một tờ báo - nội dung chính: "XXX bị bắt giam vì dính líu đến vấn đề tài chính."
---
Trên đây là tất cả các manh mối.
Bạn đã thấy được manh mối đan xen và chuỗi liên kết chưa?
Nếu vẫn chưa thấy cũng không sao - bởi phần phân tích cuối cùng trong chính văn sẽ do Tô Trạch thực hiện.
À đúng rồi, tên thật của Tô Trạch là Quý Thanh Hành, ngoài đời là em trai của Quý Thanh Lâm.
Ở vòng chơi thứ tư này, cậu thuộc phe địch.
Một chàng trai IQ cao, tính cách có phần nhỏ mọn, ngoài miệng thì chua ngoa nhưng thực chất lại ấm áp và tử tế.
---
---
Mối quan hệ nhân quả giữa các nhân vật:
Năm năm trước, gia tộc họ Thôi vẫn là một trong những gia tộc giàu có nhất thành phố A, sở hữu một công ty bất động sản lớn. Phùng Vi là kế toán tài chính trong công ty đó.
Cha mẹ của Thôi Cẩm Niên và Thôi Cẩm Sắt (hai anh em) vô cùng yêu thương nhau. Mẹ họ - Ngô Thanh Huyền - là một nữ minh tinh xinh đẹp thời thế hệ trước, sau này kết hôn với cha họ rồi rút lui khỏi giới giải trí.
(Manh mối 1 của Thôi Cẩm Sắt và bức ảnh phụ nữ xinh đẹp trong phòng Mã Kiến Hoa đều là chỉ bà ấy.)
Hai anh em nhà họ Thôi được đặt tên theo một câu thơ nổi tiếng:
"Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền, nhất huyền nhất trụ tư hoa niên."
(Tạm dịch: "Đàn cẩm sắt bỗng vô cớ có năm mươi dây, mỗi dây mỗi trụ đều gợi nhớ thanh xuân.")
Cha mẹ sinh đôi một trai một gái - Thôi Cẩm Niên là kiểu "anh trai cuồng em gái", tài năng xuất chúng từ nhỏ.
Thôi Cẩm Sắt có ước mơ làm diễn viên, xinh đẹp, có năng khiếu biểu diễn, xuất thân giàu sang, tiền đồ rộng mở, thầm mến chàng "hotboy" ở trường tên Hugh.
Hai anh em học cùng lớp, và còn một bạn học nữ nữa là Chu Lệ Đồng.
(Người con gái bình thường trong bức ảnh tốt nghiệp chính là Chu Lệ Đồng, còn người xinh đẹp bên cạnh là Thôi Cẩm Sắt thời trung học.)
Thị trưởng Mã Kiến Hoa vì si mê sắc đẹp của Ngô Thanh Huyền đã hối lộ Phùng Vi làm giả sổ sách, hại cha của hai anh em phải vào tù, hòng chiếm đoạt bà. Nhưng bà đã chọn cách nhảy lầu tự vẫn.
(Vì vậy mới có chuyển khoản giữa Mã Kiến Hoa và Phùng Vi, và báo trong phòng Thôi Cẩm Niên viết về cha cậu bị bắt vì trốn thuế.)
Sau khi gia đình sa sút, địa vị xã hội của hai anh em cũng tuột dốc. Thôi Cẩm Sắt từng thầm mến Hugh, nhưng bản thân Hugh kiêu ngạo và lạnh lùng vốn chẳng biết đến sự tồn tại của cô. Đến khi cô sa cơ, lại bị Chu Lệ Đồng – người cũng thích Hugh - bắt nạt thậm tệ.
(Manh mối: hai bức thư tình.)
Chu Lệ Đồng, một cô gái bình thường cả về ngoại hình lẫn xuất thân, luôn mang trong mình mặc cảm và ghen tị với vẻ đẹp kiêu sa như thiên nga trắng của Thôi Cẩm Sắt. Cô ta nghĩ rằng Hugh cũng thích Thôi Cẩm Sắt. Khi Thôi Cẩm Sắt thất thế, Chu Lệ Đồng không cam lòng chỉ bắt nạt đơn thuần nữa, mà quyết định hủy hoại khuôn mặt cô.
