Chương 34: Vẫn là trên người cô thơm hơn.

Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 34: Vẫn là trên người cô thơm hơn.

Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Thần Dao thật sự không dám nhìn thêm nữa, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà phá đám kế hoạch cưa gái của Lục Gia Hòa, liền lỉnh sang chơi ở mấy bàn cách xa.
Trong lúc Kỷ Nhân kề tay chỉ dạy, Lục Gia Hòa liên tục đánh trúng bốn quả bóng, hừng hực khí thế. Nhưng mấy quả sau có độ khó cao hơn, cô thử đi thử lại, đổi hết góc này đến góc khác.
"Nhân tỷ, em tan ca nha!" Lý Phương chạy tới.
"Ừm." Kỷ Nhân đứng dậy, dặn dò: "Trên đường về cẩn thận nhé."
"Yên tâm đi~ À đúng rồi, Nhân tỷ, cuối tuần này chị có rảnh không? Em muốn mời chị một bữa cơm."
Lục Gia Hòa cầm phấn, thản nhiên xoa đầu gậy.
"Đừng khách sáo với chị, ăn uống gì thì thôi." Kỷ Nhân nói.
"Trời đất ơi, Nhân tỷ, chị mới là người đừng khách sáo. Bữa này em nhất định phải mời! Nếu cuối tuần này chị không rảnh thì tuần sau, tuần sau không được thì tuần sau nữa?"
Bị ép đến không còn đường lui, Kỷ Nhân đành gật đầu: "Vậy cuối tuần này nhé, ăn uống đơn giản một chút là được."
"Không phải ăn nhà hàng đâu, là cơm nhà! Chị đến nhà bọn em ăn, em tự tay nấu cho chị!"
"Vậy thì tuyệt quá." Kỷ Nhân sảng khoái đồng ý.
Lý Phương đi rồi, Lục Gia Hòa khom người, nhắm thẳng vào quả bóng, cạch một tiếng, quả bóng đỏ bị đụng trúng, thuận lợi lăn vào lỗ.
"Lợi hại quá, bác sĩ Lục!" Kỷ Nhân kinh ngạc tán thưởng, "Giờ cô có thể tự đánh ghi điểm rồi đó!"
"May mắn thôi." Lục Gia Hòa đứng thẳng dậy, mỉm cười, đánh giá những quả bóng còn lại: "Cô gái vừa rồi là nhân viên thu ngân ở tiệm cô sao?"
"Đúng rồi."
"Trông nhỏ nhắn ghê."
"Đúng vậy, mới hai mươi tuổi thôi, huống chi khuôn mặt còn búng ra sữa, nhìn càng trẻ hơn."
"Mặt búng ra sữa sao......" Lục Gia Hòa đưa tay bóp hai má mình, "Là như thế này sao?"
Thấy thế, Kỷ Nhân cười ngả nghiêng: "Đúng đúng, trông trẻ y hệt, lại còn đáng yêu nữa. Bác sĩ Lục, cô đáng yêu đến mức làm tôi phát ngất mất rồi."
Lục Gia Hòa uống vài ngụm nước, nghe Kỷ Nhân nói: "Cũng muộn rồi, hai cô mau về nghỉ đi."
Cô bối rối vặn nắp chai, hỏi: "Cô bé kia vừa đi, cô liền đuổi chúng tôi về sao?"
Kỷ Nhân mắt tròn xoe: "Đuổi đâu mà đuổi, tôi là thương hai người thôi."
"Thương kiểu gì?"
Kỷ Nhân tiến thêm một bước, tựa lưng vào bàn cùng cô, nghiêng đầu nói nhỏ: "Tôi biết rồi, cô cố ý gọi những người bạn kia tới là để bảo vệ tôi an toàn, phải không?"
"Haizz, biết ngay là bọn họ không giữ được mồm miệng mà." Lục Gia Hòa thở dài, "Thôi thì biết cũng không sao. Dù sao họ cũng cần chỗ để xả stress, đến đây rất phù hợp. Lại có tôi trông chừng, cũng dễ báo cáo với các bà vợ ở nhà."
