Chạy Hay Chết
Chương 21: Nụ Hôn Đầu Của Thiếu Nữ
Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bôi thuốc xong xuôi, Phong Minh luyến tiếc hạ mắt, dùng ngữ khí dịu dàng mà nói: "Được rồi."
Tạ Trì An ngồi dậy, kéo áo sơ mi xuống che lại.
Cảm giác vải áo ma sát với miệng vết thương quả thực không dễ chịu chút nào, nhưng dù sao cũng hơn là ở trần.
Còn chỗ áo bị cắt ra phía sau kia... cũng chẳng còn cách nào khác.
Bây giờ, người trong trường quần áo tả tơi, bê bết máu chỗ nào cũng có, một thân gọn gàng, sạch sẽ mới dễ trở thành mục tiêu.
Cậu bước tới bên mấy tủ thuốc bị lục lọi tan hoang, quét mắt nhìn qua, sau đó dừng lại ở một bình thuốc bị ai đó xé mất nửa cái nhãn, chỉ có một công thức hóa học viết nguệch ngoạc bằng bút bi, N2O3.
Đinitơ triôxít.
Không đơn giản, bình thuốc này đáng lẽ phải ở trong phòng thí nghiệm chứ không phải phòng y tế.
Tạ Trì An mở nắp, bên trong chứa một loại bột trắng tinh, không mùi.
Cậu lấy một ít nếm thử, cảm thấy hơi đắng.
Tạ Trì An đã biết đây là gì.
Barbiturat, công thức hóa học đầy đủ là C8H12N2O3.
Tan ít trong nước, thường dùng để tiêm tĩnh mạch.
Thường được gọi là thuốc an thần.
Tuy là thuốc an thần nhưng có tác dụng giảm đau, giảm căng thẳng, lo âu, đồng thời không ảnh hưởng đến hoạt động và tư duy bình thường của đại não.
Chắc hẳn phải có rất nhiều người cần.
Đáng tiếc vì nhãn mác chỉ còn một nửa, không ai biết nó là gì nên chẳng thể phát huy được tác dụng.
Nhưng nếu tiêm Barbiturat quá liều, nhẹ thì choáng váng, hôn mê, nặng thì nhiễm độc, tử vong.
"Trì An tìm thấy gì sao?" Phong Minh thấy Tạ Trì An đứng trước ngăn tủ đó được một lúc rồi, không khỏi hỏi.
Tạ Trì An thuận tay bỏ mấy lọ thuốc không nhãn vào ba lô, lọ thuốc an thần kia cũng tự nhiên được cất vào.
"Mặc dù không biết có tác dụng gì, nhưng dù sao cũng là thuốc, cứ lấy thêm mấy lọ dự phòng cũng tốt." Tạ Trì An mặt chẳng đổi sắc mà nói.
"Ồ, quả nhiên Trì An vẫn chu đáo hơn.
Xem ra tớ cũng cần lấy thêm mấy lọ rồi." Phong Minh nghe vậy thì gạt một ít thuốc vào túi đeo chéo, "Lỡ đâu cần dùng."
Phong Minh còn đang bận nhét đồ vào túi, Tạ Trì An không nói gì, lặng lẽ lấy một ống tiêm trên bàn bỏ vào cặp.
Trong hồ vương đầy tàn hoa, rễ cây cằn cỗi, héo úa ngập trong nước bùn, không thể giãy giụa.
Một nữ sinh mặt vàng như nghệ lảo đảo sắp ngã, hoa mắt chóng mặt, liếm đôi môi nứt nẻ.
Đã ba ngày rồi cô chưa được ăn uống gì, mà ngày nào cũng phải tiêu hao lượng lớn thể lực để chạy trốn, trạng thái tinh thần không tốt, cơ thể đã chống đỡ đến gần như cực hạn.
Nhìn thấy hồ nước, mắt cô sáng lên, như lữ khách sa mạc lần đầu thấy ốc đảo, vội vàng chạy đến, chẳng kịp quan tâm nước hồ bẩn đến mức nào, cô vội vã ghé vào mép hồ vốc nước uống một cách sảng khoái.
Vốn hồ có nuôi mấy con cá chép làm cảnh, các học sinh thường xuyên chạy đến đây cầu thi đỗ môn.
