128. Chương 128: Tin buồn từ tác giả

Chạy Hay Chết

Chương 128: Tin buồn từ tác giả

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đừng chờ nữa, xin thông báo một tin không vui: tác giả đã bị cuốn vào trò chơi sinh tồn rồi, bộ truyện này chính thức trở thành tác phẩm dang dở mãi mãi.
Trước khi bước vào trò chơi, nhân tiện kể luôn cho mọi người phần tiếp theo của câu chuyện. Đột ngột bỏ dở thì hơi ngại, kể xong hậu truyện thì cũng coi như không tính là bỏ dở nữa rồi ha! [Lý do rất hợp lí]
Cốt truyện tiếp theo sau vòng năm: Chuyến bay định mệnh
Vật cấm không phải là m* t** hay súng, mà là thuốc nổ được buộc trên người một hành khách. Giang Khoát và Tạ Trì An phối hợp với Bùi Nam Chi khống chế nhóm buôn m* t**, sau đó Tạ Trì An phát hiện ra kẻ mang thuốc nổ trên người, Giang Khoát thì tìm ra công tắc kích nổ và phá hủy nó.
Chuyện này khiến đồng bọn của kẻ mang thuốc nổ bị động – hóa ra ở khoang phổ thông còn có không ít kẻ kh*ng b* giả dạng thành hành khách bình thường, định cướp máy bay.
Tất nhiên, tất cả đều bị Giang Khoát và An An hạ gục.
Buôn m* t** và kh*ng b* là hai nhóm khác nhau, nhưng lại trùng hợp lên cùng một chuyến bay, rồi cùng bị Giang Khoát và An An đánh bại, thật đúng là có duyên ghê.
Dù đã bị đánh ngã xuống đất, tên cầm đầu nhóm kh*ng b* vẫn nở nụ cười quái dị, nói: “Tất cả các người đều phải chết.”
Tạ Trì An cảm thấy có điều bất thường, lập tức chạy vào buồng lái thì phát hiện cơ trưởng đã chết từ lâu trên ghế ngồi.
Chiếc máy bay này đang lao về phía cái chết.
Và không ai trong số họ biết lái máy bay.
Tạ Trì An quay lại khoang hành khách hỏi có ai biết lái máy bay không, một người phụ nữ bế con nhỏ lên tiếng: “Chồng tôi biết! Anh ấy là phi công thực tập.”
Nhưng thực ra, chồng cô ta hoàn toàn không có kinh nghiệm thực tế, trước giờ chưa từng hoàn thành một chuyến bay độc lập nào. Anh ta là một phi công chưa đủ tiêu chuẩn.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, người đàn ông ấy bị ép buộc lên thay cơ trưởng. Kỹ thuật lái còn rất kém, nhưng vì vợ con, vì sinh mạng của toàn bộ hành khách trên chuyến bay, anh ta đành liều mạng bước vào buồng lái.
Tưởng rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ, ai ngờ trong máy bay lại xảy ra sự cố, khiến tổng trọng tải vượt mức – buộc phải ném bớt đồ vật xuống.
Tất cả mọi người đều ném hành lý của mình, nhưng trọng lượng vẫn không đủ.
Họ buộc phải ném thêm vài người xuống.
Nhóm buôn m* t** và kh*ng b* là những người đầu tiên bị ném xuống làm vật hi sinh.
Nhưng vẫn còn thiếu một người nữa.
Mặt tối của lòng người lại một lần nữa lộ rõ, ai nấy đều mong người khác chết thay mình. Người già, phụ nữ và trẻ em lập tức trở thành mục tiêu. Có một người đàn ông chỉ tay vào nhóm khách du lịch già cả, hét lên điên cuồng: “Đám già này sống đủ rồi! Họ không xứng đáng sống tiếp! Cơ hội sống nên dành cho người trẻ như chúng tôi!”
Tạ Trì An nói: “Anh mà nói thêm một câu, tôi ném anh xuống đầu tiên.”
Người đàn ông sợ sức mạnh của cậu, đành lầm bầm im miệng.
