62. Chương 62: Lời Mời Tổ Đội

Chạy Hay Chết

Chương 62: Lời Mời Tổ Đội

Chạy Hay Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Trì An hơi ngẩng đầu, ánh nắng chiếu vào đôi mắt đen tuyền của cậu, khiến chúng ánh lên màu lưu ly tuyệt đẹp. Càng nhìn gần, càng thấy vẻ lãnh đạm, bình thản.
Giang Khoát tiến lại rất gần, hai người đứng sát rạt, không một kẽ hở. Hắn hạ mắt, hỏi: "Là em giết số 13 đúng không?"
Tạ Trì An không đáp.
"Tôi đoán đúng rồi." Giang Khoát cất dao, ngắm nhìn đôi mắt sáng long lanh của Tạ Trì An, "Em đã giết đồng đội của tôi, có phải nên bồi thường cho tôi gì đó không?"
Số 13 là đồng đội của Giang Khoát.
Khóe miệng Tạ Trì An giật giật: "Muốn tôi đền mạng?"
Giang Khoát lắc đầu, ngón tay lướt qua vệt đỏ nhàn nhạt trên cổ Tạ Trì An, khẽ vuốt ve, lưu luyến không rời.
"Em trai, chúng ta tổ đội với nhau đi."
Hắn từ bỏ con đường tắt là giết số 0 này, chấp nhận chọn một con đường khó khăn hơn nhiều.
Nhưng Giang Khoát lại cảm thấy, nếu bảo hắn giết thiếu niên, có khi còn khó hơn giết 97 người còn lại.
Không, chắc chắn sẽ khó hơn rất nhiều.
Cả đời này, hắn chưa từng nghĩ ra chuyện gì khó hơn việc để em ấy chết đi.
Lớp chai mỏng trên ngón tay người nọ cứ cà vào cổ cậu, gây ngứa ngáy. Tạ Trì An quay đầu, giương mắt: "Trông anh không giống người có thể đâm đầu vào làm chuyện lỗ vốn như vậy."
Tổ đội với mình? Tương đương với việc Giang Khoát thẳng tay từ bỏ tư cách trực tiếp vượt cửa.
Quyết định này đúng là phát rồ.
"Là em thì xứng đáng." Giang Khoát cười, "Đáng để tôi lời đậm."
Tạ Trì An không đáp.
Giang Khoát lại nói thêm vào: "Tổ đội với tôi rồi chúng ta cùng nhau báo thù cho Xảo Xảo."
Cái tên này khiến biểu cảm của Tạ Trì An khẽ biến.
Bình tĩnh xem xét, trở thành đồng đội của Giang Khoát là chuyện trăm lợi mà không có một hại nào. Hai kẻ mạnh như họ hoàn toàn có thể liên thủ, đôi bên đều có lợi.
Không có kẻ địch vĩnh viễn, chỉ có lợi ích trường tồn.
"Nghĩ kỹ chưa? Em trai." Giang Khoát biết Tạ Trì An đang trầm tư, mắt hắn đong đầy ý cười, đến cả giọng điệu cũng hào hứng thêm mấy phần, nghe êm tai gấp bội, "Em nguyện ý làm số 0 của tôi chứ?"
...!Đây là loại câu hỏi thối nát gì vậy chứ, tại sao từ một lời mời tổ đội bình thường qua miệng Giang Khoát lại có thể trở nên ái muội đến vậy.
Môi Tạ Trì An co giật: "Cởi trói trước đã."
Tay của cậu vẫn còn bị trói chặt đây này.
Giang Khoát rất sảng khoái cởi trói cho Tạ Trì An, còn lùi ra sau một bước, cho cậu ít không gian.
Tạ Trì An xoa xoa mấy vết hằn trên cổ tay, cậu chẳng thèm nhặt vũ khí dưới đất mà thẳng tay đấm vào khuôn mặt tuấn tú của Giang Khoát.
Giang Khoát định đỡ, nghĩ thế nào lại thôi, sống sờ sờ chịu một quyền.
Chưa xong, Tạ Trì An lên gối, bồi thêm một cú thúc mạnh vào bụng Giang Khoát.
"Ui..." Giang Khoát hít khí lạnh, gập người xuống ôm bụng dưới.
Sau hai lần ra tay trời giáng, Tạ Trì An mới nhặt kiếm và giáo lên, lạnh lùng phun ra một chữ: "Được."