Giờ đây chẳng còn sót lại con nào, chắc hẳn đã bị những kẻ đói khát trong trường vớt lên làm bữa tối.
Nguyện vọng hàng đầu của họ hiện tại là ăn no, cũng là điều duy nhất mà cá chép có thể thực hiện.
Không đói đến cực hạn, bạn sẽ không bao giờ biết mình có thể ăn được những gì.
Người người tranh đoạt đồ ăn đến mức chảy máu đầu, nhưng cướp được rốt cuộc cũng chỉ là số ít, hầu hết đều không thu được gì.
Để no bụng, luống rau dại thí nghiệm trong trường đã bị đào sạch, thậm chí có kẻ còn khát đến mức bưng mực tím lên uống cạn.
Nữ sinh uống ừng ực một ngụm nước lớn, chẳng buồn lo lắng liệu đống nước đầy vi khuẩn này có khiến bản thân đau bụng không, cô chỉ sợ mình chết khát, chết đói thôi.
Theo động tác của nữ sinh, mặt hồ gợn lên những làn sóng dập dờn.
Có thứ gì đó chuyển động dưới lớp lá úa, rồi từ từ nổi lên.
Đó là một khuôn mặt người.
Một khuôn mặt trắng bệch trương phồng của xác chết.
Nó trợn trừng đôi mắt cá chết, nhìn chằm chằm nữ sinh.
Sắc mặt nữ sinh lập tức tái nhợt.
Cô vừa uống nước, uống nước ở nơi có người chết...!
"A, a a a a a!!!!!" Cô hét lên rồi hoảng sợ ngã bệt xuống đất, móc họng nôn mửa, "A..." Cô móc đến mức nước mắt trào ra, nhưng dạ dày mấy ngày nay trống rỗng, chỉ có thể nôn khan, ọe ra chất dịch chua lòm.
"Aiz, ồn ào thế không biết!" Từ đằng sau bất chợt có giọng nói ngọt ngào vang lên, nữ sinh rùng mình.
Cô còn chưa kịp quay đầu lại, tóc đã bị người ta túm chặt, dìm đầu xuống nước!
"Ô, ô!" Nữ sinh lập tức giãy giụa kịch liệt, vậy mà bàn tay của kẻ đó không hề nhúc nhích chút nào.
Nước hồ cáu bẩn tràn vào khoang mũi, môi cô chạm phải một cảm giác ẩm ướt lạnh buốt – là gương mặt người chết dưới nước kia.
Cô đã từng vô số lần nghĩ rằng, nếu một ngày nào đó có được nụ hôn của chàng hoàng tử Bạch Mã, cô có chết cũng cam lòng.
Nhưng vạn lần không ngờ tới, cô sẽ có nụ hôn đầu mơ ước của mình trong hoàn cảnh này – đôi môi tím ngắt của một xác chết trắng nhợt, phù nề, đồng thời bản thân cũng sắp ngạt thở mà chết.
Cứu, cứu với!
Vô cùng sợ hãi và tuyệt vọng, cô kêu gào thất thanh, nhưng chỉ phát ra được những tiếng lùng bùng vô nghĩa.
Một giây trước khi phổi cô cạn khí, ngập đầy nước, kẻ sau lưng lại đùa cợt nhấc đầu cô lên.
Nữ sinh toan hít sâu một hơi, kẻ đó chẳng chừa cho cô một giây nghỉ ngơi nào, lại dìm cô trở lại dòng nước đặc sệt đó.
Cô chỉ thấy lấp loáng trong những gợn nước, bóng hình yểu điệu của một thiếu nữ, giống hệt cô.
...
Tư Đồ Nguyệt rụt bàn tay vừa dìm chết nữ sinh kia, rồi quay đầu rời đi như không có chuyện gì.
Mặt hồ trở lại vẻ yên bình vốn có.
Chỉ khi có kẻ khát cháy họng tiếp theo mò đến, mới phát hiện có đến hai khuôn mặt nổi dập dềnh trên mặt nước...!
---
Tạ Trì An ra khỏi phòng y tế, xác định điểm đến tiếp theo là phòng phát thanh.
Cậu định 'ôm cây đợi thỏ'.