"Hả?" Kỷ Nhân mắt tròn xoe, nhìn đám đàn ông trông trẻ măng thế kia: "Mấy người đó đều có vợ rồi sao?"
"Nếu không thì sao? Cô để ý ai trong số họ sao?"
"Làm sao có thể, tôi chỉ ngạc nhiên thôi, cứ tưởng đàn ông đã kết hôn sẽ không dễ dàng ra ngoài chơi." Kỷ Nhân nói.
"Với người khác thì có thể không được, chứ với tôi thì được. Vợ họ đều quen biết tôi, rất yên tâm về tôi. Thậm chí còn nhờ tôi giám sát giúp nữa." Lục Gia Hòa cười, vừa nói vừa nhếch mày.
"Cô đúng là có sức hút khủng khiếp."
"Hửm? Sao lại bắt đầu ngớ ngẩn nữa rồi?"
"Đâu có!" Kỷ Nhân xua tay, "Là thật đó! Cô tính tình tốt nên mọi người đều thích kết bạn với cô. Cho nên vợ người ta mới yên tâm để họ ra ngoài chơi với cô. Chắc ngày thường cô cũng hay ra ngoài chơi với họ?"
"Ngày thường ít lắm. Lần này tôi chỉ dẫn theo mấy người có vợ, chủ yếu là để mấy gã độc thân khỏi động lòng với cô, tránh thêm phiền phức."
Kỷ Nhân không thể tin nổi, chỉ vào chính mình: "Để ý đến tôi sao?!"
"Đúng vậy."
"Thôi đi, ai mà thích tôi thì chắc chắn chẳng phải người tốt lành gì đâu." Kỷ Nhân bật cười.
Lục Gia Hòa: "......"
Em tự nói xấu bản thân thì được, đừng có kéo tôi vào.
Đoàn người cùng nhau ra khỏi cửa, Kỷ Nhân chào tạm biệt mọi người, rồi quay sang nói riêng với Lục Gia Hòa: "Ngày mai tôi không tới đây đâu, cô cũng đừng dẫn họ lại nữa. Hãy ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, mấy hôm nay mọi người vất vả rồi."
"Nếu cô thấy chúng tôi vất vả vậy, thì mời tôi ăn cơm đi."
"Không thành vấn đề, khi nào?"
"Cuối tuần." Lục Gia Hòa buột miệng đáp.
"Được."
Ở quán bida ngây người gần một tuần, nhóm người kia cũng chưa tìm tới gây sự, Kỷ Nhân rốt cuộc cũng nhẹ nhõm thở phào, nên không còn qua bên đó nữa, chỉ dặn Đổng Tường thỉnh thoảng trông chừng một chút.
Thứ bảy sáng sớm, nàng tới nhà thuê của Lý Phương chơi.
Lý Phương với bạn trai thuê một căn hộ nhỏ, không gian tương đối hẹp, nhưng thu dọn rất sạch sẽ, bếp nhỏ đầy đủ đồ đạc nhìn là biết hai người này cũng khá chăm chút cuộc sống sinh hoạt.
Lý Phương tất bật nấu nướng, Kỷ Nhân muốn vào giúp một tay, nhưng chen vào không được, đành ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách.
Bạn trai của Lý Phương thì vô cùng hiếu khách, hết hỏi nàng có khát không, đói không, có muốn ăn gì không, đến lúc ăn cơm thì rót rượu lia lịa, miệng cứ lặp đi lặp lại mỗi câu "Cạn ly", nghe tới hoa cả tai.
Hai người kia nhiệt tình quá mức, Kỷ Nhân cũng không tiện từ chối, đành vui vẻ "có qua có lại", cùng nhau cạn mấy ly.
Khi ra về, hai người còn cẩn thận gọi xe cho nàng, đứng ở ngã tư nhìn theo nàng rời đi.
Nàng từ gương chiếu hậu nhìn hai bóng người kia, tay nắm tay, cũng không biết nói gì, Lý Phương mỉm cười, kéo bạn trai nhảy nhót đi về.
Kỷ Nhân thu hồi ánh mắt, khóe miệng nhẹ cong, nhịn không được gọi cho Yến Tử: "Này, em với Đổng Tường định khi nào kết hôn?"