Chờ đến khi Giang Khoát đứng thẳng lưng được, môi hắn vẫn nở một nụ cười thiếu đòn: "Bớt giận chưa?"
Đứa trẻ mới lớn thường hay nóng tính mà, lại còn bị hắn bắt nạt như thế, trút giận một chút cũng là điều bình thường.
Tạ Trì An mặt không cảm xúc, chỉ liếc hắn: "Nhóm lửa."
Cậu đói rồi.
Giang Khoát trưng ra bộ mặt "anh hiểu mà", lập tức nhanh nhẹn xếp củi nhóm bếp.
Thực không dám giấu giếm, mấy ngày qua hắn cũng chẳng biết mình đang ăn vào miệng thứ gì nữa.
Cá nướng hoặc là nửa sống nửa chín hoặc là cháy khét lẹt, hoàn toàn không phải cái kiểu "ngoài vàng giòn, trong mềm mềm" hôm nọ.
Trong những ngày Tạ Trì An rời đi, Giang Khoát nhớ cậu đến phát điên, nhất là mỗi khi đến giờ dùng bữa.
Lúc Tạ Trì An lật xiên nướng qua lại, màu sắc, hương vị đều tuyệt vời. Một món nướng béo ngậy mà không ngấy vừa ra lò, Giang Khoát vừa khéo đang ngồi một bên ngóng trông mòn mỏi.
Tạ Trì An nướng xong, chẳng thèm nhìn Giang Khoát lấy một cái, bắt đầu ăn.
Giang Khoát nháy mắt.
Lại nháy mắt.
Vào khoảnh khắc Tạ Trì An sắp sửa thưởng thức xiên thứ hai, Giang Khoát không nhịn nổi nữa, hỏi: "Em trai, còn của tôi thì sao?"
Tạ Trì An trả lời thản nhiên: "Tôi đâu có nói là sẽ nướng cho anh đâu? Tự mình động thủ, cơm no áo ấm."
Giang Khoát: "..." Tự hắn động thủ sẽ gọi là hại người hại mình.
Cách Tạ Trì An dùng bữa vô cùng văn nhã kết hợp với gương mặt nghiêng nước nghiêng thành của cậu, chỉ ngắm thôi cũng là một sự hưởng thụ mỹ mãn.
Giang Khoát ngắm người ta mà nuốt nước bọt.
Chỉ được nhìn không được ăn, quá độc ác.
Bạn nhỏ còn chưa nguôi giận nữa.
Làm sao để dỗ đây?
Giang Khoát nghĩ nghĩ, dần dần ánh mắt hắn dừng lại ở vết thương trên mu bàn tay cậu.
Nó đã kết vảy, hiện lên một vệt đỏ rõ ràng trên làn da trắng nõn.
Mà dưới lớp quần áo kia còn có rất nhiều vết thương khác hắn để lại, chúng vắt ngang dọc khắp cơ thể thiếu niên.
Bởi vì sự khác biệt về thể chất của mỗi người, cùng một vết bầm, trên người Giang Khoát đã mờ đi không ít, nhưng trên làn da quá mức nõn nà của thiếu niên lại vẫn nổi bật như ngày đầu.
Đây là làn da chỉ véo nhẹ thôi cũng ửng hồng cả ngày lại bị hắn giày vò thành từng mảng máu bầm.
Tự nhiên, Giang Khoát cảm thấy mình rất khốn nạn.
Một cậu trai đáng yêu như vậy, sao hắn lại có thể ra tay được.
Giang Khoát hỏi: "Em trai, em...!có đau không?"
Tạ Trì An không ngẩng đầu: "Dây thần kinh đau của tôi chưa đứt." Nhưng chút đau ấy chẳng tính là gì.
"Tôi xin lỗi."
Tạ Trì An bất ngờ nhìn hắn.
Giang Khoát vậy mà lại xin lỗi.
Có gì để xin lỗi đâu? Vốn hai người họ bèo nước gặp nhau, lúc cùng chung lợi ích thì liên kết tạm thời, khi lập trường khác biệt thì mỗi người một ngả.
Không ai sai cả.
Giang Khoát hối hận: "Sớm biết chúng ta sẽ vẫn là đồng đội, tôi tuyệt đối sẽ không ra tay."
Tạ Trì An chẳng nể mặt: "Anh không ra tay, tôi vẫn ra tay."
Giang Khoát nói: "Vậy thì tôi sẽ không đánh trả."
Tạ Trì An: "Vậy anh chết chắc."
Giang Khoát: "..."