Cả trường học chỉ có một phòng phát thanh, mà đúng chín giờ mỗi tối loa sẽ vang lên.
Trước khi mất điện, Tạ Trì An đã từng kiểm tra qua camera giám sát, không hề thấy bất kỳ ai ra vào đó.
Nhưng dù sao cũng là không tận mắt nhìn thấy, cậu nên tự mình xác minh thì hơn.
Dù xác suất bắt gặp kẻ chủ mưu khi nằm vùng khá thấp, nhưng ít nhất cậu có thể kết luận rằng – nó không dùng phòng phát thanh để thông báo cho tất cả mọi người.
Nếu đúng thật là như vậy, kẻ chủ mưu kia thật sự thần thông quảng đại.
Có lẽ nó có kênh vô tuyến riêng của mình, hoặc tưởng tượng xa hơn, nó là thần.
Dù sao loại chuyện như cổng trường đột nhiên biến mất này đã không thể giải thích được bằng khoa học, chủ nghĩa vô thần gì gì cũng nên dẹp bỏ đi thôi.
Phong Minh hạ quyết tâm đi theo Tạ Trì An, Tạ Trì An đi đâu gã đi đó, Tạ Trì An cũng lười quản.
Cậu giữ nguyên thái độ đối với Phong Minh.
Đường đến phòng phát thanh không xa, nhưng đi được nửa đường thì Tạ Trì An gặp rắc rối.
Cậu nhìn thấy Ngô Thịnh Hùng.
Ngô Thịnh Hùng là vận động viên của trường, một tên lưng hùm vai gấu, "mạnh bạo oai phong" thực thụ, còn từng tập võ, là một phần tử hiếu chiến.
Hai năm liên tiếp gã đều bại bởi Tạ Trì An trong đại hội thể dục thể thao, dậm chân ở vị trí Á quân, từ đó ôm nỗi lòng không nguôi với Tạ Trì An – bị tên này nhớ thương một mực chẳng phải chuyện gì tốt đẹp cả.
Gã luôn muốn đánh nhau với Tạ Trì An, tên này ra tay không biết nặng nhẹ, dùng rất nhiều sức, lối đánh rất có bài bản, cực kỳ khó chơi, Tạ Trì An rảnh rỗi sinh nông nổi mới đánh gã.
Có một lần vào giờ tan học hôm thứ Sáu, Tạ Trì An đang đi về nhà thì bị gã chặn đường, cậu thực sự thấy phiền, liền hoạt động gân cốt một chút dạy gã làm người, đánh cho Ngô Thịnh Hùng răng rụng đầy đất.
Ngô Thịnh Hùng sau khi chiến bại chẳng những không nên người cho tốt, ngược lại gã còn quyết định không làm người nữa, trực tiếp nhắm vào Tạ Trì An, chỉ cần nhìn thấy Tạ Trì An là muốn xông lên đánh nhau.
Tạ Trì An ghét phiền phức, cứ gặp tên điên này là trốn.
Giữa Tạ Trì An và Ngô Thịnh Hùng không tồn tại cái gì gọi là "không đánh không quen", tên kia từ đầu đến chân rõ ràng là một kẻ cuồng chiến, chỉ số bạo lực thừa không để đâu cho hết.
Từ trước đến giờ chỉ có người khác gặp Tạ Trì An là phải đi đường vòng, Ngô Thịnh Hùng là kẻ đầu tiên khiến Tạ Trì An phiền đến mức phải chủ động né tránh.
Về sau Ngô Thịnh Hùng còn khiêu khích Tạ Trì An, bảo Tạ Trì An mỗi lần thấy gã là trốn, có phải sợ gã hay không.
Tạ Trì An coi như chó sủa bên tai.
Nói lý lẽ với một kẻ không hiểu lý lẽ chính là chuyện vô nghĩa nhất trên đời.
Chẳng khác nào đang tự hạ thấp bản thân mình xuống ngang hàng với gã.
Lúc này cũng không ngoại lệ.
Bình thường Ngô Thịnh Hùng đã là một tên điên tôn sùng nắm đấm, bây giờ còn không biết có bao nhiêu thần kinh, Tạ Trì An chẳng muốn chạm mặt gã chút nào, quả quyết đổi hướng.