"Hả? Đột nhiên hỏi cái đó làm gì?" Yến Tử không thể hiểu được.
"Tùy tiện hỏi thôi, gần đây chị có chút muốn dự đám cưới."
Xem ra dạo này sống cũng êm đềm quá, đến nỗi còn có tâm tình đi quan tâm chuyện hạnh phúc người khác.
Về đến nhà, chuẩn bị ngủ một giấc, ai ngờ điện thoại lại reo.
Vừa thấy là cuộc gọi của bác sĩ Lục, liền nhấc máy.
"Cô nói mời tôi ăn cơm đâu? Khi nào định mời?" Lục Gia Hòa đi thẳng vào vấn đề hỏi.
"Khi nào cũng được, cô muốn lúc nào?"
"Tối nay đi. Ăn ở ngoài hay đến nhà tôi?"
"Chỗ nào cũng được. Có điều giờ tôi đang hơi say, có thể sẽ đến muộn một chút."
"Cô uống rượu?"
"Ừm."
"Cô giờ đang ở đâu?"
"Ở nhà."
"Gửi địa chỉ qua đây."
"Hả? Cô muốn làm gì?"
"Kiểm tra phòng."
Trong giây lát, đầu Kỷ Nhân lập tức nhớ lại ký ức nằm viện, suýt bật cười. Nàng gửi địa chỉ qua cho cô.
Vừa nằm xuống chưa được mấy phút, nàng lại đột nhiên bật dậy.
Khoan đã, bác sĩ Lục sẽ không thật sự đến nhà mình kiểm tra phòng chứ?!
Nàng quýnh quáng bò dậy, gọi điện thoại ngay cho Yến Tử.
Yến Tử: "Chị à, em nghĩ rồi, kết hôn chắc nhanh nhất cũng phải đến..."
"Em mau tới nhà chị, ngay lập tức!"
"Hả? Làm gì?"
"Nhanh lên!!!"
Nửa tiếng sau, Yến Tử hớt hải chạy đến: "Có chuyện gì vậy?"
"Mau dọn nhà đi!"
"......???"
Nửa tiếng sau, có tiếng gõ cửa ngoài.
Kỷ Nhân chạy ra, cố làm ra vẻ vui vẻ: "Ai đó?"
"Tôi đây."
Nàng lập tức mở cửa, khom người uốn gối, nắm lấy tay cô, niềm nở đón Lục Gia Hòa vào trong: "Ôi hoan nghênh hoan nghênh~ Hoan nghênh bác sĩ Lục đại giá quang lâm, thật khiến hàn xá này sáng bừng cả lên!"
"Bộ từ vựng dùng cũng trơn tru đấy." Lục Gia Hòa buồn cười nói.
"Bác sĩ Lục, hoan nghênh hoan nghênh!" Yến Tử từ trong chạy ra tới.
Lục Gia Hòa hơi sững người, cười nói: "Cô cũng ở đây sao? Tôi có làm gián đoạn buổi tụ tập của hai chị em không?"
"Không đâu không đâu, nó chỉ tiện ghé chơi thôi, chuẩn bị về rồi."
"Hả? Phải không?" Yến Tử ngẩn người.
"Đúng vậy, không phải em nói muốn đi siêu thị sao?" Kỷ Nhân quay đầu lại, liều mạng nháy mắt ra hiệu cho Yến Tử.
"À à, đúng rồi! Em phải đi làm thêm ca tối! Hai người chơi vui vẻ nhé!" Yến Tử xách túi chạy ra cửa, khóc không ra nước mắt, vừa đi vừa gọi cho Đổng Tường kể lể khổ sở: "Kỷ Nhân không phải con người! Gọi em tới dọn nhà nửa tiếng, dùng xong rồi thì đuổi thẳng tay!"
"Bác sĩ Lục, mời ngồi." Kỷ Nhân kéo Lục Gia Hòa đến phòng khách, sofa thật vất vả mới thu dọn xong, những đống quần áo chất thành núi đã được nhét hết vào tủ, lúc này vẫn có thể ngồi được.