Trước kia, hai anh em tan học đều cùng nhau về nhà. Nhưng sau khi phá sản, Thôi Cẩm Niên vì buồn chán nên quyết định tấp vào quán vỉa hè ăn uống, còn Thôi Cẩm Sắt đi đường tắt một mình thì bị Hầu Đông Tử, tên xã hội đen do Chu Lệ Đồng thuê, chặn đường và hủy dung.
(1.000 tệ là phí mà Chu Lệ Đồng trả cho Hầu Đông Tử để hành động.)
Tô Trạch, khi đó mới học tiểu học, tình cờ đi ngang qua, trông thấy vụ việc nhưng vì lười can thiệp nên bỏ qua.
---
Thân phận và Tội danh:
Tạ Trì An → Thôi Cẩm Sắt → Vô tội
Giang Khoát → Thôi Cẩm Niên → Phàm ăn
Khương Hành → Hugh → Kiêu ngạo
Thẩm Phù Bạch → Hạ Thiển → Ganh tị
Quý Thanh Hành → Tô Trạch → Lười biếng
Dư Lệ → Mã Kiến Hoa → Dâm dục
Bùi Nam Chi → Phùng Vi → Tham lam
Chu Mạt → Hầu Đông Tử → Cuồng nộ
---
Chuỗi ám sát ban đầu theo tội danh:
Phàm ăn giết Cuồng nộ
Cuồng nộ giết Lười biếng
Lười biếng giết Dâm dục
Dâm dục giết Kiêu ngạo
Tham lam giết Phàm ăn
Kiêu ngạo giết Ganh tị
Ganh tị giết Tham lam
---
Chuyển thành chuỗi tương ứng với nhân vật:
Thôi Cẩm Niên giết Hầu Đông Tử
Hầu Đông Tử giết Tô Trạch
Tô Trạch giết Mã Kiến Hoa
Mã Kiến Hoa giết Hugh
Phùng Vi giết Thôi Cẩm Niên
Hugh giết Hạ Thiển
Hạ Thiển giết Phùng Vi
---
Chuyển thành phiên bản nhân vật hóa:
Giang Khoát giết Chu Mạt
Chu Mạt giết Quý Thanh Hành
Quý Thanh Hành giết Dư Lệ
Dư Lệ giết Khương Hành
Bùi Nam Chi giết Giang Khoát
Khương Hành giết Thẩm Phù Bạch
Thẩm Phù Bạch giết Bùi Nam Chi
---
Tất nhiên, không thể làm theo thứ tự này hoàn toàn - nếu cùng phe thì chẳng ai muốn tàn sát lẫn nhau.
Chỉ riêng việc Khương Hành phải giết Thẩm Phù Bạch đã là điều không thể xảy ra, vì họ rõ ràng không phải kẻ địch. Thế nên, mọi người phải vận dụng mưu kế và chiến lược.
Còn chiến lược gì à?
Quá phức tạp, tác giả chưa nghĩ ra.
---
Phân tích tình tiết hiện tại:
Người đầu tiên chết – Hầu Đông Tử (kẻ cuồng nộ) – là do Thôi Cẩm Niên (tức Giang Khoát) ra tay. Giang Khoát dùng một con dao ăn g*ết ch*ết kẻ cuồng nộ.
Giang Khoát rút được thân phận kẻ bắt cóc, nên biết hết tội danh của tất cả mọi người. Anh ta chủ động ra tay giết Hầu Đông Tử. Khi kẻ cuồng nộ chết, theo luật chơi thì kẻ phàm ăn sẽ chiến thắng, và kẻ tham lam – với mục tiêu giết kẻ phàm ăn – sẽ bị loại.
Nhưng do kẻ phàm ăn lại là kẻ bắt cóc, mà kẻ bắt cóc chỉ thắng khi tất cả người có tội ngoài "vô tội" đều chết, nên Phùng Vi - kẻ tham lam - vẫn chưa bị loại.
Phòng của Phùng Vi gần phòng Hầu Đông Tử nhất. Giang Khoát giết người trong im lặng, Phùng Vi không tận mắt chứng kiến, nhưng là người đầu tiên phát hiện thi thể.