Hắn cười nhẹ: "Em có nỡ ra tay ư? Em trai."
Có gì mà không nỡ? Anh là gì của tôi? Tạ Trì An định giễu cợt lại, nhưng nghĩ gì đó cậu lại ngậm miệng.
...!Đúng là cậu không nỡ.
Nếu cậu có thể cầm lên rồi buông xuống được, thì lúc ấy ngọn giáo đã không chần chờ chọc xuyên tim Giang Khoát.
Nếu không phải do cậu chần chờ, cậu cũng không bị trói cứng trên cây.
Họ thắng nhau ở chiến lực, rồi lại thua ở mềm lòng.
Tạ Trì An cụp mắt, nhìn vết thương trên tay đến xuất thần.
Kỳ thật cậu không giận mấy, Giang Khoát chỉ bị thương nhẹ hơn cậu chút mà thôi.
Mà phần chênh lệch không đáng kể này cũng là do tài cậu không bằng người.
Tạ Trì An vốn là người trưởng thành lý trí, thế mà khi đối mặt với Giang Khoát, cậu lại không thể ngăn nổi cảm xúc của mình.
Lại còn làm ra hành động hờn dỗi không cho ăn này...!Thật không khác gì trẻ con lên cơn dỗi hờn.
Tạ Trì An quyết định trở về làm người lớn, độ lượng giơ ra trước mặt Giang Khoát một xiên nướng.
Giang Khoát nhìn cậu, thiếu niên lập tức quát hắn: "Ăn rồi ngậm miệng lại."
Bây giờ, Tạ Trì An không muốn nghe Giang Khoát thốt ra bất kỳ điều gì.
Có cảm giác mỗi một câu hắn nói đều đang khuấy đảo suy nghĩ của cậu.
Giang Khoát cong môi cười nhẹ, cũng nghe lời không nói gì cả.
Tạ Trì An vứt xương cá vào trong đống lửa, nhìn nó cháy thành tro, cậu mới đột ngột mở miệng: "Sau này đừng gọi tôi là em trai nữa."
Giang Khoát quay sang nhìn cậu: "Tại sao?"
"Tôi có anh trai ruột thịt."
"Vậy cũng đâu có sao." Giang Khoát nói, "Nếu không gọi là em trai thì kêu gì bây giờ? An An?" Thời điểm hắn bật ra hai tiếng cuối, khóe môi hắn cũng khẽ nhếch lên, nhấm nháp hương vị quen thuộc bất chợt ùa về.
Tạ Trì An cũng giật nảy, lập tức phản pháo: "Đừng dùng từ láy có được không." Cứ làm như cậu là trẻ con không bằng.
"Không được." Giang Khoát giải thích rất hợp tình hợp lý, "An An tốt mà. Bình an. Trong Trò chơi này, chúng ta chìm nổi, thứ chúng ta muốn cũng chỉ vỏn vẹn hai chữ đó mà thôi."
Tạ Trì An chẳng định dây vào Giang Khoát.
Nhưng như thế lại càng để tư duy của Giang Khoát được đà phi nước đại.
Giang Khoát trút hết hứng khởi vào vấn đề xưng hô này, hắn đề xuất: "An An, tôi gọi em là "em trai" nhiều như vậy, em cũng nên gọi một tiếng "anh trai" chứ nhỉ?"
Tạ Trì An liếc xéo hắn: "Đồ ăn cũng không khiến anh ngậm miệng vào được à?"
"..." Giang Khoát làm động tác kéo khóa miệng tỏ ý đầu hàng.
Lúc hai người đang yên lặng dùng bữa, thông báo lại tới.
"Người chơi số 61 đã tử vong."
"Người chơi số 69 đã tử vong."
"Người chơi số 65 đã tử vong."
"Người chơi số 67 đã tử vong."
"Chúc mừng người chơi số 7 đạt thành tựu QUADRA-KILL."
Hai vợ chồng múa quảng trường và cặp đôi cuồng Rock cả đám đã cưỡi hạc chầu Trời.
Tạ Trì An khá ấn tượng với người số 7 này, trước đó hắn đã từng đạt TRIPPLE-KILL một lần, bây giờ lại thêm QUADRA-KILL, chí ít phải có 7 người chết trong tay hắn.
"Quen biết à?" Giang Khoát thấy Tạ Trì An trầm tư thì lên tiếng.
"Vừa mới gặp hai đội đó xong." Tạ Trì An quay sang hỏi Giang Khoát, "Đánh giá cửa thứ Nhất của anh là gì?"