Lục Gia Hòa ngồi xuống, nhìn quanh một vòng: "Nhà cô... hơi bừa nhỉ. Bao lâu rồi chưa dọn dẹp?"
Kỷ Nhân nghẹn họng, trong lòng nghĩ:
vừa mới dọn xong, hai chúng tôi vừa dọn nửa tiếng đó!
"Đồ đạc có hơi nhiều nên khó dọn dẹp..." Kỷ Nhân xấu hổ gượng cười, rồi vội rót nước.
"Phải, nhiều thật." Ánh mắt Lục Gia Hòa đảo qua mấy cái thùng lớn nhỏ xếp đầy phòng khách, không biết bên trong đựng những gì, căn phòng vốn không lớn trông càng chật chội hơn.
Kỷ Nhân thấy cô nhìn chăm chú những cái thùng, liền đẩy một thùng đến trước mặt cô: "Bên trong toàn đồ ăn vặt, cô muốn ăn gì cứ tự nhiên lấy nhé, đừng khách sáo."
"Những cái kia... cũng đều là đồ ăn vặt sao?" Lục Gia Hòa kinh ngạc, chỉ tay sang mấy thùng khác.
"Phần lớn đều là vậy."
"Cô thích ăn vặt vậy sao?" Lục Gia Hòa không thể tưởng tượng nổi, vừa hỏi vừa lôi ra một bịch khoai tây lát.
"Những cái này đều là hàng mẫu thôi, có một số cũng sắp hết hạn."
"......" Lục Gia Hòa hoài nghi nàng lấy trộm mang về nhà, thật cẩn thận hỏi: "Lão bản của các cô biết không?"
"Biết chứ, những thứ này đều là phúc lợi cho nhân viên. Sản phẩm gần hết hạn hoặc hàng khuyến mãi mà bán chưa hết thì cho nhân viên mang về."
"Ồ, lão bản của các cô cũng tốt đấy." Lục Gia Hòa gật đầu, nghiêm túc kiểm tra ngày sản xuất trên gói khoai tây lát.
"Khì khì." Kỷ Nhân nói: "Yên tâm, thùng này đều không phải loại gần hết hạn đâu, vừa hay cô giúp nếm thử xem vị thế nào, coi như giúp tôi làm nghiên cứu thị trường."
Đây là một lô khoai tây lát công ty còn chưa bày lên kệ siêu thị, là bên cung ứng gửi tới cho bên họ nếm thử trước.
Lục Gia Hòa liếc qua bao bì, là sản phẩm nhập khẩu: "Chưa ăn loại này bao giờ, hương vị cũng tạm được, không có gì đặc biệt. Đắt lắm không?"
"Đắt đó! Một gói này hai mươi mấy tệ, cô sẽ bỏ tiền ra mua nó không?"
Lục Gia Hòa lại xem kỹ nhãn giá bao bì, lắc đầu: "Đắt quá, hương vị còn chẳng bằng mấy loại trong nước vài tệ một gói, chắc tôi quen ăn đồ bản địa rồi, ăn không hợp những thứ hàng dát vàng này."
Kỷ Nhân bật cười: "Tốt quá, tôi cũng nghĩ y như vậy, quả nhiên mỹ nữ chung chí hướng!"
"Dạo này cô nghiện dùng thành ngữ lắm sao?" Lục Gia Hòa nhướng mày.
"Đó là đương nhiên! Dù sao tôi cũng là người có đọc sách, thỉnh thoảng phải khoe chút vốn liếng chứ!" Kỷ Nhân vui tươi hớn hở nói.
Lục Gia Hòa bỗng nghiêng người lại gần, khẽ hít hà bên cổ nàng: "Trên người toàn mùi rượu, cô và cô bé kia uống bao nhiêu vậy?"
"Có phải nặng mùi lắm không? Tôi đi thay quần áo đây." Kỷ Nhân vội cúi đầu ngửi thử áo mình, sau đó vội vàng chạy vào phòng ngủ thay đồ.