Cô ta quyết định giả làm hung thủ, dùng nĩa đâm thêm vào thi thể để tạo vết thương thứ hai, tự đẩy mình ra khỏi vòng nghi ngờ. Đồng thời, cô nấu ăn để tìm manh mối về kẻ phàm ăn, làm các món tráng miệng với màu sắc khác nhau theo khẩu vị từng người, hy vọng tìm ra ba đồng đội của mình.
Nhưng chỉ có Tô Trạch hiểu được ý cô. Cậu để lại chiếc nĩa có màu matcha xanh, ám chỉ thân phận mình là "Kẻ Hành Tẩu Xanh" – Quý Thanh Lâm.
---
Về cách phe ta nhận ra nhau:
Chi tiết biệt thự của Hugh và Hạ Thiển đã được nhắc đến trong bộ truyện liên kết "Những năm tháng follow qua lại với ảnh đế". Lần đầu họ gặp nhau là khi đang bàn về một dãy biệt thự.
Hơn nữa, Khương Hành và Thẩm Phù Bạch đã sống cùng nhau mười năm trong phụ bản "Hoa lê nở trắng", nên việc nhận ra nhau là chuyện dễ dàng.
Đừng hỏi vì sao An An và Giang Khoát không nhận ra nhau - họ chỉ quen ba năm, lại còn bị mất trí nhớ.
Khương Hành và Thẩm Phù Bạch gần như nhận ra nhau ngay lập tức, nhưng vì phải giữ vai diễn nên cứ giả vờ không quen, cho đến khi họ bị nhốt chung một phòng.
Tiếc rằng họ không đoán ra thân phận của Giang Khoát và Tạ Trì An.
Chiếc trâm cài tóc là một ẩn dụ, giả vờ đánh rơi trâm có thể giúp loại trừ nghi ngờ khi xảy ra án mạng sau đó.
Rồi người chết đầu tiên - Hầu Đông Tử - xuất hiện.
Khương Hành biết rõ cái chết của Hầu không phải do nĩa gây ra, nhưng vẫn nói dối, loại trừ khả năng phe mình là hung thủ – vì họ có trâm, có thể tạo ra vết thương tương tự. Khương Hành biết những người khác không dám khám nghiệm tử thi, nên lựa chọn "che mắt thiên hạ" ngay giữa ban ngày.
Giang Khoát (tức Thôi Cẩm Niên) từ tương tác giữa Hugh và Hạ Thiển đoán ra họ có thể là Khương Hành và Thẩm Phù Bạch, nên khi thấy vết thương của Hầu Đông Tử cũng lựa chọn giữ bí mật.
Trong tầng hầm, họ đã xác nhận thân phận của nhau.
Nhớ đoạn hội thoại tưởng như vô nghĩa ấy chứ?
---
Đoạn thoại trong tầng hầm lạnh lẽo:
Thôi Cẩm Niên đang khiêng xác:
"Không ngờ anh biết nói cảm ơn."
Hugh (Khương Hành) cười:
"Ngạc nhiên lắm sao?"
Thôi Cẩm Niên:
"Anh trông không giống người biết nói cảm ơn."
Hugh:
"Cậu nghĩ tôi kiêu ngạo à?"
(Lưu ý: "kiêu ngạo" chính là tín hiệu thăm dò.)
Thôi Cẩm Niên im lặng, coi như thừa nhận.
Hugh:
"Thế thì cậu sai rồi. Tôi không phải là kẻ bất lịch sự. Đó là tu dưỡng cơ bản của một quý ông."
Thôi Cẩm Niên lạnh nhạt nói:
"Quý ông cũng biết lừa gạt à?"
Hugh:
"Cũng nhờ cậu phối hợp diễn xuất với tôi."
(Vì Giang Khoát phối hợp diễn, cả hai nghi ngờ đối phương là đồng đội nên tiếp tục thăm dò.)
Thôi Cẩm Niên:
"Không cần cảm ơn." anh đặt thi thể xuống, nhìn Hugh "Sao không thưởng gì cho tôi?"
(Không cần cảm ơn = Tôi không phải Tạ; "thưởng" = tôi là Giang)
Hugh:
"Thưởng gì đây?"
(Tới đây Khương Hành xác định được thân phận của Giang Khoát.)
Thôi Cẩm Niên:
"Nói cho tôi biết tội danh của anh đi."
(Giang Khoát xác nhận lại thân phận của Khương Hành.)