Nhưng Tạ Trì An có thể cảm nhận được – lời của hắn được một bộ phận hành khách thầm đồng tình. Chỉ là họ không dám nói ra mà thôi.
Đây chính là mục đích của bên tổ chức trò chơi.
Một phép thử lòng người lột tả hoàn toàn sự xấu xí và ích kỷ của con người. Con người hoàn toàn thua cuộc.
Nhưng con người không chỉ có mặt tối.
Trong chiếc máy bay này, không phải ai cũng chỉ biết đến bản thân mình.
Khi một bà lão hiền lành run rẩy đứng dậy, nói rằng bà đã sống đủ rồi và tình nguyện nhảy ra khỏi máy bay, những người đang la hét đòi người khác chết bỗng chốc câm nín. Trong lòng họ dấy lên cảm giác xấu hổ.
Rồi một người thanh niên đứng lên, nói mình tình nguyện nhảy xuống.
Tiếp đó, một cô gái trẻ sợ đến run rẩy, đôi mắt đỏ hoe, cũng đứng ra nói mình sẵn sàng hy sinh.
Ngày càng nhiều người bước ra...
Dĩ nhiên họ sợ chết. Có lẽ khi rơi xuống họ sẽ hối hận đến tột cùng. Nhưng vào giây phút ấy, quyết định của họ dù chưa chắc đã đúng, lại không thể phủ nhận là đầy vĩ đại.
Những người từng lén lút mong người khác chết thay đều cảm thấy xấu hổ. Dù trong cuộc sống thường ngày họ chỉ là người bình thường, không phải kẻ tàn ác vô nhân tính, nhưng khi đối diện với cảnh tượng này, ai nấy đều xúc động và tự vấn lương tâm.
Ngay lúc đó, Quý Thanh Hành yếu ớt nói: “Thật ra... không cần ai phải chết cả.”
Thì ra trước đó trong trò chơi, cậu đã nhận được một lá bài thay đổi trọng lượng, có thể làm thay đổi trọng lượng của một vật thể. Lá bài này từng bị cậu chê là vô dụng, quên bẵng đi, giờ mới chợt nhớ ra.
Chỉ cần biến trọng lượng của bản thân thành 0 là đủ rồi.
...
Sau chín tiếng đồng hồ kinh hoàng, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh an toàn xuống sân bay Birmingham ở Anh. Tổng số người trên máy bay là 236, trừ đi cơ trưởng bị kh*ng b* giết, 3 tên buôn m* t** và 4 tên kh*ng b* bị ném xuống máy bay...
Còn lại 228 người, tất cả đều sống sót.
Sau khi xuống máy bay, hành khách nào cũng cảm thấy như vừa được sống lại lần nữa, ôm nhau mà khóc, cảm kích Tạ Trì An và nhóm người của anh đến mức không ngừng rơi lệ. Điều này khiến những người ở sân bay nhìn bọn họ như kẻ điên.
Chỉ có họ biết chuyện gì thật sự đã xảy ra.
Tạ Trì An quay sang nói với người đàn ông bị ép làm phi công: “Bây giờ anh là phi công đủ tiêu chuẩn rồi.”
Người đàn ông cúi đầu cảm ơn, dắt vợ con rời đi.
Tạ Trì An lại quay sang trò chuyện với Bùi Nam Chi và Quý Thanh Hành vài câu.
Đột nhiên, anh quay đầu lại, thản nhiên nói với một hành khách đang lén lút muốn bỏ trốn: “Anh tự tiện kéo người khác vào trò chơi này, giờ lại định chuồn sao?”
-- Tập 5: Kết thúc.
---
Vậy đó, điều tôi muốn thể hiện trong Tập 5 là một câu chuyện vừa tăm tối vừa ấm áp. Quá trình thì đen tối, kết thúc thì tươi sáng.
... Nhưng mà tôi lười viết tiếp rồi.
Những vòng sau và cái kết sẽ được tôi đăng lên lúc nào rảnh. Tôi sẽ tóm tắt cho mọi người biết cái kết. Có thể sẽ cố gắng hoàn thành rồi viết thêm mấy chương kết. Hoàn thành toàn bộ truyện chắc không khả thi đâu... Theo mạch truyện hiện tại thì còn ít nhất 600 ngàn chữ nữa, trời ơi, chừng đó chữ thì thà tôi tự mình tham gia trò chơi sinh tồn còn hơn.