Lục Gia Hòa thong thả ngồi trong phòng khách chờ, mắt liếc nhìn quanh như đang kiểm tra hiện trường. Cuối cùng, Kỷ Nhân bước ra, áo hoodie rộng thùng thình, tóc buộc hờ hững, dáng vẻ hoàn toàn "chuẩn người ở nhà".
"Giờ chắc không nặng mùi nữa phải không?" Kỷ Nhân hỏi.
Lục Gia Hòa tiến tới trước, cúi đầu lại gần, hít nhẹ trên vai nàng, rồi còn nghiêng đầu sát hơn, gần như dán vào cổ nàng.
Kỷ Nhân lập tức căng cứng, hô hấp như nghẹn lại, theo bản năng ưỡn ngực ngẩng đầu. Ngay sau đó, Lục Gia Hòa đã bình thản ngẩng đầu: "Mùi rượu nhạt đi rồi, không sao, chỉ cần không cố ý ngửi là được."
"Vậy thì tốt quá." Kỷ Nhân nhẹ nhõm thở ra, rũ mắt nhìn Lục Gia Hòa, rồi khẽ cười: "Vẫn là trên người cô thơm hơn."
"Tôi có dùng nước hoa mà."
"Không dùng nước hoa cũng thơm thơm, hôm nay tôi dám chắc là cô không xịt nước hoa."
"Phải không? Vậy thơm mùi gì?"
"Không nói rõ được, chỉ là... một mùi rất đặc biệt."
"Không thể nào, cô đang trêu tôi phải không?"
"Thật mà!"
"Vậy cô thử ngửi kỹ xem chính xác là mùi gì, nếu không nói được thì coi như cô đang trêu tôi."
Kỷ Nhân cúi đầu sát lại, hít một hơi thật sâu bên cổ cô, ánh mắt lơ đãng vô tình dừng ở hõm xương quai xanh của cô, ngón tay không kìm được khẽ chạm vào chỗ đó.
Lục Gia Hòa nghiêng đầu nhìn nàng.
Kỷ Nhân như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức lùi ra phía sau một bước, ngượng ngùng cười: "Tôi chỉ tò mò chỗ này của cô có thể đựng nước không."
Lục Gia Hòa bật cười: "Cô thử chưa?"
"Tôi không biết nữa." Kỷ Nhân nghiêng người, kéo cổ áo hoodie xuống một chút: "Cô nhìn giúp tôi xem sao?"
"......" Trước sự "tha thiết mời mọc" ấy, Lục Gia Hòa chẳng hề phản kháng, nghiêng đầu nhìn lướt qua một cái, nói: "Không chắc, cô để tôi chạm thử một cái mới công bằng."
"Cũng được."
Kỷ Nhân kéo cổ áo thấp xuống một chút nữa, để lộ ra xương quai xanh, nhưng đối phương lại chậm chạp chưa chịu ra tay.
Nàng còn đang nghi hoặc thì Lục Gia Hòa đột nhiên chạm vào xương quai xanh của nàng, khiến nàng giật mình không kịp phản ứng.
Cảm giác đột ngột khiến trái tim nàng run rẩy, vai cũng theo đó mà rụt lại, xương quai xanh chỗ lõm càng thêm rõ ràng, Lục Gia Hòa lại chạm thêm một chút, ngước mắt cười nói: "Đâu chỉ đựng được nước, chỗ này còn có thể nuôi cá."
Kỷ Nhân mặt đỏ lựng, ra vẻ đắc ý: "Đương nhiên, tôi đây chính là ao cá, có thể cho bác sĩ Lục câu cá chơi cũng được!"
"Nếu nói câu cá, tôi không còn là bác sĩ Lục nữa đâu."
"Thế là ai?"
"Khương Thái Công. (*)"
Kỷ Nhân ngây người.
Lục Gia Hòa vẫn cười tủm tỉm, ánh mắt như trêu chọc nhìn nàng, nào ngờ Kỷ Nhân kiến thức nông cạn, làm sao nghe ra ý ngoài lời của cô, còn vẻ mặt tủi thân nói: "Tôi hiện tại chỉ học được vài thành ngữ, cô đừng có chơi trò 'ý ngoài lời', nói một nửa bỏ một nửa với tôi!"
Lục Gia Hòa: "......"