Hugh:
"Tôi tưởng tôi đã biểu hiện rõ ràng rồi."
(Tôi chỉ nhắc đến một tội danh: "kiêu ngạo" – tức là ngay từ đầu tôi đã nghĩ cậu là đồng minh.)
Hai người nhìn nhau, không nói gì thêm, nhưng trong lòng đều đã hiểu rõ.
---
Còn Thẩm Phù Bạch nhận ra Tạ Trì An thế nào?
Khi Phùng Vi thừa nhận mình nấu ăn, Thẩm Phù Bạch lập tức loại bỏ khả năng Phùng Vi là Giang Khoát, vì trong mắt anh ấy, Giang Khoát không thể nào biết nấu ăn.
Việc Thôi Cẩm Niên giúp Khương Hành che giấu nguyên nhân cái chết của Hầu Đông Tử khiến Thẩm Phù Bạch nghi ngờ anh là người phe mình.
Sau khi Hugh và Thôi Cẩm Niên đi xuống tầng hầm, Thẩm Phù Bạch quay sang Thôi Cẩm Sắt để dò xét thân phận:
"Em là JK à?"
"Em mặc bộ này không hợp lắm."
Lúc đó, anh chưa chắc Thôi Cẩm Sắt có phải người phe mình không, nên chỉ có thể nói bóng gió nhắc nhở.
Gương mặt của Thôi Cẩm Sắt không phải là gương mặt của một học sinh 17 tuổi, mà là của một cô gái 22 tuổi đã bị hủy dung và phẫu thuật lại cho giống người bình thường.
Cũng vì thế, trong biệt thự không có gương hay bất kỳ vật phản chiếu nào – đây là cách Thôi Cẩm Niên bảo vệ em gái.
Nhưng Hạ Thiển là diễn viên luôn mang theo gương. Sau khi xác định Thôi Cẩm Sắt là đồng minh, cô đã đưa gương cho cô ấy.
Tạ Trì An ngay lập tức hiểu ra tất cả.
---
Cao trào đối đầu:
Phe đối thủ, ngoài Tô Trạch, ba người còn lại đều chết hoặc bị loại.
Phe ta – Khương Hành và Thẩm Phù Bạch – bị loại.
Trong giây phút quyết định, Giang Khoát chuẩn bị giết Tô Trạch, thì Tô Trạch dùng kỹ năng "phản đòn tuyệt địa", vạch trần thân phận kẻ bắt cóc của Giang Khoát, đồng thời liệt kê tội danh từng người.
Khi hắn nói xong, Tô Trạch sẽ thắng.
Nhưng Tạ Trì An đã giết hắn ngay khi hắn mới nói được một nửa, không cho hắn cơ hội thắng.
Tạ Trì An từ vô tội trở thành có tội.
Điều kiện thắng của Giang Khoát: giết hết tất cả những người có tội.
Tạ Trì An nhìn Giang Khoát, nói:
"Anh à, giết em đi."
"Nếu không, em sẽ tự sát để chuộc lỗi."
Thôi Cẩm Sắt vốn vô tội, nhưng chính cô lại là ngọn nguồn khiến Thôi Cẩm Niên trở thành kẻ giết người.
Mọi bi kịch đều bắt đầu từ cô.
Trong vai diễn, Thôi Cẩm Sắt cuối cùng sẽ tự sát để cứu rỗi người anh.
Và Tạ Trì An đã làm đúng như vai trò của mình.
---
Tóm lại, đây là một mạch truyện vô cùng phức tạp, với các phân cảnh rải rác đến mức người viết cũng muốn phát điên.
Người thắng cuối cùng là Giang Khoát, phe mình toàn bộ sống sót.
Phe đối thủ có Quý Thanh Hành và Bùi Nam Chi dùng thẻ hồi sinh nên sống lại.
---
Nhân vật mới xuất hiện trong phần 4:
1. Quý Thanh Hành – em trai của Quý Thanh Lâm (trưởng thành)
2. Bùi Nam Chi – nam, là đồng đội cố định của Quý Thanh Hành
Hai người còn lại chỉ là phông nền, nhân vật tạm thời không quan trọng.
---
Hiểu chưa? Không hiểu cũng không sao... chính người viết cũng không chắc mình đang viết cái gì nữa.
Có bất ngờ ở chương sau hihi😋