Giang Khoát khựng lại rồi mới đáp: "3S."
SSS. Đúng như dự liệu, dù sao cũng là số 1 mà.
"Có phần thưởng qua cửa không?"
"Đương nhiên có." Giang Khoát còn không thèm để vào mắt, "Một tấm thẻ tổ đội mà thôi, vốn còn cảm thấy là thứ gân gà vô dụng. Cơ mà bây giờ thì...!Em có muốn vào cửa tiếp theo chung với tôi không?" Ánh mắt hắn sáng rực chợt quét tới.
Tự Giang Khoát cảm thấy cực kỳ tốt đẹp.
Nhưng Tạ Trì An thì chẳng nể mặt cho: "Sau cửa này tôi chẳng muốn nhìn thấy anh nữa."
...!Sự thật là Tạ Trì An cũng cảm thấy rất tốt đẹp.
Bình thường, ai lại có thể hoàn toàn đặt hết lòng tin vào một người để sánh bước cùng mình vào cửa ải tiếp theo chứ.
"Vậy à." Giang Khoát tỏ ra bất đắc dĩ, "Nhẫn tâm quá mà."
Tạ Trì An hạ mắt.
Phần thưởng qua cửa của số 61, số 69, số 65, số 67 đều là thẻ tổ đội. Phần thưởng cho người số 1 cũng là một tấm thẻ tổ đội.
Phần thưởng cho loại SSS và loại B lại không có gì khác nhau sao?
"Thẻ của anh có tác dụng chi tiết gì?" Tạ Trì An hỏi.
Một câu hỏi nhỏ lại hé lộ một thành tựu lớn.
Giang Khoát: "Có hiệu lực vĩnh viễn vô thời hạn, được tổ đội nhiều nhất 5 người."
Tạ Trì An: "...!Thế mà vô dụng à?"
So với thẻ tổ đội chỉ được sử dụng một lần duy nhất và tổ đội với nhiều nhất hai người của những người số 61 kia thì hữu dụng lắm có biết không?
Giang Khoát: "Chẳng phải là vô dụng sao? Tôi đã quen chinh chiến một mình, giống em vậy, không cần đồng đội."
Khí chất ngông nghênh ập thẳng vào mặt.
Tạ Trì An lại đặt câu hỏi tiếp: "Nếu được tổ đội 4 người thì làm thế nào để vào Trò chơi hiện tại của chúng ta..." Chưa dứt lời, Tạ Trì An đã ngậm miệng lại, cậu vừa ý thức được mình vừa hỏi một câu ngu ngốc đến nhường nào.
Quả nhiên, Giang Khoát cười nói: "An An, em chưa qua cửa nào sao? Xưa nay chỉ có chuyện Trò chơi dựa vào số lượng người chơi để tạo phó bản, nào có chuyện phó bản lựa chọn số lượng người chơi. Tổ đội 4 người đương nhiên phải tham gia vào Trò chơi cho phép điều đó."
Tạ Trì An: "Ừm."
"An An thông minh như vậy, sao lần này lại...?" Giang Khoát đùa cậu, "Chẳng lẽ phần thưởng qua cửa của em lại không phải thẻ tổ đội?"
Tạ Trì An thật muốn đáp mình căn bản còn không hề có phần thưởng.
Nhưng Tạ Trì An vẫn rất bình tĩnh, hỏi vấn đề cuối cùng: "Cửa thứ Nhất của anh?"
Trước mắt, trong số người chơi Tạ Trì An đã gặp, bao gồm cả số 10 Quý Thanh Lâm, tình huống ở cửa thứ Nhất của họ tương đối đơn giản, hầu như không cùng đẳng cấp với cửa của Tạ Trì An.
Tạ Trì An rất tò mò cửa thứ Nhất của số 1 Giang Khoát khó như thế nào.
...!Sự thật chứng minh, cửa thứ Nhất của Tạ Trì An và Giang Khoát cũng không cùng một đẳng cấp.
Giang Khoát nói tự nhiên như mây trôi nước chảy: "Cửa đầu tiên của tôi ấy à, bản đồ địa hình: trường đại học. An An, em có biết một trường đại học có thể chứa bao nhiêu người không?"
Giang Khoát nói nhẹ tựa lông hồng, nhưng mắt Tạ Trì An bắt đầu lộ ra kinh hãi.
Giang Khoát đáp: "20.000 người."