Không phải cậu không đánh lại Ngô Thịnh Hùng, chỉ là như thế tất sẽ tiêu hao phần lớn thể lực của cậu.
Ngô Thịnh Hùng không cùng đẳng cấp với đám choai choai ô hợp vừa nãy, giá trị vũ lực của gã cực cao.
Tạ Trì An vừa mới một chọi hai mươi, bây giờ mà còn xông lên nữa thì đúng là chán sống.
Phong Minh cũng chú ý tới Ngô Thịnh Hùng rồi.
Dù sao cũng là một nhân vật hô mưa gọi gió trong trường, đã mang về không ít vinh quang cho trường trong đại hội thể dục thể thao thường niên các cấp.
"Trì An, người vừa nãy ấy, cậu có đánh lại không?" Phong Minh tỏ vẻ hiếu kì.
"Quan trọng sao? Nghỉ ngơi dưỡng sức thì tốt hơn." Tạ Trì An đã qua cái tuổi nhiệt huyết bừng bừng rồi, trong tình huống này, cứ coi như cậu đánh thắng gã thì thể lực của cậu cũng cạn kiệt, làm sao có thể ứng phó với những nguy hiểm tiếp theo.
Cậu có ngu mới đi làm bia đỡ đạn.
Có đôi khi những kẻ xông pha vượt khó luôn tự cho mình là dũng giả, nhưng trong mắt mọi người gã chính là kẻ ngu xuẩn nhất.
"Tớ cảm thấy Trì An nhất định sẽ thắng." Phong Minh bày tỏ rất chân thành, "Cậu lợi hại vậy mà, lúc đánh nhau cậu đẹp trai lắm đó."
Từ sau khi Phong Minh chứng kiến Tạ Trì An anh dũng quật ngã hơn hai mươi tên, gã đó có ước tính sơ bộ về chiến lực của cậu.
Gã không biết Tạ Trì An có dùng hết toàn lực hay không, nhưng không thể nghi ngờ là thân thủ của cậu tốt vô cùng.
Nếu gã dám cứng đối cứng với cậu, tuyệt đối sẽ không chiếm được lợi thế.
Tạ Trì An nghiêng đầu liếc Phong Minh: "Chắc cậu cũng thế nhỉ."
Đồng tử của Phong Minh co lại, gã lập tức nở nụ cười: "Trì An cậu đừng đùa nữa, đôi tay này của tớ chỉ đánh dương cầm được thôi, chắc chắn không đánh nhau được."
Tạ Trì An cười khẽ: "Trước đó không phải giết người lưu loát lắm sao?"
Hô hấp của Phong Minh ngưng trệ.
"Trì An, cậu...!Quả nhiên cậu vẫn để bụng chuyện tớ giết người." Phong Minh nhìn qua rất khổ sở, "Tớ biết cậu không tiếp thu được chuyện đó, tớ cũng vậy mà...!Mặc dù đó là vì bảo vệ cậu nên tớ mới không cẩn thận...!Nhưng sai chính là sai.
Tớ luôn cảm thấy..." Gã cười khổ, "Cả đời này tớ không cách nào sống thanh thản được nữa."
Đến lúc này rồi mà vẫn không quên nhắc nhở cậu về mục đích vờ vĩnh mà gã dùng để che đậy đôi tay dính máu của mình.
Bảo vệ cậu ư?? Để tăng thêm cảm giác tội lỗi trong lòng cậu sao?
Đúng là diễn viên trời sinh.
Tạ Trì An vỗ tay trong lòng.
Tạ Trì An áy náy cúi thấp đầu: "Thật xin lỗi.
Kỳ thật tôi hiểu ý cậu mà.
Dù sao...!đôi tay này của tôi cũng đâu có sạch sẽ." Cậu nhăn mày, "Chỉ cần vừa nghĩ tới lỗ máu trên trán nam sinh kia, tôi không thể bình tĩnh lại được.
Cho nên lúc nói năng có đôi khi không biết lựa lời...!Thôi, đừng nói những chuyện này nữa, chúng ta mau đi thôi."
Hai người nhìn nhau, một kẻ khổ sở, một người áy náy.
Không chút sơ hở, cứ như thể đang giãi bày những lời từ tận đáy lòng mình.